settingsshare

Phù Hiểu, Em Là Của Anh Chương 63: Chương 63



Gã đàn ông tóc húi cua nhìn chằm chặp vào người đàn ông đang cúi đầu nghịch di động và hoàn toàn thờ ơ với bầu không khí căng thẳng trong căn phòng nọ, gã thấy cơ bắp trên cơ thể gã không vì lý do gì cũng căng hết cả lên, thành phố Bắc Kinh này có nhân vật số một đó từ bao giờ?

Tiêu Thiển Thiển cũng nhìn sang Đường Học Chính, ánh mắt cô đầy những cảm xúc không tên. Ninh Ninh đứng sau lưng cô thì cắn chặt môi dưới, nhục nhã cúi đầu.

Đường Học Chính đợi mãi chả thấy người ta nhắn tin lại, đành xịu mặt ra cất di động vào túi. Khi này, anh mới rỗi hơi mà ngẩng đầu lên, liếc xéo gã đàn ông kia một cái, rồi hỏi lại bạn một cách khiêm tốn: “Làm gì cơ?”

Mạc Vu Phi xém ói máu vì tức, anh gần như chắc chắn là thằng bạn cố ý. Màn anh hùng cứu mỹ nhân của anh cứ thế mà bị nó phá hỏng?

“Mạc Vu Phi, nói trước nha, sau này có thiếu tay hay thiếu chân thì cũng đừng về nhà mách mẹ.” Thấy khí thế của đối phương đang xẹp dần, gã đàn ông nọ cười lạnh đe dọa.

“Tề Tam, mày tưởng mày có khả năng đó thật sao?”

Thành phố Bắc Kinh nói nhỏ thì không nhỏ, nhưng nói lớn cũng không quá lớn, ra xã hội nhiều năm, kiểu gì chả có lúc gặp nhau? Trước hôm nay, hai người từng gặp mặt mấy lần nhưng cũng chỉ quen biết sơ sơ thôi, tổng số câu họ nói với nhau cho đến giờ còn chưa nổi mười câu.

“Sao anh quen thằng khốn này vậy.” Tiêu Thiển Thiển nói với giọng khinh bỉ.

Gã đàn ông mà Mạc Vu Phi gọi là Tề Tam đó mắt lạnh nhìn sang cô, từ tốn nở một nụ cười hiền hậu với cô, “Người đẹp à, tao đánh cả đàn bà đó.”

Ninh Ninh không khỏi sợ hãi, kéo Tiêu Thiển Thiển lùi lại, hòng đưa cô ra khỏi tầm ngắm của gã.

“Tiện nhân, mày ra đây cho tao…” Một chiếc gạt tàn bằng thủy tinh bay thẳng về phía gáy Tề Tam với tốc độ chóng mặt, gã giật mình, thoát đòn trong gang tấc, hai tên lâu la sau gã cũng vô thức né người sang một bên, đồng thời Mạc Vu Phi ra đòn.

Hai tên lâu la đứng đằng sau gã nọ còn chưa kịp rút súng ra thì một bóng đen đã vụt đến, hai gã chỉ kịp thét lên một tiếng rồi ngất xỉu luôn.

Mấy cô nhân viên phục vụ xinh đẹp của quán đã sớm chuồn sạch rồi, họ trốn cùng một chỗ mà lo lắng hãi hùng.

Giải quyết xong hai tên nhãi nhép, Đường Học Chính xòe tay ra nhìn, thấy mu bàn tay hơi đỏ lên thì lại nhớ vợ, lại rút di động ra xem xét.

Cạnh đó, Mạc Vu Phi – người luôn vờ tỏ ra mình lịch sự, tao nhã đã không địch lại nổi thái tử của gia đình xã hội đen – kẻ quanh năm suốt tháng cầm vũ khí và luôn sống cuộc đời giết chóc nữa rồi. Anh chàng bị gã đá văng vào sô pha, sô pha lật nhào đánh “rầm” một tiếng và người thì ngã bổ chẩng. Tề Tam vốn nổi tiếng với sự tàn nhẫn, gã định cho anh chàng một bài học nên rút dao ra, định đâm cho anh chàng mấy nhát.

