settingsshare

Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lực Quyển 7 - Chương 726: Chấn sơn cổ

Người này nói chuyện không chút khách khí, hiển nhiên có bối phận không thấp trong Tẩy Kiếm Các. Nàng vẫn giống như chưa tỉnh táo lại vẫn đi về phía trước, đột nhiên trên cánh tay ấm áp, Mịch La truyền âm cho nàng, nói: “Đi đâu? Hắn gọi chính là chúng ta!”

Nàng lúc này mới nhớ tới, người kia gọi hai người “Vương Siêu, Từ Lương”, chính là chủ nhân hai khuôn mặt mà nàng và Mịch La đang dùng! Hai người bất đắc dĩ, không thể làm gì khác đành xoay người lại cung kính tiến lên. Người lên tiếng là một văn sĩ râu dài, nhìn có mấy phần tiên phong đạo cốt, nói chuyện nhưng lại không chút khách khí: “Làm sao, các ngươi nhìn thấy Tề sư thúc tổ ngay cả chào hỏi cũng không làm hả? Sư phụ các ngươi làm sao dạy dỗ đệ tử giỏi ah? Ngày mai đi hình sự đường lĩnh phạt hai mươi côn!”

Quỷ mới biết ngươi họ gì tên gì, mà nhận bà cô thi lễ, chỉ sợ sẽ có giảm thọ nha. Ninh Tiểu Nhàn âm thầm oán thầm: Ngày mai? Sợ rằng Tẩy Kiếm Các cũng không có ngày mai. Tu vi người trước mặt đại khái là Luyện Hư trung kỳ. Nếu không phải nơi này không che không cản, dưới ban ngày ban mặt không tiện hành hung, nàng một phút đồng hồ là có thể giết chết hắn! Chỉ có điều thấy Mịch La bên cạnh đã cúi đầu khom lưng, ấm ức trong lòng nàng mới hơi ít đi một chút.

Hai người nói mấy tiếng xin lỗi, sắc mặt vị Tề sư thúc tổ này mới hơi nguôi giận, ném tới một lệnh bài mới màu đen nói: “Vừa lúc hai ngươi là người của Thiết Mạc Phong, ta cũng lười đi tìm sư phó các ngươi. Hai người các ngươi nhanh đi Thiết Mộc Lao dẫn hai con yêu quái ra, muốn sống, chú ý đừng giết chết. Sau đó lên Bảo Kiếm Lâu – Tẩy Kiếm Phong tới tìm ta, nhanh đi!”

Thiết Mộc Lao, đó là chỗ nào? Hai người không biết vị trí, chỉ thấp giọng đáp ứng. May mà “Tề sư thúc tổ” xem ra cũng là người tính tình nôn nóng, nói xong liền xoay người đi trước.

Hai người cũng không dám làm chậm trễ, vội vàng ra khỏi chỗ lòng chảo sông cho đến khi một lần nữa ẩn vào trong rừng cái loại cảm giác đứng ngồi không yên kia mới biến mất không thấy gì nữa. Kế tiếp hai người đi về phía trước, dọc theo con đường gặp phải không ít đệ tử tuần tra, chỉ có điều dựa vào quần áo và trang sức màu xanh trên người cũng không có gặp lại chuyện rắc rối.

Đệ tử thân truyền nói trắng ra chính là môn sinh đắc ý của trưởng lão trong phái có chức vụ và quân hàm trở lên mới có quyền lợi nhận lấy, căn bản là một chọi một hoặc một chọi hai truyền thụ thần thông. Trưởng lão có nhiều đệ tử nhất trong Tẩy Kiếm Các, thuộc hạ cũng chỉ có bốn thân truyền đệ tử thôi. Vậy nên trên người bọn họ mặc áo xanh, nhìn ở trong mắt đệ tử bình thường vừa nghiêm túc vừa kính nể, vừa âm thầm thèm muốn. Bởi vì điều đó đại biểu có nhiều cơ hội được sư trưởng một mình chỉ bảo, cũng đại biểu đạt được nhiều hơn đãi ngộ tu hành tài nguyên.

Bởi vì trên đường không cần phải che dấu thân hình nữa, tốn hai canh giờ, hai người Ninh Tiểu Nhàn rốt cục chạy tới mục đích.

