settingsshare

Siêu Việt Tài Chính Chương 1: Thay Đổi

Trong một lớp trung học một cậu học sinh đang gục trên cái bàn ở cuối lớp, giáo viên giảng bài thì mặc giáo viên còn cậu học sinh kia thì cứ ngủ gục trong lớp đó là sự kiện điển hình của lớp học này. Mọi thứ vẫn đang im lặng tiếng ngòi bút viết ma sát trên mặt giấy, viên phấn trong tay của giáo viên tạo những chữ trên cái bảng màu xanh tạo ra những tiếng cạch cạch mỗi khi viết xong một chữ.

Bỗng từ cuối lớp cậu học sinh đang ngủ kia đứng bật dậy một tiếng hét chói tai làm cho tất cả mọi người nhìn về. Giáo viên cũng dừng hẳn việc vừa giảng bài, tiếng hét vang lên làm rung động cả một khu vực xung quanh, một vài giáo viên còn bỏ cả lớp chạy tới nơi phát ra tiếng hét.

- Không! Ta Không Cam Tâm!

Thiếu Kiệt làm cho tất cả mọi người trong lớp như hóa đá còn giáo viên thì tức giận quát lên

- Thiếu Kiệt! Em không cam tâm cái gì, em không cam tâm là phải đi học hè hay em cho bây giờ giỏi rồi nên không cam tâm đi học hè???

- Đi học? Đây là...

Tiếng quát của giáo viên đứng lớp làm Thiếu Kiệt chợt nhận ra có điều gì đó không đúng.

Lớp học! Ta đang ở lớp học? Chuyện gì thế này?

Thấy phản ứng của Thiếu Kiệt cứ trơ ra như tượng không trả lời mình người giáo viên cũng nổi điên lên nói

- Thiếu Kiệt em ra khỏi lớp ngay cho tôi. Sau giờ học lên phòng giáo viên gặp tôi!

Lúc này người giáo viên đứng trước mặt Thiếu Kiệt đưa tay chỉ ra cửa lớp lúc này Thiếu Kiệt mới nhận ra đó là ai

Cô Giáo Lâm? Trung Học! Ta sống lại thời Trung Học?

Bước ra khỏi lớp Thiếu Kiệt đứng một bên cửa lớp nhìn vào phía góc bảng xanh nơi ghi sĩ số lớp mỗi ngày ghi ngày 1 tháng 8 năm 2008.

Ta được sống lại năm 2008 điều này thật hay mơ?

Mọi câu hỏi được đặt ra trong đầu của Thiếu Kiệt bây giờ là nếu đây là giấc mơ thì bao giờ nó kết thúc còn nếu nó là thật thì hắn phải làm gì để thay đổi được cuộc sống của mình và của mọi người xung quanh.

Tựa lưng vào vách lớp Thiếu Kiệt cảm nhận được thời gian qua đi của một đời người tuy ngắn nhưng đem lại nhiều trải nghiệm cuộc sống lúc lên xuống lúc thăng trầm của một đời người. Cứ như thế thời gian trôi đi hắn vẫn nhìn về phía xa nơi góc trường vắng lặng trong giờ học của ngôi trường mà hắn không bao giờ học hết được những kiến thức từ đây! Tiếng chuông của giờ tan học vang lên làm kéo hắn về với hiện thực chuẩn bị một màn đối mặt với cô giáo Lâm.

Tiếng cười nói ồn ào vang lên trong lớp, tiếng học sinh đứng lên chào thầy cô giáo lần lượt từng các lớp, lớp trước, lớp sau ngày càng ồn ào, khác hẳn khung cảnh tĩnh mịch của thời khắc trong giờ học. Những học sinh lớp được ra về sớm nhanh chóng rời khỏi phòng học chạy đến bãi xe hoặc kéo nhau xuống canteen trường học ngồi đó lân la tám chuyện.

Mai Uyển Lâm bước ra khỏi lớp nhìn Thiếu Kiệt ánh mắt còn chưa vơi đi được sự căm tức vì bị phá rối giờ đứng lớp của mình.

- Em đi theo tôi lên phòng giáo viên!

Thiếu Kiệt bước theo phía sau cô giáo Lâm mà tâm trạng vẫn chưa hết thắc mắc trong lòng mình.

