settingsshare

Quá Yêu Chương 43: Thanh toán xong

Gần đây, vợ chưa cưới rất hay xuất hiện, có điều hôm nay, Lâm Tây Canh lại chủ động hẹn cô.

Khi nhận được điện thoại của anh, Ngô Nhân Kì linh cảm nhất định là một chuyện quan trọng, hết sức quan trọng trong đời bọn họ. “Bọn họ” trong đó có cô, Lâm Tây Canh, Lưu Ỷ Nguyệt, còn ai nữa? Đương nhiên là rất nhiều người.

Đứng trước chiếc gương lớn trong phòng ngủ, Ngô Nhân Kì chăm chú nhìn người xa lạ trước mặt. Một thân quần áo đen, không giống như chuẩn bị gặp mặt chồng chưa cưới, mà là sắp sửa tham gia một đám tang, đám tang quá khứ của cô. Hôm nay, cô tự tay mai táng Ngô Nhân Kì khờ dại, không màng sự đời. Từ nay về sau, Ngô Nhân Kì phải nắm chắc trong tay vận mệnh của chính mình, và cả vận mệnh người khác nữa!

Ngô Nhân Kì cười rạng rỡ, nhìn Lâm Tây Canh từ xa. Hai người chưa từng ăn mặc ăn ý như hôm nay, đều là quần áo tối màu. Cô cố ý đi giày thật cao, sống lưng thẳng tắp.

Lâm Tây Canh nghe thấy tiếng bước chân phía sau, quay đầu lại liền thấy Ngô Nhân Kì. Cô mặc tây phục màu đen, khiến cả người trở nên cứng nhắc, quan trọng là vẻ mặt cô lúc này, không còn vui tươi, trong sáng như xưa nữa. Lâm Tây Canh phát hiện, một Ngô Nhân Kì như vậy, anh chưa từng gặp qua.

“Kì Kì!”

“Anh Tây Canh!”

Hai người khách khí ngồi xuống, không khí nhất thời vô cùng cứng nhắc.

Một lát sau…

“Hôm nay nhìn em hơi khác.” Lâm Tây Canh cười cười, nhìn quần áo Ngô Nhân Kì, nói.

“Dạ, nhiều khi thay đổi một chút cũng tốt, ngay cả anh Tây Canh cũng phát hiện.” Ngô Nhân Kì như cười như không.

“Kì Kì, hôm nay anh hẹn em, là có chuyện rất quan trọng muốn nói với em.” Lâm Tây Canh quyết định nhanh chóng giải quyết, đánh nhanh thắng nhanh.

“Chuyện gì vậy?” Ngô Nhân Kì nghe tiếng tim đập mạnh mẽ, cuối cùng vẫn không thể tránh được nỗi đau này.

“Kì Kì, anh không thể kết hôn với em được!” Lâm Tây Canh nói rõ ràng từng chữ.

“…” Trái tim đột nhiên ngừng đập, cô không khỏi nhớ lại niềm vui khi nhận được lời cầu hôn của anh.

Lâm Tây Canh yên lặng quan sát từng thay đổi nhỏ trên mặt Ngô Nhân Kì, sắc mặt nhất thời tối lại, chỉ có thể thấy vô cùng có lỗi với cô.

“Vì sao?” Ngô Nhân Kì bình tĩnh hỏi.

“Anh không thể khiến em hạnh phúc.” Lâm Tây Canh trả lời.

“Không thể khiến em hạnh phúc? Vậy tại sao bây giờ anh mới nói? Sao không để đến khi kết hôn xong mới phát hiện không thể khiến em hạnh phúc? Anh Tây Canh, mời anh cho em một lời giải thích hợp lý.” Nước mắt đột nhiên dâng đầy, Ngô Nhân Kì ra sức nén xuống, nhất định không khóc.

“Thật xin lỗi!”

“Thật xin lỗi! Anh chỉ có thể nói thật xin lỗi sao? Anh nghĩ em có thể chấp nhận được sao? Ảnh cưới cũng chụp rồi, danh sách khách mời cũng quyết định rồi, thiệp mời cũng bắt đầu in rồi, khách sạn, tất cả đều đã được sắp xếp. Bây giờ chỉ một câu thật xin lỗi của anh đều tan tành mây khói sao?” Ngô Nhân Kì cười điên dại.

“Anh sẽ giải quyết tốt hậu quả.”