Núi này cũng không quá dốc đứng, độ cao so với mặt biển đại khái chừng ba trăm trượng. Bởi vì nơi này khí hậu đất đai ẩm ướt, trên đỉnh núi hàng năm có sương mù lượn lờ. Đệ tử trông núi nhận ra quần áo và diện mạo hai người, nịnh nọt tiến lên gọi “Vương sư huynh”, “Từ sư huynh” rồi cho đi luôn.

Hai người biết đại chiến sắp tới, kiếm trận trên núi tất nhiên đã được canh phòng nghiêm ngặt tử thủ nên mục đích cũng không phải nơi đó, ngược lại bước nhanh tới giữa sườn núi.

Nơi này được mở mang thành một cái thôn xóm nho nhỏ, có bảy, tám gian nhà tranh. Bên ngoài vây quanh một vòng hàng rào trúc, hai con chó vàng nghe thấy tiếng người, lao thẳng ra sủa gâu gâu. Không ngờ cảnh tượng như thế xuân tuyết giâm cành, cỏ cây sống lại, chợt nhìn lại, thật không có mấy phần “Kết lư tại nhân cảnh. Nhi vô xa mã huyên (*)” du dương hàm súc thú vị.

(*) Trích từ bài thơ ‘Uống rượu, Kết Lư Tại Nhân Cảnh’ của đại thi hào Đào Uyên Minh của Triều Tấn sáng tác

Nghe được tiếng chó sủa, một gian nhà tranh trong đó rất nhanh có người đi ra. Đó là một Người phụ nữ trung niên màu da hơi đen, thấy Ninh Tiểu Nhàn và Mịch La đầu tiên ngẩn ra, sau đó đưa chân đá đá đầu hai chó vàng, trong miệng khiển trách: “Im miệng! Gặp đạo gia còn dám bất kính, cẩn thận ta làm thành canh thịt chó ăn hết!” Ngay sau đó lại hướng hai người cung kính hành lễ nói: “Hai vị đạo gia quang lâm, cỏ bồng vách tường sáng chói, không biết có chuyện gì phân phó tiểu phụ nhân?” Nàng ta hiển nhiên là nhận được quần áo và trang sức trên người hai người, đại khái trong làng xóm nhỏ người phàm chưa bao giờ từng có đệ tử thân truyền Tẩy Kiếm Các tới cửa, nàng ta nhất thời rất sợ hãi.

Ninh Tiểu Nhàn nói: “Chúng ta muốn lên núi, trên đường khát, muốn xin ngươi hai chén nước uống.”

Người phụ nữ trung niên hai tay xoa xoa vào tạp dề nói: “Nếu như thế, hai vị xin vào phòng nghỉ ngơi, ta đây đi nấu nước.”

Ninh Tiểu Nhàn nhìn nhà tranh một chút, mỉm cười. Người phụ nữ trung niên kinh ngạc, rất nhanh kịp phản ứng: Người ta khinh thường ở lại chỗ ở người phàm, thà rằng nghỉ chân ở bên ngoài. Nàng có mấy phần quẫn bách, ngập ngừng nói: “Vậy mời hai vị ở chỗ này chờ một chút, lập tức có ngay.” Rồi vội vã quay người vào phòng.

Thừa dịp nàng ta rời đi, Ninh Tiểu Nhàn chậm rãi đi tới bên giếng nước ở cửa thôn, thăm dò yên lặng nhìn hai mắt, mới ném mấy vật nhỏ vào bên trong.

Nếu có những tu sĩ khác ở chỗ này, cũng phải vận dụng đủ thị lực mới có thể thấy rõ, nàng ném vào trong giếng là bốn, năm con sâu tròn béo mập mạp. Mỗi một con đều chỉ cỡ móng tay ngón tay cái. Bọn chúng lớn lên giống đom đóm, bụng trong suốt, liếc một cái có thể trông thấy bên trong rót đầy chất lỏng màu nâu nhạt, chậm rãi lưu động.


Khác hẳn với thân thể mập mạp, loại sâu này có mũi chân như đao, miệng sắc bén dữ tợn, dễ dàng có thể phá vỡ bùn đất, ở trên tảng đá cứng rắn lưu lại từng đạo vết cắt. Sau khi nàng ném sâu thì chậm rãi rời khỏi giếng, sau đó lẳng lặng yên đứng yên trong chốc lát. Một lúc lâu, Ninh Tiểu Nhàn mới giương đôi mắt, như trút được gánh nặng nói: “Thành. Chỉ hai canh giờ nữa những vật nhỏ này có thể bò đến vị trí.”

