settingsshare

Nhóc Con Dễ Thương, Em Là Của Tôi Chương 8: Chương 8

Sáng ngày hôm sau.

Tôi tỉnh dậy bò ra khỏi giường. Tuy hôm nay được nghỉ nhưng tôi lại chẳng muốn ngủ nướng. Tôi quyết định sẽ thay đổi mình và hôm nay tôi sẽ thực hiện. Khoác trên mình một chiếc quần bò và một chiếc áo thu đông hình micky, tôi khóa cửa, ra ngoài.

Thứ nhất: Biến bản thân thành tomboy. Đến một cửa hàng thời trang, tôi chọn quần áo cho mình. Và thế là, tôi thay một chiếc áo thun màu đen và một chiếc quần đen hip hop rộng thùng thìn, quên nữa, tôi còn vấn tóc lên, đội một chiếc mũ tomboy cũng đen nốt. Nhìn tôi không khác gì một chàng trai. Good! Tôi giơ tay hình chữ V.

Thứ hai: Học võ => khỏe mạnh

Tìm được một trường dạy võ tốt, tôi làm đơn xin học và được nhận vào. Ngày mai, tôi có thể bắt đầu học.

Cuối cùng: Thành một người lạnh lùng, tàn nhẫn.

Vần đề này, tôi không biết mình nên bắt đầu từ đâu nữa. Tôi cũng biết mình không thể dễ dàng thực hiện được. Tôi không thể lạnh lùng như Thiên Ân và cũng không thể vô cảm với mọi thứ. Thôi vậy! Đến đâu hay tới đó.

Tôi chán nản, dải bước thật nhanh trên con đường đông vui, tấp nập. Mọi việc đã giải quyết xong. Bước vào nhà hàng Ramen, tôi tự thưởng cho mình một bữa ăn ngon, đắt tiền. Ăn xong, tôi đi dạo khắp phố. Cuối cùng, tôi cũng có thể lạnh lùng được một chút còn tàn nhẫn thì chưa.

Những cơn gió của mùa đông tạt vào mặt khiến tôi lạnh buốt. Nhưng đâu bằng con tim gần như đã đóng băng của tôi. Kin, anh đang ở đâu? Nhóc có thể sống hạnh phúc được không? Anh hãy trở về bên nhóc có được không? Nếu nhóc thay đổi thì anh có giận nhóc không? Tại sao anh lại để nhóc cô đơn thế này. Nhóc rất nhớ anh, rất rất nhớ. Anh biết không?

Nước mắt lăn dài trên má, tim quặn đau, trống rỗng, hoang mang. Tại sao tôi là người phải chịu đựng tất cả chứ? Mọi thứ, tất cả đều dần dần biến mất trước mắt tôi. Tôi cứ chạy, chạy nữa, chạy mãi không phương hướng.

Những đám mây đen ùn ùn kéo đến che khuất ánh nắng mặt trời, gió thổi mạnh mang cái giá buốt của mùa đồng. Tách...tách... Trời bắt đầu mưa, càng ngày, càng to hơn. Hạt mưa tạt vào mặt làm tôi đau rát. Và tôi trú vào bến xe buýt. Nước bắn vào người khiến người tôi run lên bần bật. Mưa vẫn không ngừng rơi, gió không ngừng thổi. Tôi nép sát người vào nhưng vẫn thấy lạnh.

Bỗng một chiếc xe Limo dừng trước mắt. Một chàng trai cao lớn bước ra, đi về phía tôi, mỉm cười dịu dàng. Là ai vậy nhỉ? Là...ai...? Người tôi mềm nhũn, không còn một chút sức lực nào. Trước mắt tối sầm lại, tôi ngất đi, bên tai còn loáng thoáng nghe tiếng gọi của ai đó.

Tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ, cổ họng khô khốc, mặt trắng bệch như ma. Híc... lại bị ốm nữa rồi. Mà đây là đâu nhỉ? Tôi ngó đi ngó lại, nơi này chẳng có một chút gì quen thuộc. Nhưng căn phòng này đẹp thật. Mọi thứ được xếp ngăn nắp, cách bày trí đẹp mắt, sạch sẽ. Tường được sơn màu vani, tủ màu sô-cô-la, thảm màu xanh dương... Toàn là màu mà tôi thích. Lạ thế không biết? Nghĩ đi nghĩ lại, tôi lại thở hắt ra một cái. Hôm qua, tôi lại khóc nữa rồi. Không biết Kin có giận không nữa? Nhóc chỉ khóc thêm lần này nữa thôi, Kin.

Tôi ngả người xuống giường, trầm tư suy nghĩ. Lạ nhỉ, cuối cùng thì ai đã cứu mình cơ chứ? Cạch... Bỗng ai đó mở cửa bước vào phòng. Tôi giật mình, nhắm mắt, giả vờ chưa tỉnh. Hé mắt ra, thấy một chàng trai tuấn tú, đẹp trai, cao 1m84, gương mặt hút hồn. Anh ta ngồi bên cạnh tôi, rờ trán, nói nhỏ nhưng tôi vẫn loáng thoáng nghe thấy được.

- Sao mãi chưa tỉnh không biết?

Sau đó anh ta quay lưng, bước ra khỏi phòng. Tôi bật dậy, hô hấp ngắt quãng vì nín thở hơi lâu. Tên đó là ai vậy trời? Lại còn rờ trán mình nữa chứ. Chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra nữa.

Tôi lắc đầu, kéo chiếc chăn cực dày ra khỏi người, vươn vai, bước xuống giường. Tôi kéo chiếc cửa sổ ra, từng cơn gió nhẹ khẽ vờn mái tóc một cách thích thú. Tôi cảm nhận mọi động tĩnh xung quanh, đôi môi tạo thành một đường cong. Cảnh vật quanh đây tuyệt đẹp làm người ta cứ muốn ngắm mai không thôi. Tôi vuốt nhẹ mái tóc hạt dẻ, hành động vô cùng duyên dáng, vài cánh hoa từ cái cây gần cửa sổ vương trên mái tóc, cảm giác thanh khiết, tôi thích thú cười tươi. Tôi quay lưng, định cảm ơn anh chàng đó, rồi ra khỏi đây. Nhưng một điều bất ngờ xảy ra. Ối giời ôi! Sao căn nhà này rộng vậy trời? Giống như một mê cung huyên bí vậy? Rốt cuộc, mình đang ở tầng thứ mấy hả trời? Một bóng người tiến gần đến, tôi giật thót, nhảy lên ôm cái cột bên cạnh, lắp bắp.

- Là...ai...?

Người đối diện nhìn chằm chằm tôi, rồi bật cười ha hả.

- Đúng là nhát gan! Phư...phư...phư...

Tôi tức đỏ mặt, phồng má, trợn mặt nhìn anh ta, nói có phần ấp úng.

- Nói...cái gì hả? Ai...nhát gan chứ? Đó là giật mình hiểu chưa?

Chàng trai đó lại càng cười lớn hơn, ôm bụng cười ngặt nghẽo, phán một câu xanh rờn.

- Ừ thì giật mình. Phư...phư...phư...

Tôi hất mặt, chẳng thèm nói, tức giận vô cùng. Anh ta cư nhiên lấy mình làm trò đùa. Đúng là bực mình. Anh ta nén cười, vai hơi run run, nói.

- Bé thấy thế nào? Đã khỏe chưa?

Tôi chán nản trả lời.

- Khỏe. Với lại tôi không phải là bé.

- Nếu không phải là bé thì là bà à?

Tôi cứng họng, im bặt không cãi được. Cái đồ chết bầm, bổn cô nương... thật tức chết mà. Nhưng vì "con dân" (nói hơi quá) đành phải nhịn, nhịn thôi. Tôi nhẹ giọng, mỉm cười đến nổi da gà.

- Làm ơn chỉ đường cho tôi xuống nhà được không?

Anh ta nhếch môi, trong ánh mắt lóe sáng một tia nhưng chỉ là thoáng qua.

