settingsshare

Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa Chương 46: Thương tâm

Đến thời điểm lễ mừng năm mới, Khương Hiểu Nhiên cảm thấy cực kì nhàm chán.

Một năm nữa trôi qua, một năm mới lại đến.

Nhớ hồi còn nhỏ, hàng năm cứ đến lễ mừng năm mới, mẹ đều đưa cô đến nhà bạn bè họ hàng thân thích chúc tết, lúc đó được rất nhiều tiền lì xì.

Về nhà, lại được chơi với mấy đứa trẻ con hàng xóm mấy trò chơi quanh sân, như nhảy lò cò, gà con đuổi bắt diều hâu, chơi đóng giả gia đình.

Có một số bạn mua pháo, cùng kéo mọi người ra sân chơi, đúng là tuổi thơ náo nhiệt.

Nhìn lên sofa lúc này con gái đang xem tivi.

Bây giờ con bé ngoài máy máy tính thì có tivi, nhưng trò giải trí của nó vốn không nhiều. Lại là con một, từ nhỏ không có bạn. Hàng xóm láng giềng cũng không có trẻ con, đành phải một mình tìm việc mà vui.

Cô vuốt đuôi tóc con gái, “Dương Dương, hôm nay mẹ đưa con đi chơi”.

“Thời tiết lạnh thế này ra đường cũng chẳng có gì chơi, con ở nhà xem phim hoạt hình thôi”.

Khương Hiểu Nhiên bất đắc dĩ đi vào phòng bếp, mẹ và dì đang bận rồi, cô vừa vào cầm đồ ăn muốn giúp.

“Hiểu Nhiên, con đi nghỉ ngơi đi, có vài món ăn cần gì ba người làm”. Dì nói.

“Dù sao con cũng không có việc gì mà”.

“Không có việc gì thì đi chơi đi, đừng ở chỗ này vướng chân ra”. Mẹ còn nói thêm.

Thật hết cách, cô đành ra khỏi phòng bếp, lên tầng hai.

Ngồi trên ghế mây dài, trong lòng cô đơn vắng vẻ.

Bình thường Tiếu Dương đều đến tìm cô, cô không cảm thấy gì. Mới vài ngày anh về nhà không thấy, cô bắt đầu thấy nhớ nhung.

Mở hộp thư đến điện thoại, bên trong có nhiều tin nhắn anh gửi đến.

“Bà xã à, anh về nhà. Nhắn tin báo bình an cho em”..

“Bà xã à, hôm nay là đêm giao thừa sang năm mới, anh và ba mẹ đến chúc tết bà, ở đó có rất nhiều người”.

“Bà xã à, mùng Một tết em có kế hoạch gì không? Đưa Dương Dương đi công viên chơi đi”.

“Bà xã à, hôm nay là ngày mùng Hai Tết, anh và mấy người bạn cũ gặp nhau ăn cơm. Thời gian trôi qua thật nhanh, ngày trước còn mặc quần yếm, bây giờ ai nấy quần áo chỉnh tề, không nhận ra được ai nữa”.

Hôm nay là ngày mùng Ba Tết, tin nhắn còn chưa gửi đến, Khương Hiểu Nhiên vuốt vỏ ngoài điện thoại di động, thời gian chờ đợi tin nhắn thật dài.

Sau bữa tối, cô nằm trên giường, mở tivi xem, nhưng nội dung thế nào cũng không thể xem vào.

Hôm nay anh làm gì vậy? Cùng ở nhà xem tivi với ba mẹ hay là đi ra ngoài gặp mặt bạn bè? Chắc hẳn rất bận rộn công việc rồi! Đến cả một tin nhắn gửi cũng không có.

Nghĩ đến anh đang vui vẻ đón Tết còn mình ngồi đây một mình cô đơn, cô không khỏi cắn răng. Trong lòng tràn đầy nhiều tư vị.

Không nhịn được dây cót tin tức của anh, cô lấy điện thoại gửi tin, anh đang làm gì vậy?

Đã rất lâu cũng không thấy trả lời lại.

Không chịu nổi tra tấn trong lòng, cuối cùng cô gọi điện thoại cho anh.

Điện thoại bên kia vang lên tiếng nói quen thuộc báo đường dây bận.

Khương Hiểu Nhiên tức giận ném điện thoại lên gối, lấy trên tủ đầu giường một túi kẹo hoa quả bóc vỏ bỏ vào trong miệng, cắn đến nát nhừ mới nuốt xuông.

Đồng hồ chỉ mười giờ, cô chuẩn bị ngủ.

Vừa cởi áo khoác ngoài, giai điệu thân quen từ di động vang lên, màn hình hiện tên " Tiếu Dương ".