Nhiệm vụ bọn họ lẻn vào Tẩy Kiếm Các đến đây đã viên mãn hoàn thành. Kế tiếp nhìn bạo phá cổ mà Công Thâu Chiêu của Thiên Kim đường vỗ ngực bảo đảm có phải thật sự có sức mạnh như hắn nói hay không.

Bọn họ từ vừa mới đầu cũng tính sai chính là lẻn vào phân trận thủ vệ sâm nghiêm phá hỏng, rút đi hoặc tổn hại kiếm chủ trong trận. Trong mấy lần tập kích Tẩy Kiếm Các gặp phải trước kia, có một lần địch nhân cũng có ý như vậy, kết quả tất nhiên là thất bại. Ninh Tiểu Nhàn sau khi nghe kết cấu phân trận trong núi, quyết định một không làm, hai không nghỉ, đi rút củi dưới đáy nồi! Ngươi không phải bảo vệ đỉnh núi giống như thùng sắt sao, không cho hai người chúng ta gây sóng gió sao? Như vậy nàng cũng không cần đi phá trận, dứt khoát nổ tan cả tòa núi này luôn!

Da không còn, lông làm sao có chỗ đặt chân? Ngọn núi vừa hủy, tuy Đô Thiên Đại Diễn kiếm trận xây trên chân núi uy lực lớn nhưng cũng cực kì tinh tế, ngay cả vị trí đặt kiếm chủ đều rất được chú ý, bị nổ như vậy phân trận tất nhiên cũng bị phá mở ra.

Nếu như ở lúc trước, muốn làm đến chuyện này quả thật không dễ. Bởi vì trong toàn bộ núi non Tề Vân ở Tẩy Kiếm Các đều thiết kế cấm chế, không cho phép người tu tiên sử dụng độn thuật. Nếu không sẽ kích phát chuông báo động. Vì vậy, yêu quái tự ý độn thổ ở chỗ này cũng không có đất dụng võ.

Nhưng sảnphẩm xảo khí mới nhất Thiên Kim Đường đưa ra, chấn sơn cổ lại khác, hoặc là nói bản thăng cấp, cũng rất tốt để ứng phó đối với tình huống như thế này. Tiên Thực Viên của Ẩn Lưu từng chịu qua một lần nổ tung kiểu tập kích của phá cổ, suýt chút nữa ngay cả Huyết Ngô Đồng trân quý nhất cũng bị nổ chết, uy lực kia thật sự kinh người. Sau đó đường chủ Thiên Kim Đường – Công Thâu Chiêu cùng Ẩn Lưu vẫn duy trì quan hệ tốt đẹp, khi đại quân Ẩn Lưu đối ngoại khuếch trương không ít lần sử dụng xảo khí xuất phẩm của nhà hắn. Hôm nay Ninh Tiểu Nhàn ném ra Chấn Sơn Cổ này đã qua cải tiến, chính là tâm huyết kết tinh của Công Thâu Chiêu. Hắn kết hợp phá cổ và chấn sơn lôi chung một chỗ, chế ra sản phẩm hoàn toàn mới, uy lực còn lớn hơn so với phá cổ bốn năm trước không chỉ bốn, năm lần. Hơn nữa sau khi nhiều con chấn sơn cổ nổ tung, uy lực chồngchất sẽ biến thành vụ nổ liên hoàn đáng sợ. Chỉ có một điều: Căn cứ giới thiệu của Công Thâu Chiêu, nếu dùng vật này cho mở núi thì vùi sâu vào núi cao khoảng một phần ba nơi sẽ dẫn phát nổ mới có thể phát huy hiệu quả tốt nhất.

Trên giữa sườn núi có thôn xóm nho nhỏ này là chỗ ở người phàm làm việc cho Bảo Kiếm Lâu. Theo tình báo của Trì Hành năm năm trước nơi này gặp gỡ hạn hán lớn, người phàm sau khi được Tẩy Kiếm Các cho phép, ở trong thôn đào miệng giếng dùng để cung cấp nước uống hằng ngày. Năm ấy tình hình hạn hán thật sự không nhẹ, miệng giếng này đào xuống hơn sáu mươi thước mới có nước.

