settingsshare

Quyền Thần Chương 49: Khả ngộ bất khả cầu.

Dịch giả: A Cuồng (Cuonghv)

Biên: A Lạ (holakame)

Nguồn: Hội Chém Mướn - Bàn Long Hội

Hàn Mạc nghe đến đó, cảm thấy chấn động vô cùng.

Có thể dạy dỗ ra hai vị đại danh tướng, Hiên Viên Vô Danh đến tột cùng là người như thế nào a? Hắn tại sao lại đi tới Đông Hải thành, tại sao lại đem thứ hắn quý như sinh mệnh là Bát Bộ côn pháp cùng Âm Dương Côn bán đi với giá ba lượng bạc?

Bất chợt trong lòng hắn trở nên kích động thập phần, toàn thân máu huyết sôi trào.

Hắn bỗng nhiên nghĩ đến việc Tư Mã Kình Thiên cùng Đỗ Vô Phong sau khi làm môn hạ của Hiên Viên Vô Danh đều trở thành danh tướng, như vậy bản thân hắn có được hai kiện chí bảo của Hiên Viên Vô Danh, nếu chăm chỉ khổ luyện, không biết ngày sau liệu hắn có thể trở thành một thành viên trong hàng ngũ danh tướng không?

Điều này thật sự là một mơ ước rất có tính hấp dẫn.

Thập Phương Danh Tướng chính là người trong vạn người, chính là thần tồn tại trong thế giới bình thường, cho dù là quân chủ của các quốc gia cũng sẽ dùng lễ cao nhất đối đãi với bọn họ.

Thử xét riêng Yên quốc, Tiêu gia chiếm đoạt lãnh địa cùng nhân khẩu tuy chưa phải là nhiều nhất nhưng trong gia tộc bọn hắn có Đông Phương Chi Hổ Tiêu Hoài Ngọc, một vị trong Thập Phương Danh Tướng. Chính vì nguyên nhân đó mà Tiêu gia mới có thể trở thành Yên quốc đệ nhất thế gia, quyền thế ngập trời.

Mà Tiêu Hoài Ngọc hiện tại trở thành Yên quốc Đại tướng quân, trấn giữa Tây Bắc đại doanh, vì Yên quốc mà canh giữ biên cương, phòng ngừa công kích đến từ Khánh quốc.

Cũng chính bởi có Tiêu Hoài Ngọc nên biên quan của Yên quốc mười mấy năm qua chưa từng xảy ra chiến tranh nào quá lớn. Một nước có thực lực cường đại như Khánh quốc, chỉ vì kiêng kỵ Tiêu Hoài Ngọc cho nên mới không dám tùy tiện dấy động can qua với Yên quốc.

“Người này rất giỏi a!”

Hàn Mạc trong lòng đối với Hiên Viên Vô Danh chưa từng gặp mặt kia có sự kính nể tận đáy lòng.

- Nếu như Hàn Thập Tam nói không sai, như vậy ba năm trước đây Hiên Viên Vô Danh đã tới Đông Hải thành.

Hàn Huyền Linh đưa tay vân vê hàm râu như có điều suy nghĩ, một lúc sau mới nói tiếp:

- Chỉ có điều ta vô cùng kì quái là tại sao hắn lại rời Ngụy quốc mà đi đến Đông Hải thành? Hiện tại hắn đang ở nơi đâu?

Lão lại lắc lắc đầu nói tiếp:

- Mặc dù Hiên Viên Vô Danh một đời hùng tài, chẳng qua cách sống của hắn khá đạm bạc, không thích công danh. Cho nên chân chính biết được sự tồn tại của hắn cũng chỉ có vài người, dân chúng bình thường không cách nào biết đến tên họ của hắn. Nếu không phải cơ duyên năm đó, chỉ sợ ta cũng không biết sự hiện hữu của hắn, hơn nữa lại càng không biết trong thiên hạ còn có Bát Bộ côn pháp huyền diệu khó lường. Đồ đệ danh chấn thiên hạ như vậy nhưng sư phụ lại vô danh vô tánh, chỉ nhắc tới thôi cũng đủ để người người ca tụng rồi.

