settingsshare

Sorry Sorry Chương 27: Chương 27

Thời tiết rất đẹp, bọn họ gồm năm người, Aaron, Đường Mộc, Ngải Mễ, Tư Nhiên, Lệ Lệ cùng ra công viên chơi. Lệ Lệ và Tư Nhiên đến từ rất sớm, nhìn thấy Ngải Mễ và Aaron đều đã chuẩn bị tươm tất, dáng vẻ như có thể xuất phát bất cứ lúc nào.

“Bọn mình đi thôi.” Lệ Lệ nói. Ngải Mễ chỉ vào phòng trong. Aaron cố nhịn để không bật cười.

“Gì vậy?” Lệ Lệ thắc mắc.

Ngải Mễ ghé sát vào nói nhỏ: “Đường Mộc đang trang điểm”.

Cuối cùng Tư Nhiên và Aaron đã bật cười.

Sau đó mọi người liền nghe thấy giọng Đường Mộc tức tối vọng ra: “Có phải các người lại đang cười chuyện tớ bôi kem dưỡng da hay không, tớ nói cho các người biết nhé, các người cứ cười đi, đợi hai mươi năm sau, vết nhăn, vết nám như dây leo bò trên mặt các người, tớ sẽ xem xem các người khóc thế nào”.

Lúc này đây chỉ có Ngải Mễ dám chọc lại Đường Mộc, cô hắng giọng nói lớn: “Cậu cứ bôi đi, cho dù cậu có bôi cả một túi bột mì lên mặt cũng không thể trắng như anh Tư Nhiên được”.

Bất thình lình được Ngải Mễ khen, Tư Nhiên mừng như mở cờ trong bụng.

Ngải Mễ và Aaron vốn len lén thu dọn đồ đạc, định tranh thủ lúc Lý Tuấn Ninh đang ngủ nướng rón rén đi ra, nhưng sự ồn ào đã khiến Lý Tuấn Ninh tỉnh giấc, cậu đẩy cửa ra, nhìn thấy Lệ Lệ và Tư Nhiên đứng một bên.

Cậu dụi dụi mắt, xác định mình không quen biết hai người.

“Khách ở mới à?” Cậu hỏi Ngải Mễ.

Ngải Mễ lắc đầu. Cô thầm rủa Đường Mộc, không đi sớm một chút, giờ thì tuyệt rồi, Lý Tuấn Ninh đã chui ra. Lý Tuấn Ninh cúi đầu nhìn đám đồ đạc dưới chân họ. Cậu ta liền la lớn bằng giọng sửng sốt như thường lệ: “Hả, các đậu đang làm gì vậy? Không phải là đi chơi đó sao?”.

Không có ai trả lời, cậu ta lại liếc mắt nhìn thấy quả bóng đựng trong túi lưới đặt dưới chân Aaron. Cậu ta càng thắc mắc dữ hơn: “Các cậu chuẩn bị đi đá bóng à?”.

Lúc này đây Đường Mộc đã xong việc, đứng ở trong cậu cũng đã nghe rõ mọi chuyện, cậu hô lớn:

“Tớ xong rồi, bọn mình xuất quân thôi!”. Ngải Mễ lập tức hiểu ngay sách lược của Đường Mộc đối với Lý Tuấn Ninh, đó là coi như cậu ta không tồn tại. Và thế là cô liền kéo Lệ Lệ và Tư Nhiên đang ngẩn người trước cảnh tượng trước mắt: “Bọn mình đi thôi”.

“Đợi một lát!” Lý Tuấn Ninh kêu lên.

Mọi người vẫn dừng chân lại.

“Anh tên là Tư Nhiên đúng không?” Tự nhiên Lý Tuấn Ninh thốt lên.

Tư Nhiên quay đầu lại, anh chăm chú nhìn Lý Tuấn Ninh, cố gắng mường tượng lại trong đầu, nhưng anh thực sự không biết người này là ai.

Lý Tuấn Ninh liền hỏi tiếp: “Anh là thợ cắt tóc đúng không?”.

Song song với việc Ngải Mễ nói “không phải”, Tư Nhiên lại gật đầu.

“Đúng rồi, đúng là anh rồi”, Lý Tuấn Ninh cười, “lần trước mưa to, em đến tiệm các anh để đưa ô cho mẹ em có gặp anh một lần, ở nhà mẹ em thường nhắc đến anh”.

Và thế là Tư Nhiên sực hiểu ra vấn đề: “À, em là con trai cô Trương hả, anh nhớ ra rồi”.

“Thôi, mọi người đi chơi đi.” Lý Tuấn Ninh khua tay.

Ngải Mễ biết mặc dù không hỏi, nhưng trong đầu Lệ Lệ và Tư Nhiên cũng vẫn đặt nhiều dấu hỏi, rốt cục anh chàng đáng ghét này là ai? Và thế là lúc đi xuống cô đã tự mình nói ra.

“Chị Lệ Lệ à, anh chàng vừa nãy là bạn trai hiện tại của em.”

Nếu Tư Nhiên không để ý, không nhanh tay túm lấy chị Lệ Lệ thì chắc là chị Lệ Lệ sẽ ngã nhào.

Ngải Mễ vội vàng nói thêm: “Giả vờ thôi. Mọi người đừng hỏi tại sao nhé, phức tạp lắm”.

Đường Mộc nhìn thấy mọi người đều tỏ vẻ trầm tư, bèn lao ra.

“Ấy, Aaron, tại sao cậu lại mang bóng đi?”, Đường Mộc tỏ ra rất khó hiểu, “Bọn tớ có biết đá bóng đâu”. Bọn tớ ở đây là chỉ Lệ Lệ, Ngải Mễ và chính bản thân cậu.

“Lát nữa bọn mình có thể chơi trò chơi.” Câu trả lời của Aaron khiến mọi người phải thấp thỏm.

Ai cũng tỏ ra hồi hộp trước lời tuyên bố của Aaron, đến công viên, tìm bãi cỏ, Đường Mộc bèn lên tiếng đòi chơi trò chơi.

Đây là trò chơi thật sự không công bằng, mặc dù về số người, Đường Mộc, Ngải Mễ, Lệ Lệ, ba người chiếm ưu thế, và xem ra luật chơi cũng rất có lợi cho đội Đường Mộc, trên bãi cỏ vẽ một vòng tròn rộng, nếu Aaron và Tư Nhiên để bóng rơi ra ngoài sẽ bị thua, với điều kiện này, chỉ cần Đường Mộc, Ngải Mễ, Lệ Lệ chạm vào bóng sẽ được coi là thắng. Điều kiện rất dễ nhưng đến khi thi lại không hẳn như vậy.