“Lâm Tây Canh! Tôi chỉ cần một lý do của anh! Tôi không cần câu thật xin lỗi! Không cần anh giải quyết tốt hậu quả! Chỉ cần một lý do! Một lý do vì sao anh không thể kết hôn, một lý do khiến tôi chết tâm, rất khó sao? Anh khó nói như vậy sao?” Rốt cục Ngô Nhân Kì không kiềm chế được nỗi oán giận, lớn tiếng quát.

“Anh yêu người khác, không, không phải người khác, bởi vì ngoài cô ấy ra, anh chưa từng yêu ai.” Cuối cùng Lâm Tây Canh cũng thừa nhận.

“Ha ha, ha ha.” Đôi môi Ngô Nhân Kì run rẩy, cánh mũi phập phồng, cười như khóc.

“Kì Kì!” Lâm Tây Canh lo lắng gọi cô.

“Lưu Ỷ Nguyệt, phải không? Người kia là Lưu Ỷ Nguyệt phải không?” Ngô Nhân Kì hỏi.

Lâm Tây Canh sửng sốt một giây, sau đó lập tức gật đầu.

Ngô Nhân Kì cố gắng lấy lại bình tĩnh, “Tôi biết từ lâu rồi, chẳng qua tôi chờ, chờ đến khi anh thẳng thắn với tôi, hoặc cả đời này anh cũng không thẳng thắn, vẫn định kết hôn với tôi. Nhưng tôi không ngốc, biết rõ chồng tương lai không yêu mình còn muốn đặt cược, tôi không đặt cược, tôi buông tay. Tôi tiếp tục làm tất cả mọi việc, vì tôi muốn anh khó chịu, nếu hôm nay anh không nói, tôi sẽ không xuất hiện ở hôn lễ, đây chính là kế hoạch của tôi. Cũng may anh nói, không cần mất mặt như vậy!”

“Cám ơn, Kì Kì.”

“Đừng cảm ơn tôi vội, tôi còn chưa nói xong, nghe xong, anh cảm ơn cũng chưa muộn. Vừa rồi chỉ là một phần kế hoạch của tôi, tôi đã tính toán rất nhiều, trên đây chỉ là trường hợp xấu nhất. Mặt khác, nếu anh không kết hôn với tôi, tôi đồng ý, nhưng không có nghĩa tôi sẽ tha thứ cho mấy người. Lâm Tây Canh! Anh nghe cho kĩ đây! Từ nay trở đi, tôi chính thức nhận chức ở Ngô thị. Quyết định đầu tiên của tôi chính là hủy bỏ hợp tác của Ngô thị và Lâm thị trong nhà máy điện bảo vệ môi trường, rút hết vốn của Ngô thị ra. Việc này nghĩ là gì, anh chắc chắn hiểu rõ. Tình yêu thì phải trả giá, tôi trả cái giá của tôi, anh cũng không thể thoát.” Ngô Nhân Kì càng nói càng bình tĩnh, cuối cùng giống như một thương nhân mực thước.

“Anh biết.” Lâm Tây Canh gật đầu, Ngô Nhân Kì như vậy lại khiến anh yên tâm.

“Anh không nên đi đến bước này? Anh nghĩ kĩ chưa?” Ngô Nhân Kì hỏi.

Lâm Tây Canh cười gật đầu, “Anh đã nghĩ rất kĩ.”

“Được, chí ít trong mắt tôi anh vẫn là anh Tây Canh, biết mình cần gì, không cần gì. Hủy bỏ hôn lễ là tôi quyết định, bất kể tôi đưa ra lý do gì anh cũng không được phản đối, là anh nợ tôi. Tất cả mọi công tác chuẩn bị sẽ tự tôi hủy, coi như có trước có sau.” Ngô Nhân Kì nói xong đứng lên, đưa tay về phía Lâm Tây Canh.

Hai người nhẹ nhàng nắm chặt tay, buông ra đã là người xa lạ.

“Hôm nay, bước ra khỏi cánh cửa này, chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt, đến khi gặp lại, chính là đối thủ trên thương trường. Anh không cần khách khí, tôi cũng không nể tình cũ. Không cần xem thường tôi, tôi ít nhất cũng tốt nghiệp trường kinh tế.” Ngô Nhân Kì bước đi được một đoạn, nói.

Lâm Tây Canh yên lặng nhìn bóng lưng mảnh mai, đột nhiên hụt hẫng. Không có kẻ thù cả đời, cũng không có bạn bè cả đời, có lẽ chính là như thế.

