settingsshare

Nữ Chính Yêu Nam Phụ Chương 35: Vậy em hãy yêu anh đi!

Câu nói này của Chu Ảm khiến Lương Mạc Tư nhất thời choáng váng, còn An Vân Thương thì nhìn Chu Ảm và Tưởng Nguyệt đầy bội phục, cảm thấy hai người này thật lợi hại. Cô chỉ vừa mới làm ầm ĩ một chút, chưa kịp làm gì thì hai người họ đã ghi hình lại. Chu Ảm cũng thật lợi hại, quả thực vừa rồi cô nghe Lương Mạc Tư nói rất rõ, giờ có video này không sợ sẽ không chống chế được anh ta.

Thực sự mà nói, Lương Mạc Tư hay ức hiếp cô, cũng thường xuyên bắt nạt An Vân Thương trước đây, thái độ của anh ta với dì Trầm Nguyệt cũng không tốt, từ lâu cô đã muốn đánh cho cái tên Lương Mạc Tư kiêu căng này một trận rồi, nếu lần này có thể sử dụng video vừa quay được để bắt anh ta vào tù, cô thấy cũng rất tốt, tên Lương Mạc Tư này cả ngày ở bên ngoài toàn làm chuyện xấu, nên sớm đưa vào đó cải tạo sửa đổi.

Nhìn thấy ánh mắt An Vân Thương hiện rõ vẻ khâm phục, Chu Ảm cảm thấy tâm trạng mình rất tốt.

Tưởng Nguyệt mỉm cười thong thả bước tới, mở video cô vừa quay lại, rồi nói với Lương Mạc Tư: “Người đàn ông như anh thật đáng khinh, anh nói anh không thốt ra câu đó đúng không, vậy anh nhìn thử xem rốt cuộc có phải do anh nói hay không.”

Trong video quay rất rõ gương mặt của Lương Mạc Tư, hơn nữa chỉ quay một mình anh ta, anh ta đang muốn đánh người, liên tục mắng chửi, nói hung thủ là người khác, sau đó còn ngồi trên sàn nhà nói ba mình có thế lực rất lớn, tất cả đều bị ghi hình lại.

Sau khi xem xong, Lương Mạc Tư hoàn toàn sụp đổ như người sắp chết.

“Mau mau xóa đi, các người muốn tiền chứ gì, tôi có thể đưa tiền cho các người, mau xóa nó đi.” Lương Mạc Tư không còn cách nào khác, cầu xin Chu Ảm.

“Thật ngại, con người tôi rất thích để bụng, vừa rồi anh mắng chửi bạn gái tôi, còn mắng luôn cả dì của cô ấy nữa, chỉ sợ video này không thể xóa được.” Chu Ảm cười lạnh, không để ý đến vẻ mặt khốn khổ của Lương Mạc Tư và ánh mắt kinh ngạc của An Vân Thương, anh nắm lấy tay cô rồi bỏ lại cho Tưởng Nguyệt một câu: “Gói tất cả đồ ăn lại, bọn anh chờ em ngoài xe.”

Nói xong anh kéo An Vân Thương đi ra ngoài.

Tưởng Nguyệt vội vàng gọi phục vụ gói lại, nhưng người phục vụ sợ ngây người khi nhìn thấy Lương Mạc Tư khổ sở ngồi dưới đất tự lẩm bẩm một mình.

Tưởng Nguyệt nhanh chóng giải thích: “Vị tiên sinh này không biết bị làm sao nữa, lúc chúng tôi đang chuẩn bị ăn thì anh ta đột nhiên chạy vào rồi đau khổ ngồi dưới đất như vậy, anh trai và chị dâu tôi hoảng quá nên bảo tôi gói thức ăn lại mang về.”

Người phục vụ lấy lại tinh thần, nhanh chóng gói thức ăn lại cho Tưởng Nguyệt, rồi đi tìm quản lí đến xem người khách đang ngồi dưới đất.