Đôi chân của Tư Nhiên và Aaron như được gắn nam châm, quả bóng cứ dính chặt lấy chân bọn họ. Con gái thường nói, con trai chơi bóng rổ rất đẹp trai, nhưng họ thực sự chưa bao giờ xem Tư Nhiên và Aaron đá bóng với nhau. Sau khi lấy hết sức chạy mấy vòng, Đường Mộc, Ngải Mễ, Lệ Lệ mới phát hiện ra rằng, ba người họ đối chọi với hai người kia, thắng cuộc chẳng khác gì chuyện khoa học viễn tưởng.

Cuối cùng Đường Mộc đã giơ tay xin hàng: “Không chơi nữa, không chơi nữa, tớ nhận thua!”.

Aaron cười ha ha: “Bọn tớ đợi câu này của cậu từ lâu lắm rồi”.

Aaron rất phấn khởi: “Tư Nhiên lợi hại thật”. Có được cầu thủ như Tư Nhiên, đấu với Lý Tuấn Ninh sẽ chắc chắn phần thắng hơn.

Tiếp sau đó là show time của Đường Mộc.

Bây giờ đang là giữa mùa xuân. Dường như Đường Mộc là một cành hoa được lựa chọn từ hàng trăm loài hoa, cảnh nào cậu cũng đòi chụp một kiểu ảnh, như lời cậu nói là, không thể để hoa ghen tị vì mình được, chính vì thế mỗi đóa hoa, cậu đều phải chụp. Mọi người đều mặc kệ cậu, nếu Đường Mộc không như vậy thì không phải là Đường Mộc trong “người có Lã Bố, ngựa có Xích Thố, gay có Đường Mộc” nữa.

Đi qua khu vui chơi, Đường Mộc hô hào mọi người đi tàu lượn siêu tốc, đợi đến khi tất cả mọi người đều đồng ý, cậu liền vào mua vé, nhưng chỉ mua bốn vé, cậu đứng một bên tỏ ra rất thỏa mãn vì đã được như ý: “Tớ chụp ảnh cho mọi người!”.

Cậu nhét vé vào tay từng người, nhìn thì có vẻ rất tùy ý, nhưng thực ra đã được cậu sắp đặt trước từ lâu, Aaron ngồi với Lệ Lệ, Tư Nhiên ngồi với Ngải Mễ. Aaron nhìn Đường Mộc bằng cái nhìn đầy ẩn ý, Đường Mộc biết mình làm như vậy, chắc chắn Aaron sẽ trách cậu, cậu bèn nhìn ra chỗ khác, nói lảng sang chuyện khác. Trong hoàn cảnh này, cậu cũng dám chắc Aaron sẽ không vạch mặt cậu ra để tính sổ với cậu.

Tư Nhiên nhìn Ngải Mễ thắt dây an toàn, anh lôi mạnh, vẫn rất chắc chắn, anh đã yên tâm hơn, anh hỏi Ngải Mễ: “Trước đây em đã chơi trò này bao giờ chưa?”.

Ngải Mễ lắc đầu, có thể nhận ra, cô ngồi ở đây cũng là vì nể mặt Đường Mộc.

Tư Nhiên liền cười: “Anh cũng chưa chơi bao giờ, bọn mình đều mắc mưu Đường Mộc rồi”.

Tàu từ từ khởi động, leo lên cao, lúc này đây họ vẫn đểu nghe thấy Đường Mộc đứng dưới hét lớn: “Chị Lệ Lệ, chị cười đi. Ngải Mễ, tạo dáng đi”.

Ngải Mễ vẫn còn nghe thấy Aaron ngồi sau nói một câu: “Đường Mộc là món bảo bối sống mà”.

Nhưng giọng cậu mỗi lúc một nhỏ hơn.

Cuối cùng tàu đã leo lên đỉnh cao nhất, dừng lại một giây, sau đó không biết bắt đầu lao vun vút xuống giữa tiếng gào thét xé tai của ai đó. Ngải Mễ cảm thấy linh hồn của mình như đào ngũ, bị dừng giữa lưng chừng trời, cơ thể mình lại bị trói chặt trên tàu lượn lao xuống dưới. Cô cũng không biết mình đã túm chặt tay Tư Nhiên từ lúc nào, tớm lại, vì túm chặt tay anh, cô mới cảm thấy đỡ căng thẳng.

Gió vờn qua mặt, Ngải Mễ nhắm chặt mắt lại. Lúc này đây, cô lại nhớ lại hồi cô còn nhỏ, hồi Aaron còn nhỏ, hồi họ còn nhỏ, họ chơi đùa ở ngôi miếu cổ, cùng bắt nạt chú chó Aaron, cùng phát hiện ra đồng tiền xu đó. Những ký ức đó đều vặn vẹo thân hình trượt qua bên tai, mang theo tiếng hét chói tai. Aaron lấy kẹo ra cho cô ăn, cô hôn Aaron, những cảnh tượng đó đều biến thành đám mực đen, bôi lên mặt. Thời gian và không gian cùng biến hình. Cô bị xé thành nhiều mảnh.

Cuối cùng con tàu đã từ từ dừng lại, không biết là do nhớ lại chuyện cũ, hay vì quá sợ mà khuôn mặt Ngải Mễ đầm đìa nước mắt, cô trở về với thực tại, mới ngại ngùng rút tay mình ra khỏi bàn tay Tư Nhiên.

“Cảm ơn anh Tư Nhiên.”

“Ừ.”

Đường Mộc chạy đến, vừa nãy cậu ở dưới hào hứng chụp ảnh, còn hưng phấn hơn cả người ngồi trên tàu lượn siêu tốc, hiện giờ cậu đã biến thành phóng viên, cậu coi máy ảnh là micro đưa vào cạnh miệng Ngải Mễ.

“Xin hỏi Ngải Mễ, vừa nãy ngồi tàu lượn siêu tốc, cậu đã nhớ đến ai?”