Hôm nay dám gọi muộn à, cố ý chờ nó vang lên nhiều lần cô mới chậm rãi nhận điện.

” Tiếu Dương, đã muộn vậy rồi gọi có chuyện gì vậy, em cần phải ngủ”. Cô ngáp một cái.

“Em xuống dưới nhà đi”.

“Xuống chỗ nào?”. Cô còn chưa kịp phản ứng.

“Xuống dưới tầng, đến cửa”.

“Hả?”. Khương Hiểu Nhiên không kịp mặc áo khoác, vội vàng chạy hùng hục ra khỏi phòng.

Cho đến khi ra đến cửa, khi mở cửa lớn ra không thấy âm thanh nào khác, vì sao gọi cô đến cửa, chẳng lẽ muốn tặng cô một món quà gì đó?

Không phải hồi học đại học có biểu diễn một bài hát sao? Bây giờ anh còn có nhã hững này chắc?

Đi đến sân, mở cửa sân lớn, một đôi bàn tay to lớn giữ chặt cô vào lòng.

Cảm nhận được hơi thở quen thuộc, tay cô ôm chặt thắt lưng anh, trái tim trôi nổi mấy ngày nay đã tìm về đúng chỗ.

Đêm tháng hai, lạnh như băng.

Gò má hai người đều rét lạnh.

“Lên xe”. Tiếu Dương kéo cô ngồi vào ghế sau xe.

Ngồi vào trong xe, Khương Hiểu Nhiên mới dần phản ứng lại, “Anh lái xe đến?”.

Tiếu Dương ôm cô, gối đầu lên vai cô, không nói câu gì.

Đèn trong xe mờ ảo, cô không nhìn được vẻ mặt của anh, nhưng cô có thể tưởng tượng được, anh nhất định là mệt muốn chết.

Cô dựa vào ghế tựa sau, cơ thể không động đậy, tay nắm chặt tay anh.

Không biết qua bao lâu trong xe mới có tiếng nói.

“Hiểu Hiểu”.

“Vân …g”.

Âm cuối còn chưa kịp phát ra đã bị mắc kẹt trong miệng.

Nụ hôn này rất dịu dàng và kéo dài rất lâu, lâu đến mức khi cô không còn thở được nữa, chỉ phát ra tiếng ưm ưm, có ý muốn đẩy anh ra nhưng anh chỉ hơi thả lỏng, cho cô cơ hội một ít thời gian thở rồi lại lần nữa xâm nhập vào.

Chờ đến khi anh buông ra, mặt cô đã đỏ ửng.

“Gì chứ, cứ như lên cơn khát khó nhịn đấy”. Giọng nói và lời nói của cô mang vẻ trách cứ, nếu không muốn nói là đang làm nũng.

“Làm sao bây giờ, hôn thế này không đủ, anh còn muốn cả người cơ”. Ánh mắt Tiếu Dương lóe lên tia sáng mờ ám.

Khương Hiểu Nhiên nhìn đèn đường ngoài xe, ánh sáng còn soi rõ vào bên trong xe.

Nếu vừa rồi bên ngoài có người, nhất định sẽ nhìn rất rõ ràng. Nghĩ đến đó, cô ngồi cách anh một ít.

“Em vào nhà đây, anh về sớm nghỉ ngơi đi”. Vừa định mở cửa xem, tay đã bị anh giữ chặt lại.

Cơ thể cũng bị bao trùm lên, lần này gắn bó không khác gì môi với răng, hai cơ thể giống như trẻ sinh đôi giao hòa chặt chẽ kết hợp.

Vẫn luôn là vậy, cô không thể chống cự được năng lực của anh.

Chờ đến khi anh bắt đầu thở gấp, không để ý chút nào, thực sự hai người đều thẳng thắn cần nhau.

Quần áo phần trên hai người vẫn mặc còn nguyên, nhưng phần dưới cô không dám tưởng tượng, lại càng không dám nhìn.

Sau đó Tiếu Dương tê liệt ngã xuống người cô, lại không chịu đi ra.

“Bảo anh cứ cậy mình mạnh, còn vài giờ lái xe mà không chịu kiềm chế một chút”. Cô đẩy đẩy anh.

“Anh sợ buổi tối về nhà lại mất ngủ”.

“Hừ, vậy mệt đến chết cũng xứng đáng”.

“Anh không sợ mệt, anh còn có thể mệt hơn đấy”. Ngón trỏ Tiếu Dương vuốt ve đôi môi đỏ mọng đang sưng lên của cô.

“Mau ra đi, đừng nghịch nữa”.

“Sẵn sàng chưa, anh đi ra đây”.

