settings share

Phương Bắc Có Giai Nhân Chương 5

Ôn Bắc Bắc xuống lầu, tất nhiên là bị Tử Yên tóm được rồi hỏi không ngừng. Bắc Bắc trả lời câu nào câu nấy có chút máy móc, đại để là cô còn đang đắm chìm trong tiếng tim đập không theo quy luật lúc nãy.

“Này này, nhà thầy ấy còn gì đặc biệt không nha?” Khép lại cửa phòng, Tử Yên vẫn tiếp tục ồn ào hỏi.

Ôn Bắc Bắc dừng một chút, cởi áo khoác ra treo lên móc, nói: “Có một thư phòng vô cùng lớn, rất nhiều sách.”

“Ôi chao, không sai nha, cùng nhà cậu giống nhau, vẫn là một người ở, điều kiện thế này tốt lắm. Cái này, mình thế nào cũng phải chuyển ngành thôi!”

“Tử Yên.” Ôn Bắc Bắc đột nhiên nhìn về phía cô bạn, nghiêm túc hỏi: “Thầy Tần là giáo viên. Cậu không phải là thật lòng chứ?”

“Thầy giáo thì sao đâu.” Tử Yên nhún vai: “Chỉ cần mình không học môn của ảnh, ảnh sẽ không phải là thầy giáo của mình. Hơn nữa, cho dù ảnh thực sự là thầy mình thì thế nào. Giám đốc công ty của mẹ mình đó, vốn là giáo sư đại học nha, vợ ông ấy trước kia cũng từng là học trò á.”

Tử Yên nói xong, còn bồi thêm một câu, “Cho nên, Ôn Bắc Bắc, cho dù là cậu học môn của Tần Duẫn Chi, cậu theo đuổi ảnh cũng chẳng có gì sai.”

“Cậu đừng nói bậy.” Ôn Bắc Bắc vội vàng đáp, như thể vừa bị đâm đến chỗ đau vậy.

Tử Yên hiểu được tư tưởng truyền thống ăn sâu vào máu của Ôn Bắc Bắc, cũng không tiếp tục trêu cô nữa, cười hê hê đổi đề tài.

Bởi vì ngày kia ba mẹ Ôn Bắc Bắc sẽ về nhà, Tử Yên đành phải về phòng ngủ, nhưng may là nam sinh theo đuổi Tử Yên cũng không xuất hiện lần nào nữa. Rốt cuộc người đó cũng có chút mặt mũi, Tử Yên cự tuyệt lại né tránh nên cũng buông tay.

Sau đó, theo thường lệ, Bắc Bắc lúc chạy thể dục buổi sáng gặp Tần Duẫn Chi, theo thường lệ chạy cùng anh, theo thường lệ cúi đầu nghe nhạc, không nói lời nào. Ngày qua ngày lại trời càng thêm lạnh, cô cứ đi theo sau anh, cảm giác này khiến cô có cảm giác không thể chạm đến người đàn ông kia được.

Hỏi mượn sách Tần Duẫn Chi, Ôn Bắc Bắc đã đọc xong trong nửa tháng, chỉ là cô không dám đến thẳng nhà Tần Duẫn Chi, chần chần chờ chờ qua mấy ngày mới nhân lúc tan học nói chuyện.

“Tiên sinh.”

Bắc Bắc đi đến trước bục giảng, nhẹ nhàng gọi một tiếng. Tần Duẫn Chi đương dọn dẹp sách vở chuẩn bị đi, nghe vậy ngẩng đầu lên, gặp phải Bắc Bắc, mới giật mình hiểu được một tiếng “tiên sinh” kia.

“Đọc xong sách rồi?” Cô không mở miệng anh cũng đoán được.

Ôn Bắc Bắc gật gật đầu, “Chuyện đó, em muốn mượn sách khác xem, không biết…” Cô nói chuyện lại có chút ngập ngừng.

Khóe môi Tần Duẫn Chi hơi hơi gợn lên, hỏi: “Lát nữa em còn có giờ không?”

“A, không có ạ.”

“Vậy thuận đường cùng nhau về đi, nhân tiện đổi sách luôn.”

Tần Duẫn Chi nghiêng đầu, mà Ôn Bắc Bắc, qua vài giây mới tiêu hóa xong lời của anh, sau đó vui sướng đồng ý. Anh đi trước ra cửa, cô liền bước theo sau.

Tuy nói là đi cùng được, nhưng Ôn Bắc Bắc không đi bên cạnh Tần Duẫn Chi, luôn luôn đi sau anh nửa bước, giống hệt một cô hầu nhỏ vậy.

“Lý tính của Kant thuần phê phán, hẳn có chút mệt.” Tần Duẫn Chi mở đề tài trước. Nếu cả đoạn đường cứ một trước một sau đi thế này thực có chút quái dị.

“Triết học, thực sự rất khó.” Ôn Bắc Bắc gãi gãi đầu, mái tóc ngắn xù lên một chút, biểu tình của cô có chút buồn rầu: “Cho nên, muốn tiên sinh giới thiệu một vài cuốn sách liên quan, bằng không thực sự không thể nào hiểu được.”

“Từ từ rồi sẽ đến.” Tần Duẫn Chi nghiêng đầu nhìn cô: “Triết học quả thực không phải là thế giới dễ hiểu. Tôi cũng chỉ là người đứng ngoài cửa, nếu em thật sự cảm thấy hứng thú, cũng có thể đi dự thính mấy môn bên ngành Triết học.”