Thông thường trong những tình huống như thế này, không ai muốn trả lời Đường Mộc, Đường Mộc cũng đã quen với việc những trò đùa của cậu bị mọi người thờ ơ, nhưng lần này, rất bất ngờ, cô lại trả lời Đường Mộc: “Vừa nãy tớ nhớ đến Aaron, trong cả quá trình đều nhớ đấn Aaron”.

Đường Mộc liền nhìn Aaron ngồi sau Ngải Mễ, cậu chỉ có thể giả vờ không nghe thấy, cậu lại nhìn sang Tư Nhiên ngồi bên cạnh, sắc mặt anh tái đi.

Trận đấu của lớp Lý Tuấn Ninh diễn ra trước lớp Aaron, Aaron và mọi người đều đi xem, không ngờ trong trận đấu này, Lý Tuấn Ninh đã tung ra vũ khí bí mật của mình, Aaron không dự đoán nhầm, đúng là Lý Tuấn Ninh đã tìm một cầu thủ nhà nghề. Trên sân, anh ta chạy rất thảnh thơi, nhưng lại dễ dàng chuyền cho Lý Tuấn Ninh ba quả để đá vào. Ngay cả Đường Mộc – một người từ trước đến nay không hiểu gì về bóng đá cũng phải vỗ tay nhiệt liệt khen ngợi: “Thật lợi hại”. Và thế là Aaron không nỡ nói với cậu ta rằng, cầu thủ ngoài mà Lý Tuấn Ninh mời này, chưa xuất chiêu gì đâu.

Xem ra Lý Tuấn Ninh cảm thấy mình đã nắm chắc được phần thắng, kể cả thực lực bị mọi người biết trước cũng không có vấn đề gì. Cậu ta muốn thắng một trận khiến Aaron không còn lời gì để nói. Aaron lén hỏi Tư Nhiên: “Anh có lòng tin không?”. Tư Nhiên cũng đã nhìn thấy thực lực của đối thủ trong trận chung kết của họ, muốn thắng thực sự cũng hơi khó khăn, nếu anh là người ngoài cuộc, muốn đánh cược cho hai đội bóng này, chắc chắn anh sẽ lựa chọn đội Lý Tuấn Ninh. Nhưng anh vẫn nói: “Quả bóng hình tròn, mọi chuyện đều có thể xảy ra”.

“Vậy thì cố gắng lên nhé.”

Thực ra Aaron rất sợ đột nhiên Tư Nhiên nói: “Đã thế này thì nếu anh giúp em thắng được Lý Tuấn Ninh, em sẽ nhường Ngải Mễ cho anh nhé”. Nhưng thực tế đã chứng minh, cậu chỉ lo xa quá mà thôi. Không phải ai cũng yêu người khác như Lý Tuấn Ninh.

Trận bán kết, Tư Nhiên cũng ra sân. Sự xuất hiện của anh cũng giống như hôm Đường Mộc xuất hiện, đám con trai nhìn thấy thân hình gầy guộc của anh, bất giác trong lòng đều mong chờ cảnh Đường Mộc đá trúng Ngải Mễ ngày hôm trước lại tái diễn. Nhưng các nữ sinh đều muốn được làm Ngải Mễ của Tư Nhiên, trong trường họ chưa bao giờ nhìn thấy anh chàng nào đẹp trai như vậy, nếu như được anh đá trúng mặt, thì đó cũng sẽ là một điều tuyệt vời. ít nhất anh sẽ chạy đến hỏi mình bằng giọng sốt sắng, lo lắng: “Bạn à, bạn không sao?”, vậy thì điều may mắn đó chắc chắn cũng sẽ giống như Ngải Mễ, che mặt và khóc, sau đó anh sẽ cõng mình vào phòng y tế của trường, mặc dù lưng anh không rộng, nhưng cũng ấm áp, vững chãi. Chắc chắn cô sẽ ôm chặt cổ anh...

Sau đó, tất cả các nữ sinh đều biết hôm nay muốn để Tư Nhiên đá trúng mặt thì chỉ có một khả năng: ngồi trong cầu môn. Dường như Aaron nhường mọi cơ hội thể hiện cho Tư Nhiên, cậu biết hiện giờ đội cậu cần khí thế cần sự ủng hộ của các cổ động viên trên khán đài, có lẽ trình độ của Tư Nhiên không thể sánh được với cầu thủ mà Lý Tuấn Ninh mời đến, nhưng vẻ hấp dẫn của anh lại là điều mà người kia không thể bì được.

Tư Nhiên cũng vậy, mặc dù lâu lắm rồi không được tiếp xúc với bóng đá, nhưng sau một thời gian thích nghi trên sân, thực lực của Tư Nhiên đã dần dần thể hiện. Anh biết Aaron tạo cơ hội cho mình, và thế là anh cũng không phụ lòng tốt của Aaron, luồn trái lách phải, đánh đầu sút bóng, tổng cộng đá vào bốn quả. Anh đã đưa lớp Aaron vào thẳng trận chung kết bằng trận thắng đậm đà.

Mặc dù bài biểu diễn tuyệt vời của anh đã đưa đội bóng mà mình hỗ trợ vào trận chung kết, nhưng đồng thời cũng đưa mình vào một vụ rắc rối lớn.

Sau khi xem xong màn biểu diễn mờ ảo của Tư Nhiên, điều đầu tiên mà Lý Tuấn Ninh nghĩ đến không phải là làm thế nào để phòng thủ anh, cậu ta đã nghĩ đến mẹ mình. Nếu như trong trận đấu ngày hôm đó, Tư Nhiên không thể xuất hiện thì đây không phải là phương pháp đơn giản nhất, hiệu quả nhất đó sao?

Đã đến ngày diễn ra trận chung kết, Lý Tuấn Ninh sang tìm Aaron: “Nói rồi đó nhé, không được hối hận đâu đấy”.

Aaron cười gằn: “Tớ đang định tìm cậu để nhắc câu này”.

“Thế thì bọn mình ngoắc tay nhau vậy?”

“Tùy thôi.” Aaron đưa tay ra, ngoắc vào ngón tay Lý Tuấn Ninh.

Cậu quay vào phòng ngủ, lại phát hiện ra Đường Mộc chuẩn bị đi đâu.

“Cậu đi đâu vậy?”

“Để cho cậu được nghỉ ngơi thoải mái trong đêm nay, tớ quyết định sang ngủ với Ngải Mễ.”

“Không đơn giản như vậy chứ.” Aaron đã vạch trần quỷ kế của cậu ta.

