settingsshare

Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa Chương 33: Nỗ lực

“Vào đây đi”. Cố Thiên Nhân vẫy tay về phía cô.

Dưới ô như thành một thế giới nhỏ, hai người đứng cạnh nhau rất gần.

Cố Thiên Nhân đưa ô che sang chỗ cô.

“Sao anh lại đến thành phố A?”.

“Công ty anh chuẩn bị mở một chi nhánh siêu thị, anh đến đây khảo sát”.

“Sao anh lại biết em ở đây?”.

“Anh gọi điện thoại đến nhà dì em, bà ấy nói cho anh biết”.

“Sao anh lại biết số điện thoại nhà dì em?”.

“Em gái trông cửa hàng em nói cho”.

Khương Hiểu Nhiên nhớ lại đã để điện thoại cho em gái ở cửa hàng biết cách liên lạc với cô, nếu có việc có thể tìm cô giải quyết.

“Thẩm vấn xong chưa?”. Ngữ điệu Cố Thiên Nhân mang ý cười.

Khương Hiểu Nhiên ngượng ngùng cúi đầu, ngữ điệu của cô vừa rồi thực sự giống như thẩm vấn phạm nhân.

“Còn gì không rõ ràng, cứ hỏi tiếp”. Anh lại bổ sung một câu.

“Được rồi, đừng ép em”.

Đi đến chỗ để xe, Cố Thiên Nhân mở cửa xe cho cô, Khương Hiểu Nhiên cúi người ngồi vào trong.

Cố Thiên Nhân vẫn giơ cao ô che, cho đến khi cô ngồi vào mới đi sang bên kia, ngồi về chỗ tay lái.

Ô tô từ từ lăn bánh, cần gạt phát ra tiếng rít vang nhẹ.

Khương Hiểu Nhiên nhìn ngoài cửa xe một màu trắng xóa, ngón tay vô thức vẽ một hình người nhỏ bé trên hơi nước bám vào cửa kính xe.

Cố Thiên Nhân đưa mắt về phía cô, khóe miệng khẽ cười, “Vẽ gì thế”.

Khương Hiểu Nhiên ngơ ngác nhìn chằm chằm, lông mi dày đậm, mũi dọc thẳng anh tuấn, ánh mắt sáng ngời, sao lại quen thuộc như vậy.

Cô lắc đầu, “Vẽ linh tinh thôi”.

Hỏi tiếp, “Anh đến thành phố A lúc nào vậy”.

“Sáng nay”.

Lúc Khương Hiểu Nhiên xuống xe đã là 12 giờ 15 phút trưa.

“Ở nơi nào?”.

“À, đến phía trước là được rồi”.

Mặt đất trơn trượt tuyết, ban đầu tưởng chỉ mất 30 phút đi nhưng đã kéo dài đến 50 phút.

Bụng Khương Hiểu Nhiên kêu réo rắt, nhắc nhở cô đã đến giờ ăn cơm.

Xe dừng ở dưới tầng nhà dì, Cố Thiên Nhân xuống xe, đi đến đầu cửa xe bên kia, bật ô.

Hai người sóng vai cùng đi đến dưới hiên nhà.

“Mau về đi, áo khoác ướt rồi, về rồi thay luôn đi”. Cố Thiên Nhân dặn dò cô.

Bụng Khương Hiểu Nhiên lại tiếp tục kêu.

Cô xấu hổ cười, “Cũng đến giờ ăn cơm rồi, nếu anh không ngại thì vào nhà dùng cơm luôn”.

“Đã lâu không ăn đồ ăn thường ở nhà rồi, anh sẽ không khách khí đâu”.

Đi đến cửa nhà, bà Khương mở cửa gặp hai người đứng cạnh nhau, mắt lộ vẻ kinh ngạc, “Mau vào đi”.

Cố Thiên Nhân đặt ô ở cạnh cửa, đi vào nhà, cúi thấp người chào, “Bác, cháu đã làm phiền bác rồi”.

Bà Khương thấy khí chất người đàn ông này tao nhã, ngoại hình tuấn tú, bà mỉm cười đón khách, “Phiền hà gì, đã đến đây rồi thì ngồi ăn bữa cơm đạm bạc nào”.

Dì đứng ở phòng bếp thấy cô đi vào bê bát canh khoai, kéo ống tay áo cô, “Hiểu Nhiên, bạn trai đúng không, đưa về ra mắt rất đúng”.

“Không phải đâu dì, là bạn bè bình thường thôi”.

“Vậy cháu phải nắm chặt, đừng bỏ lỡ”.

Trong lòng Khương Hiểu Nhiên ảo não, sao tự dưng mình lại đưa anh ấy về nhà làm gì thế này. Nhưng những lời này cô chỉ dám nói thầm trong lòng.