Hai người thực sự tách rời nhau.

Khương Hiểu Nhiên nhìn một đống hỗn độn trên ghế ngồi, nhanh chóng đẩy cửa, gần như chạy về nhà.

Tiếu Dương rút giấy ăn, lau dọn chiến trường, bật bài hát yêu thích rồi lái xe đi.

Sáng ngày mùng Bốn Tết, Khương Hiểu Nhiên nhận được điện thoại của Lưu Sảng.

“Hiểu Nhiên, làm gì thế? “.

“Sống phóng túng, ngủ đến giờ mới dậy đây”.

“Cậu dễ chịu nhỉ, nghe nói ngày nào Tiếu Dương chẳng gọi đến”.

“Nào có khoa trương như vậy”.

“Lại còn không thừa nhận, định giữ bí mật với tớ hả?”.

“Được rồi, ở nhà làm gì thế?”.

“Nhàn nhã đến nhàm chán, thế mới gọi điện cho cậu đấy”.

“Hay là đi dạo phố đi, phụ nữ có thai đi lại nhiều có lợi cho sinh sản sau này”.

“OK!”.

Hai người hẹn nhau tại siêu thị bách hóa Vạn Thịnh, gặp mặt Khương Hiểu Nhiên đánh giá cô từ đầu đến cuối.

“Chẳng nhìn ra bụng cậu nữa, ba tháng rồi nhỉ?”.

“Hơn ba tháng rồi”.

“Cậu nên đặt mua quần áo cho phụ nữ mang thai đi, chờ bụng to hơn là kịp mặc”.

“Đúng vậy, tớ định mua mấy đôi dép thấp đây, giày cao gót đi vào không thoải mái”.

Khương Hiểu Nhiên nhìn chằm chằm xuống chân cô, “Sao cậu cứ như trẻ con đấy nhỉ, cái gì cũng không biết, đã mang thai còn dám đi giày cao gót hả?”.

“Thì cái này không tốt tớ mới muốn sửa, cậu không cần răn dạy nữa đâu chị gái ạ “.

Đến cửa hàng bán giày dép, Lưu Sảng mua ba đôi giày da, quẹt thẻ xoèn xoét, Khương Hiểu Nhiên vội giúp cô xách.

Lưu Sảng nhìn cô xách đồ bên cạnh, cười nói, “Nhưng không có phí dịch vụ, phiền cậu xách hộ vậy”.

“Đại tiểu thư của tôi ơi, đừng ba hoa nữa, tớ chỉ lo cho con trai cậu thôi, ai thèm chăm cho cậu chứ “.

“Sao cậu giống Tô Tuấn thế, ngày nào anh ấy cũng luôn miệng nói con trai mình ".

“Còn cậu?”.

“Tớ muốn sinh con gái, con gái tuyệt vời là chiếc áo bông của mẹ, lại dễ bảo không giống như con trai, nghịch ngợm gây sự, không chịu nghe lời ba mẹ”.

“Vậy câu sinh đôi long phượng đi, một nam một nữ, hai vợ chồng đều cân bằng”.

Hai người cười nói đến thang máy, Khương Hiểu Nhiên đưa mắt lướt qua một cô gái, trông dáng vẻ rất quen thuộc, nhưng nhất thời lại không nghĩ ra đã từng gặp ở đâu.

“Hiểu Nhiên, cậu nhìn gì vậy, sao lại ngây người ra thế?”. Lưu Sảng nhìn theo ánh mắt của cô.

Khương Hiểu Nhiên theo bản năng ngăn tầm mắt mình, “Không có gì, tớ nhìn thấy người quen thôi”.

Khi ngồi vào khu giải trí, Khương Hiểu Nhiên mới nhớ ra, người phụ nữ đó lần trước đã đi cùng Tô Tuấn.

Uống ly sữa nóng Khương Hiểu Nhiên thuận miệng hỏi, “Sảng, hiện giờ Tô Tuấn có bận rộn không?”.

“Năm mới đến rồi, anh ấy có thể bận gì chứ “.

“Bây giờ Tô Tuấn nhất định rất lo lắng cho cậu, chỉ hận không thể thu vào lòng bàn tay chăm lo cho đủ”.

“Tớ cũng không hy vọng anh ấy quá quan tâm”.

“Cậu cuồng chịu ngược à, người khác đối tốt với cậu mà cậu cũng không vui”.

“Thì cảm thấy không nỡ, cứ bình thường là được, không có gì đặc biệt mới thấy thật”.

Khương Hiểu Nhiên uống ngụm sữa, “Kỳ thật phụ nữ tốt nhất nên dựa vào chính mình. Cái gì cũng có khả năng thay đổi, chỉ có mình sẽ không làm việc có lỗi với bản thân”.