Quả nhiên, khi cậu bước đến bên giường, liền nghe thấy giọng nói vui vẻ của Đường Mộc vang lên: “Tớ ngủ với Mễ Mễ đây”. Chắc là Lý Tuấn Ninh cũng sẽ nghe thấy. Đường Mộc dùng cách này để giày vò Lý Tuấn Ninh, cũng được coi là “lấy gậy ông đập lưng ông”.

Đường Mộc ngồi trên giường Ngải Mễ, phân tích tỉ mỉ cho Ngải Mễ thấy được cục diện trước mắt:

“Cậu nhìn nhé, cậu, là bạn gái cũ của tớ, là bạn gái hiện nay của Lý Tuấn Ninh, sau đó người mà cậu thích là Aaron, hiện giờ tớ ngồi lên giường cậu...”.

Nói đến đây, chiếc gối của Ngải Mễ liền bay thẳng vào trán cậu.

“Đường Mộc, cậu muốn chết à.” Ngải Mễ đã thân với Đường Mộc, nên cũng không để ý đến hình ảnh thục nữ nữa.

Đường Mộc gãi gãi đầu, lẩm bẩm: “Đồ hổ cái! Đau quá”.

“Cậu sút tớ một cú không đau ư?” Ngải Mễ xuống giường nhặt chiếc gối gây sự đó lên, ném cho Đường Mộc: “Đêm cậu ngủ bằng cái gối này đấy”.

Đường Mộc làm động tác tỏ vẻ khinh thường: “Ngải Mễ, cậu vẫn còn hận cú sút đó của tớ ư?”.

“Đúng, kiếp này tớ khó có thể quên.”

“Thế thì tớ phải làm gì đây!” Đường Mộc cũng thấy sợ trước vẻ nghiêm túc của Ngải Mễ.

“Gửi gắm cuộc đời cho tớ thôi.” Ngải Mễ thấy Đường Mộc tưởng thật, bèn cố tình nói như vậy.

Đường Mộc liền cau mày, mặt mày đau khổ: “Tớ cũng muốn gửi gắm cuộc đời lắm chứ, nhưng cậu biết đây, tớ là…”

Ngải Mễ không kiềm chế được lại đánh cậu ta: “Tớ trêu cậu thôi, đồ thần kinh”.

Đường Mộc cũng ôm bụng cười: “Lẽ nào không phải tớ đã đóng kịch với cậu đó sao?”.

Hai đứa chọc nhau một hồi, đều thấy mệt rồi, dù sao ngày mai cũng phải cổ vũ nhiệt tình cho Aaron và Tư Nhiên, và thế là hai đứa đều yên lặng quay ra ngủ. Gần sáng, Đường Mộc thấy trán hơi lành lạnh, dường như có nước nhỏ xuống trán cậu, tiếng nước nhỏ tí tách bên tai. Cậu mở mắt ra, liền nhìn thấy một trái cổ đang động đậy, không cần phải đoán, đây là trái cổ của Aaron. Trước đó rất nhiều lần, khi Aaron đã ngủ say, cậu liền lén đặt ngón tay lên trái cổ của Aaron, nhịp thở của Aaron phải truyền qua tay cậu. Ánh đèn ngoài cửa sổ, hoặc là ánh trăng, lúc này đây hắt xuống má Aaron, cậu ngắm nhìn vẻ đẹp của Aaron, thẫn thờ đờ đẫn. Ngón tay của cậu, kiểm soát nhịp thở của Aaron. Đây là điều bí mật nhỏ của Đường Mộc, sau đó cậu liền đặt ngón tay lên đầu mũi, như thế coi như Aaron đã hôn mình. [Trái cổ hay còn được gọi là trái táo Adam. Khi đàn ông trưởng thành, cục sụn đó trồi ra rõ hơn bởi họ có hộp thanh quản to hơn.]

Hôn có màu sắc gì, hình dạng gì, mùi vị gì nhỉ?

Còn hiện tại, nụ hôn của Aaron dừng lại trên trán, hóa ra, hôn chính là ánh trăng sáng, ánh trăng lưỡi liềm. Đôi môi Aaron từ từ ập uống, dừng trên lông mày cậu, sau đó là sống mũi, cậu cảm nhận được hai cánh mũi của mình chứa đầy mồ hôi lấm tấm. Nụ hôn của Aaron đã lan tỏa sang nhân trung của cậu. Đường Mộc nhắm mắt lại, mọi cảm quan trên người cậu đều tạm thời mất kiểm soát, mọi dũng khí và năng lượng của sinh mệnh cũng đều tập trung trên miệng.

Cậu cảm nhận được hơi thở của Aaron đang phả vào mặt cậu, trên mặt cậu đã tràn ngập một cảm giác êm ái, lâng lâng. Hơi thở ướt nóng, chui vào mũi cậu, đôi môi của chúng chỉ còn cách nhau vài centimet.

Hãy để tớ chết đi. Cậu thầm nói với mình như vậy. Nụ hôn của Aaron, từ địa cực đi tới, cuốn theo hàng nghìn lớp bão, xen lấn cả mấy tấn ánh nắng mặt trời, giữa tâm bão, có một mảnh đất là cõi đào nguyên, yên bình không có gió, hương hoa phảng phất khắp nơi, mặt băng phẳng phiu, hoàng tử mặc bộ quần áo trắng, gương mặt thanh tú, nét mặt thanh thản. Cậu đang chờ đợi một loại chất độc, lấy độc trị độc, loại chất độc này, người sống có thể chết, người chết có thể sống, sống chết chẳng qua chỉ cách nhau một ranh giới mà thôi.

Cuối.

Cùng.

Bọn.

Họ.

Đã.

Hôn.

Nhau.

Rồi.

Mặt băng mênh mông nứt toác, rất nhiều đóa sen tuyết nở rộ, cánh hoa đều biến thành những đôi cánh lấp lánh, lơ lửng giữa lưng chừng trời, ánh trăng sáng vằng vặc, màn đêm không còn là bầu trời trầm mặc, lúc này đây trời và biển đã dịch đổi vị trí cho nhau. Đằng sau ánh trăng và những chòm sao, là mặt biển với những gợn sóng lâp lánh. Người trần đứng trên mặt đất ơi, lúc này đây ngẩng đầu lên xem, sẽ nhìn thấy hai đứa đang hôn nhau. Hôn, là sự thân mật, gần gũi giữa hai người yêu nhau, nghĩ đến đã thấy thương, nghĩ đến đã muốn rơi nước mắt.

