settingsshare

Phượng Vu Cửu Thiên Quyển 23 - Chương 5



Trên đảo Kinh Chuẩn

Xe trục kéo kẽo kẹt khởi động, chậm rãi vô cùng.

Dừng!

Chiếc mâu (*) to lớn được ngụy trang bên trong bụi cây đằng (*) đột nhiên bắn ra một cái, lấy tốc độ nhanh đến mức làm người ta biến sắc mà xé ngang cả một khoảng trời. Sau khi xẹt qua một khoảng cách đáng kinh ngạc, nó mới rơi vào mặt biển xa xa, làm nổi lên tầng tầng lớp lớp bọt sóng với thứ khí thế kinh người.

(*) Cây đằng - 藤兜: Freycinetia là 1 trong 5 chi thực vật có hoa họ Pandanaceae. Chi này bao gồm khoảng 180-200 loài, đa phần là cây leo.

(*) Mâu: 1 loại vũ khí cán dài

Nín thở quan sát quá trình bắn ra lần này, cho đến tận khi chiếc mâu to lớn xuyên vào mặt biển, lại thêm một hồi trầm mặc nho nhỏ, mọi người mới chợt bộc phát ra những sung sướng khó có thể kiềm nén ở trong lòng mà điên cuồng hò hét.

“Lão nương ta ơi! Phát minh nỏ phóng (*) của thiếu chủ thật sự là quá mức thần kỳ!” Khúc Mại dùng thứ ánh mắt vô cùng sùng bái mà nhìn Phượng Minh, “Tuy vẫn không hiểu mấy cái lực cong cong xoắn xoắn mà thiếu chủ nói tới là cái gì, nhưng thuộc hạ thấy nó quả thực rất lợi hại, có thể đem trường mâu to lớn bắn đi xa như vậy!”

Sau khi giao nhiệm vụ chế tạo nỏ phóng cho Trúc Huyền và Thu Lam, Phượng Minh liền bị công việc khác quấn lấy. Hôm nay cũng là lần đầu tiên hắn đích thân thấy sức mạnh của thứ vũ khí mới được chế tạo này, trong lòng vừa vui sướng lại vừa kích động, cười cười sửa lại lời Khúc Mại: “Khúc Mại ngươi nói thật khó nghe, cái gì mà lực cong cong xoắn xoắn? Nhớ cho kĩ, cái này gọi là lực xoắn lò xo. Lại nói, đây cũng không phải do ta phát minh, công thần chân chính của chúng ta là bậc thầy vũ khí Trúc Huyền, còn có người hỗ trợ đôn đốc trước sau là Thu Lam mới đúng.” Nói đoạn, hắn nắm bàn tay dùng một ngón tay chỉ sang bên cạnh.

Ánh mắt mọi người nhất thời tập trung trên người Trúc Huyền và Thu Lam, khen ngợi không ngớt.

“Trúc Huyền! Giỏi lắm! Không hổ là người xuất thân từ tác phường của Tiêu gia chúng ta!”

“Thu Lam còn lợi hại hơn cả nam nhân ấy chứ!”

Dưới tinh thần phấn chấn của quần chúng, ngay cả Dung Hổ cũng nhận được sự tán dương.

“Tiểu tử Dung Hổ này quả nhiên tinh mắt!”

“Ai nha, Thu Lam là một nữ nhân vừa xinh đẹp hiền thục, vừa thông minh tài giỏi, ấy vậy mà lại bị ngươi đoạt trước một bước!”. Thân là người trẻ tuổi nhất trong thập đại cao thủ của Tiêu gia, tính cách của Thôi Dương vừa hiền lành lại vừa hoạt bát. Hắn bỗng nhiên vỗ một cái thật mạnh lên bả vai Dung Hổ, làm ra nét mặt hối hận không kịp khiến cho mọi người đều cười ha ha.

Thu Lam vẫn là lần đầu tiên bị nhiều người vây quanh vừa khen ngợi vừa trêu đùa như vậy, khuôn mặt liền đỏ hồng tựa như ánh mặt trời rực rỡ, quả thực không biết phải đáp lại như thế nào, đành ngượng ngùng trốn ở phía sau lưng Dung Hổ.

Trúc Huyền không quen ở chung với người xa lạ, vì thế càng không biết phải nói như thế nào. Thu Lam tránh ở phía sau Dung Hổ, hắn liền đơn giản tránh ở phía sau Thu Lam. Hai người làm như vậy cơ hồ giống như cùng đem tấm thân cao rộng của Dung Hổ trở thành lá chắn, khiến cho người vô tội là Dung Hổ lại bị mọi người haha đùa cợt thêm một trận nữa.

“Mặc kệ là lực cong cong xoắn xoắn hay là lực xoắn của lò xo gì gì đó, chỉ cần lúc đánh giặc đủ mạnh là được! Thiếu chủ, thuộc hạ mấy năm nay dẫn theo đội tàu, quốc gia nào cũng từng đi qua nhưng chưa từng gặp món đồ nào lợi hại như vậy.” Đối với thứ vũ khí mới khiến lòng người không ngừng kích động này, La Đăng cũng thấy vô cùng hưng phấn. Bàn tay to lớn thô ráp của hắn giống như sờ vào bảo bối, liên tục vuốt ve chiếc nỏ phóng cao chừng hai ba người, dùng gỗ tốt trên thuyền làm vật liệu, bộ dáng kỳ quặc nhưng lại có uy lực kinh người ở trước mắt này. Thế rồi hắn bỗng nhiên hạ giọng, có chút ngượng ngùng mà thẳng thắn nói, “Kỳ thật... Lúc bắt đầu thuộc hạ còn có chút lo lắng cái nỏ phóng mà thiếu chủ nhắc tới có thực tế chút nào hay không. Thiên hạ nào có đồ vật thần kỳ như thế? Có điều, hiện tại thuộc hạ đã triệt để tin tưởng rồi.”

Phượng Minh ngạc nhiên nói, “Thì ra trước giờ La tổng quản vẫn không tin tưởng ta?”

La Đăng vội vàng xua tay, “Đâu có, đâu có, thuộc hạ luôn luôn tin tưởng năng lực của thiếu chủ. Thiếu chủ không hổ là cốt nhục của lão chủ nhân. Nhớ năm đó lão chủ nhân tuổi trẻ xuất đạo, cũng từng bị thế nhân khinh thường. Nhưng về sau, mỗi khi lão chủ nhân rút trường kiếm ra, xung quanh liền...”

Mọi người sắc mặt khẽ biến.

Lại nữa rồi!

La tổng quản là một người vô cùng tốt, nhưng mỗi khi muốn thuật lại từ đầu lịch sử vinh quang chói lọi của Tiêu gia, hắn sẽ thao thao bất tuyệt, giống như một dòng chảy dài chảy mãi không ngừng, có thể khiến cho người nghe ngủ gà ngủ gật.

Có điều, hiện tại, vào loại thời điểm như thế này, nào ai có tâm tình nghe hắn hồi tưởng lại những dấu ấn lịch sử kia?

Nhóm cao thủ trẻ tuổi Tiêu gia đương nhiên không dám bất kính đối với lão chủ nhân Tiêu Túng của mình, chỉ có thể ngoan ngoãn mà nghe. May mắn còn có một Thượng Tái Tư tùy cơ ứng biến, nhanh chóng ném một câu, “Bản lĩnh của Tiêu Thánh Sư, đương nhiên tất cả mọi người đều rất bội phục.” Tiếp đó, hắn liền quay đầu nhìn về phía Phượng Minh, ôn hòa mà thay đổi đề tài, “Minh vương, nếu nỏ phóng đã thiết kế thành công, hiện tại quan trọng nhất chính là gấp rút chế tạo ra càng nhiều càng tốt, chuẩn bị ứng chiến.”

“Đúng! Chỉ cần chúng ta có thể kịp thời chế tạo ra thật nhiều nỏ phóng trước khi quân địch tiến vào, trận này nhất định sẽ rất tuyệt vời!” Lời hắn nói lập tức khiến cho mọi người phụ họa theo.

Khúc Mại hắc hắc cười một cách quái dị, nói: “Nếu như có một trăm cái nỏ phóng như vậy xếp hàng thành chữ nhất ở trên bờ, thấy thuyền là đánh, dùng uy lực mạnh mẽ của cự mâu lần lượt đánh chìm những con thuyền tiến vào phạm vi của nó, quân đội Đồng Quốc muốn bước lên đất liền sao? Cứ lội lên đi!”

“Cho dù lội lên, trước tiên cũng phải qua một cửa cung tiễn của ta và Dung Hổ.” Nhiễm Thanh bỏ thêm một câu.

Hắn vốn là nghiêm túc phân tích tình huống thực tế, ngữ khí cũng thực đứng đắn, nhưng tâm tình mọi người hiện tại thật sự rất tốt, nghe xong một câu này liền nhịn không được tuôn ra một trận tiếng cười.

Phượng Minh cũng nhịn không được nói: “Tốt lắm, xa có nỏ phóng áp chế, gần có Nhiễm Thanh, Dung Hổ và nhóm xạ thủ, ta thấy đại quân Đồng Quốc lần này thảm rồi. Mọi người nhớ kỹ, hiện tại sẽ bắt đầu tiến hành. Chúng ta nhất định phải dùng lượng nhân lực và vật lực lớn nhất để hỗ trợ bọn Thu Lam, gấp rút chế tạo nỏ phóng.”

Mọi người đồng thanh nhận lệnh.

Phượng Minh quay về phía Thu Lam, nói, “Thu Lam, lúc này ngươi và Trúc Huyền phải thật sự vất vả rồi...” Đang nói, Phượng Minh bỗng nhiên dừng lại xem xét sắc mặt của Thu Lam, ân cần hỏi: “Có chuyện gì khó xử sao?”

“Minh vương, chúng ta chỉ sợ...” Hai bàn tay nhỏ bé của Thu Lam khẩn trương xoa xoa vào nhau. Nàng có chút bất an mà nhỏ giọng nói: “... Chỉ có thể làm ra mười cái nỏ.”

“Cái gì?”

