settingsshare

Nhóc Con... Tôi Thích Cô! Chương 5: Chương 5

Phần vềTuấn ko thấy hắn và n ở lớp nên rất lo. Hỏi mấy đứa trong lớp thì mọi người bảo hắn lôi nó ra ngoài nên Tuấn đã lo nay còn lo hơn, Tuấn sợ rằng ko biết thằng bạn thân của mình có lzj Chi ko nữa. Hix. ( mọi người tl cho mình biết sao Tuấn lo cho Chi vậy nhé!!! Câu này khó nên dành cho các bn ). Đang định đi tìm thì Tuấn thấy n và hắn đang đi về lớp. Mặt hắn đắc chí thấy rõ còn n thì trông thảm hại hơn bao h hết. Thấy vậy Tuấn liền chạy lại gần hỏi:

- 2 người vừa đi đâu thế. Sao nhình mặt Chi xanh quá vậy. - qay qua hỏi hắn- mày vừa lzj Chi vậy hả???

Thấy thái độ kì lạ của thằng bạn, hắn hỏi:

- Mày làm sao vậy sao mày ko hỏi xem cco ta có lzj t ko?

- Chi là con gái thì có thể làm j đc mày- Tuấn cãi

- Sao mày bênh ng ngoài mà ko bênh tao - hây mày thích con nhỏ đó oy .

Bị thằng bạn bắt trúng tim đen Tuấn ấp úng, mặt đỏ như gấc:

- Tao...tao- hít hơi 1 cái Tuấn nói- mày điên ak lzj có chuyện đó ( có thật ko đây ). Tao chỉ sợ mày lzj Chi oy tao lại phải gánh trách nhiệm thì khổ cho t thôi- Tuấn ra vẻ đáng thương.

- Mày yên tâm tao ko để mày phải chịu đâu- hắn phẩy tay nói.

Từ nãy tới h n vẫn chưa kịp hoàn hồn nên ko để ý hắn và Tuấn nói gì, n chỉ biết đứng im như tượng, hồn cho bay tự nhiên trên mây ak nhầm trên cây, thấy vậy hắn gọi n:

- Này lzi mà đứng như tượng vậy?

- H...ả...hả???- n giật mình

- Tôi hỏi cô đang nghĩ cái gì thế

- Đâu...đâu có... tôi ko nghĩ gì cả.

Thấy vậy hắn đáp lại.

- Thế cô ko định vào lớp ak. Hay đứng đây cho ai ngắm- hắn trêu tức n.

Biết mình ko cãi lại đc hắn nên n đành lủi thủi bc vào lp. Còn hắn thì đang cười đắc chí. Xung quanh n bây h là cả tá các lời bàn tán.

- Sao con nhỏ này lại nghe lời anh Ken thế nhỉ?

- Ôi! Đây là lần đầu tiên tao thấy anh ấy cười.

- Anh Ken của lòng em

-...v....v...

Ngồi trong h học mà đầu óc n cứ để trên mây. N k thể nào hok đc, n ko thể nào hiểu đc vì sao hắn đi điều tra n để lzj oy còn bắt n đi làm osin??? N ko thể nào hiểu nổi hắn làm như vậy là có ý gì nữa. Lúc này n chỉ mong sao cho đồng hồ quay thật chậm để ko đến h ra chơi, h mà n phải làm osin cho hắn. Nhưng hình như ông trời ko thương n thì phải...

REEEEEENGGG!!!. - h ra chơi đã đến


Reeeeenggg!!! Tiếng chuông báo hiệu h ra chơi đã đến. Nhân luk hắn và Tuấn ko để ý nó đã chuồn thật nhanh xuống canteen. Nó lấy đò ăn oy chọn cho mình 1 chỗ trống trong canteen và ngồi xuống ăn ngon lành, thì:

- Chi bọn mình ngồi ăn cùng cậu nhé!- giọng nói quen quen vang lên

Nó ngước mắt lên xem là ai thì ra là hắn và Tuấn.

- Ừm... nhưng ở kia còn nhiều chỗ trống mà- nói oy nó chỉ tay về những cái bàn đằng xa chưa có người ngồi.

- Nhưng mình thích ngồi đây mà Chi cho mình ngồi cùng đi- Tuấn năn nỉ.

Nó đang ko biết phải làm sao thì... hắn thản nhiên ngồi xuống và Tuấn cũng kéo ghế ngồi xuống cùng.

- Cô đi lấy cho tôi 1 chai C2- hắn hất hàm nói vs n .

Nó định kãi lại nhưng nghĩ đến việc mình bị lộ thân phận nên nó lại đành thôi. Nó bc đến chỗ quầy bán nc lấy chai C2 và mang đến chỗ hắn.

- Của anh đây- nó đặt chai C2 lên bàn.

- Xin lỗi, tôi quên ko dặn cô tôi ghét uống C2 chanh nên phiền cô đổi cho tôi chai khác nhé.- hắn nói vs nó bằng giọng tội lỗi.

Nó tức nghẹn họng nhưng ko nói đc j, nó chỉ biết quay lại và đổi cho hắn chai C2 khác.

- Bác ơi cho con đổi chai C2 ị táo ạ- nó lễ phép nói vs bác bán hàng.

- Của con đây- bác bán hàng cần chai C2 vị táo đưa cho nó.

Nó quay lại về bàn mình, đặt mạnh chai C2 xuông bàn và định ngồi ăn tiếp thì:

- Cô lấy giùm tôi 1 chiếc bánh Sanwith kẹp thịt nhé.

Nó rất bực tức nhưng đành cố nhịn. Sau khi lấy sanwith cho hắn, nó ngồi vào chỗ cố ăn thật nhanh, để ko phải nhìn thấy mặt của hắn nữa. Nghĩ vậy nó liền cắm đầu ăn thật nhanh. Hắn và Tuấn thì cứ tròn mắt lên nhìn, trông nó bây h thật buồn cười. Thấy vậy Tuấn liền nói:

- Chi làm gì mà ăn nhanh vậy. Ăn từ từ thôi ko nghẹn đấy- Tuấn nối bằng giọng lo lắng.

Nó chỉ ngước lên oy lại cúi xuống ăn tiếp như ko có chuyện j xảy ra. Thấy vậy hắn và Tuấn ko nói gì nữa vì nghĩ rằng do nó quá đói nên thế. Tuấn và hắn đang ăn ngon lành thì:

- Tôi ăn xong oy, tôi đi trước đây- nó đứng dậy nói.

Hiểu đc lí do vì sao nó ăn nhanh, hắn nhếch mép cười:

- Cô cũng đc đấy nhỉ.

Nó ko nói gì mà chỉ bỏ lên trước.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