Nụ hôn của chúng rất dài, rất dài, từ trăng đời Tần đên tận ải nhà Hán.

[Trăng Tần, ải Hán là hình ảnh xuất hiện trong bài thơ Ra cửa ải cúa nhà thơ Vương Xương Linh:

Trăng Tần, ải Hán vẫn đây mà,

Mà khách trường chinh vẫn vắng nhà.

Phí tướng nếu giờ còn ở lại?

Âm sơn đâu có ngựa Hổ qua.]

Cuối cùng cậu đã nhớ ra, muốn nói một câu với Đường Mộc, môi tạm thời rút ra, nhưng lại nghe thấy đối phương nói: “Aaron, tớ yêu cậu”.

Và điều Đường Mộc muốn nói, cũng chính là câu nói này, cậu vô cùng thắc mắc, tại sao Aaron lại nói với mình như thế. Sau đó đột nhiên cậu mở mắt ra.

Cậu nhìn thấy Ngải Mễ cũng vừa mở mắt ra, nhìn mình với vẻ sửng sốt, gần như hai đứa thốt lên cùng một lúc: “Sao lại là cậu!”. Sau đó Đường Mộc và Ngải Mễ mới ý thức ra được rằng, Ngải Mễ đang nằm đè lên người Đường Mộc.

Hai đứa lại cùng hét lên, Ngải Mễ vội vàng lật ra khỏi người Đường Mộc, tiện đà bật đèn lên. Đợi đến khi mắt đã dần dần quen với ánh sáng, Đường Mộc tìm khắp một lượt trong phòng, không thấy bóng Aaron đâu. Cậu mới quay sang hỏi Ngải Mễ: “Vừa nãy cậu nói gì vậy?”.

“Vừa nãy tớ nói, tại sao lại là cậu.”

“Không, câu trước đó cơ.”

“Tớ có nói gì đâu, nếu có thì cũng chỉ là nói mê thôi, chắc là tớ vừa nằm mơ.” Ngải Mễ cố gắng hồi tưởng lại.

“Mơ gì vậy?”

“Tớ không muốn nói.”

Đường Mộc cũng không bắt ép cô, chỉ lẩm bẩm: “Ngải Mễ, tớ cũng nằm mơ, tớ mơ thấy Aaron”.

Đúng như những gì cậu nghĩ, Ngải Mễ cũng buột miệng: “Tớ cũng mơ thấy Aaron”.

Hai đứa đưa mắt nhìn nhau, Đường Mộc thầm nghĩ đến cụm từ “đồng sàng dị mộng”, còn cậu và Ngải Mễ, chắc là đồng sàng đồng mộng.

Đường Mộc nói tiếp: “Tớ mơ thấy mình và Aaron hôn nhau”. Cậu cảm nhận được Ngải Mễ nắm chặt tay mình.

“Đường Mộc.”

“Hả?”

“Tớ cũng mơ thấy mình hôn Aaron.”

Cả hai đều giật nảy mình, không còn muốn ngủ thêm nữa, thế giới lại có chuyện thần kỳ như vậy! Chúng đối chiếu với nhau cảnh tượng trong giấc mơ, lập tức cảm thấy sởn cả gai ốc.

“Đường Mộc, tớ muốn hỏi cậu một chuyện.”

“Hả?”

“Hôn Aaron cảm giác như thế nào?”

Đường Mộc không ngờ Ngải Mễ lại đưa ra câu hỏi này, suýt thì cậu buột miệng: “Tớ làm sao biết được”, may mà câu nói này đã được kìm lại, cậu nhắm mắt hổi tưởng lại cảnh tượng mình vừa hôn Aaron trong giấc mơ, cậu mỉm cười nói với Ngải Mễ rằng: “Rất đẹp, rất đẹp”.

“Lần trước bọn mình đánh cuộc với nhau, bắt cậu đi hôn Aaron, tớ chưa được nhìn thấy.” Ngải Mễ nhắc lại.

Đường Mộc đành phải nói: “Thế lần sau sẽ cho cậu xem vậy”.

Chúng không ngủ tiếp được nữa, Đường Mộc đề nghị: “Bọn mình dậy đi mua đồ ăn sáng cho Aaron đi”.

Cùng đến quầy ăn sáng chọn đồ ăn, bất thình lình Ngải Mễ nói với Đường Mộc: “Đường Mộc này, cậu nhất định phải đối xử tốt với Aaron đấy”.

Đường Mộc đang chăm chú chọn bánh màn thầu, bị Ngải Mễ nói như vậy, cũng giật nảy mình: “Sao cậu lại nói như vậy?”.

“Bởi vì cậu có thể dành cho cậu ấy những cái mà tớ không cho được, cậu nhất định phải hứa với tớ.”

Đến bây giờ, cậu mới hiểu rằng, Ngải Mễ thích Aaron biết bao. Cậu thích Aaron, vẫn muốn Aaron ôm mình, hôn mình. Cô thích Aaron, chỉ mong Aaron được hạnh phúc, được sống bình yên. Cô vẫn chưa biết rằng, cái gọi là ở bên Aaron, chỉ là vì Aaron muốn đóng kịch cho cô xem, để tình yêu của cô dành cho mình có thể hạ nhiệt, giảm nhẹ, dần dần tiêu tan. Nhưng Aaron đâu có biết rằng, tình yêu mà cô dành cho cậu, không giảm đi chút nào vì chuyện cậu thích con trai, không phải vì cậu đã tìm thấy người yêu mà thay lòng đổi dạ.

Đường Mộc không muốn nghĩ nữa, cậu chuyển sang chủ đề khác: “Cậu bảo bọn mình có nên mua cho Lý Tuấn Ninh một cái màn thầu, sau đó cho thuốc độc vào đó hay không?”.

“Thần kinh à.” Ngải Mễ biết Đường Mộc cố tình lảng sang chủ đề khác cũng là vì không muốn để mình quá buồn, nên cũng đón nhận rồi lại đùa với cậu. Cuối cùng chúng vẫn mua đồ ăn sáng về cho Lý Tuấn Ninh.

“Bọn mình phải dùng võ để thắng hắn chứ!”

Đường Mộc nói rất hùng hồn, dường như vừa nãy, Ngải Mễ là người đưa ra lời để nghị đầu độc vậy.