“Nhiều nhất cũng... Chỉ có mười cái...”

Trúc Huyền ở phía sau Thu Lam cẩn trọng lộ ra nửa cái đầu, gật gật chứng tỏ Thu Lam không nói sai.

Cả đoàn người đang hả hê vui sướng nhất thời giống như bị dội cho một chậu nước đá.

Bốn phía an tĩnh lại.

Không một ai còn lớn tiếng xôn xao bàn luận.

“Thu Lam cô nương, không cần gấp gáp, có vấn đề gì cứ để mọi người cùng nhau tìm cách.” Biết Trúc Huyền giao tiếp với người có điều trở ngại, việc trao đổi với người khác trước giờ đều giao cho Thu Lam, La Đăng liền quay sang nói với nàng: “Nếu là nhân lực không đủ, ta đây sẽ điều động một nhóm thợ thủ công qua. Hiện tại, vào loại thời điểm mấu chốt như thế này, ngày đêm đẩy nhanh tiến độ cũng tuyệt không có một ai oán giận.”

“La tổng quản, phương diện nhân lực thật ra đã đủ rồi...” Gương mặt của Thu Lam lộ vẻ khó khăn, “Nan đề lúc này chính là... Không đủ nguyên liệu.”

“A? Vật liệu gỗ không đủ? Chúng ta không phải vẫn còn mấy chiếc thuyền sao? Có thể lên thuyền lấy.”

Thôi Dương nghe vậy liền dũng cảm bước ra, “Loại việc tốn sức này cứ giao cho ta là được rồi. Ta đang muốn thư gân giãn cốt đây. Thu Lam cô nương, muốn bao nhiêu vật liệu gỗ cứ lên tiếng đi.” Nói đoạn liền xoa xoa đôi bàn tay.

Dung Hổ nói: “Đừng vội, cứ nghe Thu Lam nói xong đã.”

“Không phải là thiếu vật liệu gỗ.” Nghĩ đến đang thảo luận chiến tranh đại sự, vậy mà giọng nói của mình lại quá mức nữ nhi mềm yếu, đôi má của Thu Lam liền đỏ ửng cả lên. Nàng cố gắng giữ thẳng thắt lưng, nghiêm túc nói: “Thiếu nhất chính là gân trâu. Đây là bộ phận thiết yếu của nỏ phóng. Nếu như có đầy đủ gân trâu, chúng ta nhất định có thể gấp rút chế tạo thêm nhiều.”

“Gân trâu?” Thượng Tái Tư thật không thẹn có khí chất khoa học gia, đối với tất cả sự vật mới mẻ đều tràn ngập tò mò. Nghe thấy Thu Lam đề cập đến nguyên liệu thiết yếu chế tạo nỏ phóng, hắn liền lập tức rất có tinh thần tìm tòi nghiên cứu mà tham gia thảo luận, “Vì cái gì nhất định phải dùng gân trâu mà không thể dùng dây thừng thay thế?”

Mọi người nghe vậy liền ta một lời ngươi một lời mà xôn xao bàn tán.

“Gân trâu này, ngày thường cũng có thể thấy được, có điều hiện tại chúng ta đang ở trên một đảo nhỏ, khó mà tìm thấy.”

“Cái hoang đảo này ngay cả heo cũng còn không có, nói gì đến trâu? Đúng rồi Thu Lam, trên đảo ngược lại có rất nhiều dây leo, có thể tạm thời dùng để thay thế hay không?”

Thu Lam quay đầu lại cùng Trúc Huyền trao đổi ánh mắt một cái, thấp giọng nói chuyện với nhau hai câu rồi mới tiếp tục nói với mọi người, bất đắc dĩ mà lắc đầu, “Trúc Huyền nói dây leo không thể so sánh được với gân trâu.”

“Vì sao không thể so sánh?”

“Này... Này bởi vì...” Thu Lam lộ ra một tia quẫn bách, không biết phải giải thích như thế nào.

Thu Lam đáng thương, giữa mọi người, sợ rằng chỉ có Phượng Minh - người học qua một chút lí thuyết vật lí hiện đại mới hiểu được quẫn bách của nàng từ đâu mà đến.

Bởi vì, vấn đề mang tính kỹ thuật này thực sự đòi hỏi rất nhiều tri thức vật lý mới có thể giải thích được rõ ràng.

Nguyên lí của nỏ phóng không giống với nguyên lí của cung tiễn thông thường.

Cung tiễn thông thường, cho dù cánh cung và tiễn lớn bao nhiêu, cho dù lúc này thay thế bằng nỏ có lực chấn động cực lớn, cũng chỉ là lợi dụng tính biến dạng đàn hồi (*) của cánh nỏ (*) mà tích lũy động lực ── dùng sức người kéo cong cánh cung, tiếp đó buông cánh cung ra, cung bị kéo cong liền hồi phục nguyên trạng, tên được bắn ra ngoài.

(*) Biến dạng đàn hồi - 弹性形变: Chỉ việc thể rắn bị biến đổi hình dạng dưới tác động của ngoại lực. Khi ngoại lực được triệt tiêu, thể rắn lại trở lại trạng thái ban đầu.

(*) Cánh nỏ: Là phần vòng cung của cái nỏ, còn gọi là đòn xóc, là bộ phận quan trọng nhất của nỏ, cũng là nơi phát lực chủ yếu, thường được chế tạo từ các loại vật liệu có tính đàn hồi cao như tre trúc, sừng trâu, gỗ thông,...

Phương thức này tuy rằng vừa thuận tiện, lại vừa có lịch sử lâu đời, nhưng sức mạnh được giải phóng sản sinh ra từ lực biến dạng đàn hồi của cánh tay nỏ trước sau vẫn có một giới hạn. Khi cung đạt tới độ cong nhất định, uy lực của đạn đá hoặc đạn tròn cũng liền đạt tới giới hạn, không thể nào tiến thêm một bước khiến cho chúng có được sức mạnh lớn hơn.

(*) Đạn tròn - 彈丸: Còn gọi là viên đạn, đầu đạn, bullet, được phóng ra bởi súng hoặc máy bắn đá. Đạn tròn thông thường sẽ không chứa chất nổ bên trong, trực tiếp sát thương mục tiêu bằng phương pháp tấn công xuyên thấu.

Mà nỏ phóng lợi dụng nguyên lí xoắn của lò xo, lại lợi dụng tính đàn hồi của gân động vật, chậm rãi xoắn chặt, tích tụ động năng đến mức vừa mạnh vừa ổn định rồi phóng thích cơ năng trong nháy mắt, sử dụng cánh tay nỏ mà kéo căng dây cung rồi bắn đạn tròn hoặc đạn đá ra ngoài, lực công kích được sản sinh và tính chuẩn xác của đường đạn đều có năng lực khiến người ta phải sợ hãi vô cùng.

Nguyên vật liệu mới này, tri thức vật lí cơ học ứng dụng này, vũ khí của chúng ta có ý nghĩa vượt xa thời đại chính là ở chỗ đó!

Ai~, đáng tiếc gân trâu không đủ...

“Được rồi, đừng truy hỏi Thu Lam thêm nữa. Bên trong có rất nhiều vấn đề vật lý, Thu Lam cũng không biết phải giải thích với các ngươi như thế nào. Tóm lại, quả thật chỉ có gân trâu mới có khả năng.” Phượng Minh phất tay giải vây cho Thu Lam.

Hắn cũng không có ý định giải thích về lực xoắn lò xo thêm một lần nữa.

Tưởng tượng một chút, việc giải thích quá trình phân rã hạt nhân của bom nguyên tử cho một đám học sinh tiểu học so ra còn gian nan hơn cả nhiệm vụ đánh nhau cùng đám thủy quân Đồng Quốc kia.

Mọi người lúc này mới không tiếp tục truy vấn mà khôi phục tinh thần, chuyển sang thảo luận xem phải phòng thủ đảo Kinh Chuẩn như thế nào chỉ với mười nỏ phóng. Trúc Huyền không thích những nơi đông người, Thu Lam lại không hiểu cách bài binh bố trận, hai người liền lặng lẽ lui về phía sau tảng đá một lát.

“Nỏ phóng này bắn xa, có thể khiến cho địch nhân khiếp sợ cực kì, vì thế không chỉ bờ phía Tây mà hai bên sườn núi cao cũng cần được bố trí.”

“Ân, theo như ta thấy, bên cạnh tháp canh cũng cần phải đặt một cái.”

“Chỗ này cũng nên đặt. Nếu địch nhân tấn công từ bên cạnh, một bệ phóng này cũng đủ làm bọn họ cả kinh.

Nói đến chiến sự, cả đám người liền trở nên tỉnh táo, đơn giản ngồi xổm xuống rồi cầm lấy một nhánh cây nhỏ, phân công tại chỗ trên nền cát.

Nhưng tính đến tính đi, trước sau vẫn là sư nhiều cháo ít, khó có thể điều phối.

Thôi Dương không khỏi nhíu mày, “Thật thảm! Mười cái nỏ phóng, đặt ở chỗ này cũng thiếu, chỗ kia cũng thiếu. Ai~ Ta thực hận không thể làm cho mấy con trâu từ trên trời rơi xuống.)”

Ngược lại, Dung Hổ càng đến thời điểm mấu chốt lại càng trở nên bình tĩnh. Hắn mỉm cười, lắc đầu nói: “Đừng nói những lời ủ rũ như vậy, có mười cái nỏ phóng đã là đại ân to lớn rồi.” Nói đoạn liền hướng ánh nhìn về phía Phượng Minh, “Minh vương còn nhớ tới bản vẽ trước kia người đưa cho thuộc hạ xem, sau đó hạ lệnh đưa cho tác phường của Tiêu gia bí mật chế tạo mô hình?”

Phượng Minh gật đầu nói: “Đương nhiên nhớ rõ. Đó là máy bắn đá mà ta vẽ cho Dung Điềm xem. A, nếu như không phải lần đó hạ lệnh giao bản vẽ cho tác phường, chúng ta đâu có cơ hội gặp được Trúc Huyền?” Ánh mắt của hắn lại bỗng nhiên sáng ngời: “Ý của ngươi là, dùng máy bắn đá kết hợp với nỏ phóng, tạo ra hai tầng công kích đối với thủy quân đồng quốc?”

