settingsshare

Nhóc Con Dễ Thương, Em Là Của Tôi Chương 18: Chương 18

- Chẳng lẽ cô quên chưa uống thuốc? À, chắc tôi nghe nhầm. Người vừa quát tôi không thể là cô được. Thường thì cô chẳng bao giờ dám cãi lại tôi. Hóa ra là tưởng tượng.

Hắn. Hắn. Hắn coi lời nói của tôi không có trọng lượng. Chẳng lẽ hắn nghĩ bản thân là mình tinh chắc? Ở với tên này thêm mấy hôm nữa thì chắc tôi đã giết hắn ngay tức khắc. Đúng là cái đồ đáng ghét, điên, khùng. Ta đây không chấp. “Nnhịn, nhìn, phải nhịn đến cùng” Quay sang nhìn Kin, tôi cười híp mí, “ngọt ngào”

- Kin, ai đã làm đồ ăn vậy? Anh có thế nói cho em biết không?

- Là… là… anh. (ấp úng)

- Vậy hả? Thế sao anh không nói cho em biết? (toàn mùi thuốc súng tuy đã kiếm chế)

- Anh không cố ý. (gượng gạo nói)

- Vậy ạ? Em hiểu rồi.

Vừa cười vừa nói. Bộc phát. Rồi chẳng biết sức mạnh ở đâu ra, tôi xách cả hai người ném ra ngoài cửa, bực mình hét lên.

- HAI NGƯỜI ĐI KHỎI NHÀ TÔI MAU. ĐỪNG BAO GIỜ BÉN MẢNG ĐẾN ĐÂY NỮA. NẾU KHÔNG TÔI CHÔN SỐNG. NHẤT LÀ ANH ĐẤY,TÊN ĐIÊN KIA (chỉ thẳng mặt Thiên Ân).

Kèm theo đó là tiếng “Rầm” khi đóng cửa của tôi. Cái đồ chết dẫm. Tôi hằm hằm đi vào chẳng thèm quan tâm hai người kia sống chết ra làm sao. Chỉ biết, tôi mà gặp một trong hai thì một là họ chết, hai là tôi chết. Thế đấy! Tối. Mẹ về. Tôi đã sẵn sàng ngồi vào bàn. Thay quần áo xong, mẹ tôi bước ra, ngồi phịch xuống ghế cũng tôi thưởng thức bữa tối. Vì vẫn còn tức Kin nên tôi chỉ ăn vài miếng nhưng lúc sau, tôi ăn hết mình. Phải công nhận là những món ăn rất ngon. Tay nghề của anh ấy khá phết đấy chứ (quá giỏi chứ khá cái gì).Nhớ lại tôi thấy mình hơi quá đáng, nhưng mà ai mượn Kin hùa vào với tên đáng ghét Thiên Ân kia làm gì. Hứ. Mặc kệ. Tôi chẳng muốn nghĩ nhiều cho mệt óc. Chuyện gì đến thì sẽ đến mà không đến thì thôi. Mẹ tôi buông đũa, nhìn tôi rồi nhẹ nhàng hỏi.

- Tiểu Hương, có phải hôm nay con và Kin lại giận nhau chuyện gì không?

- Dạ, không có gì.

- Thật không? Sao lúc nãy mẹ thấy thằng Kin đứng ở gần nhà mình nhỉ? Hay mẹ nhìn nhầm?

- Hả? Mẹ thấy Kin đứng gần nhà mình á?

- Ừ.

Tôi giật mình, chẳng lẽ vì muốn tôi tha thứ nên anh ấy đứng từ lúc đó đến giờ. Không phải chứ. Bật dậy, tôi vội vàng chạy ra khỏi nhà. Mong là trời tối nên mẹ nhìn nhầm. Nhưng sự thật chỉ có một. Một bóng dáng quen thuộc đang ở ngay trước mắt. Sao anh ấy lại ngốc như vậy cơ chứ? Đáng lẽ phải trở về nhà luôn, đứng ở đây làm gì. Giờ tôi nghĩ mình thật đáng ghét. Chỉ vì bản thân mà đổ lỗi cho người khác. Nhưng vì sao Kin vẫn không giận, không ghét tôi cơ chứ? Tôi chẳng có gì tốt đẹp, không đáng yêu chút nào. Dải bước thật nhanh, tôi run run, không dám đứng bên cạnh Kin, miệng mấp máy mãi mới nói được một câu.

- Anh, anh ăn gì chưa?