Buổi sáng hôm nay vẫn có giờ như thường lệ, nhưng Đường Mộc và Aaron không lọt tai tiếng nào, chúng liền viết giấy gửi qua gửi lại cho nhau. Dù sao thì chúng cũng ngồi cùng bàn, viết xong rồi đặt ra giữa là được, tiện lợi, lại kín đáo. Chính vì thế rất khả thi.

Đường Mộc: “Căng thẳng không?”.

Aaron: “Không căng thẳng lắm”.

Đường Mộc: “Tớ muốn hỏi cậu một câu”.

Aaron: “Cậu không hỏi thẳng ra được ư?”.

Đường Mộc: “Ngộ nhỡ, tớ nói là ngộ nhỡ, ngộ nhỡ bọn mình thua thì có thật là cậu sẽ giúp Lý Tuấn Ninh theo đuổi Ngải Mễ hay không?”.

Aaron không trả lời, cậu đặt bút xuống, nắm chặt bàn tay thành nắm đấm. Đường Mộc biết, chắc chắn cậu ta đã nghĩ đến vấn đề này. Mặc dù cậu ta không trả lời, nhưng Đường Mộc cũng biết đáp án, cậu ta chắc là sẽ giúp Lý Tuấn Ninh theo đuổi Ngải Mễ, nếu như vậy, Ngải Mễ sẽ đáng thương và buồn cười biết bao.

Aaron: “Cậu không hỏi được câu gì có ý nghĩa hơn một chút sao?”.

Đường Mộc: “Xin hỏi, công thức phân tử của Neon viết thế nào?”.

Lần đầu tiên trong lịch sử, vì một trận bóng mà trường được nghỉ nửa ngày. Sân bóng của trường nằm cạnh khu lớp học, và thế là bên cửa sổ của các lớp đều chen chật cứng người, càng khỏi phải nói đến xung quanh sân bóng. World Cup mặc dù lớn, nhưng lại cách xa nghìn dặm, còn hiện tại, bọn họ đang chìm đắm trong bầu không khí náo nhiệt khác thường của mình.

Lúc đầu đã hẹn Tư Nhiên sẽ đến cùng ăn cơm trưa, nhưng mãi vẫn không thấy anh xuất hiện, cho đến khi trận đấu sắp bắt đầu, Đường Mộc cũng không gọi được điện thoại cho anh.

Chúng nhìn thấy chị Lệ Lệ đi tới, mừng muốn phát cuồng, ai ngờ vừa nhìn thấy chúng, câu hỏi đầu tiên của chị Lệ Lệ là: “Tư Nhiên đâu?”.

Trong trận giao đấu này Lý Tuấn Ninh đã mời tổ trọng tài chuyên nghiệp. Trong lúc ăn sáng cậu ta đã nói với Aaron: “Tớ sẽ không chiến thắng cậu bằng những thủ đoạn phi thể thao, nhất định tớ phải làm cho cậu thua tâm phục khẩu phục”.

Lúc này đây cậu ta bước đến, trên môi nở nụ cười khiến người ta phát mửa.

“Ấy, con át chủ bài của các cậu đâu?”

Aaron phần nào hiểu ra vấn đề, cậu tức đến nỗi nghiến răng ken két: “Lý Tuấn Ninh, nếu cậu dám làm gì với Tư Nhiên...”.

“Cậu giận dữ gì vậy, tớ chỉ bảo mẹ tớ đi tìm anh ấy để cắt tóc thôi, anh ấy là thợ cắt tóc, cắt tóc...” Nói được một nửa thì Lý Tuấn Ninh dừng lại, cậu ta nhìn ra phía sau lưng Aaron, nét mặt tỏ rõ vẻ không tin: “Mẹ, sao mẹ lại đến?”.

Aaron ngoái đầu lại nhìn, Tư Nhiên đang đứng bên cạnh cô Trương. Aaron chào cô Trương: “Cháu chào cô”.

Lý Tuấn Ninh trợn mắt nhìn Tư Nhiên, sự việc đã đến nước này, nói gì nữa cũng chẳng ăn thua, cậu đành phải quay về bàn bạc làm cách nào để đối phó với Tư Nhiên mà thôi.

Aaron lén kéo Tư Nhiên sang một bên: “Sao anh lại đưa được cô ấy đến đây?”.

Tư Nhiên chớp chớp mắt: “Thì anh nói thật ra thôi”.

Sức mạnh của lời nói thật có những lúc thực sự có thể đem lại rất nhiều chuyện không thể tưởng tượng.

Lớp Aaron khoác chiến bào Đức, còn lớp Lý Tuấn Ninh thì mặc bộ quần áo của đội Braxin. Điều này khiến Ngải Mễ và Đường Mộc lại nhớ đến trận chung kết World Cup, đội Braxin đối đầu với đội Đức.

Giữa lúc căng thẳng, Ngải Mễ vẫn không quên cười nhạo Đường Mộc: “Có còn nhớ những gì cậu nói với tớ trong trận chung kết World Cup không?”.

Đưòng Mộc vội bịt chặt tai mình lại: “Cậu đừng nói nữa, tớ không muốn nghe, tớ không muốn nghe”.

Ngải Mễ bèn ghé sát vào tai cậu nói: “Trận chung kết năm nay diễn ra tại Yokohama, trận khai mạc của World Cup bốn năm sau sẽ được tổ chức ở thành phố Munich, tám năm sau hay bao nhiêu năm sau, tớ sẽ đều ở bên cậu”.

Nếu phải liệt kê ra những điều mà Đường Mộc nói dối Ngải Mễ, thì điều này còn nghiêm trọng hơn việc Đường Mộc nói với cô rằng “tớ thích cậu” nhiều lần. Tớ thích cậu, không bị giới hạn về thời gian, có thể trong khoảnh khắc tớ nói “tớ thích cậu” đúng là tớ thích cậu thật. Nhưng một người nói với một người khác rằng, bất luận bao nhiêu năm sau, tớ đều ở bên cậu. Câu nói này, có lẽ những đôi tình nhân đang yêu nhau đều đã từng nói, nhung có bao nhiêu người, thực sự được đi cùng nhau đến những năm tháng cuối cùng của cuộc đời? Tuổi trẻ ngông cuồng, chúng ta tưởng rằng mình có thể khều được cả mặt trăng xuống cho người mình yêu, nhưng cuối cùng, cái mà chúng ta để lại cho đối phương chỉ là một tờ giấy với bao lời nói dối mĩ miều.