Một lực cực mạnh sượt qua gã, một tia kinh ngạc thoáng lóe lên trong mắt Tề Tam, vừa rồi, rõ ràng gã đã quan sát kỹ, thấy y ở ngoài phạm vi có thể tấn công gã, sao mới đó mà y đã ở trước mặt gã rồi?

Không có thời gian nghĩ nhiều, gã xoay tay lại, đâm vũ khí sắc nhọn vào cánh tay đang tóm lấy tay gã.

“Cẩn thận!” Tiêu Thiển Thiển thét lên.

Đường Học Chính nhanh nhẹn xoay người tránh đòn.

Thấy vậy, Tề Tam lập tức đổi thế võ, tay ra chiêu mà lòng không khỏi lo lắng, đề phòng, y đã khóa được tay gã một cách dễ dàng, người bình thường vốn không thể làm được điều đó. Tuy gã luôn có vệ sỹ bảo vệ, nhưng trong gia đình xã hội đen, nếu mày không dựa vào bản lĩnh thật của mày mà lập công thì ai chịu tâm phục khẩu phục mày cơ chứ? Nghĩ lại thì mười bốn tuổi gã đã bước vào con đường giết chóc, gã từng chặn đối thủ một mất một còn của mình trong hẻm, quyết đấu với y, giết chết y. Địa vị hôm nay của gã được xây lên bởi những chiến công của gã và máu của kẻ thù gã. Nếu chỉ một cao thủ võ thuật là có thể dễ dàng khóa được tay gã, thì không biết gã đã chết bao nhiêu lần rồi.

Nhanh như chớp, hai người đã so nhau mấy chiêu liền, Tề Tam tung hết sức còn anh thì chỉ kệ cho gã ra đòn rồi thung dung phá giải đòn của gã. Thấy thế, mắt Tề Tam đỏ vằn lên, rút tay trái lại định rút khẩu súng bên hông ra.

Ai ngờ động tác của anh còn nhanh hơn gã, lợi dụng lúc gã đưa tay xuống không kịp phòng thủ, anh cướp súng từ trong tay gã, nhanh và gọn, anh cho luôn gã một viên đạn vào đùi.

Cơn đau khiến Tề Tam khụy một chân xuống, sự nhục nhã thúc giục gã một lần nữa đứng lên, nhưng một lực cực mạnh đánh lên miệng vết thương của gã, khiến gã sụm hẳn xuống trong tư thế quỳ một gối trước người đàn ông đang nhìn xuống gã và dí súng lên trán gã, súng của gã.

Sắc mặt Tề Tam trắng bệch như giấy, đâu phải gã chưa từng bị bắt bao giờ, nhưng đây là lần đầu tiên, gã thấy cảm giác nhục nhã trào dâng trong lòng gã. Kẻ thù của nhà gã coi gã như cái đinh trong mắt, dùng mọi thủ đoạn mà vẫn không khử được gã, còn người đàn ông đang đứng trước mặt gã khi này thì chỉ cần búng tay một cái cũng đủ giết gã. Trong nháy mắt, niềm kiêu hãnh bao năm qua của gã tan thành tro bụi.

“Đồ vô tích sự.” Ánh mắt Đường Học Chính lạnh như băng.

“Mày là ai?” Mặc cho chân trái nhói buốt, Tề Tam vẫn thẳng lưng, gằn giọng hỏi.

“Mạc thiếu của chúng ta: anh hùng cứu mỹ nhân, mày đóng cẩu hùng một lát là xong thôi, tội gì mà phải biến mình thành con rùa nòi thế này.” Đường Học Chính đút một tay vào túi, tay kia thì cầm súng dí vào đầu gã, đủng đỉnh đáp lời.

Mạc Vu Phi đang bận kiểm tra xem mình có bị thương ở đâu không, nghe được câu đó thì giật giật khóe môi, ý nó là vụ này anh đầu têu?

“Mày là thuộc hạ của thằng đó?” Tề Tam không tin.

“Hừ, Mạc thiếu nói: cậu ấy chấm cô kia rồi, mày xem rồi lo đi.”

“Chỗ này là địa bàn của ông, có giỏi mày bắn chết ông đi, nếu không ông sẽ không tha cho mày đâu.” Cho dù quỳ, Tề Tam cũng không chịu lép vế.