Nếu thấy nước, như vậy dưới giếng nước tất nhiên có kẽ nứt, hơn nữa lúc này mặc dù thời tiết rét lạnh, giếng sâu đạt sáu mươi thước nhưng nước lại chưa từng kết băng. Sau khi vài con chấn sơn cổ rơi xuống, nhẹ nhàng bay vào nước, sau đó một đường chìm đến đáy nước. Bắt đầu dưới sự thao túng của Ninh Tiểu Nhàn theo kẽ nứt dưới đất bò đi, hơn nữa răng nanh móng nhọn sắc bén đào đục tốc độ di chuyển cực nhanh.

Sâu trong lòng đất bò bò đào đào, dĩ nhiên không bị cấm chế củaTẩy Kiếm Các ảnh hưởng. Nếu không một mảng lớn núi non Tề Vân mỗi ngày muốn phát ra bao nhiêu lần tiếng cảnh báo?

Sau khi Ninh Tiểu Nhàn hạ chỉ lệnh thì không cần xen vào nữa. Những sinh linh kỳ dị đó sẽ tự hoàn thành nhiệm vụ. Đang lúc này, Người phụ nữ trung niên bưng hai chén nước nóng đi ra. Hơi nóng lượn lờ, vì bên ngoài rét lạnh mà bốc hơi thành sương trắng, thật lâu không tiêu tan.

Nàng cung kính đưa tới: “Hai vị đạo gia, mời uống... Uố... Ng! Nếu không đủ, trong phòng bếp ta còn nữa.”

Ninh Tiểu Nhàn nhận lấy nếm một ngụm, quả nhiên là nước nóng mới vừa nấu xong, không hề có mùi vị khác thường. Nàng uống một hơi cạn sạch đang muốn nói cám ơn, lời còn chưa nói ra khỏi miệng bên hông lại bị Mịch La đụng. Nàng khẽ liếc mắt, thấy hắn hình như không thể nhận ra hơi lắc đầu, lúc này mới tỉnh ngộ tới đây: “Đúng rồi. Tu sĩ Tẩy Kiếm Các đối đãi người phàm, tuyệt sẽ không khách khí như thế. Nếu nàng nói chữ cám ơn, ngược lại sẽ khiến nàng ta sinh nghi.” Trong lòng nàng thầm than, trên mặt lại nhàn nhạt ừ một tiếng, trả lại chén cho Người phụ nữ trung niên: “Đã đủ rồi.”

Quả nhiên thái độ của nàng mặc dù không khách khí, người phụ nữ kia nhận lấy chén, trên mặt lại tràn đầy vẻ vui mừng, tựa hồ có thể vì hai vị đạo gia làm chút chuyện mà cảm thấy cực kì vinh hạnh.

Ninh Tiểu Nhàn xem xét nàng mấy lần, đột nhiên hỏi: “Giờ đang nhàn rỗi thế này sao không có ai?” Mịch La Đứng ở một bên hơi nhíu lên mày, không biết nàng đang tính toán quỷ quái gì. Giờ phút này nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, nên mau chút ít rời đi mới đúng.

Trung niên nữ tử đáp: “Mấy ngày nay trong phái tới không ít khách quý, đám đàn ông đều bị gọi ra ngoài làm việc, chỉ chừa ta và con gái nhỏ canh giữ ở trong nhà.”

Ninh Tiểu Nhàn mở rộng ra thần niệm, quả nhiên cảm giác đến trong căn nhà đơn sơ còn có một cô bé, khuôn mặt non nớt, giống như vẫn chưa tới tuổi trâm cài (mười hai tuổi), chắc đấy chính là con gái nhỏc ủa vị phụ nhân này. Nàng không để ý tới ánh mắt Mịch La tiếp tục hỏi: “Ngươi ở dưới chân núi Tề Vân có có người nhà không?”

Người phụ nữ trung niên sửng sốt, không nghĩ tới đạo gia tôn quý sẽ hỏi ra vấn đề này, mắt thấy nàng ánh mắt sáng quắc đợi chờ đáp án, vội vàng nói: “Có, có. Con gái lớn năm ngoái lấy chồng, đến thôn Hạnh Phương dưới chân núi. Bây giờ, bây giờ mang thai ba tháng.”
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