Ngô Nhân Kì dứt khoát rời xa Lâm Tây Canh, rời xa tín ngưỡng hai mươi năm của cô. Cô khởi động xe, phóng khoáng lái xe đi. Trong xe, rốt cục nước mắt dần dần rơi xuống, lã chã không ngừng, “Mình thật dũng cảm, mình không còn trẻ con nữa!” Cô liên tục tự động viên chính mình.

Lâm Tây Canh trở lại văn phòng, thấy Lưu Ỷ Nguyệt đang ngồi sau bàn làm việc, bộ dáng chăm chú của cô, thật xinh đẹp. Anh cười. Giống như biết anh đang nhìn, Lưu Ỷ Nguyệt ngẩng mặt lên, hai người nhìn nhau, khoảng cách xa như vậy, cô cũng cười. Rốt cuộc cười có bao nhiêu loại? Ai biết nụ cười đối phương có ý nghĩ gì!

Lâm Tây Canh sải bước đến trước mặt cô, kéo cô dậy, cô kêu lên sợ hãi, “Anh làm gì?”

Anh kéo cô vào phòng, nhanh chóng đóng cửa lại, như gió xoáy ép cô lên cánh cửa, cúi đầu chặn tiếng hô của cô lại. “…Ưm” Lưu Ỷ Nguyệt vỗ vỗ sau lưng anh, đột nhiên đánh tới khiến cô không thể hít thở được.

“A, đau quá!” Anh buông ra, Lưu Ỷ Nguyệt che miệng oán trách.

“Anh xem nào!” Lâm Tây Canh cười rạng rỡ, kéo bàn tay cô xuống, đôi môi cô đỏ mọng vì nụ hôn vừa rồi. Anh nhẹ nhàng vuốt ve bờ môi cô, nói, “Rất đẹp!”.

“Chuyện gì mà anh vui vẻ như vậy?” Lưu Ỷ Nguyệt tò mò hỏi.

“Sau này em sẽ biết.” Lâm Tây Canh ra vẻ thần bí, bây giờ chưa phải lúc, đợi đến khi anh xử lý ổn thỏa mọi chuyện đã.

“Xùy, thần thần bí bí.” Lưu Ỷ Nguyệt liếc mắt nhìn anh, chế nhạo.

Một tuần sau, Lưu Ỷ Nguyệt bất ngờ bắt gặp thông tin, một dòng tít thật lớn, nhưng lượng từ rất ít.

Tiểu thư Ngô Nhân Kì tuyên bố, hủy bỏ hôn ước với tiên sinh Lâm Tây Canh tiên sinh, Ngô thị vĩnh viễn hủy bỏ hợp tác với Lâm thị.

Chữ kí đương nhiên là ba chữ Ngô Nhân Kì đầy tự tin.

Lưu Ỷ Nguyệt ngẩn người nhìn tờ báo, cô không tin những gì mình vừa đọc, một chút cũng không tin. Cô cầm tờ báo, đẩy cửa phòng Lâm Tây Canh ra.

Anh ngẩng đầu, thấy tờ báo trong tay cô, “Em đọc rồi à?” Anh hỏi.

“Anh biết sao?” Lưu Ỷ Nguyệt cũng hỏi.

“Ừ, anh biết. Không ngờ Kì Kì lại lợi hại như vậy, tuyên bố gỏn gọn mấy chứ, không để người khác nắm được điểm yếu, xem ra, sắp tới cổ phiếu Lâm thị nhất định mất giá.” Lâm Tây Canh gật đầu nói.

Điện thoại trên bàn đột nhiên vang lên, Lâm Tây Canh nhìn lướt qua, xem ra cửa ải khó khăn nhất bắt đầu rồi. Anh nhấc điện thoại, “Alo, tôi là Lâm Tây Canh.”

“Đến gặp tôi ngay!” Chỉ nghe đối phương dập điện thoại “cạch” một tiếng, Lâm Tây Canh nhìn ống nghe cười lạnh.

“Không thèm nói gì, vội quá! Hai ngày nay có lẽ chúng ta sẽ rất bận, đi thôi!” Lâm Tây Canh đứng lên, đặt Lưu Ỷ Nguyệt ngồi xuống trước bàn, “Tất cả điện thoại của phóng viên đều tắt hết, còn điện thoại của các phòng thì trả lời là sẽ báo cáo sau, hiểu chưa?”

“Hiểu!” Lưu Ỷ Nguyệt hít một hơi trả lời, lúc này mà lên tiếng thì chẳng khác gì một quả bom, có sức công phá thế nào không thể lường trước được.