Hàn Mạc lại hỏi:

- Có phải Nhị bá phụ có chút bận tâm tới Hiên Viên Vô Danh?

Hàn Huyền Linh cũng không giấu giếm, gật đầu nói:

- Lúc nãy thấy ngươi đánh ra Xà bộ côn pháp, quả thật ta có lo lắng ít nhiều, cho là Hiên Viên Vô Danh âm thầm khống chế ngươi, thông qua ngươi tìm hiểu sự tình của Hàn gia. Hắn sinh trưởng tại Ngụy quốc, mặc dù Ngụy quốc và Yên quốc không giáp biên giới với nhau nhưng xưa nay quan hệ không hòa thuận cho lắm, hai nước thậm chí còn không cho sứ giả sang trao đổi lẫn nhau. Hơn nữa Ngụy quốc từ xưa đến nay luôn có dã tâm to lớn, muốn ngầm cát cứ, tiêu diệt các quốc gia khác, hình thành cục diện Ngụy quốc độc tôn! Cũng chính vì thế, lúc nãy ta mới lo lắng Hiên Viên Vô Danh kia có thể đến Đông Hải quận để châm ngòi lên một cuộc nội loạn trong Yên quốc. Bây giờ nghe ngươi nói thế, lại thêm ngay cả Bát Bộ côn pháp và Âm Dương Côn mà Hiên Viên Vô Danh cũng vứt bỏ, ta nghĩ chắc cũng không có mưu đồ gì quá lớn.

Hắn lại thở dài, nói với giọng nghi hoặc:

- Đến tột cùng là hắn tới Đông Hải quận để làm gì chứ? Đã ba năm trôi qua, Hàn gia ở Đông Hải quận có vô số tai mắt, vậy mà mãi cho đến khi ngươi xuất ra Xà bộ côn pháp, chúng ta mới biết hắn đã từng tới Đông Hải quận. Bây giờ hắn đang ở nơi nào chứ? Thật là đau đầu mà?

Hàn Mạc ha hả cười nói:

- Nhị bá phụ, ba năm không động thủ, ngay cả bảo bối cũng bỏ lại, chắc chắn Hiên Viên Vô Danh kia cũng không có âm mưu gì.

Hàn Huyền Linh nhìn Hàn Mạc, mắt lộ ra nụ cười, nói:

- Mạc nhi, hôm nay ngươi đánh bại Thành Tư, mặc dù lộ ra phong mang hơi sớm nhưng ít nhất cũng bóp nát sự kiêu căng của đám quan tướng kinh thành, thứ hai là nâng cao khí thế của Hàn gia chúng ta, coi như đã lập được công lớn cho gia tộc.

- Mạc nhi chỉ muốn chứng tỏ cho những người khác biết, đệ tử Hàn gia cũng là nam nhân chân chính, không như đám công tử nhà giàu giá áo túi cơm.

Hàn Mạc kiên định nói.

- Hảo hài tử, hảo hài tử.

Hàn Huyền Linh ha ha cười, kéo Hàn Mạc đứng dậy, vỗ vỗ bờ vai của hắn, thấp giọng nói:

- Nếu đã sở hữu bảo bối khác người như thế, ngươi đừng nên hiển lộ quá mức, cứ dốc lòng khổ luyện, cuối cùng sẽ đạt được thành tựu. Đây chính là duyên phận, khả ngộ bất khả cầu, ngươi có được hai kiện bảo bối kia, coi như trong tăm tối tìm được ánh sáng, ngươi đừng nên cô phụ sự sắp đặt của lão Thiên gia.

- Mạc Nhi tuân lệnh!

Hàn Mạc cười híp mắt nói.