“Là do người đàn ông vừa rồi đánh tôi, các người mau giúp tôi bắt anh ta lại, mau lên.” Sau khi vừa tỉnh trí lại, Lương Mạc Tư vội vàng gào to, nói với phục vụ và quản lí đang không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Nhưng cuối cùng anh ta vẫn phải nhờ người đỡ dậy, Tần Điềm Điềm đứng chờ ở bên ngoài, thấy mấy người An Vân Thương đi được một lúc rồi mà vẫn chưa thấy Lương Mạc Tư ra, cô ta vội vàng chạy vào tìm. Vừa thấy Lương Mạc Tư khổ sở được người ta đỡ lên, cô ta lập tức giả vờ tỏ vẻ lo lắng hỏi: “Mạc Tư, anh bị sao vậy?”

“Còn làm sao nữa, bạn trai An Vân Thương đá tôi.” Lương Mạc Tư thở hổn hển, chửi ầm lên. Phục vụ và quản lí thầm nghĩ mau chóng tống anh ta đi, thấy người khách nữ này biết anh ta, bọn họ liền giao Lương Mạc Tư cho Tần Điềm Điềm, không muốn xen vào chuyện của họ nữa.

Ra khỏi quán ăn, Tần Điềm Điềm quan tâm hỏi: “Mạc Tư, anh đang bị thương, đến chỗ tôi đi, tôi sẽ chăm sóc tốt cho anh được không?”

“Đi thôi, nhanh lên, mông tôi đau muốn chết rồi, quay về cô nhìn giúp tôi một chút, tôi không muốn đến bệnh viện.”

“Được.” Thành công lừa được Lương Mạc Tư đến nơi ở của mình, Tần Điềm Điềm hết sức vui vẻ, làm sao còn lo lắng phải nhìn đến cái mông ghê tởm của anh ta chứ.

An Vân Thương bị Chu Ảm dẫn ra khỏi quán ăn, sau khi ngồi vào xe, cô mới tỉnh táo lại hỏi anh: “Anh quay video lại để làm gì vậy?”

“Không phải anh ta hay gây sự với em sao, có video này rồi, anh ta sẽ không thể tùy tiện bắt nạt em nữa. Anh không định làm gì cả, chỉ muốn những lúc anh không ở bên cạnh em vẫn có thể làm cho em được an toàn.” Vừa rồi khi nhìn thấy Lương Mạc Tư đột nhiên xuất hiện nắm chặt tay An Vân Thương, lửa giận trong lòng Chu Ảm muốn bùng phát. Anh rất sợ, sợ khi anh không bên cạnh cô, cô sẽ bị thương.

Nhược điểm của Lương Mạc Tư, có lẽ chính là video này.

“Chu Ảm, bỗng nhiên em cảm thấy anh rất tốt.” An Vân Thương nhìn Chu Ảm, mỉm cười: “Em rất ghét Lương Mạc Sâm và Lương Mạc Tư, bọn họ thực sự rất quá đáng, còn nói những lời rất khó nghe. Em sống trong nhà bọn họ chưa đến một năm đã bị họ chơi xấu không biết bao nhiêu lần, nghiêm trọng nhất là lần đó, Lương Mạc Sâm đẩy em từ cầu thang té xuống, lúc tỉnh lại em quên rất nhiều chuyện, kể cả chuyện em từng thích anh ta. Em nghĩ, có lẽ đây cũng là một may mắn, ông trời đã khiến em không cần phải yêu loại người hèn hạ như anh ta nữa.”

Chu Ảm không nghĩ cô sẽ nói những chuyện này với anh, nhưng anh vẫn im lặng chờ cô nói tiếp.

An Vân Thương ngừng lại, thấy anh rất chăm chú lắng nghe, cô không kìm được, tiếp tục nói: “Anh không giống họ, không làm em bị tổn thương, hơn nữa còn đối xử với em rất tốt, vì vậy cho dù anh đã từng đùa giỡn với em rất lưu manh, em cũng không ghét anh giống như họ.”