Dung Hổ gật đầu.

Phượng Minh vui vẻ nói: “Đây là một chủ ý không tồi. Để ta cùng Thu Lam, Trúc Huyền thương lượng một chút.”

Phượng Minh đứng dậy chạy về phía Thu Lam và Trúc Huyền, khua tay múa chân đàm luận một phen rồi trở về cười nói: “Phương án sử dụng hai tầng công kích tầm xa của chúng ta đã nhận được sự đồng thuận của bậc thầy vũ khí. Trúc Huyền quả thực là lợi hại. Hắn chẳng những nhớ rõ bản vẽ máy bắn đá lần trước ta đưa cho mà còn nói có biện pháp cải thiện tính chính xác của máy bắn đá. Máy bắn đá thông thường, đường đạn bắn ra không được chuẩn xác, lãng phí nhân lực vật lực. Nếu như gắn thêm một thiết bị ngắm ở trên máy bắn đá, lại dùng cành cây để chia vạch, căn cứ vào các vạch để điều chỉnh cao độ, có thể đại khái ước đoán được khoảng cách và phương hướng của tảng đá được ném đi, nâng cao tỉ lệ bắn trúng mục tiêu.” Nói xong, trên gương mặt tuấn tú của Phượng Minh liền lộ ra nét cười rạng rỡ.

Thôi Dương ngồi chồm hỗm vẽ vẽ khắp nơi trên mặt đất, giờ phút này ngửa đầu nhìn Phượng Minh, bỗng nhiên nói: “Tuy rằng thuộc hạ không biết cái mà thiếu chủ nói tới là cái gì, bất quá nghe có vẻ không tồi, nhất định là thứ tốt.”

“A, đương nhiên là thứ tốt.”

Phượng Minh dứt khoát đặt mông ngồi xuống, một hơi giải thích sơ lược về nguyên lí của máy bắn đá rồi tổng kết: “Tổng thể mà nói, máy bắn đá không bắn xa như nỏ phóng, cũng không bắn được chính xác như nỏ phóng. Bất quá chúng ta vẫn là may mắn, máy bắn đá trải qua quá trình cải tiến của Trúc Huyền, nhất định sẽ không có chỗ nào thua kém. Khiến người ta vui mừng nhất chính là nguyên liệu cần cho việc chế tạo máy bắn đá, trên đảo có thể tìm được rất nhiều. Thôi Dương, ngươi không phải muốn vận động gân cốt sao? Chuyện thu thập dây đằng và vật liệu gỗ sẽ giao cho ngươi lo liệu.”

Thôi Dương hô to một tiếng.

“Nếu có thể gấp rút chế tạo ra mấy chục hoặc cả trăm máy bắn đá, để máy bắn đá cùng phối hợp với nỏ phóng, vậy quá tuyệt vời!” Phượng Minh ngẩng đầu nhìn nhìn sắc trời, bỗng nhiên thở dài một hơi, “Hy vọng đại quân Đồng Quốc có thể cho chúng ta thời gian chuẩn bị bảy tám ngày.”

“Nói đến đây, thật sự có điểm kỳ quái.” Trên gương mặt dày dặn kinh nghiệm của La Đăng dật ra một tia nghi hoặc, “Thượng thị vệ không phải đã từng nói đội thuyền ba cột buồm của Đồng Quốc có thể chỉ cần ba ngày là đến được đây sao? Vì sao đến bây giờ vẫn chỉ nhìn thấy càng ngày càng nhiều loại thuyền chiến thông thường mà không không hề thấy bóng dáng của thuyền ba cột?”

Gương mặt của Thượng Tái Tư cũng đỏ lên, “Không riêng gì La tổng quản, cả thuộc hạ cũng cảm thấy vô cùng kì quái nhưng lại không tìm được cách giải thích hợp lí nào. Bất quá, ba ngày theo như lời của thuộc hạ là suy theo tốc độ của loại thuyền ba cột buồm. Có lẽ bên phía Đồng Quốc đã xảy ra vấn đề gì đó, khiến cho loại thuyền này phải lùi lại ngày khởi hành.”

“Có thể là vấn đề gì đây?” La Đăng nhịn không được mà lên tiếng hỏi.

“Cái này...” Thượng Tái Tư nhún vai, “Thuộc hạ cũng thật sự không biết.”

“Quản đến vấn đề của bọn chúng làm gì, chỉ cần có vấn đề là tốt rồi.” Phượng Minh đơn giản chắp tay, học theo bộ dáng của Thu Lam mà nhắm mắt lẩm bẩm, “Lão thiên gia a, ta thực sự oan uổng a. Chuyện xấu gì đó đều không có làm. Ta trong sạch a! Thỉnh ngài phù hộ người tốt được đền đáp, để thuyền ba cột buồm đến chậm một chút đi! Tốt nhất là chậm một tháng. Không không! Chậm một năm ta cũng không có ý kiến!” Nói đến đây, lông mày của Phượng Minh liền đột nhiên nhíu lại giống như nghĩ tới chuyện gì, nét mặt lộ vẻ kì quái mà nghiêng đầu xem xét mọi người.

Dung Hổ hiểu rõ cá tính của hắn nhất, vừa thấy biểu hiện của hắn liền biết hắn nhất định đã nghĩ ra cái gì rồi. Sở dĩ hắn trộm dò xét người khác, đương nhiên là vì suy nghĩ này rất kì quái, ngay cả bản thân hắn cũng có chút mắc cỡ, không tiện nói ra.

“Minh vương nghĩ đến cái gì thì cứ việc nói đi, không cần do dự.” Dung Hổ mỉm cười nói.

Có được sự khích lệ của Dung Hổ, Phượng Minh nhất thời thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Đối với vấn đề vừa nghĩ đến, điều hắn lo lắng nhất kì thực chính là có tính thực tế hay không, có khiến cho một người làm việc ổn trọng như Dung Hổ phản đối hay không. Hắn mở miệng nói ra ý tưởng của chính mình, “Ta là muốn nói, cái kia... Dù sao chúng ta hiện tại cũng nhàn rỗi, thuỷ quân Đồng Quốc lại ở gần đây, có phải là nên... Ách, thử đàm phán thêm một lần nữa không? Mọi người nói xem có được không? Thuyền ba cột buồm sở dĩ còn chưa đuổi tới, có lẽ chính là do Vũ Khiêm đã thành công ngăn cản Trang Bộc lỗ mãng kia, vì thế bọn họ quyết định suy xét thêm một chút nữa rồi mới quyết định xem có nên đuổi tận giết tuyệt chúng ta hay không. Các ngươi xem, ngay cả Thượng thị vệ cũng nói có lẽ bên phía Đồng Quốc đã xảy ra vấn đề.” Ngón tay chỉ về phía Thượng Tái Tư.

Đang ngoan ngoãn ngồi ở một bên lại đột nhiên bị vẻ mặt vô tội của Phượng Minh kéo xuống nước, Thượng Tái Tư liền nhỏ giọng mà cố gắng làm sáng tỏ, “Việc Đồng Quốc xảy ra vấn đề theo như lời của thuộc hạ chẳng qua chỉ là một loại suy đoán, hơn nữa thuộc hạ cũng không hề nói chuyện đó có liên quan tới Vũ Khiêm...”

“Trong vương tộc Đồng Quốc, nhiệt tình nhất, thân mật nhất với ta chính là Vũ Khiêm. Ta cảm thấy chúng ta vẫn là bằng hữu. Chi bằng nói như thế này đi...” Phượng Minh cố gắng du thuyết (*): “Tuy ta không dám nói chắc chắn rằng Vũ Khiêm nhất định sẽ hỗ trợ, nhưng mà thử một chút thì có gì không tốt đâu? Chúng ta vốn cũng đã làm tốt công tác chuẩn bị trên phương diện quân sự rồi, nếu như bên kia thật muốn đánh, chúng ta sẽ nghênh chiến. Có điều, lỡ như có thể thương lượng, tránh được trận chiến này? Nói không chừng thật sự có khả năng biến vũ khí thành tơ lụa ngọc thạch (*), vậy thì mọi chuyện đều tốt đẹp.” Dứt lời, hai mắt liền lấp lánh tỏa sáng, kì vọng nhìn mọi người.

(*) Du thuyết - 游说: Thời xưa gọi chính khách đi thuyết khách là du thuyết. Họ đi đến các nước, dựa vào tài ăn nói để thuyết phục vua các nước áp dụng chủ trương của mình.

(*) Biến vũ khí thành tơ lụa ngọc thạch - 化干戈为玉帛: Tơ lụa và ngọc thạch đều là vật phẩm thượng hạng dùng để tiến cống. Vũ khí là vật ám chỉ chiến tranh. Cả câu ẩn dụ cho việc biến chiến tranh thành hòa bình, thiết lập quan hệ hữu hảo.

Trên bờ cát là một mảnh trầm mặc.

Dung Hổ nghe vậy liền lên tiếng nhắc nhở: “Minh vương đừng quên, lần trước người trông đợi vào Vũ Khiêm, rốt cuộc thiếu chút nữa bị loạn tiễn của quân đội Đồng Quốc bắn chết ở đầu thuyền. Thuộc hạ đoán rằng, có lẽ sau khi nhìn thấy thi thể của vương tử Khánh Ly và vương tử phi Trường Liễu, hắn liền giống như Trang Bộc, chẳng những không coi người là bằng hữu mà còn coi là kẻ sát nhân, hơn nữa còn đối với người vô cùng oán hận.”

Nhiễm Thanh cũng gật đầu nói: “Điểm này thuộc hạ có thể làm chứng. Ngày đó tại bờ sông, Vũ Khiêm là người đầu tiên cưỡi ngựa đuổi tới. Giương cung bắn tên về phía thiếu chủ, hắn cũng có phần. Nhìn bộ dáng kia của hắn, thật sự là căm hận thiếu chủ đến mức tròng mắt đều đỏ lên.”