Chờ khi cô lấy bát đũa ra, Cố Thiên Nhân đi lên trước nhận lấy, “Hiểu Nhiên, áo em vẫn ẩm ướt. Nhanh đi thay áo đi”.

Bà Khương ngồi một bên nhìn, ánh mắt híp thành đường chỉ.

Vội mời Cố Thiên Nhân ngồi xuống.

Lúc ăn cơm, dì lấy ra lọ rượu Mao Đài, rót mời anh.

Dì cũng uống một chén, “Tiểu Cố à, Hiểu Nhiên nhà chúng ta cái gì cũng tốt, chỉ có cái tính tình hơi trầm. Nhưng như vậy cũng tốt, phụ nữ lải nhải nói nhiều, đàn ông sao chịu được”.

“Cháu cảm thấy tính cách Hiểu Nhiên rất tốt, tự nhiên, giản dị”. Ngữ khí Cố Thiên Nhân rất thành khẩn.

Khương Hiểu Nhiên thấy tình thế có vẻ không ổn, vội giơ ly rượu lên, “Sao lại ngồi nói chuyện suông thế này. Dì à, dì đã lấy bình rượu quý hiếm mười năm ra rồi, không nên để lãng phí vậy”.

Sắc mặt Cố Thiên Nhân hơi tối, nhưng vẫn cầm ly rượu lên mũi hít ngửi, “Quả nhiên là rượu ngon, hương thơm ào ạt lên mũi”.

“Cháu đường xa đến đây, không có gì chiêu đãi, chỉ có chút cơm rau dưa này thôi”. Bà Khương vừa nói vừa gắp vào bát anh miếng đùi gà.

“Bác à, bác đừng quá khách khí. Cháu đến đường đột thế này còn chưa mua quà gặp mặt biếu bác nữa. Nhưng, ở đây cháu có một chiếc vòng ngọc được bạn gửi đến. Cháu mượn hoa hiến Phật [1], tặng bác làm quà”. Cố Thiên Nhân lấy từ túi ra một chiếc hộp đẹp tinh xảo, đưa cho bà.

Bà Khương nhìn con gái, ngại ngùng nói, “Món quà quý giá như vậy, bác thật xấu hổ không dám nhận”.

“Bác, đây là tấm lòng của cháu. Nếu bác không nhận chính là khinh thường cháu”. Cố Thiên Nhân ấn vào tay bà.

Tiếp theo lấy một phong bao lì xì cho dì, “Đi vội vàng, có chút lòng thành, dì nhất định cầm cho cháu vui”.

Khương Hiểu Nhiên ngồi bên cạnh ném một câu, “Anh đi vội vàng như vậy, không biết anh còn chuẩn bị được cái gì nữa đây?”.

Dì rơi vào tình thế khó xử, lấy cũng không phải, không lấy cũng không phải.

Khương Hiểu Nhiên với tay nhận phong lì xì đưa cho dì, “Dì cứ nhận đi, nếu không anh ấy không được tự nhiên”.

Quà đã tặng xong, mọi người ngồi vào bàn ăn uống nhiệt tình.

Dùng cơm xong, Cố Thiên Nhân lễ phép nói, “Đồ ăn hôm nay rất có cảm giác gia đình, cảm ơn mọi người nhiều”.

Trước khi đi, bà Khương còn bảo Khương Hiểu Nhiên tiễn anh.

Khương Hiểu Nhiên mặc thêm áo khoác, đưa anh xuống lầu.

Đến tầng dưới, Cố Thiên Nhân bảo cô đi lên.

“Thiên Nhân, anh có thể đến thăm em, em rất vui vẻ. Mấy lời của người già nói, anh đừng để trong lòng. Họ muốn bán em đi thật nhanh đấy, mặc kệ là ai cũng đều như vậy, chỉ cần là đàn ông”.

Cố Thiên Nhân hiểu rõ hàm ý trong lời nói của cô, nói nhỏ, “Anh hiểu”.

Một lúc sau Khương Hiểu Nhiên về nhà, hai người già đã ngồi trên ghế sô fa bày trận địa sẵn sàng đón quân địch.

“Gì vậy, sao nghiêm túc thế này”.

“Hiểu Nhiên, con không phải tính ở chung với cậu ấy chứ?”. Bà Khương đặt câu hỏi đầu tiên.

“Mẹ, không phải đâu”.

“Nhưng đây là lần đầu tiên con đưa nam giới về nhà”.

“Người ta đến thăm con, đã quá giờ ăn trưa, con không thể để anh ấy đói bụng mà về được”.

