truyen nuong tu vi phu bi nguoi bat nat ntvpbnbn ebook prc download full

Nương Tử Vi Phu Bị Người Bắt Nạt
Nương Tử Vi Phu Bị Người Bắt Nạt

Nương Tử Vi Phu Bị Người Bắt Nạt

Hoàn thành 114 Chương 347680 lượt đọc

report comment share

Đọc Truyện

Ngày tạo:
Ngày cập nhật:

Truyện Nương Tử Vi Phu Bị Người Bắt Nạt là một truyện khá đặc sắc của tác giả Dạ Cát Tường, truyện lấy bối cảnh cung đình vốn dĩ đã rất thu hút bạn đọc, hơn nữa giọng văn, cách kể chuyện thực làm người khác hứng thú, có chút hóm hỉnh, hài hước; lại có chút bá đạo, nhưng tình cảm thì luôn đong đầy, khiến người khác phải ngưỡng mộ. Truyện không quá nặng nề, nam chính nữ chính đều rất tự nhiên và chân thành khi đến với nhau, họ rất dại nhưng cũng rất tỉnh, một màn đấu trí bắt đầu, truyện cứ thế nối tiếp diễn ra.

Đại đường hôn lễ.

“Ta gọi là Long Trác Việt, về sau có thể làm tỷ muội tốt với ngươi được không?” Nam tử ánh mắt phát sáng lấp lánh chớp chớp, trên mặt xấu xí kinh khủng cười lên làm người ta cực kì khó coi.

“Thật sự có thể cùng ngươi làm tỷ muội tốt sao, thật tốt quá, tiểu Việt Việt.” Nữ tử vén khăn voan đỏ lên, dung nhan khuynh thành kinh diễm tràn đầy kích động cầm tay hắn, lắc lư qua lại.

“…” Mọi người tham gia hôn lễ nhất thời té xỉu!

Nhan Noãn - nàng- à thì ra đây là hai chủ thể cùng một thân thể, cư nhiên nàng đã xuyên không. Người ta xuyên qua làm vương phi, đấu di nương, huấn tiểu thiếp, chỉnh ác phu, sống được vui vẻ ung dung tự tại. Nàng cũng xuyên qua làm vương phi, lại cùng vương gia phu quân ở bái đường sau khi kết thúc lại thành hảo tỷ muội.

Phu quân người ta là cầm đao thương kiếm côn, võ công thiên hạ vô địch. Phu quân nhà nàng là lấy thêu hoa ngân châm, kĩ thuật thiên hạ vô song. Phu quân người ta là nam nhi có lệ không dễ rơi. Phu quân nhà nàng gương mặt lúc nào cũng đầm đìa nước mắt, khăn tay thay đổi hết cái này đến cái khác, cả ngày một bộ hoa lệ mang vũ trạng: “Nương tử, vi phu bị người khi dễ !”

Hắn, đơn thuần, vô tội, thích khóc là biểu tượng của hắn, thực ra phúc hắc đến cực điểm, lúc nào cũng ngây ngô cọ ở ngực của nàng chiếm hết tiện nghi. Nàng, giả bộ khéo léo, ra vẻ thông minh, thích cười là vũ khí của nàng, thực ra hung hăng càng quấy kiêu ngạo, trên đường nàng ra sức bảo hộ phu quân là việc quan trọng nhất đối với nàng. Nàng bảo vệ hắn, thương hắn, lo lắng hắn, nam nhân của nàng, chỉ có nàng khi dễ hắn, ai dám động hắn, muốn bị đánh. Hắn sủng nàng, yêu nàng, bảo hộ nàng, nữ nhân của hắn, là bảo bối của riêng hắn, ai dám mơ ước, muốn chết..

Truyện tình cảm của hai người này thật đáng ngờ vực, đến cuối cùng ai mới là người bảo vệ ai, ai mới là người thực sức mạnh đây.

Chương 1: Xuyên qua Chương 2: Một mảnh té xỉu Chương 3: Tên ngốc muốn động phòng Chương 4: Yêu nghiệt như thế Chương 5: Nương tử chúng ta vào động phòng Chương 6: Lăn trên giường đơn Chương 7: Của hồi môn nghèo kiết cổ hủ Chương 8: Vương gia vô cùng nghèo nàn Chương 9: Thái hậu? Lão yêu bà! Chương 10: Hạ nhân hung hăng càn quấy Chương 11: Che dấu Chương 12: Tuyệt kỹ của vương gia Chương 13: Giúp ta liếm liếm Chương 14: Hai tỷ muội phiền toái Chương 15: Quỷ a Chương 16: Ông nội thỏ chết Chương 17: Hôn ước trống rỗng Chương 18: Ngươi còn có thể lại vô sỉ một chút không Chương 19: Ngươi cho ta là ngốc sao Chương 20: Thật thần kỳ nha Chương 21: Ổ chó này thoải mái nhất trên đời Chương 22: Không muốn Noãn Noãn bị tổn thương Chương 23: Canh hai Chương 24: Đoạt cơm trưa của dì hai nương Chương 25: Có thể đổi thiệt nhiều tiền Chương 26: Chó cắn chó Chương 27: Xem kịch vui Chương 28: Vừa ăn vừa xem Chương 29: Hai cái đầu heo Chương 30: Ngươi dám ăn không? Chương 31: bị bị thỏ nhỏ Chương 32: phế vật Chương 33: Chó nhà ai chạy đến Chương 34: ta thay ngươi trút giận Chương 35: ôm Noãn Noãn có thể Chương 36: xấu lắm Chương 37: đối xử tử tế Chương 38: thâm tàng bất lộ Chương 39: kiêu ngạo điêu nô Chương 40: Bán nhân Chương 41: Mẹ Vân qua đời Chương 42: Gặp được Chương 43: Bị phát hiện Chương 44: Ám sát Chương 45: Mạc danh kỳ diệu Chương 46: Thái hậu triệu kiến Chương 47: Giao phong [1] Chương 48: Giao phong [2] Chương 49: Noãn Noãn, nhéo ta Chương 50: Thích