Phượng Minh sững sờ: “Đừng khoa trương như vậy chứ? Không chừng hắn cũng là bất đắc dĩ. Dù sao Trang Bộc dẫn đại quân đuổi giết ta, Vũ Khiêm thân là người Đồng Quốc, không thể không làm ra một chút hành động gương mẫu...”

Bất quá, nhớ lại cảnh loạn tiễn nhất tề bắn ra tại thời điểm ấy, dường như thật sự rất hung hiểm.

Biểu hiện này của Vũ Khiêm cũng quá mức nghiêm túc đi.

“Ta thật sự không rõ. Vũ Khiêm đâu có lí do gì để hận ta thấu xương đâu? Trước đó không lâu, hắn còn tận lực nói giúp ta trước mặt Trang Bộc. Nếu hắn không ở giữa ngăn cản, chúng ta có thể rời khỏi Đồng An Viện hay không cũng khó mà nói được.” Phượng Minh không thể nào giải thích được mà nhíu mày thì thào, “Ta không tin hắn lại dễ dàng nhìn nhận giống như Trang Bộc, hắn biết ta không phải là người như thế. Lại nói, cho dù Vũ Khiêm trách lầm ta, ít nhất còn có Hồng Vũ nói chuyện giúp ta.”

Thấy mỗi người có một ý kiến khác nhau, La Đăng liền lên tiếng hòa giải: “Chúng ta cũng không phải Vũ Khiêm, không biết hắn rốt cuộc nghĩ như thế nào. Nếu như nói hắn coi thiếu chủ là bằng hữu, vậy sẽ không bắn tên về phía thiếu chủ trên bờ Ô Mạn giang. Nếu như nói hắn không coi thiếu chủ là bằng hữu... Có điều, không thể không thừa nhận khi ở Đồng An viện, hắn cũng coi như đã từng cứu chúng ta. Ai, người này thật sự là khó đoán...” Dứt lời liền lộ ra vẻ vặt suy nghĩ đến đau đầu.

Cũng không thể trách bọn họ.

Biến cố Đồng Trạch ngày đó, chuyện đã xảy ra thật sự nhiều lắm.

Mà nguyên nhân việc Vũ Khiêm thay đổi thái độ, ngoại trừ Lạc Trữ chạy đi uống rượu giải sầu không tham gia hội nghị thì không còn ai có thể đoán ra.

Ai có thể nghĩ đến Lạc Trữ - tổng quản của Tiêu gia sát thủ đoàn, người vẫn luôn phụ trách an nguy của Phượng Minh, lại sẽ âm thầm chạy trở về sát hại Hồng Vũ, tình thế đã đủ không xong lại còn làm cho nó chuyển biến xấu thêm một bước?

Thậm chí, ngay cả Phượng Minh cũng căn bản không biết Hồng Vũ đã không còn tại thế.

Khó trách hắn vẫn tràn ngập hi vọng đối với Vũ Khiêm như trước...

Thấy Phượng Minh lộ ra vẻ mặt nghi hoặc nhưng vẫn kiên trì muốn biết chân tướng rõ ràng, La Đăng không khỏi mềm lòng, lên tiếng đề nghị: “Lời nói của thiếu chủ cũng có đạo lý nhất định. Không bằng như vậy đi, chúng ta suy nghĩ một chút xem có biện pháp nào có thể đàm phán với Đồng Quốc hay không, nói không chừng sẽ có cơ hội chuyển biến.”

“Thành công di chuyển sang phía địch nhân đã là một nan đề.” Dung Hổ nói: “Thuỷ quân Đồng Quốc và chúng ta cách một đoạn mặt biển lớn. Khoảng cách lớn như vậy, muốn lặn xuống nước đi qua quả thực chính là chịu chết. Không chỉ vậy, một khi nhô đầu lên mặt biển để thông khí thật chẳng khác nào đưa mình vào tầm ngắm của xạ thủ Đồng Quốc.”

Khúc Mại nghe vậy liền đề xuất ý kiến: “Nếu như đặt thư trong một cái bình được bịt kín rồi để nó trôi về phía đội thuyền của Đồng Quốc...”

La Đăng lắc đầu, “Đã thử qua dòng nước ở vùng phụ cận. Cái chai sẽ trôi trở về bờ biển hoặc trôi đến phương hướng khác. Trong thuỷ quân Đồng Quốc cũng có người có hiểu biết về dòng biển. Đại khái vì phòng ngừa chúng ta thả chất độc vào trong nước, cho nên bọn họ đã tìm một vị trí bỏ neo đặc biệt, đồ vật được thả trôi từ bất kì vị trí nào trên đảo Kinh Chuẩn đều rất khó đi đến gần đội tàu Đồng Quốc.”

“Ngầm đưa không được, xem ra chỉ có thể chạm trán công khai, phái sứ giả đến.” Thượng Tái Tư nói xong liền lắc đầu, “Nhưng lấy thái độ ác liệt của Đồng Quốc đối với chúng ta, giờ phút này phái sứ giả đến, một khi bọn họ không đồng ý, chỉ sợ sẽ cầm tù người của chúng ta, kết quả tệ hơn là giết luôn sứ giả.”

Thôi Dương ngược lại rất nhiệt tình, tự động nhấc tay xin đi giết giặc, nói: “Chỉ cần thiếu chủ khẳng định muốn làm như vậy, thuộc hạ nguyện ý tiến về phía địch doanh. Thuộc hạ là người Tiêu gia, không sợ chết.”

Phượng Minh vội vàng dùng sức lắc đầu xua tay, “Đùa cái gì vậy? Mỗi người chỉ có một cái mạng, dựa vào cái gì mà người Tiêu gia không sợ chết?”

Phượng Minh đảo con mắt đen láy mà nhìn xung quanh một vòng, có phần lấm lét mà dật ra một nét cười xấu xa.

Thượng Tái Tư thoáng nhìn bộ dáng của hắn, không khỏi tò mò, “Nhìn bộ dáng của Minh Vương, rõ ràng là đã sớm nghĩ được biện pháp rồi, đúng không?”

Phượng Minh gật đầu, nói: “Phương pháp mà các ngươi nghĩ tới đều là những cách làm cổ xưa.” Tiếp đó liền haha cười, lên tiếng giải thích: “Biện pháp cổ xưa trong cách nói của ta, là biện pháp được thực hiện một ngày trước, hoặc nửa ngày trước, cũng chính là biện pháp trước khi xuất hiện thứ bảo bối này.” Nói đoạn liền vô cùng đắc ý mà nâng tay chỉ vào nỏ phóng mới vừa thử nghiệm thành công ở cách đó không xa.

“Nỏ phóng?”

“Đúng, chính là nỏ phóng!” Phượng Minh hưng phấn nói: “Có nỏ phóng, cái gì phiêu lưu lặn xuống nước linh tinh đều không cần nữa. Chúng ta có thể trực tiếp lợi dụng sức bắn tầm xa của nỏ phóng, phóng thư về phía chiến thuyền Đồng Quốc ở xa xa kia. Ừm, đem thư đặt vào bên trong một cái bình được phong kín bằng sáp, tiếp đó dùng một hòn đá nhỏ linh tinh gì đó làm chốt, hẳn là có thể đi.”

Đối với đề nghị này, Thượng Tái Tư vô cùng tán thưởng, “Chúng ta thực ngu dốt, nghĩ tới nghĩ lui như thế nào cũng không nghĩ tới giải pháp này.” Hắn vỗ trán của mình một chút, lại đề xuất một vấn đề khác, “Khoảng cách giữa bờ biển và vị trí mà chiến thuyền Đồng Quốc thả neo tương đối lớn. Nỏ phóng tuy rằng có thể bắn rất xa, nhưng có thể đưa được giấy viết thư lên trên chiến thuyền hoặc vùng phụ cận chiến thuyền sao?”

Thời cổ đại, lộ trình bắn của vũ khí thường gặp một vấn đề: Cho dù có thể bắn được khoảng cách khá xa, lại thường thường không biết sẽ bắn đi nơi nào.

“Ha, Thượng thị vệ, ngươi muốn bị phạt sao!” Phượng Minh đột nhiên nói.

“A?”

“Bởi vì ngươi thế nhưng lại coi thường công sức của Trúc Huyền đại sư.” Phượng Minh hảo tâm tình hì hì cười, “Nói đến chính xác, ta dám cam đoan, bảo bối này chính là thứ tinh chuẩn nhất trong toàn bộ những vũ khí có tính chất xạ kích (*) mà ngươi từng gặp qua. Bởi lẽ trước đó, Trúc Huyền đã hao tổn tâm tư nghiên cứu tìm tòi rồi tổng kết ra, có thể chiếu theo vạch phân chia khoảng cách để nhắm vào mục tiêu công kích xa gần, thuận tiện cho người sử dụng tiến hành xác định vị trí khi ngắm bắn. Lợi hại hơn chính là, hắn còn lo lắng đến việc hướng gió đột nhiên thay đổi lớn, cho nên đã thiết kế để nếu như gặp tình thế hướng gió thay đổi, phương thức đối chiếu vạch ngắm cũng có thể thay đổi theo.”

(*) Xạ kích: Bắn.

Có thể nói đây là hệ thống định vị tiên tiến hiện đại nhất lúc này rồi.

Nếu Nhược Ngôn biết cái này, nhất định sẽ vô cùng hối hận vì đã từng để Trúc Huyền đi theo Dị Nhân đại sư.

“Cho nên, chỉ cần chúng ta đối chiếu hướng gió hiện tại và khoảng cách của đối phương rồi điều chỉnh tốt nỏ phóng, phóng ra ── Vũ Khiêm có thể nhận được thư do chính tay ta viết.”

“Chúng ta còn chờ cái gì?” Thôi Dương hưng trí bừng bừng mà đứng lên, xoa tay nói: “Đã có công cụ truyền tin thần kỳ như thế, thỉnh thiếu chủ viết thư nhanh lên đi. Thuộc hạ biết thư được bắn đi lần này chỉ mang tính chất hòa bình, có điều... Hắc hắc, xin hỏi thiếu chủ, trọng trách lần đầu tiên dùng nỏ phóng bắn về phía chiến thuyền Đồng Quốc này có thể giao cho thuộc hạ hay không? Từ lúc thấy được uy lực của nỏ phóng sau đợt bắn thử, tay chân của thuộc hạ vẫn luôn ngứa ngáy.”