Ánh mắt trìu mến yêu thương của Kin chạm phải ánh mắt bối rối của tôi. Tôi nhìn anh. Anh nhìn tôi. Khoảng không gian như chỉ có hai người chúng tôi, im lặng. Mãi lâu sau, Kin mỉm cười, bàn tay dịu dàng vuốt mãi tóc tôi, giọng nói còn chút ngập ngừng.

- Em đã tha lỗi cho anh?

Đáp lại lời Kin chỉ là một cái gật đầu mạnh.

- Vậy thì anh sẽ không phải lo lắng nữa rồi. Khi em bảo không muốn gặp anh nữa thì tim anh nhói đau, khó chịu lắm. Dù em ghét anh cũng được nhưng đừng bao giờ nói không bao giờ muốn anh xuất hiện trước mặt em có được không?

- Không phải, không phải, tất cả là tại em ngu ngốc. Đều là lỗi của em. (gắng gượng, hối lỗi)

Đột nhiên, Kin ôm tôi vào lòng. Hơi ấm từ người anh xoa dịu trái tim đang run rẩy của tôi. Có lẽ tôi đang thực sự sợ hãi mình sẽ mất đi một người yêu thương? Tôi đã quá tham lam chăng? Vẫn cứ đứng im một chỗ, tôi để mặc cho anh ôm. Tim không đập nhanh. Chẳng lẽ tôi chỉ coi anh như một người anh trai không hơn không kém? Hình như tôi không yêu Kin như hồi bé, là thế. Hai long nhãn đã ầng ậc nước, rơi lã chã trên khuôn mặt, đau khổ nói.

- Em xin lỗi, thật sự xin lỗi.

- Sao lại xin lỗi? Em không làm gì sai cơ mà. (dỗ dành)

Im lặng. Tôi không biết mình nên mở lời như thế nào, chỉ sợ anh ấy sẽ rất đau lòng và bỏ mặc tôi. Tại sao tôi lại làm tổn thương những người mình yêu quý? Tôi là một người xấu xa đúng không? Bởi vì thế mà ba đã rời xa tôi. Không hiểu tôi đang làm gì nữa. Nước mắt vẫn không ngừng chảy, trái tim nhức nhối như có kim đâm vào. Như thế Kin sẽ buồn, mình không được khóc, phải vui lên như vậy mới bù đặp được những vết thương gây ra cho anh ấy trong thời gian không xa. Quệt đi nước mắt, tôi nở một nụ cười đáng yêu, buông Kin ra, bảo.

- Chắc là anh cũng đói rồi. Vào ăn cùng em nha.

- Ừ. Vậy cũng được. (gật đầu)

- Thế mới ngoan chứ. (trêu chọc)

- Ý em anh là chó nghe lời chủ răm rắp chứ gì. (tức đến đỏ bừng mặt)

- Đâu có. Ý em là anh đáng yêu. (nói dối không chớp mắt)

- Thật hả? Hì hì. Anh mà lị. (cười toe toét)

- Vào đi.

Tôi ẩy Kin thật nhanh nhưng thực chất là để anh ấy không phát hiện ra tôi đang cười trộm. Ổn định chỗ ngồi, tôi gắp nhiều thức ăn cho Kin dù anh ấy cứ kêu la nhưng bị tôi ép là im liền. Vui thật! Có thật là thế hay không? Hiện tại, chúng tôi đang an tọa tại phòng khách, một đĩa trái cây bày trước mặt. Là mẹ tôi chuẩn bị. Tôi ăn nhồm nhoàm như người chết đói mấy năm. Ấy thế mà Kin khẽ liếc tôi rồi cười ngoác cả miệng ra. Bực mình, tôi gắt gỏng.

- Bộ mặt em dính nhọ nồi hả? Sao cứ nhìn em rồi lại cười thế hả? Ăn mất cả ngon.

- Không. Tại chương trình này buồn cười.