- Được.

Nắm tay tôi, anh ta kéo tôi, đi nhanh xuống những bậc cầu thang tưởng trừng như vô tận.

Đến nơi, tôi không nói lấy một lời cảm ơn, quay mặt bỏ đi nhưng bị một bàn tay to lớn kéo lại.

- Bé định đi đâu?

- Tôi đi đâu thì liên quan gì đến anh.

- Đừng lại lùng thế chứ.

Đôi mắt anh ta long lanh, ngân ngấn nước nhìn chăm chằm vào tôi làm người tôi nổi hết da gà. Khuôn mặt này là sao đâu, tôi nghi ngờ, gỡ tay minh ra, nói.

- Tạm biệt.

Anh ta đóng cửa lại, hét lớn.

- Bé nói tên của mình đi hẵng.

- Why?

- Nếu không bé đừng mong ra khỏi đây.

Tôi cười khổ, phun toẹt ra.

- Đinh Ngọc Thiên Hương.

Và tất nhiên, anh ta mở cửa cổng, tôi chạy thật nhanh ra ngoài, còn lè lưỡi trêu nữa chứ. Nhưng đâu biết, người đó đang mỉm cười như ánh nắng ban mai, dõi theo bước chân tôi.

- Nhóc!

*Nhân vật mới.

- Vương Tà Luân (18t): biệt danh Kin, là con trai của tập đoàn bất động sản ở Hàn Quốc nổi tiếng khắp cả nước. Ngoại hình: siêu handsome, đôi mắt cà phê hút hồn. Tính cách: lạnh lùng với mọi người chỉ riêng Hương thì dịu dàng, ấm áp. IQ = 280 (là một thiên tài) Cũng không còn sớm nữa, tôi chạy về nhà. Mẹ cũng chưa về, tôi tự làm bữa tối cho mình. Xong xuôi, tôi thưởng thức từng món một. Nghĩ đến anh chàng kì lạ kìa, rốt cuộc anh ta là ai? Sao lại muốn biết tên mình cơ chứ? Tôi vừa ngậm thìa vừa trầm ngâm suy tư. Kì lạ thật nha!

Ăn xong, tôi chuẩn bị nước nóng, rồi vào tắm. Dòng nước ấm áp xua tan đi hết u buồn, âu lo. Tôi thay quần áo, ngả mình xuống chiếc giường xinh xắn. Haizzzz... Không biết mai mẹ có về không nhỉ? Tôi thở dài một tiếng, rồi ngủ luôn không biết trăng sao trời đất là gì.

Sáng ngày hôm sau.

Vừa tỉnh dậy là tôi làm vệ sinh cá nhân, thay quần áo, xếp sách vở vào cặp rồi chạy xuống bếp chuẩn bị bữa sáng. Ăn xong, tôi vơ vội cặp sách, đi đến trường, không chút vướng bận. Dù sao hôm nay cũng đến phiên tôi trực nhật rồi nhà. Tôi ngân nga hát, tung tăng trên con đường quen thuộc.

Đến trường, tôi chạy ngay lên lớp, bắt tay vào việc. Hoàn thành xong, tôi chạy đến cánh đồng cỏ sau trường, nằm xuống *** cỏ mềm mại, tận hưởng cuộc sống. Những cơn gió vui đùa cùng mái tóc mềm mại, lá cây rơi xuống người tôi. Niềm thanh thản như muốn xoa dịu nỗi đau, vết thương trong lòng tôi vậy. Bỗng một bàn tay to khỏe đập nhè nhẹ vào vai tôi, khiến tôi giật mình ngồi dậy, xem đó là ai. Lý Triết Vũ? Sao anh ta lại tới đây? Tôi trố mắt ngạc nhiên, mặt đần ra như phỗng. Vũ bật cười, nói.

- Sao em lại có cái dáng vẻ đó?

Tôi lắc lắc đầu, cãi lại.

- Ai chứ?