Đang lúc đám người trên đảo Kinh Chuẩn vì chuyện nỏ phóng được chế tạo thành công mà vui sướng, thủy quân Đồng Quốc tập kết tại một địa điểm cách hòn đảo này không xa lại bị một thứ cảm xúc hoàn toàn trái ngược bao phủ.

“Thật buồn cười!”


Trong khoang nghị sự ở trên thuyền, nhìn lá thư vừa được cấp tốc chuyển đến, Vũ Khiêm liền đập một chưởng thật mạnh lên bàn khiến cho chén đĩa lảo đảo một hồi, tức giận đến mức lông mày dựng ngược cả lên, tiếng nói phát ra cơ hồ run rẩy, “Đại địch đã bị chúng ta bao vây xung quanh, chỉ chờ đội thuyền ba cột buồm tới là có thể phát động tiến công, đây là đại sự như thế nào! Khánh Hiền thân là võ tướng, vậy mà lại không đếm xỉa gì đến mệnh lệnh của quan lớn ở tiền tuyến, dựa vào một chút việc tư cỏn con mà tự tiện rời khỏi cương vị, thật không thể nào tha thứ!”

Giờ phút này nếu nhìn thấy Vũ Khiêm, Phượng Minh nhất định sẽ chấn động.

Một người trẻ tuổi không lâu trước kia còn thong dong nhàn tản, hiện tại trong mắt phủ đầy tơ máu, trong đồng tử bắn ra loại hận ý không thể lập tức đem kẻ thù đã giết chết bằng hữu của mình băm thây vạn đoạn. Tất cả những điều đó làm khuôn mặt tuấn mỹ của hắn trở nên dữ tợn đến đáng sợ.

Hắn đã nhiều ngày không nghỉ không ngủ.

Căn bản không có cách nào đi vào giấc ngủ.

Mỗi lần nhắm mắt lại, hắn đều sẽ không kìm lòng nổi mà tưởng tượng ra trong đầu nét cười xán lạn của Hồng Vũ, thế nhưng, trong lòng lại hiểu sâu sắc rằng, trong hiện thực, mình rốt cuộc chẳng bao giờ thấy được gương mặt lúc nào cũng vui vẻ lạc quan kia nữa.

Trong đầu chỉ có một suy nghĩ ── bọn họ giết Hồng Vũ!

Vì cái gì?

Hồng Vũ thẳng thắn, thích cười là thế, đơn giản là thế, trong đầu lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện đúc khôi giáp. Hắn chỉ là một người Đồng Quốc đơn thuần mà thôi, thế nhưng vì sao lại muốn giết hại hắn? Vì sao!

Hồng Vũ luôn lấy thiện ý để xử sự với người, tin tưởng người khác cũng thiện lương như mình, chỉ sợ đến chết cũng không thể tin được Phượng Minh lại hạ độc thủ đối với mình như vậy. Một kiếm xuyên tim từ khoảng cách gần, điều đó cho thấy vào một khắc trước khi chết, Hồng Vũ đối với kẻ tới gần rồi sát hại mình vẫn không hề cảnh giác.

Hồng Vũ, hắn nhất mực tín nhiệm người trẻ tuổi đến từ Tây Lôi, cuối cùng lại rơi vào một kết cục như thế!

Thiên hạ vì sao lại có người nhẫn tâm như thế?

Chỉ là vì khi chạy trối chết bị Hồng Vũ trông thấy!

Chỉ là vì lo lắng Hồng Vũ sẽ tiết lộ hành tung của bọn họ cho đại quân Đồng Quốc lúc bấy giờ đang đuổi tới ngay sau lưng!

Phượng Minh độc ác kia, ta nhất định sẽ giết ngươi để báo thù cho Hồng Vũ!

Tim của Vũ Khiêm đau đớn đến mức giống như bị cự thạch nghiền nát. Nỗi đau đớn ấy, trải qua từng giọt từng giọt thời gian, chỉ có tăng chứ không mảy may giảm đi một chút nào.

Chỉ có sự báo thù tràn ngập máu tanh mới có khả năng giúp hắn dịu đi đau đớn trong lòng.

Hắn thậm chí ngay cả một khắc chờ đợi cũng không muốn.

“Ta phải đi gặp Ngự tiền tướng quân!” Vũ Khiêm xoay người, sắc mặt xanh mét bước nhanh về phía cửa khoang thuyền.

“Vũ Khiêm đại nhân xin dừng bước!” Hà Yến mặc giáp trụ vội vã tiến lên hai bước, ngăn ở trước mặt Vũ Khiêm, “Tướng quân của chúng ta đang xem bệnh, đại nhân cho dù có chuyện cũng xin chờ một chút. Sau khi đại phu của quân doanh chẩn đoán bệnh xong, tướng quân sẽ lại cùng đại nhân thương lượng việc quân.”

Vũ Khiếm nhíu chặt đôi mày kiếm, vẻ mặt có phần không kiên nhẫn, mở miệng định phản bác.

Hà Yến biết bởi vì cái chết của Hồng Vũ, tính tình của Vũ Khiêm mới trở nên dễ dàng nóng nảy giận dữ như vậy. Vừa nhìn thấy vẻ mặt này của Vũ Khiêm, biết là không dễ dàng khuyên bảo hắn, Hà Yến liền nhanh chóng mở miệng trước, thấp giọng nói: “Đại nhân cũng biết, chuyện Vương thúc và vương tử Khánh Ly chết thảm đối với tướng quân đả kích quá nhiều, ngày đó cũng đã tức giận đến thổ huyết. Từ đó tới giờ, thần sắc của tướng quân càng lúc càng không ổn, khiến cho binh sĩ đều cảm thấy bất an trong lòng. Lại nói, tướng quân là chủ soái toàn quân, nếu không chữa bệnh cho tốt, đến khi chính thức bước vào cuộc đại chiến, lại để ai chỉ huy cả chiến dịch đây? Thỉnh đại nhân cân nhắc.” Nói đoạn liền khẩn thiết nhìn Vũ Khiêm.

Hắn nói hợp tình hợp lý, vừa đề cập tới quân tâm lại vừa bàn về tình hình chiến tranh. Vũ Khiêm tuy rằng hận không thể lập tức báo đại thù cho Hồng Vũ nhưng dù sao cũng còn giữ lại một chút lý trí, nghe vậy liền nghĩ nghĩ, thở dài nói: “Được, ta nghe lời ngươi.”

Vũ Khiêm ngồi trở lại ghế, chờ đợi giữa cảm xúc vừa lo lắng, vừa khó nhịn ngổn ngang.

Một lát sau, một binh sĩ chạy lại bẩm báo, nói thầy thuốc chẩn đoán bệnh đã xong.

Nghe được một lời này, Vũ Khiêm liền lập tức dẫn Hà Yến cùng các tướng lĩnh vẫn chờ ở một bên tiến vào phòng ngủ của Trang Bộc.

“Lời của Khánh Hiền càng lúc càng chẳng ra cái gì!” Đọc xong phong thư mà Vũ Khiêm mang đến, nét mặt của Trang Bộc trở nên vô cùng giận dữ.

Sau khi mắng một câu, đem thư nắm lại thành một nhúm trong tay mình, lại trầm tư thêm một lúc lâu, Trang Bộc mới ngẩng đầu lên hỏi Vũ Khiêm, “Ngươi thấy thế nào?”

“Theo như những gì ta thấy, tình huống trước mắt nhất thiết phải trong ngoài liên thủ, phân chia hai đầu tiến công. Nhân lúc chờ đợi đại phu chẩn bệnh, Vũ Khiêm đã suy xét mọi chuyện một hồi, lúc này liền đáp lại không chút do dự: “Đầu tiên chúng ta phải lập tức phát động tấn công đảo Kinh Chuẩn.”

Tham dự hội nghị trên thuyền lớn lúc này, đại bộ phận là các tướng lĩnh theo Trang Bộc đi truy kích địch nhân.

Nghe thấy Vũ Khiêm lần thứ hai cương quyết muốn lập tức khai chiến, Hà Thành Long - phó tướng phòng thủ phía Đông cung điện, cũng là một người có khuynh hướng tác chiến tương đối bảo thủ liền lập tức nói: “Phát động công kích vào thời điểm này tựa hồ có chút hấp tấp. Thuộc hạ thấy có lẽ nên đợi đội thuyền ba cột buồm thêm vài ngày.”

“Còn chờ nữa?” Vừa mới nói một câu đã bị người cắt ngang, Vũ Khiêm liền bất mãn mà quay đầu lại liếc mắt nhìn Hà Thành Long một cái: “Chúng ta chờ đã quá lâu rồi. Thuyền của đối phương chỉ là thuyền buôn bình thường, quan trọng là binh lực còn không đến một nghìn người, dựa vào đảo mà tử thủ. Trong khi đó, Đồng Quốc chúng ta đã tập hợp được một lượng chiến thuyền lớn, nhân mã tinh nhuệ có hơn một vạn, chẳng lẽ còn không thể đánh được cái đảo nhỏ này? Xét theo tình hình chiến cuộc, không phải đã nắm chắc phần thắng vào tay? Hoặc phải nói, chẳng lẽ nhất định phải có thuyền ba cột buồm giúp các ngươi có được lòng can đảm, các ngươi mới dám khai chiến sao?” Hắn đảo mắt nhìn đám người quân hàm cấp tướng ở trong phòng, trong con mắt thoáng hiện lên vẻ khinh thường.

Tính cách của Vũ Khiêm thời gian qua tuy rằng quái gở nhưng cũng chỉ là thanh cao cô tịch mà thôi, tuyệt không tồn tại loại dáng vẻ khinh bạc như lúc này.

