settingsshare

Nhóc Con... Tôi Thích Cô! Chương 8: Chương 8

Đang ăn thì nó nhớ ra 1 chuyện quan trọng:

- Ừkm... Bây h là mấy h rồi- nó vừa ăn vừa hỏi hắn.

Mở điện thoại ra hắn đáp:

- 8 rưỡi tối.

- Phuuuuuuuttt!!! Sax... - nó phun đầy cơm vào mặt hắn.

- Cô làm cái quái gì vậy hả, cô có biết như vậy là bẩn lắm ko???- hắn bực tức.

- Tôi...tôi... xin lỗi. Tôi ko cố ý. Nhưng...nhưng mà...

- Mà gì- Hắn cau có hỏi nó, rồi lấy khăn ướt lau mặt.

- Bây h là 8 rưỡi tối mà tôi vẫn chưa về nhà, bố tôi sẽ lo lắm.

- Xời. Tưởng gì? Ăn xong tôi đưa cô về là đc chứ gì .

- Nhưng... nhưng tôi ko biết đg về nhà .

- Saxxxx...- lần này thì đến lượt hắn bị sặc cơm.

- Cô có phải là người ko vậy đến đg về nhà mình mà còn ko biết.

- Tại...tại tôi chưa bao h ra khỏi nhà mà ko có người đưa đón cả. Hơn nữa tôi mới về nc nên ko biết đg đi.

- Ừ..ừkm. Ak cô ra nc ngoài từ luk nào???

- Ừm... từ 5, 6 tuổi thì phải.

6 tuổi. Chả phải đó là năm Chi Cheo phải chuyển sang Anh hay sao. Đó là năm mà Chi đã xa hắn. Từ đấy đến h hắn ko còn đc gặp lại Chi một lần nào nữa, ko nhẽ nó lại là Chi Cheo. Nếu đúng vậy thì sao nó lại ko nhớ hắn. Đang suy nghĩ miên man thì:

- Anh...Anh... ANH KEN- nó quơ tay trước mặt hắn gọi to.

Anh Ken tiếng gọi này sao nghe quen thuộc quá.

- Gì thế- hắn giật mình.

- Anh đang nghĩ cái gì vậy???

- Nhiều chuyện.

- Bây h tôi phải làm sao đây. Nếu ko về nhà thì tôi sẽ bị ba mắng, còn về nhà thì tôi lại ko biết đg về- nó lo lắng hỏi.

- Thì cô ngủ ở đây luôn đến sáng mai đi hok rồi về- hắn thản nhiên đáp.

-HẢAAAAA???- nó ngạc nhiên.

- Nhưng ba tôi sẽ mắng.

- Thì cô gọi điện xin phép ba cô đi.

- Ờ ha. Sao mình ko nghĩ ra nhỉ.- nó tự cốc vào đầu mình mấy cái.


- Cô thì nghĩ đc gì- hắn nhếch mép nói.

Nói xong nó chạy vụt lên phòng tìm đt.

Ông Lâm đang ở nhà đi đi lại lại, lo lắng ko biết rằng đứa con gái yêu quý của mình đang ở đâu. Ông sợ rằng nó lại bị tai nạn như năm 15t ( lí do vì sao nó bị mất trí nhớ). Ông đã sai người đi tìm nó khắp nơi mà ko thấy, ông gọi đt thoại cho nó thì ko ai nhấc máy. Ông đang lo lắng thì có tiếng đt của nó, ông vội vàng nghe máy:

- Con đang ở đâu rồi? Sao muộn rồi mà con vẫn chưa về nhà? Con có biết là ba lo cho con lắm ko?- ông Lâm hỏi dồn dập.

- Con...con...xin lỗi tại sáng con đau đầu quá nên...

- Con sao thế, sao tự nhiên lại đau đầu?

- Con ko biết. Sáng nay lúc đi hok về thì tự dưng con bị thế, bạn con thất vậy nên đưa con về, trên đg đi con ngủ quên nên bạn ko biết nhà mình và bạn đưa con về nhà nghỉ tạm.

- Ừm tốt. Nói với bạn ấy là cho ba gửi lời cảm ơn nhé. Thế bây h con đỡ đau chưa.

- Vâng. Con đỡ chưa rồi ạ con ko biết đg về nhà nên ba cho con ở nhà bạn tối nay nhé. Chiều mai đi hok rồi con về nhà đc ko ba.

- Vậy thì làm phiền bn con lắm. Con nói địa chỉ nhà bạn con đi. Ba sẽ nhờ bác quản gia đến đón.

- Thôi ko cần đâu ba. Bây h cũng muôn rồi ba ạ như thuế thì làm phiền mọi người lắm. Con ở đây cũng đc mà ba.

- Ừm... cũng đc vậy con đã ăn uống gì chưa.

- Dạ rồi ạ.

- Ừm... Vậy thì ngủ sớm đi nhé. Mai đi học về bác quản gia sẽ đón con.

- Vâng.

- Thôi nghỉ sớm đi nhé. Ba cúp máy đây. Chúc con gái ngủ ngon.

- Vâng. Ba cũng ngủ ngon.

Ông Lâm thở phào nhẹ nhõm vì đứa con gái yêu của ông vẫn bình an vô sự. Ông liền gọi điện cho bác quản gia:

- Dại thưa ông chủ tôi nghe.

- Ko cần tìm con bé nữa đâu.

- Dạ vâng. Tiểu thư đang ở đâu ạ.- ông quản gia lo lắng hỏi.

- Con bé sáng nay đau đầu nên nó ở lại nhà bạn rồi. Chiều mai đi học bác qua trường đón nó là đc.

- Dạ vâng thưa ông chủ.

- Thôi tôi cúp máy đây, bảo mọi người về nghỉ đi nhé.

- Dạ vâng. Chào ông chủ.

Quay lại nhà hắn.

Nó ngồi xuống giường mở nhật kí đt ra tất cả có 103 cuộc gọi của nhỡ của baba nó và 97 cuộc gọi nhỡ của bác quản gia. Nó ko ngờ mọi người lại lo lắng cho nó như thế. Nó cảm thấy thật có lỗi với mọi người.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