Vẫn cái ánh mắt ấm áp đó, mắt tôi không thể dứt ra được, mặt tôi hơi ửng hồng. Vũ xoa đầu tôi, dịu dàng nói.

- Em đáng yêu thật!

Tim tôi bỗng đập nhanh, mặt đã đỏ nay còn đỏ hơn trái gấc, lắp bắp.

- Đ..á..n..g...y..ê..u...g..ì..c..h..ứ?

Sao thế nhỉ? Cái tim chết tiệt này đừng đập nhanh nữa. Vũ nhìn tôi chằm chằm như người ngoài hành tinh, cười lớn.

- Dễ thương thật.

Shock... Tôi ngẩn người, ngồi im thin thít chẳng nói được câu nào. Im lặng. Chỉ có tiếng cười của Vũ vẫn vang vọng. Im lặng. Hồn tôi bay cao, lơ lửng trên không trung, sau đó tự dưng phán một câu xanh rờn.

- Anh đáng yêu ấy.

Hất mặt bỏ đi, không để ý Vũ đã cười nay còn ôm bụng ngặt nghẽo nữa chứ. Híc... thật là mất mặt!

Về đến lớp, tôi vẫn chưa thể bình tâm được. Tự nhiên bảo mình đáng yêu với dễ thương. Aissss... Đùa cái kiểu gì vậy hả? Học sinh đã đến lớp gần hết. Nhìn thấy Tiểu Ngọc, tôi sửng sốt. Sao nhỏ lại bơ phờ, xanh xao thế kia? Tôi đỡ nhỏ vào chỗ ngồi, hỏi.

- Sao vậy? Ngọc có vẻ mệt mỏi.

Nhỏ Ngọc không nói gì, mắt vẫn nhìn về một khoảng không vô định. Tôi thấy lo lắng vô cùng. Ngày nào, Tiểu Ngọc cũng vui vẻ, hớn hở thế mà hôm nay im lặng, buồn tủi quá. Tôi không biết chuyện gì đã diễn ra nữa. Sau mấy ngày không gặp mà nhỏ đã thành ra như vầy đó.

Tiểu Ngọc không nói một câu, không động đậy y hết như một xác chết vậy. Vẫn chung thủy với chữ im. Reng... Chuông báo hiệu vào lớp vang lên. Tôi như ngồi trên đống lửa, lo lắng vô cùng. Một tiết...hai tiết...ba tiết...tiết cuối cùng trôi qua nhanh chóng. Thời gian không ngừng vận động, trôi đi. Tiểu Ngọc cứ đờ đẫn, như người mất hồn. Không thèm nói một câu nào cho dù tôi có gọi to, lớn hay bao lâu đi chăng nữa?

Tan học, nhỏ lại biến mất không nói một lời. Tôi ủ rũ, ỉu xìu dọn dẹp sách vở, đi về nhà. Trong lòng buồn vô hạn. Về đến nhà, tôi nằm ườn ra, mệt mỏi, buồn vô cùng. Nghĩ đi nghĩ lại thì không hiểu sao con bạn thân lại như thế nữa. Tôi vò đầu bứt tai trầm tư suy nghĩ. Cứ thế, thời gian vô tình cứ trôi. Xế chiều, mẹ bảo sắp về tới nhà, tôi dọn dẹp nhà cửa, rồi nấu cơm, làm toàn những món mẹ thích. Chuông cửa reo liên hồi. Bính boong... Bính boong...Bính Bính Bính Boong... Tôi tắt bếp gas chạy ra ngoài mở cửa. Vừa nhìn thấy khuôn mặt của người đối diện, tôi đã ôm chầm lấy.

- Mẹ! Sao bây giờ mẹ mới về?

Bà nhẹ nhàng vuốt tóc tôi, thủ thỉ.

- Mẹ xin lỗi. Vì bà ốm quá nên mẹ về muộn một ngày.

- Mẹ vào ăn tối nha.

Tôi ôm lấy cánh tay bà, thủng thỉnh bước vào bên trong.