“Hiểu Nhiên à, Cố tiên sinh bề ngoài nhã nhặn, gia giáo cũng tốt, cháu nên nghĩ đến cậu ấy đi”. Dì nói xen vào.

“Mẹ và dì không biết đấy thôi, anh ấy là chủ tịch công ty Cố Thị, gia sản tính bằng tiền triệu. Chúng ta nhà nghèo cửa nhỏ, nào dám trèo cao”.

Bà Khương ngây ngẩn cả người, một lúc lâu mới nói, “Trèo cao thì không với tới, đáng tiếc”.

Lấy lại tinh thần, bà Khương hỏi cô, “Hôm nay đến bệnh viện, ba con thế nào rồi?”.

“Còn thế nào được nữa, không làm phẫu thuật thì cùng lắm là nửa tháng nữa thôi. Làm phẫu thuật cũng khó nói. Còn phải chuẩn bị ít nhất mười vạn tệ”.

“Bọn họ không chuẩn bị tiền phẫu thuật sao?”.

“Người đàn bà kia nói không có tiền, cứ để như vậy. Lúc ấy con quá tức giận nên đã nói tiền con sẽ bỏ ra”.

“Hiểu Nhiên, tiền của con dùng để mua nhà, thanh toán tiền mặt đấy”.

“Vâng con biết, chưa kịp nghĩ đã đau đầu rồi”.

“Hiểu Nhiên, dì có hai vạn, con cầm trước mà dùng”.

“Đó là tiền dì dưỡng lão, không được”.

“Đứa nhỏ này, còn khách sáo với dì sao, bảo con cầm thì cứ cầm đi”.

“Dì nói con cứ cầm trước. Sau này có tiền rồi trả dì là được”. Bà Khương lên tiếng.

Khương Hiểu Nhiên gật đầu, “Trước để ông ấy làm phẫu thuật, chi phí trị bệnh bằng hóa chất nghĩ cách khác vậy”.

Lúc tối đi ngủ, cô nằm trên giường, trước mặt cứ lởn vởn xuất hiện hình ảnh khuôn mặt vàng vọt già nua của ba.

Trước khi đến thành phố A, cô vẫn cho là mình rất hận ba. Bỏ rơi hai mẹ con cô nhiều năm, sống cuộc sống mình tự tại vui thú với người đàn bà khác. Lúc nghĩ đến, trong lòng cảm thấy rất xót xa.

Nhưng khi thấy ông bệnh tật nằm trên giường bệnh trắng xóa, bao nhiêu oán trách trong lòng đột nhiên tiêu tan.

Ba cũng đã 63 tuổi, lại mắc phải bệnh này, liệu còn lại bao nhiêu ngày? Nghĩ đến một ngày nào đó đột nhiên ông không còn, trong lòng cô cảm thấy trống rỗng, còn có một cơn đau đớn nhói lên.

Như thể chân tay hòa hợp, mạch máu nối nhau, thì ra thực sự có gắn kết khăng khít với nhau như vậy.

Cô không dám nghĩ tiếp, trong lòng tự nhủ, đừng lo lắng, ông ấy sẽ ổn thôi, nhất định sẽ ổn thôi.

Ngày hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, Khương Hiểu Nhiên đã rời gường, cả đêm cô ngủ không được ngon giấc.

Ăn sáng thật sớm, cô làm một cốc nước táo bằng máy xay hoa quả, sau đó cho vào lò vi sóng đun nóng, để vào phích giữ ấm, chuẩn bị đưa đến bệnh viện.

Khi ra khỏi nhà, bà Khương đưa cho cô một cái khăn quàng cổ, “Trời rất lạnh, đừng để mình bị đông cứng đấy”.

Tối hôm qua tuyết rơi cả đêm, mặt đất tích tụ cả một tầng tuyết dày, cô bước chân cao chân thấp đến nhà ga.

Giày đã ẩm ướt thấm vào trong, chân đã lạnh cóng không còn cảm giác.

Ngồi trên xe, cô ôm chặt phích nước ấm. Người trên xe rất nhiều, đến chỗ đứng cũng không có, Khương Hiểu Nhiên khó nhọc thở trong cái không gian chật hẹp ấy.

Thật vất vả mới xuống xe, cô hít thở thật sâu lấy không khí thoáng đãng.

Đến phòng bệnh, mu bàn tay ba cắm đầy ống tiêm, bình truyền dịch chảy từng giọt từng giọt theo dây truyền mềm, rơi chậm rãi vào mạch máu ông.

Cô đặt phích nước lên trên tủ đầu giường.

Mở ra đổ vào cốc, lấy cái thìa, đút từng thìa vào miệng ông.