Trọng tài thổi còi khai cuộc.

Aaron mặc bộ quần áo trắng đen vội đưa mắt tìm Ngải Mễ trong đám đông, ánh mắt chúng chạm nhau, từ trước đến nay mỗi lần Aaron xuất hiện trên sân, tựa như diễn viên lên sân khấu, chìm đắm trong thế giới của riêng mình, nhưng hôm nay, Aaron lại mong mình được nhìn thấy vẻ khích lệ trong mắt Ngải Mễ. Cậu sẽ mang theo ánh mắt của cô để lập nên kỳ tích.

Aaron chuyền bóng cho Tư Nhiên cũng đang mang trên người bộ trang phục màu trắng đen, trận đấu đã bắt đầu. Có lẽ đây chính là sức hấp dẫn của bóng đá chăng, khi chúng ta khoác chiến bào cùng màu, trong cơ thể chúng ta cùng chảy siết một niềm tin.

Aaron biết, Tư Nhiên biết, Đường Mộc biết,

Lý Tuấn Ninh cũng biết, có lẽ ngoài Ngải Mễ ra, ai cũng đều biết, trận đấu này chiến đấu vì Ngải Mễ.

Vừa vào cuộc, cả hai đội đều đá rất dè dặt, thăm dò nhau một hồi, mãi cho đến khi Lý Tuấn Ninh sút xa trúng xà ngang, bóng đập bịch một tiếng mới được coi là thổi vang tiếng kèn tấn công, rượu quá tam tuần, hai bên bắt đầu gườm nhau. Nhưng chỉ sau ba phút, Tư Nhiên lách qua cầu thủ chuyên nghiệp mà Lý Tuấn Ninh mời đến, giơ chân sút bóng, bóng chạm vào cột dọc bắn ra ngoài, khiến Lý Tuấn Ninh toát cả mồ hôi hột.

Cô Trương đứng trên sân hét lớn, dường như cô quên cả việc trên sân có con trai mình, cô hoàn toàn là fan của Tư Nhiên.

Hiệp một hai bên hòa 0:0.

Aaron và Tư Nhiên ra khỏi sân, Đường Mộc vội vàng đưa khăn và nước. Aaron đón lấy khăn lau mồ hôi, cũng không nói câu “cảm ơn” Đường Mộc, chỉ đặt tay lên vai Tư Nhiên, cậu lắc vai Tư Nhiên đưa chai nước Đường Mộc vừa đưa cho mình. Tư Nhiên đón lấy chai nước, gật đầu với Aaron.

Cả hai đều không mở miệng, nhưng đều nói hết trăm câu ngàn ý.

Lý Tuấn Ninh đưa mẹ cậu ta đên, cậu chỉ vào Ngải Mễ nói: “Mẹ, để con giới thiệu nhé, đây là Ngải Mễ, bạn gái của con”. Cô Trương cũng không để ý đến ánh mắt đối địch của Đường Mộc và Aaron ở phía bên này, chỉ nhìn chằm chằm vào Ngải Mễ, cười nói: “Ha ha, xin chào! Xin chào!”. Đêm qua Lý Tuấn Ninh bị Đường Mộc trêu tức một trận, hiện giờ coi như đã rửa được hận.

Hiệp hai, hai đội đổi sân, đến lượt đội Lý Tuấn Ninh phát bóng, đột nhiên Aaron nghe thấy một câu, không to lắm, nhưng lại lọt riêng vào tai cậu giữa những tiếng hò hét đinh tai nhức óc.

Đúng là như vậy, là giọng Ngải Mễ. Cô hét lớn: “Aaron cố lên!”. Bao nhiêu năm qua, Ngải Mễ xem cậu đá bóng rất nhiều, cậu cũng biết cô luôn đứng về phía mình, nhưng đây là lần đầu tiên nghe thấy cô hò hét như vậy. Mặc dù phía sau còn kèm thêm một câu: “Tư Nhiên cố lên!”.

Cuộc chiến đấu vì Ngải Mễ của Aaron hiện tại lại có thêm một ý nghĩa nữa, chỉ riêng câu “Aaron cố lên” có thể khiến cậu biến thành đấu sĩ dũng mãnh nhất! Hiệp hai Lý Tuấn Ninh sắp xếp để cầu thủ chuyên nghiệp phòng thủ Tư Nhiên, mặc dù kỹ thuật của Tư Nhiên rất khá, nhưng cơ thể lại bị thua thiệt lớn. Sự phát huy của anh vẫn bị kẹp chặt.

Hai bên thay nhau tấn công, dựa vào sức của riêng mình, Lý Tuấn Ninh dường như phát động các đợt tấn công như thủy triều về phía cầu môn của lớp Aaron. Mặc dù thủ thành của lớp Aaron rất có kinh nghiệm, nhưng cuối cùng vẫn thất thủ giữa mưa bom bão đạn.

Cú sút của Lý Tuấn Ninh bị thủ môn đẩy ra, sau đó cầu thủ tiền đạo của lớp Lý Tuấn Ninh liền lao tới sút thẳng bóng vào cầu môn, tiếng còi của trọng tài vang lên, quả vào được tính. Lý Tuấn Ninh lao lên ôm chặt cậu bạn vừa đá vào như phát điên, đánh cậu ta, nâng cằm cậu ta lên, lấy mũi dụi vào tóc cậu ta, miệng la hét, không ai hiểu cậu ta đang hét gì, nhưng không ai để tâm cả.

Đường Mộc cảm thấy quả bóng đó đã đập lên đầu mình, cậu chỉ nhìn Aaron đứng trên sân kéo áo lên lau mồ hôi trên mặt, có quỷ mới biết đó là mồ hôi hay nước mắt. Cậu chưa bao giờ nhìn thấy Aaron lẻ loi như vậy, phần sáng trên khuôn mặt cậu nghiền thành bọt chầm chậm từ khóe mắt lăn xuống. Đưòng Mộc muốn dùng cơ thể mình để ngăn chặn cú sút như đạn pháo. Nhưng điều mà cậu có thể làm, chỉ là ngồi ngoài sân, trong tích tắc, mặt tái đi, trong tích tắc, cậu nhìn thấy Aaron rạng ngời cũng hóa thành tro bụi.