Sắp xếp thức ăn lên bàn xong, tôi ngồi xuống ghế đối diện mặt mẹ. Chúng tôi vừa ăn vừa nói chuyện. Tôi còn tâm sự chuyện của cái Ngọc cho mẹ nghe nữa. Bà nói chắc là Tiểu Ngọc bị bệnh thôi, nhưng tôi vẫn cứ nghi nghi. Hay là nhỏ đi làm thêm? Nhưng làm gì mà đến mắc gầy, xanh xao đến thế. Nhất định tôi phải điều tra ra chuyện này. Ăn xong, mẹ tôi vào nhà nghỉ ngời còn tôi dọn dẹp bếp sau đó chạy lên phòng học bài. Tôi chẳng thế nào nuốt trôi những kiến thức cần học cho bài kiểm tra vào đầu. Cứ nghĩ đến Tiểu Ngọc là tôi lại mất tập trung. Và thế là tôi cứ cố gắng nhét những công thức khó nhằn vào đầu. Rồi cuối cùng, tôi trèo lên giường ngủ ngon lành như chưa có chuyện gì xảy ra.


Christmas is finally here

It’s time to celebrate

‘Cause you make a better world, year after year

Soon you’ll be on your way

Spreading joy everywhere

There’s no one like you

Santa, you are the one.

Nhạc chuông điện thoại vang lên. Tôi lấy gối bịt tai lại nhưng chưa được một lúc phải hất chăn ra, ngồi dậy. Mắt nhắm, mắt mở, tôi cầm điện thoại lên nghe.

- A lô.

- Nhóc con...

Thiên Ân? Cái giọng "quen thuộc" đểu giả này chỉ có anh ta thôi. Tôi hét vào điện thoại, tâm trang bực tức.

- TÊN ĐIÊN KIA! KHÔNG ĐỂ AI NGỦ À?

Hắn ta như muốn chọc tức tôi thì phải, cứ bình thản như không, lại còn trêu tôi nữa chứ.

- Be bé cái miệng thôi. Sao cô cứ hét rống lên như con lợn bị chọc tiết vậy hả?

Ặc... Tôi tức chết mất, ôi trời ơi, máu lên đến não rồi. Kiềm chế cơn tức, tôi "ngọt ngào" theo kiểu chết đi con.

- Ừ. Thanks bạn nha. Mình mới ngủ dậy lên mới vậy đây.

Cứng họng chưa con... Tôi đắc ý cười tươi như hoa nhưng nó lại bị vụt tắt bởi một câu nói của tên ác quý kia.

- Giọng của cô ghê quá đấy! Khiếp hơn cả khi cô quát. Đừng có nói cái giọng kia nữa, làm tôi muốn ói.

Rầm... Một khối đá 5000 tấn rơi vào đầu tôi. Cái gì hả? Ghê? Khiếp? Muốn ói Aisssss... Tức quá. Tên điên, tên khùng, tên thần kinh, ta sẽ băm người làm thịt chiên, vứt ra sông Hàn làm mồi cho cá $#$$$$&%^#$%$#$%. Tôi **** thầm đến bể cả hơi. Hình như không thấy tôi trả lời nên hắn trêu tiếp.

- Bí ngô, bí ngô... Này. bí ngô. Cô bị cắt lưỡi rồi à?

Tôi nắm chặt tay, quát lớn làm ngồi nhà lung lay như muốn đổ, muốn nổ tung ra, chim chóc sợ bay toán loạn.

- TÊN KHÙNG, ĐI CHẾT ĐI. CÒN GỌI NỮA TÔI XẺ THỊT ANH ĐÓ. HIỂU CHƯA?

Rồi cúp máy cái Rộp, vứt lên giường rồi nhắm mắt ngủ. Thế nhưng đâu có thoát dễ dàng như vậy. Chuông điện thoại cứ reo, reo nữa, reo mãi... Một đêm khó ngủ!

Hôm sau.