Bắc Bắc không nói tiếp. Đến khu nhà ở, Bắc Bắc liền cùng Tần Duẫn Chi lên lầu. Vào cửa, cô lấy sách từ trong cặp ra trả lại cho Tần Duẫn Chi.

“Mấy cuốn sách nặng như vậy em cõng hết lên lớp làm cái gì?” Tần Duẫn Chi nhìn cô, thực có chút dở khóc dở cười, “Sao không trực tiếp lên lầu tìm tôi? Tôi đáng sợ đến vậy sao?”

Ôn Bắc Bắc lập tức lắc đầu phủ nhận, biên độ rất lớn: “Không phải. Tiên sinh là người tốt. Chỉ là, em không dám…”

“Em thật đúng là…” Tần Duẫn Chi đã bị cô nhóc này làm cho nghẹn lời: “Sau này, em có gì muốn xem, hoặc muốn đổi sách cứ đi lên là được. Đừng ngốc như vậy, hiểu không?”

Giọng nói của anh rất nghiêm túc, dáng vẻ cũng như vậy, Bắc Bắc lập tức trôi chảy đồng ý.

“Đi vào thư phòng xem cuốn nào muốn đọc đi. Nhân tiện tôi cũng giới thiệu cho em mấy cuốn.” Tần Duẫn Chi thu hồi biểu tình nghiêm túc, lấy sách trên tay Bắc Bắc, đi vào thư phòng.

Chiều hôm đó, sắc trời có chút âm u, thư phòng mờ mờ tối, Tần Duẫn Chi mở đèn. Ngọn đèn ấm áp chiếu vào mắt, đổ vào khuôn mặt nghiêng nghiêng của anh, như thể bọc một vầng sáng nhạt dịu dàng. Tầm mắt trở lại trên giá sách, mọi điều quen thuộc dường như hỗn loạn, Bắc Bắc dù cố gắng như thế nào cũng không thể xem hết tựa đề của một cuốn.

Mọi suy nghĩ giờ đây đều lui xuống, chỉ còn lại tiếng vang, thình thịch gấp gáp, một chút rồi lại một chút, càng lúc càng mạnh mẽ, như là có gì đương phát nổ ầm ùng đâu đó, như là tiếng kim đồng hồ tích tắc tích tắc, có tiết tấu, nhưng là tiết tấu nhanh đến dọa người.

Ôn Bắc Bắc vuốt ngực mình, cách một lớp áo thực dày, trời, cảm xúc này quả là thật, là tim của cô đập, là tiếng tim đập thình thịch như trống đánh reo hò, vang thẳng đến tai.

“Mấy cuốn này không tệ lắm, nội dung sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu.” Tần Duẫn Chi tìm được sách, đưa cho Ôn Bắc Bắc, lại phát hiện cô ngơ ngác nhìn giá sách, không phải là hưng phấn như lần trước nhìn thấy.

“Ôn Bắc Bắc?”

Tiếng gọi của Tần Duẫn Chi kéo Ôn Bắc Bắc hoàn hồn, cô nghiêng đầu nhìn, ngơ ngẩn nhìn sách Tần Duẫn Chi đưa, lập tức đỡ lấy. Cầm sách xong, Ôn Bắc Bắc liền mở miệng, “Chuyện đó, thầy, không đúng, tiên sinh, em đi trước. Cảm ơn ạ.”

Còn chưa chờ Tần Duẫn Chi phục hồi tinh thần, Ôn Bắc Bắc liền nhanh chóng chạy như chớp, để lại Tần Duẫn Chi sững sờ tại chỗ.

Ôn Bắc Bắc hốt hốt hoảng hoảng về nhà, cầm theo sách của cặp, bỏ chạy xuống lầu, vòng mấy bậc thang chạy thẳng một mạch không ngoảnh đầu lại, ngay cả MP3 cũng không còn tâm trí nào mà mang theo. Trở về đến phòng mình, cũng gần hai mươi phút, toàn thân Ôn Bắc Bắc đều là mồ hôi, áo khoác dán dính sau lưng.

Ngồi trước bàn học, Ôn Bắc Bắc xoa xoa chân, nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ rồi ngây người một lát, sau đó cầm lấy điện thoại di động, nhấn số gọi điện cho Cốc Mễ.

Cốc Mễ dường như đang đi chơi, bên kia điện thoại có tiếng người ồn ào. Cốc Mễ phải tách ra đi đến nơi khác mới bắt đầu nhập cuộc nói chuyện cùng Ôn Bắc Bắc.

“Giờ này sao cậu gọi điện cho mình thế? Có chuyện gì sao?” Cốc Mễ hiểu rõ, Ôn Bắc Bắc rất ít khi chủ động gọi điện thoại cho cô, bởi vì Bắc Bắc rất ít có việc gì mà chia sẻ mà oán giận, cuộc sống của cô sạch sẽ tựa như một tờ giấy trắng vậy.

“Ưm.” Bắc Bắc ôm đầu gối. Ngoài cửa sổ, tịch dương đương dần buông xuống. Cô cụp mắt, rốt cuộc cũng nói ra câu kia: “Mễ, mình nghĩ là mình có khả năng thích một người mất rồi.”

“Ôi? Là thích như thế nào?”

Một tay ôm lấy đầu gối, Ôn Bắc Bắc nghiêng đầu, giọng nói ngập ngừng: “Hẳn là…như nữ sinh thích nam sinh vậy.”
Thấy hay thì nhấn chia sẻ nha, cám ơn.
Đăng bởi: Mèo

Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