Kin tỉnh bơ. Và thốt ra cái lý do rất là ngược đời. Ôi trời! Nếu chương trình mà anh ấy bảo buồn cười là chương trình hài thì tôi không nói nhưng đây lại là chương trình thời sự nó mới cay cú chứ. Haizzzzz... Chẳng hiểu Kin bị đứt dây thần kinh nào mà lại điên điên dở dở như thế cơ chứ. Vâng, tôi chỉ còn biết cười gượng gạo bời vì còn gì mà nói được với anh ấy cơ chứ. Bó tay chấm com rồi ạ. Khi bạn là Kin, biết mình nói hở thì sẽ rất xấu hổ đúng không, ngược anh ấy lại không biểu cảm, mặt chăm chú nhìn tivi, lại còn bật cười ha hả nữa chứ. Chạm dây. Tôi chắc chắn một trăm phần một nghìn đấy. Sai thì cứ mang tôi đi làm thịt viên chiên là xong. Lắc đầu. Tự dưng tôi lại thấy sợ Kin quá. Oa oa oa. Nhỡ bệnh này truyền nhiềm thì sao? Đó là một vấn đề cực lớn luôn. Mọi người cũng nên cẩn thận vào, không thì chết đó. Nha, nha.... Ngày hôm sau. Không biết vì lí gì mà tôi lại gặp nhiều xui xẻo đến thế? Đầu tiên là quên mang vở văn, thứ hai là bị chó rượt, thứ ba là gặp tên đáng ghét Thiên Ân đấy ạ. Quái lạ! Hôm nay có phải là ngày 13 thàng 6 đâu cơ chứ? Hức hức. Chắc tôi sắp biến thành cô nàng xui xẻo như Thái Linh rùi. Aishiiiiii... Vậy mà, hắn còn trêu chọc tôi nữa chứ. Hôm trước, tôi đã bảo hắn đừng có để tôi gặp cơ mà. Ấy vậy mà hắn lại còn đứng trước cổng trường, khoác tay lên vai tôi, nở một nụ cười sáng chói đến nỗi bệnh viện quá tải vì không chứa nổi thêm bệnh nhân. Ối giời! May là tôi không phải loại người hám trai nhá. Tuy nhiên tim tôi lại đập nhanh kinh khủng, phải trấn tĩnh mãi nó mới dừng lại đấy. Khổ nỗi, tôi lại không giỏi che giấu cảm xúc nên bị hắn bắt được tại trận là mặt tôi đang đỏ lừ. Được đà, hắn lại lên cơn, châm chọc tôi nhiều hơn. Sao lại thế nhỉ? Cái lúc hắn không may chạm vào tay tôi thì một luồng điện 220V chạy rẹt làm tôi giật mình, giấu tay sau lưng. Chẳng lẽ tay hắn chứa được điện? Chết, tôi điên mất rồi. Tự dưng lại nhớ lại chuyện đó làm gì cơ chứ? Hu... hu... hu... Không biết đấy thôi chứ từ lúc bắt đầu giờ học đến giờ tôi đã ăn hai viên phấn dài ơi là dài từ thầy Lâm dạy Toán. Mà rõ ràng là tôi có làm gì đâu cơ chứ? Người ăn phấn phải là cái bà Ngọc kia kìa, ngồi cứ cười toe toét như con khùng ý. Haizzzzzzz... Nhất định phải tập trung mới được, chứ không lại ăn thêm phấn thì đầu tôi sẽ có 3 trái ổi mất. Tại anh đấy - tên ác ma Thiên Ân. Và tôi không kìm chế được, đập đầu vào bàn rầm, rầm, rầm. Y như rằng, tôi bị lôi ra ngoài trở thành vật triển lãm ở hành lang. Nhục. quá nhục! Rồi bỗng, lưng tôi ớn lạnh vì có một đôi mất tia từ nãy đến giờ. Quay lại đằng sau, biết tôi thấy gì không, là Thiên Ân đấy ạ. Hắn đang ngồi vắt vẻo trên cây cổ thụ, nhìn tôi chằm chằm như sinh vật lạ, buông lời châm chọc.

- Trời! Ai đây? Tiểu Hương. Sao em lại phải ra ngoài đây? Một học sinh "gương mẫu" như em, lại phải quỳ, chậc, chậc.

Vâng, cái từ "gương mẫu" được hắn kéo dài, và nói rõ to. Hừ. Tên đáng ghét! Đừng tưởng ta không dàm cãi lại nhá. Chỉ là ta đang bị phạt thôi. Tưởng nhà ngươi chăm học lắm ý, suốt ngày trốn học đến đây để xiên xỏ ta đấy à. Ừ thì ta như thế đây, tại cớ làm sao mà ngươi cứ phải châm chọc ta cơ chứ? Bộ nó hay lắm hả? Đó là điều mà tôi muốn nói nhưng lại chẳng được. Kiềm chế nào. Nở một nụ cười đáng yêu, tôi khẽ đáp lại.