Tôi tỉnh dậy, vào nhà tắm đánh răng rửa mặt. Á á á á... Tiếng hét chói tai của tôi vang lên đến tận trời xanh. Mặt tôi làm sao thế này? Mắt thâm quầng, mặt trắng dã như người chết, môi thâm xì, đầu tóc bù xù, mắt nhắm mắt mở, quần áo xộc xệch. Hu hu... Trông kinh khủng hơn cả yêu quái. Tất cả là tại mi - Thiên Ân. Hắn cứ nháy máy tôi bao nhiêu lần khéo phải gần trăm cuộc làm tôi không tài nào mà ngủ được. Chờ đó tên kia, nhất định ta sẽ bắt người phải chịu nhiều đau khổ. Tôi cười nham hiểm, mắt lóe lên một tia.

Làm vệ sinh cá nhân xong, tôi chạy xuống nhà, đồ ăn đã được dọn sẵn, mẹ tôi đang ngồi ở ghế. Tôi chào mẹ, rồi cả hai mẹ con cùng ăn cơm. Và tất nhiên, mẹ tôi không quên trách tôi vì đêm qua hét rống lên. Đúng là oan ức mà. Tôi tạm biệt mẹ rồi đạp chiếc xe mẹ mới mua hôm qua đến trường. Đến sáng nay tôi mới biết là mình có xe mời. Vui ghê! Không phải đi bộ nữa rồi. Tôi nhe răng ra cười, mọi người chằm chằm giống như tôi là con điên mới trốn trai ra vậy. Híc... híc... "Được cái nọ thì mất cái kia" Câu tục ngữ này quả nhiên đúng. Tôi thôi không cười nữa, chân đạp thật nhanh.

Đến trường, tôi gặp lại một người mà tôi chẳng muốn gặp. Thiên Ân. Nhìn thấy hắn, mặt tôi đỏ bừng vì tức giận, mắt tôi đỏ ngầu, tay nắm chặt, lấy hết can đảm, gầm lên, quát thẳng vào mặt hắn.

- TÊN ĐIÊN KIA! ANH ĐẾN TRƯỜNG TÔI LÀM GÌ HẢ?

Học sinh trong trường giật mình quay lại nhìn tôi chằm chằm như sinh vật lạ. Tôi quên mất là mình đang ở trường mà giờ này học sinh đã đến gần như đủ cả. Bọn con gái khinh bỉ, chỉ chỏ, châm biếm tôi.

- Đứa nào vậy?

- Dám **** Hoàng tử nữa chứ?

- Nó cứ làm như mình quen Hoàng tử ấy.

Blap...blap...Đúng là xui. Tôi bị con gái công kích đến hỏng cả tai, chóng cả mặt, quay vù vù như quạt trần. Haizzz... Tôi thở hắt ra một tiếng.

Bỗng một bàn tay rắn chắc đập nhẹ lên người tôi, giọng nói trầm ấm vang bên tai.

- Bây giờ, em mới đến hả?

Triết Vũ? Anh ta mỉm cười nhìn tôi, còn Thiên Ân, hắn ta vẫn cứ vác các bộ mặt lạnh lùng đó, không nói một câu nào. Tôi vẫn nói đều đều.

- Ừm.

Ánh mắt sát khí của con gái trong trường càng ngày càng khủng khiếp hơn. Nó cứ chĩa vào người tôi như một thanh gươm. Tôi vẫn cứ lì mặt ra, lạnh lùng, không cảm xúc nói khẽ nhưng sắc.

- Xéo ngay.

Sau đó, tôi tiến thẳng về lớp chẳng thèm để ý đến những lời chế giễu của mọi người. Nhưng tôi không biết rằng có 2 người đang rất ngạc nhiên về sự thay đổi lạ kì đó.

Quá đỗi bất ngờ, tôi không nghĩ là mình lại lạnh lùng như thế. Và tôi bước vào lớp. Bọn con gái nhìn thấy tôi nguýt, mỉa mai, coi thường, tôi nhếch môi cười lạnh, về chỗ của mình. Thấy Tiểu Ngọc đang ngẩn ngơ nhìn tôi như người ngoài hành tinh vậy. Đột nhiên, mặt nhỏ dãn ra, mỉm cười với tôi.