Uống xong nước trái cây, Khương Hiểu Nhiên cầm cốc ra ngoài rửa sạch.

Ông Khương cúi đầu xuống thật nhanh, lấy tay lau đi giọt nước mắt.

Khương Hiểu Nhiên rửa sạch cốc, đi vào phòng bác sĩ, “Bác sĩ Vương, ngày hôm qua ông đã nói sắp xếp cho ba tôi làm phẫu thuật, dự kiến đến đâu rồi?”.

Bác sĩ Vương tươi cười đón tiếp cô, “Ngồi đi, tiểu Khương. Vào trường hợp bình thường, ba cô sẽ được phẫu thuật ba ngày sau. Nhưng, bác sĩ Lưu của chúng tôi quyết định ngày mai tiến hành làm phẫu thuật cho ông ấy luôn”.

Khương Hiểu Nhiên sửng sốt, “Bác sĩ Lưu à, tôi không tìm ông ấy”.

“Nhà cô có người tìm. Cô phải biết, bác sĩ Lưu không chỉ có tiếng cầm dao lành nghề trong bệnh viên chúng tôi, mà còn có danh trên cả nước. Mấy năm trước, nhiều bệnh viện ở Thượng Hải đã bỏ ra số tiền lớn để mời ông ấy. Nhưng ông ấy không muốn xa gia đình nên đã từ chối thẳng thừng. Trong những năm gần đây, ông ấy đang có suy nghĩ muốn về hưu, người bình thường, ông ấy sẽ không mổ”.

Đi ra khỏi văn phòng bác sĩ, Khương Hiểu Nhiên cố suy nghĩ mọi khả năng, nhưng cũng không nghỉ nổi là ai đã tìm.

Đến phòng bệnh nhìn thấy người đàn bà kia, cô hỏi, “Dì, dì tìm bác sĩ Lưu sao?”.

“Bác sĩ Lưu, tôi chưa từng gặp qua”.

“À, bệnh viện thông báo ngày mai làm phẫu thuật. Ngày mai tôi sẽ giao tiền”.

Người đàn bà kia thở dài, “Tùy cô đi!”.

Khương Hiểu Nhiên rời khỏi bệnh viện, tuyết đọng lại trên mặt đất càng ngày càng dày. Từ bệnh viện đi đến nhà ga, mất đến mười phút, chân cô bị lũ tuyết làm cho sưng lên, bước từng bước rất khó khăn.

Một chiếc xe Jeep đỗ bên đường ấn còi to.

Cô tiếp tục đi về phía trước.

Còi lại vang lên lần nữa.

Ai vậy? Cô quay đầu, thấy một người đàn ông xuống xe, vẫy tay về phía cô.

“Nhanh lên xe đi”. Tiếu Dương gọi.

Trên xe mở điều hòa, có thể do nhiệt độ trong ngoài chênh lệch quá lớn, Khương Hiểu Nhiên đột nhiên hắt xì.

Tiếu Dương tăng nhiệt độ điều hòa, thấy sắc mặt cô tái nhợt, tay không khỏi giơ lên sờ trán cô.

“May mắn là không sốt. Trong người không thoải mái ở đâu?”.

Chân Khương Hiểu Nhiên đã đông cứng không còn cảm giác, miệng cũng không nói được lời hay, “Anh không cần quan tâm!”.

Tiếu Dương nhìn từ đầu đến chân xem xét, thấy chân cô đã biến dạng, vội kéo lấy chân cô, đặt lên đùi mình.

Sau đó, từ từ cởi giày của cô.

“Tôi tự làm được rồi”. Khương Hiểu Nhiên muốn rút chân về.

“Đừng cứng đầu nữa”. Tiếu Dương độc đoán giữ hai chân cô, gạt nước cởi tất.

Mặt Khương Hiểu Nhiên thoáng hiện lên mây đỏ, bàn chân trắng như tuyết đang nằm trong tay anh ấy.

Chân cô rất đẹp, mảnh mai mịn màng, trắng như đậu hũ, còn tay Tiếu Dương lại có màu lúa mạch, ở cùng một chỗ tạo nên một tác động mạnh mẽ đánh vào thị giác.

Khương Hiểu Nhiên theo bản năng muốn rút chân về.

Tay Tiếu Dương vẫn giữ chặt chỗ mắt cá nhân, lấy từ trong hộp một tờ giấy, nhẹ nhàng lau hết nước còn vương lại trên chân cô.

Sau đó, đặt chân vào trong lòng mình.

End

——— —————— ————-

[1] Mượn hoa hiến Phật: mượn hoa của người khác dâng lên cúng Phật. Ý nói: Dùng đồ của người này để lấy lòng người khác.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