Hàn Huyền Linh khẽ gật đầu, thân hình cao lớn mạnh mẽ tựa như một đầu hùng sư cường kiện, nhưng lúc này trên gương mặt hùng sư vẫn tràn ngập sự nghi hoặc, hắn trầm mặc một hồi lâu rồi mới nói tiếp:

- Bất kể Hiên Viên Vô Danh tại sao lại làm như vậy, nếu đã đến địa bàn Hàn gia chúng ta thì chính là khách nhân. Làm chủ nhà mà khách nhân ở chỗ nào cũng không biết thật quá hoang đường cũng như quá vô năng. Ta phải phái một ít nhân thủ âm thầm điều tra nghe ngóng, xem Hiên Viên Vô Danh kia đến tột cùng là muốn giở trò quỷ gì?

- Nhị bá phụ...!

Hàn Mạc ngập ngừng muốn nói lại thôi.

Hàn Huyền Linh cười nói:

- Mạc Nhi, ngươi có lời gì muốn nói thì cứ nói, đừng ngại ngần, nơi này không có người ngoài, nếu nói có sai, Nhị bá phụ cũng sẽ không trách cứ ngươi.

Hàn Mạc nghiêm mặt nói:

- Nhị bá phụ, Mạc Nhi chẳng qua là lo lắng Hiên Viên Vô Danh kia nếu đã là bất thế kỳ tài, hắn đi tới bên bờ Đông Hải của Đông Hải quận chúng ta, hơn nữa lại bỏ quên bảo vật thế tục như thế, có khi nào hắn đến Đông Hải quận để ẩn dật hay không? Mục đích của hắn thật sự là vì mai danh ẩn tích? Nếu chúng ta trêu chọc tới hắn, khiến hắn phát hiện thân phận của mình đã bị bại lộ, một khi hắn tức giận có gây ra bất lợi với Hàn gia chúng ta không? Dĩ nhiên Hàn gia chúng ta không sợ hãi điều đó, nhưng thêm chuyện không bằng bớt chuyện, loại quái vật như hắn tốt nhất chúng ta không nên chọc vào.

Hàn Huyền Linh suy nghĩ một chút, gật đầu cười nói:

- Mạc nhi, ngươi tuổi tuy nhỏ nhưng đã biếy suy nghĩ sâu xa như vậy, rất không tệ. Hiên Viên Vô Danh kia tốt nhất là không chọc đến hắn, nếu hắn thật sự có âm mưu, bằng vào bản lãnh của Hiên Viên Vô Danh, chúng ta cũng chưa chắc chống đỡ được, tốt nhất là cứ thuận theo tự nhiên mà làm.


Hắn quay trở lại chỗ ngồi chính giữa, cao giọng nói:

- Tất cả vào đi!

Thanh âm hắn đầy rẫy mười phần trung khí, thanh âm vừa truyền ra, tất cả chư tướng ở bên ngoài liền lục tục đi vào, phân chia thành hai bên trái phải. Hàn Nguyên và Hàn Mạc cũng rất tự giác đứng ở vị trí cuối cùng của chư tướng.

Mặc dù hai người là Hàn gia đệ tử, nhưng hôm nay gia nhập vào quân doanh, quân chức thấp nhất của những người khác cũng là Thống Lĩnh cùng Đô Úy, hai người bọn hắn chỉ là một Hiệu úy và một Hải quản, tự nhiên chỉ có thể đứng ở phía cuối cùng.

Thành Tư hiển nhiên là cùng Lê Mậu đi đến nơi quân y đại phu, điều trị vết thương nơi xương bả vai, cho nên cũng không có mặt tại đây.

- Bây giờ chúng ta bàn bạn việc tiêu diệt bọn cướp biển.

Hàn Huyền Linh vuốt chòm râu nói tiếp:

- Hai người Thành Tư vừa rồi đã có những lời không hay ho cho lắm nhưng trong lòng tất cả mọi người cũng đều hiểu, nếu nói thỏ chết rồi thì chó bị thịt, chim không còn thì bẻ cung, như thế bọn hải tặc cũng đã bị tiêu diệt từ lâu, Trấn phủ quân chúng ta cũng sớm bị triều đình giải tán, cho dù cố gắng tranh thủ thì việc giải trừ quân bị hơn phân nửa là không tránh khỏi.