- Hi, bạn yêu quý.

Sặc... Hôm qua nhỏ trông phờ phạc buồn phiên lắm cơ mà. Sao bây giờ lại vui vẻ như thế này? Tôi thấy hơi nghi nghi rồi đó, nhất định phải hỏi rã mới được.

- Ừ. Chào.

Trời, sao tôi lại lạnh lùng với nhỏ này vậy? Chẳng nhẽ nhiễm rồi? Tiểu Ngọc có chút giật mình, chớp chớp mắt cún, nghiêng đầu hỏi nhỏ.

- Hương, sao bạn lại xa cách mình thế?

Xì... Chỉ có giỏi đóng kịch, tôi bĩu môi, thì thầm.

- Làm diễn viên được rồi đấy!

Nói như châm chọc vậy mà nhỏ lại đỏ mặt, gãi gãi đầu, còn gượng gùng nữa chứ. Chả hiểu nổi. Reng...Vào giờ, học sinh ổn định chỗ ngồi. Tiết học diễn ra nhanh chóng và suôn sẻ.

Giờ nghỉ trưa.

Tôi kéo Tiểu Ngọc đến căng tin. Tôi nhất định phải làm rõ mọi chuyện ngay bây giờ mới được. Vì căng tin chưa đông lắm nên tôi và nhỏ nhanh chóng mua được đồ ăn, tìm được một chỗ ngồi thích hợp. Nhỏ giành lấy ăn trước, tôi chầm chậm, nói.

- Tiểu Ngọc.

- Gì vậy?

Nhỏ nhồm nhoàm ăn cái đùi gà, miệng còn dính mỡ, ngẩng đầu lên trả lời.

- Mấy hôm nay bạn làm gì mà hôm qua trông bờ phờ vậy? Lại còn có vẻ buồn buồn nữa chứ?

Đột nhiên, nhỏ khựng lại không ăn nữa, cúi mặt xuống, mặt đỏ lựng.

- Có gì đâu chứ?

Tôi nheo mắt, nghiêng đầu, tra hỏi tới cùng.

- Bạn có nói không?

Nhìn cái điệu bộ nguy hiểm này, nhỏ chấp nhận nói ra sự thật.

- Mình nói nhưng bạn đừng có cười nha.

- Ừ.

- Con nhóc kia!

Hải Đăng gọi lớn làm Tiểu Ngọc đang dọn nhà phải vội vàng chạy lên phòng anh ta. Cô lễ phép, cúi đầu trả lời.

- Cậu chủ dặn gì ạ?

- Tôi đói.

Nhỏ Ngọc vẫn ngu ngơ chẳng hiểu anh ta có ý gì. Ngây thơ đáp:

- Đói? Thì sao?

Chậc... Hải Đăng tặc lưỡi nhìn nhỏ, cậu nhóc ngán ngẩm buông ra yêu cầu.

- Nấu ăn cho tôi.

- Tôi? - Cô ngu ngơ, ngón tay trỏ vào mình vẻ "Sao lại là mình?"

- Chẳng lẽ là tôi? - Cậu nhướn mày, ngón tay chỉ vào mình kiểu "Không cô thì ai"

- Nhưng sao không nhờ Tiểu Ly ấy? Gọi tôi làm gì?

- Tôi thích hành hạ cô, đi nấu nhanh lên.

Hải Đăng bực mình gắt lên, cô bé giật mình chạy xuống bếp nấu mì.

Tinh... Bóng đèn 500W nháy lên. Hơ...hơ... Tiểu Ngọc cười nham hiểm. Nấu cho "cậu chủ siêu lương thiện" thì mì phải "ngon" và thật "đẹp mắt" mới được. Nồi mì yên vị trên cái bếp gas. Cuối cùng cũng hoàn thành. Tiểu Ngọc bê trên tay là một bát mì thơm nghi ngút. Nhìn "tác phẩm" của cô, Hải Đăng bất ngờ, nghĩ thầm: "Mình cứ tưởng là phải tệ lắm cơ chứ?"
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