Ngải Mễ lật đồng hồ trên cổ tay ra xem, lúc này đây cô vẫn rất bình tĩnh. Cô vỗ vào má Đường Mộc: “Vẫn còn mười phút nữa, đội trưởng đội cổ vũ, bọn mình phải hò hét thôi”.

Lại bắt đầu giao bóng, rõ ràng Aaron vẫn chưa hết bàng hoàng sau quả thua này, bóng Tư Nhiên chuyền cho cậu bị Lý Tuấn Ninh cướp mất. Lý Tuấn Ninh chuyền thẳng, cầu thủ chuyên nghiệp lao lên, cậu lách qua thủ môn, cầu môn để trống! Bóng đã vào! Chỉ trong một phút, cục diện vôn đang giằng co nhau đã bị phá vỡ triệt để, Lý Tuấn Ninh dẫn trước Aaron với tỉ số 2:0. Trận đấu vẫn còn 9 phút đồng hồ.

9 phút đồng hồ, có thể làm được rất nhiều rất nhiều chuyện, ví dụ nói với người mình yêu một câu “anh yêu em”. Ba chữ “anh – yêu – em”, mỗi giây một chữ, nói xong chỉ mất 3 giây, 9 phút đồng hồ có thể nói 180 câu “anh yêu em”. Hoặc là ôm người mình yêu một cải, một cái ôm bắt đầu, một bàn tay ôm qua vai bạn, đặt bạn trước ngực, một tay còn lại khoác vào, cũng chỉ mất 3 giây đồng hồ. Một cái ôm kéo dài 9 phút đồng hồ, đối với hai người yêu nhau, không là cái gì. 9 phút đồng hồ, có thể để hai người hôn nhau, hôn như ngày tận thế của thế giới sắp đến.

Chỉ có điều hiện tại, tất cả những cái yêu và được yêu, đều bị ngăn cản ở trên sân và dưới sân.

Đối với Aaron và Tư Nhiên, hiện tại điều họ cần nhất là thời gian, nhưng đối với họ thời gian lại là một sự giày vò. Aaron và Tư Nhiên đều đã bỏ giày sút của mình ra, những cơ hội lẻ tẻ khó khăn lắm mới có được cũng bị họ để lỡ bằng những cú sút vội vàng.

Phút cuối cùng, trong lúc phòng thủ, Aaron đã mất hết lý trí kéo Lý Tuấn Ninh ngã, bị phạt thẻ đỏ và đuổi ra sân, Lý Tuấn Ninh nhẹ nhàng đá phạt đền. Phần thắng đã nắm chắc trong tay, thậm chí cậu ta còn đưa tay lên xoa đầu Aaron để tỏ lòng an ủi. Aaron cũng không có phản ứng gì quá khích, cậu biết, cậu đã thua, trong cuộc đối đầu về bóng đá với Lý Tuấn Ninh, cậu lại một lần nữa bại trận.

3:0, đây là một tỉ số áp đảo. Khi tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên, Aaron ngồi phịch xuống đất, Tư Nhiên bước đến nói: “Rất xin lỗi”, cậu cũng không có phản ứng gì.

Lúc tỉ số trận đấu là 2:0, cô Trương đã lặng lẽ rời sân. Cô đến xem chẳng qua là vì nể mặt Tư Nhiên, hiện giờ thấy cậu thất bạt rút lui vẫn là thượng sách.

Lý Tuấn Ninh lại chạy đến, mang theo một nụ cười không kìm chế nổi, ghé sát vào tai cậu nói:

“Đừng quên lời giao hẹn của bọn mình nhé”. Chưa bao giờ trong mắt Aaron gương mặt của Lý Tuấn Ninh lại khó chịu như bây giờ, mặc dù Lý Tuấn Ninh không đẹp trai như cậu, nhưng các nét cũng rõ ràng, nhưng lúc này đây trong mắt Aaron, Lý Tuấn Ninh chẳng khác gì một con quỷ.

Cậu cũng không biết mình đã tung ra cú đấm từ lúc nào, thậm chí lúc Lý Tuấn Ninh ôm đầu lăn lộn dưới đất, cậu cũng không hiểu đã xảy ra chuyện gì. Mãi cho đến khi Tư Nhiên chạy đến kéo cậu lại, cậu mới liên hệ cú đâm của mình với việc Lý Tuấn Ninh đang nằm trên đất miệng kêu oai oái.

Lúc này bạn của Lý Tuấn Ninh cũng đã chạy đến, nhưng Lý Tuấn Ninh gọi giật ngay cậu bạn lại: “Không được động đến cậu ấy!”. Khó khăn lắm cậu ta mới bò được dậy, mắt cũng đã sưng lên, cậu ta túm chặt lấy cậu bạn cùng đội với mình. Cậu bạn bực lắm quặc lại: “Lý Tuấn Ninh, cậu bị đánh thành ra ngớ ngẩn rồi à!”.

Ngải Mễ và Đường Mộc cũng đã chạy đến. Vừa nãy họ được chứng kiến từ đầu đến cuối, Đường Mộc bước đến nắm chặt cổ tay cậu hỏi: “Cậu không sao chứ?”. Dường như vừa rồi, Aaron mới là người bị Lý Tuấn Ninh đấm cho một quả.

Lý Tuấn Ninh vừa kéo cậu bạn sang một bên, vừa quay đầu lại hét với Aaron: “Cậu hãy nhớ lấy lời giao kèo của bọn mình!”.

“Lời giao kèo gì vậy?” Ngải Mễ hỏi.

“Chẳng có lời giao kèo gì đâu.” Đường Mộc không kìm được xen vào, nói xong, cậu mới hiểu ra rằng mình nói như vậy chẳng khác gì lạy ông tôi ở bụi này.

Ngải Mễ nhìn Aaron mặt mày vẫn đang phừng phừng vì giận, nghĩ bụng chắc không cạy được gì từ miệng cậu, bèn đuổi theo Lý Tuấn Ninh.

“Cậu nói cho tớ biết giữa cậu và cậu ấy có lời giao kèo gì đi?” Ngải Mễ túm lấy Lý Tuấn Ninh.

Lý Tuấn Ninh nhìn Aaron rồi lại quay sang nhìn Ngải Mễ, nói với vẻ vênh váo: “Không có gì cả, giữa bọn tớ không có lời giao kèo gì cả, vừa nãy tớ chỉ nói đùa thôi”.



Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