“Tiếu Dương đối với cậu chưa đủ tốt sao?”.

“Tốt, phải nói là rất tốt. Ngày hôm qua anh ấy còn đưa cho tớ một cái thẻ, nói là tiền mừng tuổi cho Dương, tớ kiểm tra xong mới thấy những mười vạn tệ. Mua căn nhà cho Dương Dương cũng gần ba trăm vạn nữa. Kỳ thực tớ biết, anh ấy muốn cho tớ một vài thứ, nhưng sợ tớ không nhận nên mới lấy danh nghĩa cho Dương Dương”.

“Khi phụ nữ còn trẻ có những câu nói hay từ đàn ông tốt, những lời ân cần thăm hỏi của tri kỷ, cùng với những món quà nhỏ nhỏ nhưng thành tâm. Nhưng ở tuổi này của chúng ta, đàn ông tốt ngoài vấn đề tinh thần cũng cần có cảm giác an toàn là một phần vật chất để bảo đảm”.

“Cậu nói tớ cố chấp cũng được, thực tế ban đầu tờ không hề muốn những gì từ anh ấy. Vì lo lắng cho tương lai của con gái cần tiền nên mới nhận thôi. Nói đến vật chất, chỉ có Tô Tuấn đối với cậu là nhiều”.

“Đạo lý lớn đó tớ chỉ nói vậy thôi, có thể có được vật chất rồi, tớ lại càng hy vọng xa vời là tình cảm phải trung thành”.

“Sảng, bây giờ đừng nghĩ nhiều nữa, quan trọng là phải sinh một đứa con hoàn toàn khỏe mạnh”.

Lưu Sảng uống sữa, không nói thêm gì.

Trở về nhà, Tô Tuấn còn chưa về.

Cô nghĩ thầm, buổi sáng ra khỏi nhà, Tô Tuấn còn đứng ở nhà, nói hôm nay không đi đâu, đến chiều cô về đã không thấy bóng người đâu.

Cô trở về phòng ngủ, cởi áo khoác, đi bộ cả buổi chiều cũng thấy mệt mỏi, cô nằm trên giường, nhẹ nhàng đặt tay lên bụng.

“Bảo bối ngoan, qua năm nay con lại lớn thêm một ít, còn mấy tháng nữa chúng ta sẽ gặp nhau. Mẹ vẫn luôn nghĩ, không biết con trông thế nào? Nếu là con gái hẳn sẽ giống ba. Người ta đều nói con gái thường giống ba, vậy sau này con lớn lên nhất định sẽ là một cô gái xinh đẹp. Nếu là con trai, hy vọng con giống mẹ, không chỉ có vẻ ngoài, còn có…. “. Cô dừng lại lời nói.

Còn có gì nữa đây?

Không nói nữa, cũng không muốn nói.

Đầu vừa gối lên một thứ, cảm thấy có gì đó khó chịu, tay cô sờ xuống, thì ra là di động.

Tô Tuấn luôn có hai cái di động, một cái đối với công việc, một cái đối với việc tư. Nhưng mỗi lần anh đều mang theo bên người, chưa từng bỏ ra.

Dường như có dự cảm, cô mở hộp thư đến tin nhắn, bên trong có mấy chục tin nhắn gửi đến.

Mở ra mấy tin gần đây,

Tuấn, từ sau lần trước từ biệt, đã nhiều ngày rồi sao anh không đến tìm em? Em nhớ anh. Mị Mị.

Tuấn, lúc tối ngủ em đều nhớ anh, nhớ đến cơ thể anh ở trên em, nhớ miệng anh, ánh mắt anh, còn nhớ cả tiểu đệ đệ anh dũng của anh. Mị Mị.

Tuấn, năm mới đến rồi, người ta rất cô đơn mà, anh đến nhà em đi. Nói cho anh biết, em đã tắm rửa sạch sẽ thơm ngào ngạt rồi, chỉ chờ anh đến thôi. Đừng để tuổi muội muội phải thất vọng, anh mau đến thưởng thụ bữa tiệc đón năm mới thịnh soạn đi.

Mị Mị mãi mãi là của anh.

Xem xong những tin nhắn này, Lưu Sảng thoát khỏi hộp thư đến, lại lấy điện thoại di động tắt đi rồi gối xuống dưới.

Lúc biết chuyện này, cô cảm thấy bình tĩnh đến lạ thường, nếu không phải nói là quá bình tĩnh.

Thì ra, khi bị tổn thương đến mức tận cùng sẽ chỉ cảm thấy thương tâm mà thôi.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