settingsshare

Nữ Chính Yêu Nam Phụ Chương 14: Bản thân anh rất có hứng thú với cô

Lần đầu tiên Chu Ảm gặp An Vân Thương là ở buổi tiệc sinh nhật của một người bạn, khi đó An Vân Thương không được mời, người được mời là Lương Mạc Sâm. Nhưng trong buổi tiệc hôm ấy, khi Lương Mạc Sâm dẫn bạn gái của mình đến dự thì An Vân Thương đột nhiên xuất hiện.

Cô nói rất nhiều lời khó nghe làm cho bạn gái của Lương Mạc Sâm tức giận bỏ đi. Còn cô cười tủm tỉm, da mặt siêu dày đang ra sức nịnh nọt Lương Mạc Sâm đừng vì vậy mà tức giận, muốn anh ở lại cùng cô khiêu vũ tiếp tục tham gia buổi tiệc.

Đương nhiên Lương Mạc Sâm không làm như cô mong muốn, anh ta bỏ mặc cô ở đó và rời đi ngay lập tức.

An Vân Thương vội vàng đuổi theo Lương Mạc Sâm, đáng tiếc Lương Mạc Sâm không muốn bị cô bám theo bèn nhanh chóng lẩn vào trong đám đông, sau đó chạy thật nhanh ra bên ngoài. An Vân Thương cũng chen vào trong đám đông tìm anh ta. Nhưng tiếc là mới vừa rồi cô làm loạn ở trước mặt mọi người, vì vậy có rất nhiều người đặc biệt không thích hành động xấu hổ đó của cô, nên họ cố ý đụng vào cô, có người còn đưa chân ra chắn ngang khiến cô vấp ngã.

Khi đó An Vân Thương là một người ngốc ngếch, cô chỉ để ý đến Lương Mạc Sâm nên không nhận thấy thái độ giễu cợt của mọi người xung quanh dành cho mình. Lúc cô ngã xuống đất, đôi giày cao gót bị hỏng, lúc này cô mới nhận ra rằng tối nay mình không thể bám theo Lương Mạc Sâm được nữa. Nghe xung quanh có tiếng cười nhạo, nhưng cô chẳng thèm để ý tới, đang muốn đứng lên lại phát hiện chân mình nhói đau, hình như là bị trẹo chân rồi.

An Vân Thương nhíu mày, ở đây cô không quen ai, cũng không có ai đến giúp cô, làm sao đứng lên được đây.

Đúng lúc này, một bàn tay thon dài đẹp đẽ đưa ra trước mặt cô, giọng đàn ông trầm thấp rất dễ nghe vang lên: “Đứng lên đi, tôi dìu cô ra ngoài.”

Đây là lần đầu tiên Chu Ảm gặp An Vân Thương, ấn tượng của anh đối với cô rất xấu, nhưng đồng thời anh cũng cảm thấy cô có phần đáng thương. Anh không hiểu tại sao mình lại bị một người phụ nữ đanh đá như vậy hấp dẫn, nhưng không thể phủ nhận rằng, lúc anh giúp cô, tất cả mọi người ở đó đều kinh ngạc thiếu chút nữa đã cắn phải lưỡi của mình, ngay cả anh cũng vậy, sau khi dìu cô đứng dậy đi ra ngoài, anh cũng nhíu mày suy nghĩ rất lâu.

Lần thứ hai gặp lại, hình như là hôm cô đi siêu thị mua đồ, nhưng khi cô đi ngang qua anh, anh lại phát hiện cô không nhớ anh là ai. Anh biết, người mà cô để ý chỉ có tên Lương Mạc Sâm kia, cho nên anh chỉ cảm thấy cô thật đáng thương mà thôi, sau đó cũng không để ý đến cô nữa, lạnh nhạt bỏ đi.

Mãi cho đến khi gặp lại, cô dường như thay đổi thành một người hoàn toàn khác, lúc ở cửa hàng mua quần áo với dì, gặp được em trai của Lương Mạc Sâm cũng không xu nịnh mà ngược lại còn cãi nhau với người ta. An Vân Thương thay đổi nhanh chóng khiến Chu Ảm cảm thấy mình giống như đang xem một bộ phim.

An Vân Thương như biến thành một người khác, cô thích Lương Mạc Sâm nhưng lại đối xử tàn bạo với em trai của anh ta như vậy, chẳng lẽ cô không biết tình cảm giữa hai anh em họ rất tốt hay sao, nếu cô làm mích lòng Lương Mạc Tư, không phải Lương Mạc Sâm sẽ càng chán ghét cô hơn sao?

Kể từ hôm đó, Chu Ảm phát hiện bản thân mình rất có hứng thú với cô, anh muốn biết, tiếp theo cô sẽ có những hành động gì.

Vì vậy hôm nay anh quyết định đến dự tiệc sinh nhật của dì cô, quả nhiên anh lại biết thêm một tin tức mới.

An Vân Thương lại ở trước mặt nhiều người như vậy chính miệng thừa nhận mình không thích Lương Mạc Sâm, trước kia cô hung hăng chạy đến tiệc sinh nhật của người khác, chanh chua đanh đá bám lấy Lương Mạc Sâm, chẳng lẽ chuyện ngày hôm đó là do Chu Ảm anh nhìn lầm sao?

Anh thật sự cảm thấy rất tò mò về cô!

“Hai người sao lại nhìn tôi như vậy? Chẳng lẽ hai người vẫn chưa tin?” Nhìn thấy vẻ mặt hoàn toàn không tin tưởng của Chu Ảm và Lương Mạc Tư, An Vân Thương mới giật mình hiểu ra, An Vân Thương trước kia trong tiểu thuyết đã thích Lương Mạc Sâm đến mức thái quá, để lại cho cô một đống nợ. Bây giờ rốt cuộc cô phải làm thế nào mới có thể lấy lại sự trong sạch cho mình?