“Vậy em hãy yêu anh đi!” Chu Ảm đột nhiên lên tiếng, vẻ mặt rất nghiêm túc, ánh mắt sâu thẳm.

“Em muốn suy nghĩ thêm.” Trước đây bất kể cô có nói thế nào, làm bất cứ chuyện gì cũng đều khiến cho anh em Lương gia vô cùng chán ghét, thậm chí còn muốn chỉnh chết cô. Nhưng chàng trai Chu Ảm bên cạnh này lại muốn giúp đỡ, bảo vệ cô bất cứ lúc nào. Bỗng nhiên cô thấy rất mệt mỏi, Chu Ảm là một chàng trai tốt, đối xử với cô cũng rất nhiệt tình. Nếu có thể, cô cũng muốn được dựa vào anh ấy, tiếp tục sống trong thế giới này.

Nhưng chuyện này không thể quyết định trong chốc lát.

“Được rồi, vậy em nghĩ xem muốn trừng phạt Lương Mạc Tư thế nào?” Chu Ảm nói sang chuyện khác, nếu anh chưa thể có được người đẹp, vậy thì người đàn ông khác cũng đừng mong nghĩ tới cuộc sống yên ổn.

“Anh muốn dùng video này trừng phạt anh ta?” An Vân Thương kinh ngạc, chẳng lẽ anh muốn đưa Lương Mạc Tư vào tù?

“Phải, em nói không sai, đúng là anh muốn cho anh ta vào tù.” Anh biết cô đã hiểu, bèn trực tiếp nói ra sự thật tàn nhẫn này.

“Vậy chuyện này sẽ không ảnh hưởng tới Lương gia chứ, dù sao dì của em cũng đã gả cho dượng Lương.” An Vân Thương rất lo lắng cho dì Trầm Nguyệt. Còn về phần tên Lương Mạc Tư kia, bắt giam anh ta ngược lại còn là giúp anh ta, tất nhiên cô không phản đối.

Chu Ảm nhíu mày: “Anh vẫn cảm thấy hơi tò mò, tại sao em không gọi dượng Lương là ba?”

Nói đến chuyện này, An Vân Thương khẽ cười: “Anh em Lương Mạc Sâm không cho phép em gọi như vậy, họ không muốn để người ngoài gọi ba mình là ba, họ nói từ ba này chỉ có họ mới được gọi. Cho nên em phải gọi là dượng, nhưng mà dượng Lương đối xử với em và dì thật sự rất tốt.”

“Em yên tâm đi, anh sẽ xử lý lại video này rồi mới đưa ra bên ngoài, đến lúc đó cũng không xâm phạm đến người khác, chỉ có Lương Mạc Tư phải chịu báo ứng thôi.”

“Khoan đã, anh chờ một chút, để em suy nghĩ.” Đột nhiên An Vân Thương nắm lấy cánh tay Chu Ảm, trong đầu cô hình như vừa mới cảm nhận được một hình ảnh gì đó chợt lóe lên, nhưng cô không rõ đó là gì. Có điều, cô có cảm giác quái lạ, đó là hình ảnh sau khi Lương Mạc Tư bị bắt giam, có một bóng đen cao lớn đứng ngoài cửa nhà giam cười rất lạnh lùng, An Vân Thương không nhìn rõ người đó là ai, nhưng cô biết, cái bóng đen đó tuyệt đối là một người đàn ông.

Tại sao cô lại nhìn thấy hình ảnh này? Chẳng lẽ là do cô đã xuyên qua, cho nên mới có thể biết được? Rốt cuộc là ai lại hy vọng chứng kiến Lương Mạc Tư bị bắt?

Nhắc đến vấn đề này, cô cũng phải giải thích một chút. Lúc trước khi cô đọc tiểu thuyết, vào thời điểm này, nữ chính còn đang không biết xấu hổ tiếp tục lấy lòng Lương Mạc Sâm, biến bản thân mình giống như một bông hoa nhỏ trắng trong thuần khiết. Nhưng Lương Mạc Sâm không thích cô, người anh thích là Tả Lâm Lâm. Anh ta và Tả Lâm Lâm vẫn đang yên nhau thắm thiết, hoàn toàn không quan tâm đến An Vân Thương.