Điện thoại đột nhiên vang lên, “Bắt đầu rồi!”, Lâm Tây Canh vỗ vỗ lưng Lưu Ỷ Nguyệt cổ vũ cô, “Anh đến phòng chủ tịch.” Anh nói xong liền xoay người bước đi.

“Alo! Xin chào!” Lưu Ỷ Nguyệt nhấc ống nghe, bắt đầu nói chuyện.

Ngày đầu tiên, Lưu Ỷ Nguyệt bận rộn đến rát cổ bỏng họng, ngay cả thời gian uống nước cũng không có.

Vì biến cố lần này, Lâm thị đã phải khẩn cấp thành lập một tổ PR, nhiệm vụ của họ là đối phó với nhà báo, “thăm hỏi” các đối tác, có điều, cổ phiếu Lâm thị quả thực sụt giá.

Lại một tuần trôi qua, khi Lưu Ỷ Nguyệt cảm giác mọi chuyện dần lắng xuống lại bất ngờ nhận được điện thoại của Ngô Nhân Kì, hẹn cô ở một quán cà phê.

Lưu Ỷ Nguyệt không hiểu, tại sao lúc này người nổi tiếng như Ngô Nhân Kì lại hẹn cô ở một nơi đông đúc như thế.

“Cô nhất định rất tò mò, không hiểu gì sao tôi lại hẹn cô ở đây?” Vừa ngồi xuống, Ngô Nhân Kì liền mở miệng, trên mặt đeo một chiếc kính râm cực lớn.

“Đúng.” Lưu Ỷ Nguyệt trả lời.

“Theo cách nghĩ của người bình thường, đáng ra tôi nên trốn trong nhà, không ra khỏi cửa, cho dù ra ngoài, cũng phải tìm một nơi vắng người đúng không? Nhưng tôi muốn đi ngược lại, tôi không tránh né!” Ngô Nhân Kì vừa nói, vừa chậm rãi bỏ kính râm xuống. Lần này, Lưu Ỷ Nguyệt cũng hiểu cô ấy đeo kính râm để làm gì, chỉ nửa tháng ngắn ngủi, Ngô Nhân Kì gầy đi không ít, quầng mắt thâm đen.

“Thấy tôi thế này, cô không vui sao?” Ngô Nhân Kì cười hỏi.

“…” Lưu Ỷ Nguyệt lựa chọn im lặng, bởi có nói gì cũng không thể bù đắp cho cô gái đối diện.

“Tôi muốn hỏi cô một việc, hy vọng cô nói thật.” Ngô Nhân Kì nghiêm túc nói.

“Được!” Lưu Ỷ Nguyệt gật đầu.

“Cô và Lâm Tây Canh bắt đầu từ lúc nào? Sau khi chúng ta gặp mặt hay trước đó?”

“Chính xác là đêm Giáng sinh.” Lưu Ỷ Nguyệt lập tức trả lời.

“Chính là bữa tiệc tôi mời cô?”

“Đúng!”

“Cô biết không? Các người nhất định không có kết quả tốt đẹp. Ồn ào như vậy, cô cho rằng cô có thể bước vào Lâm gia sao? Cô có thể bước vào thế giới của chúng tôi sao? Cô sẽ bị cô lập hoàn toàn, dần dần, cô sẽ bị ghét bỏ, tình yêu cũng sẽ biến chất, đến lúc đó hai người sẽ thành cặp vợ chồng bất hòa. Nhắm mắt cũng nghĩ ra.” Ngô Nhân Kì bình tĩnh nói.

“Tôi biết, tôi không định bước vào Lâm gia.” Lưu Ỷ Nguyệt trả lời, đây là sự thật.

“Ha ha, vậy sao?” Có điều, chuyện này tôi không quan tâm.” Ngô Nhân Kì đeo kính râm.

Cô đứng lên, “Tôi đã thanh toán rồi. Chúng ta thanh toán xong.” Ba chữ “thanh toán xong” còn chưa nói hết, Ngô Nhân Kì đã cầm ly nước, hất thẳng vào mặt Lưu Ỷ Nguyệt.

“Đây mới là mục đích tôi hẹn cô ở đây, sau này, cả thiên hạ sẽ biết chuyện xấu của hai người. Tam biệt!”

Lưu Ỷ Nguyệt nhìn nước nhỏ giọt trên mặt. Nghe thấy tiếng ồn ào xung quanh, cô không thể không thừa nhận, chiêu này của Ngô Nhân Kì thật sâu sắc.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