Nhớ tới cừu nhân sát hại Hồng Vũ đang ở ngay trước mắt, thế nhưng bản thân mình lại chỉ biết chờ đợi một cách vô dụng, trái tim của Vũ Khiêm liền giống như bị móng vuốt sắc nhọn của loài mèo cào loạn một phen, lời nói ra cũng vì thế mà nhất thời trở nên nóng nảy.

Các tướng lĩnh ở đây đều là kẻ nắm quân quyền trong tay, bị hắn quở trách như vậy liền lúng túng một hồi, trong lòng vừa tức giận vừa xấu hổ.

Vũ Khiêm ở trong vương tộc vốn cũng chẳng tính là đại nhân vật tài giỏi gì, chẳng qua thế cuộc đột nhiên biến đổi, đột nhiên được đưa vào một vị trí mang tính chất quan trọng mà thôi.

Có điều, lo lắng nam nhân này mai sau có thể chính là Đại vương tương lai của mình, bọn họ liền không thể không nhẫn nại chịu đựng trận uất ức này.

Bọn họchỉ có thể ủy khuất mà nhìn lão thượng cấp của mình hiện đang đau bệnh nằm ở trên giường, sắc mặt có phần suy yếu – Ngự tiền tướng quân Trang Bộc.

“Vũ Khiêm, ngươi hiểu lầm rồi, không phải các võ tướng sợ chết, bọn họ là có điểm băn khoăn trong lòng.” Trang Bộc mở miệng phân tích địa thế, khiến cho không khí trong phòng bớt đi phần cứng ngắc: “Đảo Kinh Chuẩn, chỉ riêng cái tên này cũng đã có thể giải thích rõ vấn đề. Nó chỉ là một hòn đảo nhỏ nhưng lại dễ thủ khó công. Tên tặc tử Tiêu gia ngoan độc kia thật tinh mắt, lại lựa chọn đóng quân ở nơi này.”

Nói chuyện với một người vẫn luôn dành cho mình sự hỗ trợ lớn nhất là Trang Bộc, giọng nói của Vũ Khiêm cũng hiền hòa đi không ít: “Điều tướng quân nói, ta đều hiểu được. Địa thế chính là một vấn đề. Hơn nữa, tinh nhuệ trong Tiêu gia sát thủ đoàn cơ hồ đều ở nơi đó, còn có đám thị vệ vốn là thủ hạ của Tây Lôi vương. Những người đó ta đã từng gặp mặt, biết bọn họ đều là cao thủ, có điều...”

“Ngươi đừng vội, hãy nghe ta nói.” Trang Bộc vực dậy nửa thân trên, dùng tay ra hiệu cho Vũ Khiêm, mời hắn ngồi lên chiếc ghế được kê ở trước giường, có vẻ muốn nói lại thôi, trên gương mặt là một mảnh suy tư trầm mặc. Tiếp đó, hắn ngẩng đầu lên dặn dò kẻ dưới: “Các ngươi ra ngoài cả đi, một lát nữa sẽ tiếp tục bàn luận. Mỗi người đều phải quản lí cho tốt binh lính của chính mình, không có quân lệnh của ta thì không được tự tiện hành động.”

“Vâng, thưa tướng quân!”

Biết hắn có chuyện muốn âm thầm nói với Vũ Khiêm, mọi người liền nhao nhao lĩnh mệnh rồi rời đi.

Trong lòng Vũ Khiêm cũng hiểu rõ điều đó. Chờ mọi người đi rồi, hắn mới đóng lại cửa khoang thuyền rồi trở lại ngồi trước giường Trang Bộc, thành khẩn nói: “Tướng quân có gì muốn nói, cứ việc nói thẳng với ta.

Trang Bộc nhìn Vũ Khiêm một lát rồi mới trầm giọng hỏi: “Vũ Khiêm, ngươi còn nhớ rõ giao tình của chúng ta được hình thành thế nào không?”

Vũ Khiêm không ngờ Trang Bộc lại đột nhiên kéo đề tài đi xa như vậy, không khỏi sửng sốt nói, “Lúc trước chỉ là sơ giao. Nói đến trở thành bằng hữu, ắt hẳn là từ sau lần dạ đàm về phương pháp tuyển chọn tướng lĩnh của Quân gia ở Đông Phàm đi?”

Trang Bộc gật gật đầu, có vẻ có chút phiền muộn, thở dài nói: “Quân gia ở Đông Phàm, kì thực chính là những người đầu tiên dựa vào năng lực để tuyển chọn tướng lĩnh. Nếu không phải do âm mưu của Tây Lôi vương và tên tặc tử Tiêu gia kia, một quốc gia có tiềm lực như vậy sao có thể sụp đổ trong thời gian ngắn đến thế? Nhìn lại quốc gia của chúng ta, tầm nhìn chọn lựa quan viên lúc nào cũng dựa vào mấy thứ tiêu chí vô dụng là quan hệ huyết thống và xuất thân, thật khiến người ta phải thở dài cảm thán.”

Vũ Khiêm nghe vậy động động môi, nhưng cũng không nói gì.

Tựa hồ hiểu được hắn muốn nói gì, Trang Bộc lẳng lặng liếc nhìn hắn một cái, nói, “Ngươi hẳn cảm thấy khó hiểu, ta là võ tướng được vương tộc Đồng Quốc ủng hộ nhất, vì thế bản thân hẳn phải coi trọng huyết thống vương tộc, vì cái gì lại âm thầm coi thường những kẻ ra làm quan nhờ vào xuất thân và huyết thống?”

Vũ Khiêm thẳng thắn gật đầu.

“Cái này, nói đơn giản chính là mâu thuẫn trong cách đối nhân xử thế”. Trang Bộc cười khổ, “Làm tướng lĩnh, ta chú trọng tài năng thực tế, bởi dù huyết thống có cao quý đến đâu, giữa một nơi đao kiếm không có mắt như chiến trường, vẫn là không có tác dụng gì. Nhưng làm thần tử... Đại vương đối với ta ân trọng như núi, phong ta làm Ngự tiền tướng quân, giao cho ta trọng trách bảo hộ vương tộc, ân đức này ta cả đời cũng không báo đáp được. Nhưng mà không nghĩ tới ta lại vô dụng như vậy, chẳng những đại vương bị hại mà bản thân không làm gì được, còn mắt mở trừng trừng nhìn vương thúc bị người ta giết ở ngay trước mắt mình, kế đó là phu thê đại vương tử cùng nhau gặp nạn, ta thế nhưng lại hồ đồ đến mức để cho bọn sát nhân chạy thoát.”

Nói đến đây, ngữ khí của Trang Bộc càng thêm trầm trọng. Hắn nhất thời kích động một trận, lồng ngực dồn dập thở gấp.

Nhìn thấy Trang Bộc như vậy, Vũ Khiêm mới biết Hà Yến nói không sai, Trang Bộc thật sự bị tức giận công tâm, bệnh cũng không nhẹ, vì thế liền vội vàng vỗ về hắn, “Tướng quân, đại chiến sắp tới, người nhất định phải bảo trọng thân thể. Về phần ân đức của đại vương đối với chúng ta, những lời này, chờ sau khi chúng ta vì đại vương báo thù rửa hận rồi hãy chậm rãi nói đi. Chi bằng ta đi gọi bọn Hà Yến tới tiếp tục thảo luận tình hình chiến tranh.” Nói đoạn liền đứng dậy muốn đi gọi người.

“Không không, nhất định phải nói bây giờ!” Trang Bộc một phen giữ chặt tay áo Vũ Khiêm, lần thứ hai kéo hắn ngồi xuống, dùng thứ thanh âm có chút khàn khàn mà thấp giọng nói: “Ngươi có biết vì sao ta lại nói với ngươi những lời kia hay không? Bởi vì vương tử và vương thúc đều đã mất, ngươi chính là hoàng tộc có huyết thống gần với đại vương nhất. Cho nên, chỉ cần còn một hơi thở, Trang Bộc ta cũng nhất định sẽ đưa ngươi lên vương vị Đồng Quốc”.

Cái này ngẫm trong lòng thì được, nhưng nói ra, tính chất liền nghiêm trọng đi rất nhiều.

Vũ Khiêm cũng không phải không nghĩ tới cái khả năng này, nhưng chính tai nghe được vẫn là vô cùng chấn động, trên mặt biến sắc, nói: “Tướng quân nói cái gì vậy? Đại cừu còn chưa báo, hiện tại không phải là lúc nói ra những lời này...”

“Hiện tại chính là lúc nói tới điều này.” Trang Bộc lộ ra dáng vẻ dũng mãnh vốn có của lão tướng nơi sa trường, quả quyết chặn đứng lời Vũ Khiêm, nghiêm mặt nói: “Không sai, Trang Bộc ta chẳng qua chỉ là một tên võ phu hèn mọn, nhưng ta cũng biết, tranh đoạt vương vị trong triều đình mới là chiến trường nguy hiểm nhất. Mà hiện tại, ngươi đã bị cuốn vào chiến trường này rồi. Ta sở dĩ toàn lực ủng hộ ngươi không phải bởi vì chúng ta là bằng hữu mà là bởi vì Đồng Quốc đã thối nát rồi, kẻ thượng vị chẳng làm nên trò trống gì khiến cho thực lực của nước nhà ngày càng suy sụp. Để khiến cho Đồng Quốc cường thịnh trở lại, chúng ta nhất định phải có một tân vương có tính quyết đoán, có tầm nhìn xa trông rộng.”

Trang Bộc bắt lấy bàn tay Vũ Khiêm, dùng sức nắm chặt, “Đó chính là ngươi, Vũ Khiêm. Chỉ có ngươi với những ý tưởng hoàn toàn mới, chú trọng chọn lựa người có đức hạnh và tài năng, từ đó tăng cường binh lực, bảo hộ bách tính, mới có khả năng khiến cho Đồng Quốc tiếp tục tồn tại trên đời này!” Nói đoạn liền dùng ánh mắt hữu thần sáng ngời mà nhìn Vũ Khiêm, trong con mắt tràn ngập chờ mong.