- Xin lỗi nha. Nhưng em đâu có phải là học sinh gương mẫu. Có vẻ đàn anh hiều nhầm rồi.

- Thật? (ngơ ngác như con nai vàng)

- Ừ.

Hắn ngây ngốc khẽ gật đầu một cái. Chẳng biết hắn làm sao mà cứ đơ cái người ra như vậy cơ chứ? Đúng là con trai, khó hiểu vô đối. Sau một hồi lâu, hắn mới tỉnh lại, hắng giọng, rồi cất tiếng.

- À, anh có chút việc nên đi trước đây. Bye.

Nhảy khỏi cái cây, bóng hắn khuất trong tầm mắt của tôi. Mình làm sao vậy nè? Cứ tìm dáng hắn là vì nguyên do gì? Thôi, biến đi xem nào. Và một lần nữa, "cốc" viên phấn nằm ngay giữa trán tôi, thầy Lâm trừng mắt, nghiêm khắc.

- Tiểu Hương. Nếu em còn không tập trung nữa thì tôi sẽ để em quỳ ở đó đến lúc tan học.

- Vâng ạ. Em xin lỗi thầy.

Thoát nạn. Qua tiết Toán, tôi được vào lớp với cái chân mỏi nhừ và khuôn mặt đẫm mồ hôi vì nắng. Ôi! Bụng tôi nó cứ réo từ nãy giờ. Chắc là tại mất nhiều sức quá đây mà. Xuống căng tin cái đã. Tôi thong dong bước vào, mua đồ ăn rồi ngồi vào một chỗ chén ngon lành. Cứ tưởng sẽ được yên ai ngờ, ba người Thiên Ân, Triết Vũ, Kin đang tề tịu tại một cái bàn trong xa và nhìn tôi với ánh mắt khó hiều. Ôi trời! Quả này tôi sắp trở ngôi sao nổi tiếng rồi đấy. Nhưng mà chả biết được 1 hay 2 phút là tôi sẽ chết vì cái đám con gái đang hét ầm đằng kia hay vì ba con người kia nữa. Oa oa oa. Tôi vẫn còn muốn sống lâu hơn nữa cơ. Không biết đâu. Tôi nhồm nhoàm ăn với tốc độ siêu phàm để trốn khỏi đây ngay lập tức chứ không thì... mọi người cũng đã biết đấy. Đáng lẽ tôi đã bỏ chạy thành công nhưng thật không tin được là lại bị bọn con gái xông đến hàng loạt vì ba người kia nên tôi bị đánh bật lại, bay xa mấy chục xăng ti mét đập đầu vào cái ghế, ngã dúi dụi, chỉ một từ thui: đau, đau thấu trời đất, đau đến ứa nước mắt tối tăm mặt mày. Tôi cắn răng chịu đựng ngước mặt lên thì sáu con mắt (của ai thì mọi người cũng biết đấy ạ) đang nhìn mình chằm chằm và còn có chút lo lắng trong ánh mắt đó. Giật mình, tôi lùi xa hơn 2 mét, sau đó cười gượng gạo vì có rất nhiều ánh mắt sát thủ đang chọc thủng cái bia đỡ tên là tôi. Không thể chịu đựng được nữa rồi. Tôi vùng dậy, bỏ chạy ra khỏi đám đông. Chẳng biết tại sao những khi buồn hoặc bực mình thì tôi lại chạy đến khu vườn sau trường? Ngồi phịch xuống gốc cây si cổ thụ, tôi ngắt một bông hoa cúc, cài lên đầu. Hi hi hi. Giờ tôi đâu khác gì công chúa đúng không nhỉ? Thế là tôi lại hết bực rùi, vui thế không biết. Đột nhiên, một tiếng nói trầm trầm vang bên tai.

- Nơi này khiến cô thích?

Còn ai vào đây nữa, Thiên Ân. Tôi quay đầu lại nhìn hắn, môi khẽ nhếch thành một nụ cười.

- Ừ. Chứ ở trong căng tin thì chắc tôi đã bị băm nhỏ làm thịt viên chiên rùi.