Bước vào phòng giáo viên gần phòng học không xa là mấy nhưng cái cảm giác quen thuộc của một đời qua đi trải qua bao nhiêu việc làm cho cái phòng giáo viên hôm nay đối với Thiếu Kiệt là một hoài niệm không bao giờ quên của thời đi học, quá khứ gắn liền với những năm tháng vô tư ở trường học chợt ùa về cảm giác khó tả để lại trong tâm trí của Thiếu Kiệt làm cho lòng quyết tâm thay đổi số mệnh của mình và những người xung quanh càng thêm mãnh liệt.

Cô Lâm vào phòng giáo viên ngồi vào bàn của mình còn Thiếu Kiệt thì kéo cái ghế ở gần đó ngồi trước mặt Mai Uyển Lâm bình tĩnh chuẩn bị một loạt những lý do được liệt kê trong đầu để đối phó với khó khăn trước mắt này.

- Thiếu Kiệt em nói đi? Em làm vậy còn xem giáo viên ra gì không chưa kể em thường xuyên ngủ trong lớp đi học muộn tác phong có vấn đề.

Không chần chừ một phút giây nào Thiếu Kiệt đáp lại lời cô Lâm khi cô vừa dứt câu.

- Thưa Cô! Em biết mình sai giờ học thì ngủ trên lớp, đi học muộn, quần áo đầu tóc không gọn gàng, nhưng cô em có lý do chính đáng mới ngủ quên trong giờ học!

Nghe những câu nói đầu của hắn cô Lâm lại càng cảm thấy hạ chút lửa giận nhưng khi hết câu lại bùng phát hơn

- Hư! Em nói có lí do chính đáng! Lý do chính đáng của em là ngủ trong lớp còn nói mớ làm ảnh hưởng các bạn trong lớp? Như vậy là lý do chính đáng của em sao?

Thấy cô Lâm càng ngày càng nổi giận nhưng Thiếu Kiệt vẫn bình tĩnh đáp lại những lời cô một cách từ từ.

- Thưa cô lý do chính đáng của em có cơ sở. Em kể cô nghe hôm qua khi định lên giường ngủ để chợp mắt được em bật ti vi lên. Cô cũng biết năm nay chương trình học lại cải cách mà theo em đọc sơ qua sách thì có Bài thơ Lầu Hoàng Hạc của Thôi Hiệu, mà hôm qua chương trình khám phá thế giới được phát trên đài truyền hình có mô tả những kiến trúc phong cảnh của một Hoàng Hạc Lâu thật sự làm em cảm thấy đầy cảm thán nên em xem hết chương trình thì đã muộn nên khi nãy trong lớp gục đi không biết mong cô bỏ qua cho em lần này.

Với kinh nghiệm giao tiếp khách hàng của mình ở kiếp sống trước đây khả năng nói chuyện thu hút sự chú ý của người khác mà hắn có là một thiên phú luôn giúp hắn mang đến những buổi thuyết phục khách hàng để lấy hợp đồng được trổ hết tài năng từ phong thái đến cảm xúc rất chân thật làm cho Uyển Lâm không khỏi giật mình.

Cái thằng nhóc này xem phim lại có thể miêu tả chính xác tới vậy, không lẽ hôm qua chương trình truyền hình lại nói về Hoàng Hạc Lâu thật?

- Thế em nói sao về không cam tâm mà việc gì em không cam tâm vấn đề gì nếu chỉ là ngủ trong lớp học không thì tôi còn có thể cho qua xem như em vì xem vấn đề có liên quan đến bài học tôi không nói nhưng em lại hét lên không cam tâm là không cam tâm cái gì có thể nói cho tôi nghe không hả?

Không lo ngại gì về những câu chất vấn của Uyển Lâm, Thiếu Kiệt lại mang ra một câu chuyện có cảm xúc trong giấc mơ mà mình gặp phải những thứ gì rồi lại thêu dệt đủ thứ trong câu chuyện. Sau một lúc nói chuyện với cô Lâm xong thì Thiếu Kiệt cũng được giải thoát với điều kiện về viết bản kiểm điểm hứa không tái phạm sự việc như hôm nay nữa.