Vũ Khiêm ngẩn ra, đầu óc bỗng chốc nổ tung, nhiệt huyết trở nên sôi trào, cảm động đến mức cánh mũi có phần chua xót, “Mấy ngày qua tướng quân không ngừng tận lực ủng hộ ta trên mọi phương diện, trong đó có việc giúp ta có được quyền lực chỉ huy các võ tướng khác, còn lấy danh nghĩa của ta để tuyên bố thông cáo với người Tây Lôi trước cả nước. Ban đầu, ta cho rằng mọi chuyện chỉ là bởi vì huyết thống của ta, không ngờ cách nghĩ của tướng quân so với tưởng tượng của ta cao xa hơn rất nhiều. Nhưng Vũ Khiêm chỉ là một người bình thường, chỉ sợ không xứng với sự kỳ vọng của tướng quân.”

Trang Bộc xua tay, “Không cần nói tới chuyện này. Nhìn xung quanh, vương tộc Đồng Quốc còn có mấy người có được năng lực giống như ngươi? Người vừa tài năng vừa sáng suốt như ngươi, ta tìm không thấy.”

Trang Bộc ngừng một chút, sắc mặt trở nên có chút trầm trọng, thở dài nói: “Nhưng cho dù có huyết thống trời sinh làm hậu thuẫn, muốn trở thành vua của một nước cũng không phải hoàn toàn không gặp chướng ngại, ngươi hiểu không?”

Vũ Khiêm gật đầu, “Điểm này ngay cả tiểu hài tử còn hiểu được. Những người khác trong vương tộc chỉ sợ sẽ không cao hứng khi thấy ta trở thành tân vương như vậy.”

Trang Bộc vỗ mạnh hai tay vào nhau phát ra một tiếng “ba” thâm thúy, nói: “Cho nên chúng ta sẽ nói đến điểm chính.”

Hắn hơi nghiêng mình về phía trước một chút, chậm rãi nói từng chữ trước mặt Vũ Khiêm: “Đây chính là nguyên nhân ta luôn khuyên can ngươi không lập tức phát động công kích, bởi vì một hồi đại chiến vì vương tộc báo thù này, chúng ta chỉ có thể thắng, không được thất bại! Hơn nữa chỉ có thể toàn thắng, đại thắng, cho dù thắng nho nhỏ thôi cũng không được!”

Thời điểm hắn nói đến vấn đề mấu chốt này, Vũ Khiêm cũng là người thông minh, lập tức hiểu rõ tâm ý, “Ta hiểu được. Đây là trận chiến liên quan đến nợ máu của vương tộc. Một khi chiến bại hoặc thậm chí không quét sạch địch nhân, cả đều có thể trở thành cái cớ để những kẻ có dị tâm trong vương tộc nổi lên công kích ta.”

“Đúng vậy. Đến lúc đó chờ chúng ta lãnh binh trở về, một trận chiến tại đô thành cũng đang chờ chúng ta. Mà Đồng Quốc sau khi trải qua hết thảy những chuyện này, nguyên khí đã thương tổn nặng nề, cho dù là một chút sức ép cũng không chịu đựng nổi.” Trang Bộc nhìn kĩ gương mặt trẻ tuổi nhưng lại tiều tụy đi không ít của Vũ Khiêm, khẩn khoản nói: “Vũ Khiêm, ta biết cái chết của Hồng Vũ làm cho ngươi vô cùng đau đớn. Nhưng vì tương lai của Đồng Quốc, ngươi nhất định phải vững vàng. Chỉ có leo lên vương vị, ngươi mới có thể dùng tài năng của mình để bảo vệ Đồng Quốc. Mà muốn thuận lợi leo lên vương vị, ngươi phải khiến cho tất cả mọi người ở Đồng Quốc không có lời nào để dị nghị về mình. Càng tăng thêm nhiều danh tiếng cho mình, con đường đến với thắng lợi càng gần. Không có gì khiến bọn họ thống khoái hơn so với việc giúp đại vương của họ báo thù rửa hận. Báo thù thành công, điều đó càng cho thấy ngươi đủ tư cách trở thành tân vương, hiểu chưa?”

Một tầng ý nghĩa khác chưa từng được nói thẳng ra, nhưng dùng đầu gối suy nghĩ cũng biết ── để cho kẻ chủ mưu mưu sát đại vương của bọn họ chạy thoát, thực không có gì chứng minh Vũ Khiêm năng lực thấp kém tốt hơn so với việc này.

Vạn nhất... Chỉ là vạn nhất... Nếu như tên tặc tử Phượng Minh, hoặc ví dụ như kẻ đã sát hại vương thúc là Tiêu gia sát thủ Lạc Vân này nọ thành công đào tẩu giữa loạn chiến, đây sẽ không đơn thuần chỉ là vấn đề tiếp tục truy sát.

Chuyện này sẽ trở thành một cái cớ công kích Vũ Khiêm, trở thành ngòi nổ trong cuộc đấu tranh chọn lựa tân vương giữa hai phe phái tại Đồng Quốc.

Trang Bộc có lý.

Đồng Quốc nhìn thì to lớn, kỳ thật sắp sụp đổ đến nơi. Từ lúc Đại vương mất tích, sau đó là Vương thúc và vương tử đấu tranh gay gắt suốt thời gian dài rồi đồng thời mất mạng, Đồng Quốc thực sự không thể chịu thêm một cuộc nội chiến nào nữa.

Điều chúng ta cần đến không chỉ là một cuộc thắng lợi bình thường mà là một thắng lợi hoàn mỹ to lớn, khiến cho Minh vương vẫn được Tây Lôi vương coi trọng nhất, khiến cho đám thị vệ ưu tú nhất Tây Lôi, kể cả tinh nhuệ trong sát thủ đoàn của Tiêu gia nổi danh tài phú, toàn bộ đều diệt sạch. Để làm được điều đó, chúng ta sẽ chỉ tiến hành công kích khi đã có được ưu thế lớn nhất, binh lực dồi dào nhất. Yên tâm đi, địch nhân đã bị vây khốn trên đảo Kinh Chuẩn, để cho bọn họ sống thêm hai ngày cũng không sao.”

Vũ Khiêm gật đầu đồng ý.

Mấy ngày qua, việc Trang Bộc thái độ miễn cưỡng, ra lệnh cho đội thuyền lớn thả neo trên nước, án binh bất động, cho dù như thế nào cũng phải chờ đội thuyền ba cột buồm đến nơi mới phát động công kích, rốt cuộc cũng được giải thích rõ ràng.

Vũ Khiêm thậm chí vì một chút bất mãn của bản thân đối với Trang Bộc trước đây mà trong lòng sinh ra cảm giác tự trách.

Trang Bộc không phải sợ chết, cũng không phải bởi vì bận bịu chăm sóc cho cơ thể đang sinh bệnh của mình mà coi thường đại sự.

Hắn mới là người yêu Đồng Quốc nhất, có tầm nhìn xa trông rộng nhất.

Cho dù tiên vương Khánh Đỉnh có bao nhiêu khuyết điểm, chí ít trong việc lựa chọn chuẩn xác người đáng giá nhất để giao phó binh quyền đại tướng ── Ngự tiền tướng quân Trang Bộc, mắt nhìn của hắn không hề kém.

“Vũ Khiêm, đợi thêm vài ngày đi. Thuyền ba cột buồm – pháp bảo vô song trên biển của Đồng Quốc chúng ta sắp đến rồi. Ta sẽ lập tức viết một phong thư rồi kêu người mang đi, đề bạt phó tướng Triệu Vĩ của Khánh Huyền làm chủ tướng, đồng thời lệnh cho hắn lập tức đưa đội thuyền lớn tới đây.”

Vũ Khiêm nghĩ tới một chuyện, hỏi: “Nói đến việc này, tướng quân sẽ xử trí như thế nào với người cãi lại mệnh lệnh là Khánh Hiền tướng quân? Nếu không trừng phạt nghiêm khắc, sau này mọi người đều sẽ coi thường quân lệnh, khiến cho mệnh lệnh khó có thể được thực hiện ngay lập tức, gây nguy hiểm cho đại cục.”

Trang Bộc thở dài, có chút không biết phải làm sao, “Ta đương nhiên biết Khánh Hiền thật sự rất đáng trách, trong đó cũng có khả năng cái lão Khánh An hồ đồ kia quấy phá, nhưng ta cũng không có biện pháp nào khác. Nhiều nhất cũng chỉ là bãi chức quan hiện tại của Khánh Hiền rồi phong cho hắn chức vị mới chứ không thể dựa theo quy củ trong quân đội mà chém đầu hắn. Dù sao hắn cũng là hoàng tộc, giết hắn chẳng những khiến cho những hoàng tộc khác trong thành Đồng Trạch bất mãn, hơn nữa chính mình cũng...”

Hắn run rẩy một chút, cười khổ lắc đầu, “Đại vương lệnh cho ta bảo vệ vương tộc, hiện tại ta liên tiếp để mất đi vương thúc, vương tử, vương phi, còn có tiểu vương tôn. Chẳng lẽ ta còn phải giương đao đi giết những người còn lại trong vương tộc sao? Vậy coi như chẳng còn gì cả.”

Vũ Khiêm cũng biết hắn khó xử, đồng cảm mà gật gật đầu, “Ta hiểu được. A, để ta gọi bọn Hà Yến vào, bọn họ hẳn cũng đang chờ tin tức của chúng ta.”

Không bao lâu sau, Hà Yến cùng các tướng lĩnh lại một lần nữa trở vào phòng.

Sau khi cùng Trang Bộc nói chuyện một phen, Vũ Khiêm tuy rằng vẫn thống hận Phượng Minh nhưng lửa giận trong lòng cũng đã tương đối kìm nén lại. Lúc này, thấy ánh mắt nhìn về phía mình của đám người Hà Thành Long có phần là lạ, cũng biết mình mới vừa nói những điều khó nghe, Vũ Khiêm liền cắn răng một cái, đứng lên vừa chắp tay vừa xin lỗi bọn họ: “Vừa rồi hiểu lầm các vị tướng quân, Vũ Khiêm xin nhận lỗi với các vị. Hà phó tướng, lời nói lúc nãy xin đừng để ý.”