Đúng lúc này, nhân vật nam chính trong tiểu thuyết rốt cục cũng xuất hiện. Thật ra anh ta đã đến từ lâu, chỉ chậm hơn Chu Ảm vài giây mà thôi. Khi nhìn thấy Chu Ảm xuất hiện, anh ta nấp vào một chỗ gần đó, muốn nhìn xem bọn họ xử lý “quả bom” Lương Mạc Tư này như thế nào.

Ai ngờ, anh ta chưa kịp thấy chuyện gì xảy ra, thì đã nghe thấy An Vân Thương nói không thích anh ta ở trước mặt mọi người.

An Vân Thương không thích Lương Mạc Sâm anh sao? Đây đúng là một tin rất tốt, Lương Mạc Sâm mong đợi ngày này từ lâu lắm rồi. Nhưng không biết tại sao, khi nghe An Vân Thương nói như vậy, anh ta lại không cảm thấy cao hứng như trong tưởng tượng. Hơn nữa, nhìn biểu cảm trên gương mặt của An Vân Thương, tựa như việc cô thích anh giống như là đang thích một đống phân vậy, ngay lập tức sắc mặt của Lương Mạc Sâm càng thêm mù mịt.

Lương Mạc Sâm từ chỗ nấp đi ra, lạnh lùng hỏi: “Các người đang làm gì vậy?”

“Anh, rốt cuộc anh cũng đến, anh nhìn xem bọn họ đang làm gì em này, anh sẽ không bỏ qua cho An Vân Thương đúng không? Những người này đều do cô ta gọi tới đó!” Thấy anh trai đến, Lương Mạc Tư bắt đầu giả vờ đủ loại đáng thương vô tội.

Thật là, một người đàn ông lớn đến thế này rồi mà còn gây chuyện, An Vân Thương nhíu mày, cảm thấy anh ta thật đáng ghét.

“Anh Lương, hôm nay em trai anh tới tìm tôi nói chuyện phiếm, anh đã đến rồi, vậy chúng tôi giao anh ta lại cho anh.” An Vân Thương nhìn Lương Mạc Sâm, sau đó bước lên kéo tay Chu Ảm, quay đầu nháy mắt với Tưởng Nguyệt, ý muốn rời đi.

“An Vân Thương, cô đừng nghĩ muốn chạy, các người vừa mới bắt nạt tôi, chẳng lẽ không chịu trách nhiệm?” Lương Mạc Tư bò dậy, sốt ruột la to.

An Vân Thương vốn muốn nhanh chóng đi khỏi đây, nhưng nghe anh ta nói vậy, cô dừng lại, quay đầu nhìn Lương Mạc Tư cười nhạt: “Anh Lương, chúng tôi còn có việc nên đi trước đây, chúc hai người họp mặt vui vẻ.”

Vì Lương Mạc Sâm và An Vân Thương đã có thỏa thuận từ trước, nên Lương Mạc Sâm chỉ gật đầu, không nói gì. Ngay cả khi Lương Mạc Tư muốn xông lên cũng bị anh ta ngăn lại. Lương Mạc Tư tức giận nhìn anh trai mình: “Anh, bọn họ bắt nạt em, hơn nữa hôm nay em đến là để trả thù An Vân Thương, anh mau giúp em cởi caravat ra đi.”

“Mạc Tư, hôm nay trong nhà rất bận, anh sẽ đưa em về trước.” Lương Mạc Sâm không trả lời thẳng, nghe Lương Mạc Tư nói muốn trả thù An Vân Thương, anh liền cảm thấy không ổn, phải mau mang em trai đi khỏi đây mới được.

Không biết vì sao, vừa rồi nghe thấy An Vân Thương nói không thích anh, còn ở trước mặt anh kéo tay người đàn ông khác bỏ đi, Lương Mạc Sâm cảm thấy trong lòng không được thoải mái. Tuy anh không thích An Vân Thương, nhưng dù sao trước kia cô vẫn luôn thích anh điên cuồng, từ trước đến nay chưa từng thân mật với người đàn ông khác trước mặt anh.

Nhưng hiện tại mọi thứ đều thay đổi, anh ta nhất thời chưa kịp tiếp thu tình huống này nên càng không có tâm tình quan tâm đến cậu em trai phá phách, chỉ nghĩ mau chóng đưa Lương Mạc Tư đi, để bản thân mình được yên tĩnh lại một chút.

- An Vân Thương không chú ý tới việc mình vẫn đang kéo tay Chu Ảm.

Lúc họ đi vào đại sảnh mới phát hiện buổi tiệc đã bắt đầu từ lúc nào, dì Trầm Nguyệt và dượng Lương đang trò chuyện vui vẻ cùng bạn bè.

Lâm Trầm Nguyệt nhìn thấy bóng dáng An Vân Thương, bà định gọi cô đến chỗ của mình thì chợt phát hiện ra chàng trai trẻ tuổi khôi ngô đang đứng bên cạnh cô, nhưng điều đáng kinh ngạc nhất là An Vân Thương lại đang nắm chặt tay chàng trai kia. Đây là tình huống gì vậy? Chẳng lẽ cháu gái của bà thích người đó, anh chàng trẻ tuổi kia chính là bạn trai của con bé sao?

Nghĩ đến đây, hai mắt bà đột nhiên sáng lên, trong lòng nảy ra ý định gì đó.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