Điều quan trọng là, Chu Ảm vốn không xuất hiện.

Nhưng, hiện giờ, Tả Lâm Lâm đã bị bắt, nội dung câu chuyện đã cải biến, Lương Mạc Tư không hiểu sao lại bất ngờ liên quan đến một vụ án giết người, ngay cả Chu Ảm cũng xuất hiện.

Toàn bộ nội dung của tiểu thuyết, An Vân Thương vẫn chưa đọc hết, trang cuối cùng mà cô xem, chính là đoạn đêm diễn ra sinh nhật của dì Trầm Nguyệt, An Vân Thương trở nên nổi tiếng với sự kiện xấu hổ đó, sau đó cô buồn bã tự nhốt mình trong nhà, dần dần thay đổi, muốn làm cho Lương Mạc Tư có cảm tình với cô. Đọc đến khúc đó, An Vân Thương thật sự không chịu nổi nữ chính trong tiểu thuyết nữa, bực mình mắng một câu, rồi ném sách đi.

Vì vậy diễn biến tiếp theo thế nào, cô không biết. Chỉ biết nữ chính cuối cùng thành một đôi với Lương Mạc Sâm.

Đoạn kết của truyện này thực sự rất kinh khủng, An Vân Thương không khỏi rùng mình. Bỗng nhiên cô cẩn thận suy nghĩ một chuyện. Nếu kết cục cuối cùng là phải thành đôi với Lương Mạc Sâm, thì cô thà lựa chọn đến với Chu Ảm còn hơn.

Ít ra anh còn nói thích cô, đã từng cứu và bảo vệ cô, dù bị từ chối nhưng anh vẫn không từ bỏ tiếp tục theo đuổi, khi hai người cùng nằm chung một giường, anh cũng không ra tay với cô.

Tóm lại, so với nam chính Lương Mạc Sâm, anh tốt hơn rất nhiều.

Đến lúc này cô cũng không biết nội dung tiểu thuyết sẽ phát triển như thế nào, chỉ biết cô không muốn mình sẽ có kết cục như vậy. Đã thế, cô phải sớm ngăn cản kết quả này xảy ra. Muốn làm được như vậy, nhất định cô phải có bạn trai, sau đó nhanh chóng kết hôn, tránh để một ngày đẹp trời nào đó Lương Mạc Sâm bỗng nhiên nghĩ thông suốt, tới cướp người.

Nghĩ thế, An Vân Thương quay sang nghiêm túc đánh giá Chu Ảm, muốn thử quen anh một lần xem sao.

Trong tiểu thuyết, nhân vật Chu Ảm gần như không hề tồn tại. Trong mấy vạn chữ cô đã đọc, chỉ có hơn mười chữ được dùng để nói về anh, đơn giản là tại một buổi tiệc anh đã có cảm tình với nữ chính.

Còn sau đó, An Vân Thương hoàn toàn không biết, cô không biết cuối cùng anh có kết cục như thế nào. Có lẽ tác giả không viết về anh nữa, anh cứ như vậy yên lặng sống hạnh phúc, nếu bây giờ cô chọn anh, sau này cũng sẽ cùng anh sống một cuộc sống yên bình như vậy phải không?

Tâm trạng của An Vân Thương tốt hơn rất nhiều, cô cười vui vẻ, cao hứng tay vỗ nhẹ ngực anh: “Chu Ảm, em nghĩ kỹ rồi, anh thích trừng phạt Lương Mạc Tư thế nào thì cứ trừng phạt. Còn nữa, em nghĩ chúng ta có thể quen nhau thử xem.”

“Đây là phần thưởng?” Nghe lời cô nói anh hơi kinh ngạc, lập tức nhíu mày mỉm cười.



Thấy hay thì nhấn chia sẻ nha, cám ơn.

Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