Hoàng Tĩnh Đan lập tức gật đầu nói:

- Tổng đốc đại nhân nói cực kỳ chính xác, tiêu diệt hay không tiêu diệt bọn hải tặc này là chuyện cần phải suy tính kỹ. Tuy nhiên nếu thật sự muốn tiêu diệt chúng sạch sẽ, quả thực có rất nhiều khó khăn.

- Lần này nhóm hải tặc do Hắc Hồ Tử cầm đầu đã liên tục cướp bóc hơn mười chiếc thuyền câu, làm ngư dân Đông Hải chúng ta cả ngày luôn thắc thỏm lo âu, người người bất an. Chúng ta nếu không ra tay, sẽ làm dân chúng càng thêm oán hận.

Hàn Đình Qua cung kính nói:

- Tổng đốc đại nhân, lần này để cho ty chức lĩnh quân ra biển, nhất định phải gõ cho Hắc Hồ Tử một trận, để cho hắn hiểu được ai mới là người đứng đầu Đông Hải.

- Điểm này, những tên kia tất nhiên đều hiểu được.

Hàn Huyền Linh thở dài, nói tiếp:

- Lại nói những tên cướp trên biển kia cũng không phải hạng đại gian đại ác, rất nhiều người còn là hậu nhân của bộ hạ năm xưa dưới trướng Đông Hải Vương Thiên Nhai Công. Chỉ vì không muốn thuần phục triều đình mà ở lại Đông Hải, trôi nổi trên biển, ẩn mình trong hơn trăm tiểu đảo tại Đông Hải. Những tên đó cũng thuộc dạng bất đắc dĩ mới phải đi cướp bóc thuyền câu.

- Những năm này, thương nhân trên lục địa làm ăn rất tốt, dọc đường đều có cửa hàng buôn bán, cho nên việc vận chuyển hàng bằng đường biển đã không còn được chú trọng đến.

Một gã Đô úy chắp tay nói:

- Ta còn nghe nói, có mười mấy nước nhỏ ở phía Đông Nam và Đông Bắc đại Đông Hải vẫn còn mua bán trao đổi lẫn nhau, thương thuyền trên biển vẫn còn rất nhiều. Đám hải tặc Yên quốc chúng ta thừa cơ tiến vào hải vực của bọn họ đánh cướp không ít thương thuyền. Những quốc gia kia vô cùng tức giận, hợp thành liên quân trên biển truy quét hải tặc. Yên quốc chúng ta có chín nhóm hải tặc, bị truy quét bấy lâu nay, giờ chỉ còn ba bốn nhóm. Những đám hải tặc còn lại kiêng kị liên quân, đã không còn dám lộng hành như trước.

Hàn Mạc đứng một bên nghe thấy, trong lòng thầm nghĩ:

“Thì ra là bên kia việc mua bán còn rất phát đạt? Trên sách có ghi mười mấy nước nhỏ, xem ra không phải là giả dối. Đám hải tặc Yên quốc cũng thật là… Những quốc gia kia tuy nhỏ bé nhưng dù sao cũng là một quốc gia, tài nguyên phong phú hơn đám hải tặc nhiều. Thuyền hải tặc bị phá một chiếc là thiếu một chiếc, trong khi những quốc gia kia dù có hao tổn mười chiếc cũng có khả năng phục hồi lại. Đám hải tặc đó sao có thể là đối thủ của bọn họ? Điều này chứng tỏ bọn hải tặc ban đầu quá mức hung hăng ngang ngược, cướp đoạt mãnh liệt mới làm cho các quốc gia đạt thành hiệp nghị. Nếu cướp đoạt ít đi một chút thôi, bòn tỉa dần dần, những nước nhỏ đó chưa chắc có thể liên hợp thành liên quân như vậy.”

Điều này hiển nhiên là một chân lý, các quốc gia có thể bỏ qua lợi ích cũng như mâu thuẫn lẫn nhau, tạo thành một liên minh vững chắc, tất cả là do bọn hải tặc hành động quá điên cuồng. Nếu chúng không làm như vậy, chưa chắc liên minh đó có thể đạt thành.