Đường Học Chính mỉm cười, “Mày tưởng tao không dám hả?” Lời còn chưa dứt, anh đã cho gã thêm một viên đạn vào chân còn lại.

Những tiếng nổ súng liên tiếp vang lên khiến mấy người đẹp nhát gan sợ quá, bật thét ra tiếng, hớt hải chạy ra ngoài. Những người khách khác thấy tình hình có vẻ căng thì đã bỏ đi từ nãy rồi. Quán bida khi nãy chộn rộn là thế mà giờ chỉ còn tiếng nhạc du dương và tiếng thở dốc của Tề Tam.

“Mẹ nó chứ, mày muốn chết à!” Tề Tam vã mồ hôi lạnh đầy trán, mặc cho hai chân ướt nhẹp vì máu, gã vẫn nghiến răng nghiến lợi lườm anh, ánh mắt hung ác như muốn xé xác anh ra làm nhiều mảnh.

“Gọi thằng bố nó đến nhận người đi, lão mà đến muộn thì không ai biết: thứ lão nhận về là người hay thứ gì đó khác đâu.” Không thèm đếm xỉa đến câu đe dọa của gã, Đường Học Chính vứt súng cho Mạc Vu Phi, “Cụt cả hứng, tao đi trước đây.”

Mạc Vu Phi nhận súng, khẽ hừ một tiếng, nó giỏi thật, định phủi đít đi luôn.

Lúc này, Ninh Ninh mới lấy lại chút thần trí, nhìn sang Tề Tam đang sụm hai gối quỳ dưới đất, chợt cô nàng hốt hoảng đuổi theo Đường Học Chính, túm được tay anh ở cửa thang máy, “Đường thiếu… Đường thiếu!”

“Đừng có đụng vào tôi.” Đường Học Chính ung dung hất tay cô nàng ra, lạnh lùng nhổ ra một chữ, “Tởm.”

Sắc mặt Ninh Ninh càng nhợt nhạt hơn.

Tiêu Thiển Thiển đi ra cùng không khỏi trách cứ: “Đường Học Chính!”

“Tiêu Thiển Thiển,” Đường Học Chính nhìn thẳng vào cô, đôi mắt anh lạnh lẽo, không chút ấm áp: “Chẳng phải đây là mục đích của cô khi dẫn tôi đến đây ư? Vì người đàn bà đã tắm mình trong thuốc phiện này mà cô cất công lợi dụng tôi gớm.”

Chỉ một câu thôi mà khiến sắc mặt hai cô nàng đổi màu liên tục.

“Đường thiếu, ngài nghe tôi giải thích đã…”

“Miễn đi.” Khuê mật của Tiêu Thiển Thiển làm gì mà chẳng có chút của riêng, nếu ả ta không tự nguyện thì chẳng ai bẫy được ả ta cả. Trong mắt anh, ả ta là tự làm tự chịu thôi. “Tốt nhất là cho tôi biết: cô đã rất hài lòng rồi.” Lạnh lùng và tàn nhẫn ném cho Tiêu Thiển Thiển một câu, anh sải một bước dài, bước vào thang máy.

… Bỏ lại hai cô nàng há miệng định gọi anh lại nhưng không thốt ra lời, chỉ có thể trơ mắt nhìn cửa thang máy đóng lại.

Mạc Vu Phi vừa gọi điện thoại vừa dỏng tai lên nghe ngóng động tĩnh chỗ ba người họ, mắt sáng lên, anh khẽ lắc đầu. Người đẹp Tiêu được nhiều người nịnh nọt quá đâm vênh váo rồi, cái thằng A Chính đó có phải loại người cam tâm tình nguyện để đàn bà lợi dụng mình đâu cơ chứ? Nếu không phải gã hôm nay vừa khéo có trong danh sách của bọn họ thì đến ngón tay nó cũng chả buồn động đâu.

Chỉ có điều, nó đừng có mà chấm con đàn bà tên Phù Hiểu đó nhé, ả ta là con gái của nạn nhân, sao đột nhiên lại tiếp cận A Chính vậy? Lẽ nào ả muốn nhân cơ hội trả thù…
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