Hắn thản nhiên nhận sai như vậy, mọi người ngược lại cảm thấy giật mình.

Nhìn gương của hắn một cái, liền thấy nơi đó toát ra vẻ thành khẩn, thật lòng thật dạ.

Tất cả mọi người đều là võ phu hào sảng trên sa trường, không tâm địa gian xảo như quan văn, thấy Vũ Khiêm nhận sai như vậy, ngược lại xấu hổ đứng lên, liên tục nói:” Không dám nhận, không dám nhận. Chuyện này cũng không thể trách Vũ Khiêm đại nhân. Kỳ thật trong lòng chúng ta cũng muốn nhanh chóng giết sạch đám tặc tử để báo thù cho đại vương.

Khúc mắc nhỏ được tháo gỡ, không khí nhất thời so với vừa rồi hòa hợp hơn nhiều.

Trang Bộc mặc dù trong người có bệnh nhưng lại không muốn để cho thuộc hạ nhìn thấy bộ dáng yếu ớt của mình. Hắn bất chấp sự ngăn cản của mọi người mà mạnh mẽ chống tay, ngồi thẳng người, bắt đầu mở hội nghị.

Hắn đem quyết định tiếp tục chờ đợi thời cơ, chờ đợi đội thuyền ba cột buồm tiến đến tham gia vào lực lượng quân sự nói rõ ràng với mọi người, đồng thời ngồi tại chỗ viết một phong thư, phái người đưa đi.

Kế tiếp là lắng nghe tình hình chuẩn bị của mọi người trước cuộc chiến, còn có cả tình hình của địch nhân mà phe mình điều tra được.

“Có tin tức gì về đảo Kinh Chuẩn không?”

“Địch nhân ở đã xây dựng lầu quan sát ở trên bờ. Hơn nữa, bọn chúng tựa hồ còn có công sự phòng ngự khác, về phần cụ thể...” Hà Yến khó xử nói: “Mặt biển trống trải, một khi tới gần sẽ bị địch nhân phát hiện. Dưới tình huống ba mặt đảo Kinh Chuẩn đều là vách núi cao nổi lên che chắn, chúng ta hiện tại chỉ có thể dò xét động tĩnh của đối phương từ xa. Thuộc hạ vô năng, thỉnh tướng quân trách phạt.”

Trang Bộc khách quan nói: “Cái này cũng không thể trách ngươi. Tình hình có điểm đặc thù, khoảng cách thì xa, lại là thủy chiến giằng co như vậy, thời điểm trước khi khai chiến quả thực khó có thể tiếp cận đối phương.”

Hắn mỉm cười một chút, lại nói tiếp: “Hà Yến, đừng chán nản. Khoảng cách giữa hai bên lớn như vậy, chúng ta không có cách nào điều tra bọn họ, bọn họ cũng không thể dùng bất cứ phương pháp gì để tiếp cận chúng ta.”

Hà Thành Long cười nói: “Loại việc nhỏ này không cần để ở trong lòng. Lại nói, chỉ cần đội thuyền ba cột buồm đến nơi, bọn chúng sẽ chỉ có nước bị làm thịt dần dần từng phần một. Hiện tại, điều duy nhất bọn chúng có thể làm chính là đứng từ xa nhìn đội thuyền của Đồng Quốc mà cầm cập phát run, haha!”

“Đúng vậy. Để cho bọn chúng run rẩy vài ngày, nếm thử nỗi sợ hãi đến mức tim gan đều vỡ vụn đi!”

“Mắt mở trừng trừng nhìn chiến thuyền càng ngày càng nhiều, lại cái gì cũng không thể làm, tặc tử Tiêu gia kia nhất định sợ tới mức chỉ có run bần bật!”

Rầm!

Chính trong lúc chúng tướng bừng bừng ý chí chiến đấu, tự tin tràn đầy, mặc sức tưởng tượng bộ dáng khôi hài khi phát run của địch nhân, trên khoang thuyền đột nhiên chấn động.

Giống như có vật gì nện ở phía trên.

Mọi người nhất thời sửng sốt.

Rầm! Rầm!

Ngay sau khi khoang thuyền an tĩnh lại, tiếng động kế tiếp vang lên còn rõ nét hơn, cứ thế một tiếng rồi lại một tiếng.

Tựa hồ như có thứ gì đó tương tự hòn đá nện trên nóc khoang thuyền hoặc sàn thuyền.

Hà Yến là người đầu tiên phản ứng lại. Hắn xoát một cái mở cửa ra, chạy ra bên ngoài quát lớn: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Một thị vệ tâm phúc của hắn nhanh chóng chạy tới, vẻ mặt hoảng sợ, thở không ra hơi mà chỉ về phía sàn thuyền, bẩm báo, “Tướng quân, ngoài... Bên ngoài... Sàn thuyền...”

Hà Yến trừng hai mắt, “Sàn thuyền làm sao vậy? Nói!”

“Trên... Trên... Trên... Sàn thuyền... Có mưa đá... Rơi... Rơi... Rơi xuống!

Hà Yến sửng sốt, chợt giận dữ quát, “Cái gì mưa đá! Có phải ngươi trộm uống rượu ở trên thuyền hay không? Người đâu!”

Đang muốn đem thị vệ này kéo xuống trị tội, một thị vệ khác lại cuống cuồng chạy tới, vừa chạy vừa hô to gọi nhỏ, “Tướng quân, không ổn rồi! Địch nhân bỗng nhiên phát động tấn công! Chúng dùng tảng đá nện vào chiến thuyền chúng ta! Đã nện trúng vài cái!”

“Phùng Vạn Tài, ngươi còn chưa tỉnh ngủ phải không! Chúng ta cách đảo xa như vậy, làm sao có thể bị tảng đá gì đó đập trúng...”

Bỗng nhiên, Hà Yến giống như người câm, đoạt lấy thứ “vũ khí của địch nhân” mà thị vệ đưa tới trước mắt ── một khối đá bình thường, bên trên dùng dây thừng cột lấy một cái bình nhỏ được đậy kín miệng.

“Này... Này... Này...” Hà Yến vẻ mặt khiếp sợ, liên tục hít sâu mấy hơi mới có thể bật ra giọng nói lúc này đã gần như biến đổi, “Cái này do địch nhân bắn tới từ trên đảo sao? Bọn họ... Bọn họ dùng thứ quỷ quái gì để bắn? Sao có thể bắn được xa như vậy?”

Hà Yến đột nhiên xoay người một cái, ôm khối đá đáng sợ kia vào lòng rồi nhảy vào khoang, biến sắc nói: “Tướng quân, đại sự không hay rồi! Tặc tử Tiêu gia kia không biết tạo ra thứ vũ khí đáng sợ gì, đội thuyền của chúng ta đã ở trong tầm bắn của bọn họ, quân ta phải lập tức lui về phía sau!”

Hầu hết tướng lĩnh đang có mặt trong khoang đều một phen kinh hãi.

“Cái gì trong tầm bắn?” Trang Bộc cũng cả kinh dựng thẳng lưng lên, quả quyết ra lệnh, “Truyền quân lệnh của ta, toàn thể đội thuyền lập tức lùi ra sau một trăm mét!”

Lập tức có người chạy đi thực hiện mệnh lệnh.

Trang Bộc lúc này mới xoay đầu lại hỏi Hà Yến, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Địch nhân quăng tảng đá lên đây, trên đó còn kèm theo một cái bình.” Nghe tiếng bước chân vội vã chạy trên sàn thuyền của đám thủy thủ ở bên ngoài, Hà Yến lấy chủy thủ cạy mở lớp sáp phong kín miệng bình rồi đưa ngón tay vào bên trong tìm kiếm, cả kinh nói: “Tướng quân, bên trong có thư!” Nói đoạn liền lấy ra một phong thư được người cuộn lại, mở ra.

Vì thế, tất cả mọi người xung quanh đều tiến lên xem thử.

Ngay lập tức, bút pháp đầy nhiệt huyết nhưng lại khiến người không dám khen tặng của Tây Lôi Minh vương xuất hiện trước hơn mười cặp mắt.

Phong cách hành văn của Phượng Minh rất nhất quán ── Vũ Khiêm, ngươi và Hồng Vũ đều mãi mãi là bằng hữu của ta, chi bằng mọi người ngồi xuống bình tĩnh nói chuyện đi.”

Mọi người hai mặt nhìn nhau.

Tên tặc tử này giết đại vương, vương thúc, vương tử, vương tử phi, vương tôn tương lai của chúng ta. Hắn còn tưởng rằng hai bên có thể bình tĩnh ngồi xuống nói chuyện sao!

Vừa thấy hai chữ “Hồng Vũ”, Vũ Khiêm đã lòng đau như cắt, nghiến răng nghiến lợi nói: “Vậy mà còn có mặt mũi nói với ta về Hồng Vũ? Tên tiểu nhân nham hiểm hèn hạ ác độc! Ngươi cho rằng ta sẽ bị ngươi lừa gạt sao?”

Vũ Khiêm đoạt lấy phong thư trong tay Hà Yến, cắn rách đầu ngón tay khiến cho máu tươi lập tức trào ra.

Tiếp đó, hắn trực tiếp viết ra một hàng chữ với lực độ cực mạnh ngay mặt sau lá thư của Phượng Minh ── Tặc tử Phượng Minh, đừng mơ tưởng đến chuyện đàm phán hòa bình! Ta không giết được ngươi, thề không làm người!

Tất cả cừu hận, tất cả sự khát máu đều viết lên bức thư.

Sau khi đề xong lạc khoản (*) ở bên dưới, Vũ Khiêm đem huyết thư nhét lại vào trong bình, ném cho thị vệ ở bên cạnh, “Dùng sáp phong kín lại rồi tìm một người hiểu rõ về dòng chảy, thả bình xuống. Nhất định phải để nó trôi được đến phía Tây đảo Kinh Chuẩn!”

(*) Lạc khoản: Ký tên

Gian tặc! Tội phạm giết người!

Ngày mà đội thuyền ba cột buồm đi tới chính là ngày chết của ngươi!
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