Có một số việc, dưới sự bức bách mới có thể thành công.

- Hàn Thống lĩnh, ngươi đã chủ động xin đi giết giặc, chuyện tình ra biển dẹp trừ phiến loạn liền giao cho ngươi. Bổn Tổng Đốc giao cho ngươi một chiến thuyền cỡ lớn, năm chiến thuyền cỡ trung cùng phối hợp với năm chiến thuyền loại nhỏ. Ngươi tiến quân ra biển lần này phải cho bọn hải tặc nếm thử sự lợi hại của chúng ta.

Hàn Huyền Linh cười nói tiếp:

- Tuy nhiên cũng đừng làm quá tuyệt tình, những hải tặc kia dù sao cũng có tình hương khói tổ tiên với chúng ta. Chỉ cần hạ thấp uy phong của bọn họ là tốt rồi.

- Tuân lệnh!

Hàn Đình Qua bước ra khỏi hàng tiếp lệnh.

Hàn Mạc trong lòng cười thầm không ngớt. Mặc dù không thể nói là quan quân cấu kết với hải tặc, nhưng chuyện nể tình hương khói tổ tiên cũng nói lên Đông Hải Hàn gia cùng đám hải tặc có mối quan hệ khá là đặc biệt.

- Ngoại trừ việc trừ phiến loạn, chúng ta còn một đại sự cần phải làm!

Hàn Huyền Linh nghiêm túc hẳn lên:

- Vừa qua Đông Hải quận giao nộp thuế ngân cho triều đình, vì Đông Hải Quận thủ Tiêu Mạc Toản dùng người không đúng, thuế ngân đã bị cướp trên đường lai kinh, tung tích số bạc đến nay vẫn chưa tra ra được. Thánh chỉ truyền xuống, Tiêu Mạc Toản đã bị bãi chức, Hàn gia chúng ta được phép thải châu (khai thác châu) bổ sung cho thuế ngân bị cướp. Chuyện này có lẽ tất cả các vị cũng đã biết.

- Dạ!

- Thanh Lại Ti Hàn Huyền Xương Hàn đại nhân mấy ngày nay đang chiêu mộ nhân thủ cho việc mò trai cũng như lấy ngọc. Chỉ trong vài ngày nữa sẽ yêu cầu Trấn phủ quân chúng ta phối hợp hải thuyền ra biển thải châu. Lần này Xương Đức Hầu cùng Hộ Bộ Thị Lang Tiêu Đồng Quang sẽ cùng nhau hiệp trợ chỉ huy việc thải châu, cho nên chúng ta cần phải cẩn thận hầu hạ các vị đại nhân ấy.

Hàn Huyền Linh quét mắt nhìn chúng thuộc cấp, chậm rãi nói:

- Bổn tổng đốc đã quyết định điều bốn chiếc chiến thuyền cỡ trung hiệp trợ việc thải châu, hai chiếc dùng để chở nhân thủ cho việc khai thác, hai chiếc khác làm nhiệm vụ hộ tống bảo vệ. Lần này khai thác trên quy mô lớn, chắc chắn bọn hải tặc sẽ dòm ngó, cho nên tất cả phải cẩn thận trong mọi việc. Chỉ có điều bổn tổng đốc vẫn chưa biết nên giao cho ai đảm nhiệm thống lĩnh bốn chiến thuyền lần này…!

- Ty chức nguyện ý xin đi!

- Ty chức nguyện ý xin đi!

Mọi người cùng đồng thanh kêu lên. Ở nơi này, ngoại trừ hai huynh đệ Hàn thị, tất cả những Đô úy và Thống lĩnh đều có tư cách làm thống soái lần này.

- Ty chức nguyện ý xin đi!

Từ phía ngoài trướng truyền đến thanh âm của Thành Tư. Lời nói vừa dứt, Thành Tư cùng Lê Mậu hai người, một trước một sau tiến vào doanh trướng.

Góp ý, thắc mắc và nhặt sạn xin Vào đây! ()

holakame

Quyển thứ nhất - Mưa Đông Hải


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