Khoát cái túi trên vai bước ra khỏi trường học. Trong tâm trí Thiếu Kiệt đang suy nghĩ nhiều điều về những gì sắp diễn ra trong tương lai. Những gì học được khi còn ghế nhà trường là một ít ỏi đáng thương, kinh nghiệm hắn học ở xã hội có thể nói là vô cùng vô tận cũng phí hoài của hắn hơn chục năm trời.

Đứng dưới cổng trường một hồi thật lâu lúc này Thiếu Kiệt mới nhớ ra mình đi học vẫn là trên chiếc xe đạp leo núi được bởi tiền để dành tiền cả năm lăn lộn ngoài đường kiếm được từ thời chưa lên trung học rồi đến khi bước vào cuộc sống đi làm nhộn nhịp kiếp trước vì nơi làm xa thời gian thì không cho phép nên nó được xếp vào một chỗ không bao giờ đụng tới nữa.

Thiếu Kiệt cũng cảm thấy mình hơi có chút khác thường khi chưa kịp thích ứng với cảm giác được quay lại cuộc sống mà anh tiếc nuối nhất ở kiếp trước điều này có nói ra thì gặp ai cũng không thể nào giải thích được kể cả mấy nhà khoa học thiên tài thế giới thì chắc cũng như Thiếu Kiệt thôi. Tại gác mọi thứ lại Thiếu Kiệt chạy tới bãi xe của trường, lôi ngay chiếc xe đạp leo núi gắn thêm cái yên xe phía sau. Bởi trong trường hiện tại hầu như thưa thớt đi nhiều bóng dáng học sinh nên việc vào bãi xe có thể thấy ngay được dựng riêng một góc là chiếc xe đạp của Thiếu Kiệt chưa bao giờ anh gửi xe mà lấy vé cũng như những người trông xe cũng không bao giờ lấy tiền của Thiếu Kiệt. Nói ra Thiếu Kiệt là một trường hợp khá đặc biệt người một vài người trông xe, thấy Thiếu Kiệt vào bãi lấy xe cười đùa.

- Lại lên phòng họp mày. Móa tao cũng khâm phục mày thật! Một tuần mà không lên phòng giáo viên uống trà chắc tuần đó lũ lụt.

Một thanh niên trông xe nhìn Thiếu Kiệt cười đùa còn ném cái khăn lau phấn ghi số xe vào Thiếu Kiệt. Thấy thế Thiếu Kiệt cũng cười cười đáp.

- Tao là hi sinh vì nghĩa chứ mày không thấy phòng giáo viên chỉ có giáo viên không thôi là một điều bất hạnh à. Còn mày nữa không phải trước cũng như tao thế này sao, giờ còn lưu luyến cái chỗ éo này làm gì. Ra ngoài kiếm việc gì đó tử tế cho ông nhờ nhìn mặt mày ở chỗ này hãm tài quá!

Nói rồi Thiếu Kiệt dắt xe đạp ra phóng lên đạp mất để lại người thanh niên trông xe đứng đó miệng chửi rủa một câu.

- Thằng c hó này!

Người trông xe đó không xa lạ gì với Thiếu Kiệt thời Trung Học này ngày nào cũng gặp qua, cúp tiết thì lại xuống bãi xe chơi tán chuyện cùng Trương Hạo, có thể nói Trương Hạo được xem như là chí cốt tâm giao với Hoàng Kiệt. Thời đi học là thế không những quậy phá bình thường Thiếu Kiệt còn là một tay quậy phá có tiếng tăm trong trường hầu như việc gặp giáo viên sau giờ học là chuyện thường như cân đường hộp sữa.

Thậm chí chưa ra giang hồ đã nổi danh khi còn ngồi ghế nhà trường bản thân Thiếu Kiệt đã có một nhóm đi theo mình quậy phá hết lớp này đến lớp khác, chưa kể đến những lần xung đột của những trường Trung học lân cận. Nhớ lại thời đi học ở kiếp trước Thiếu Kiệt chỉ biết mỉm cười.

Bước từng bước một trên dòng người đông đúc của thời điểm tan tầm của một ngày dòng người nối tiếp nhau nối dài không dứt một chàng thanh niên dắt chiếc xe đạp đi trên lối đi của người đi bộ cứ như thế thong thả từ từ như đang hưởng thụ một điều gì đó của cuộc sống.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