- Ai cho chứ. (bỗng gắt)

- Không biết. Cứ thế, hai chúng tôi ngồi đó. Không gian im lặng và yên bình biết bao. Thình thoảng lại có một đàn bướm bay qua, đậu vào những bông hoa để thụ phấn. Tôi khẽ liếc nhìn hắn, khuôn mặt sao lại dịu dàng đến thế. Đúng là chỉ khi ở nhà thì hắn mới để lộ ra bản chất thật sự của mình. Ơ? Sao tôi lại để ý đến chuyện đó nhỉ? Khùng thật. Giờ tôi đã biết là bản thân không có ghét hắn, mà chỉ là bực mình một chút thôi. Chuông reo. Tôi vào lớp, hắn cũng biến đi đâu mất. Hơi buồn một chút nhưng không sao hết. Vì tôi là nữ anh hùng cơ mà, không thể để tâm mấy chuyện cỏn con như thế được.

Tan học. Vẫn như bình thường. Tôi đạp xe chậm rãi trên con đường thẳng tăm tắp. Chỉ một mình. Brừm... Brừm... Một cái xe mô tô phân phối cao vượt mặt tôi. Chết tiệt! Có phải nó cố tình chọc tức tôi không vậy? Và cái chiếc xe đó đi chậm lại, ngang bằng với tôi. Tôi biết chủ nhân của nó là ai rùi đấy? Cái tên dở hơi xơi cám lợn Thiên Ân đây mà. Hình như mọi xui xẻo của tôi đều xuất phát từ hắn nhỉ? Thiên Ân cười toe nói.


- Xin lỗi, tôi không cố ý.

Trong 5s, lấy lại được bình tĩnh, tôi nở một nụ cười không thấy mặt trời.

- Ồ, không sao. Anh nghĩ là vậy hả?

Tôi nghiến răng trèo trẹo cố gắng sao cho giọng nói của mình ít mùi tà khí nhất. Không những không tỏ vẻ ăn năn mà hắn còn nhún vai như chọc tức tôi.

- Ừ. Thì đúng là thế mà.

Hứ. Ta đây tốt bụng không thèm chấp. Tôi cười tươi như hoa hướng dương, mắt phát ra tia lửa, ngọt ngào nói đến sởn hết cả gai ốc.

- Này, tránh ra cho tôi đi nhé. Hì hì. Thiên Ân đẹp trai, ga lăng.

Đơ tập đoàn. Mặt hắn thộn ra nhìn tôi không chớp mắt.

- Ế. Mình biết mình xinh gái rồi. Đừng có nhìn mãi thế chứ. Xấu hổ.

Lại đơ. Tròn cả con mắt. Tôi suýt nữa cười phá lên vì cái bản mặt cực ngố của hắn. Đây mà là tên Thiên Ân lạnh lùng mà tôi biết hả? Ối giời ơi. Nhịn cười đến nội thương rồi. Ngay lúc đó, tiếng nói rống lên của Tiểu Ngọc làm hắn giật mình tỉnh giấc.

- Này, đợi tôi về cùng với.

Khẽ lườm mặt cái rách mắt, tôi bắt bẻ, còn nháy mắt đểu nữa chứ.

- Tưởng mày về với "anh" Hải Đăng rồi.

- Ơ? Bà thích kháy đểu tôi đến vậy à?

- Không. Sự thật là thế. (tỉnh bơ như quả mơ)

Đốp một cái. Éc, rát quá. Cái con này dám đành mình, tôi liếc xéo đe dọa. Sau đó kéo nó lên xe, gồng người đạp, nhưng vẫn còn nói vọng lại.

- Khi nào muốn ngắm mình thì đừng có công khai như thế nhé.

Hắc hắc. Coi như là mình win rồi. Tôi cười đắc thắng để con bạn ngẩn ngơ chẳng hiểu cái gì đang diễn ra. Về đến nhà đã có bữa cơm thịnh soạn do chính tay mẹ yêu dấu của tôi chuẩn bị. Tôi lăng xăng vào phòng thay đồ rồi lại lăng xăng đến bên bàn ăn. Ôi chao! Nhìn đã thèm rồi. Mẹ tôi vừa ngồi xuống thì ngay lập tức, tôi nhanh nhảu mới mẹ xơi xơm rồi gắp lia lịa đồ ăn. Ngon quá! Vâng, giờ miệng tôi nhồm nhoàm nhai như người mấy năm không ăn nhưng với tôi một ngày không ăn đã chết rồi nói gì đến mấy năm cơ chứ. Mẹ tôi chỉ lắc đầu mỉm cười, cúi xuống ăn tiếp. A! Đúng rồi! Hôm nay có phim Hàn Quốc “City Hunter” công chiếu. Giời ơi! Sắp phát sóng rồi, tôi phải nhanh lên mới được. Khoảng 5 phút sau, tôi đã có mặt tại phòng khách. Coi nào! Kênh mấy vậy trời. Nhớ rồi. May thật mới đang quảng cáo chưa có phim. Tôi dán mắt vào ti vi, khéo ai đến cũng chẳng biết nữa là. Lee Min Hoo kìa! Đẹp trai khủng! Đúng lúc đó, “reng, reng, reng” chuông điện thoại ré lên như cháy nhà, tôi giật mình, đành bỏ phim ra nghe với lại mẹ tôi đang bận dọn dẹp cơ mà. Bực dọc, chẳng biết là ai tôi đã gắt góng, giọng nói như đấm vào tai.

- Alô!

- Ơ? Cái bà này, tôi có làm gì đâu mà bà gắt với tôi? (là Tiểu Ngọc)

- Ai mượn tôi đang xem phim hay thì bà gọi? (cãi đôm đốp)

- Có chuyện nên mới gọi. Bộ sai hả? (ré lên như lợn bị chọc tiết)

- Ừ. (nhàn nhạt)

- Thôi không rảnh đâu mà cãi nhau với bà làm gì cho mệt. Thế đã biết gì chưa? Biết cái gì? Thì học sinh trường British đang tìm bạn gái để đi dạ hội bên trường Key ý. (hồ hởi như nhặt được vàng)

- Ừ. Tiếc là tôi chẳng quan tâm. (dửng dưng)

- Úi giời! Cứ bảo không quan tâm đi, tôi chắc chắn thể nào cái tên Thiên Ân ý cũng rủ bà đi cho coi. (bĩu môi)

- Kệ. Mặc xác hắn. À quên, chắc bà cũng được “anh” Hải Đăng mời đi chứ gì. Gớm chưa! (Châm chọc, cười đểu ơi là đểu)

- Bà… bà quá đáng! (xấu hổ)

- Đi mà gọi cho anh yêu của bà đi, tôi cúp máy đây, đang xem phim dở.

Rụp một cái. Tôi biết thể nào Tiểu Ngọc cũng đang đỏ mặt và tức giận cho mà coi. Trêu bà này vui phết. Nhưng chẳng biết Tiểu Ngọc làm gì mà nói thiêng thế không biết. Tôi chưa kịp xoay người bước đi, thì đã “reng, reng, reng” tôi nhảy dựng lên, cầm máy lên nghe không cần biết đò là ai.

- Alô! Tôi – Đinh Ngọc Thiên Hương xin nghe.

Đầu giây bên kia sau 30s mới trả lời.

- Là tôi. (giọng nói có vẻ lạnh lùng)

- A! Hoàng tử Thiên Ân đó hả? Sao cái số mình nó “sướng” thế nhỉ? Được đích thân Hoàng tử băng giá ở trường British gọi điện. Đúng là tu mấy kiếp mơi được như thế. ( giả vờ phấn khởi nhưng thực chất toàn là ý châm trọc)

- Có cần phải kháy đểu nhau như thế không? (bực tức)

- Sao anh lại nói thế? Em đang rất rất là vui vì được Hoàng tử như anh gọi điện đấy ạ (có mà muốn đấm chết ngươi thì có)

- Thôi đi, không cần phải giả nai, tôi nhìn thấu tim gan của cô rồi.

- Khiếp! Anh cứ nói quá, em đâu có giả nai, hức hức, anh nói thế làm em buồn lắm đây ạ. (vờ thút thít)

- Tôi không tin cô.

- Ấy chết! Chẳng lẽ em nói gì sai ạ? Một người đẹp trai như anh rất hút hồn người khác đấy ạ (có hút chó thì đúng hơn)

- Cô có để tôi nói vấn đề chính không hả? (hét)

- È hèm. Vậy thì nói luôn đi, rắc việc quá. (trở lại nguyên hình ban đầu)

- Tối mai cô có rảnh không? (giọng nói có phân ngập ngừng)

- Muốn mời tôi đi dự tiệc chứ gì? (tự cao tự đại)

- Sao cô biết? (ngạc nhiên)

- Ôi giời ơi! Tôi vốn thông minh mà lị. Nhưng mà nói thật là tôi không có hứng thú với mấy bữa tiệc tùng đó đâu, đừng mất công mà mới. ( tự sướng sau đó thì nhất quyết từ chối)

- Nếu cô không đi thì tôi sẽ nói với mẹ cô là lần trước cô bị đánh nên phải ở nhà tôi. (nhếch mép cười nửa miệng)

- Anh… anh… anh… Sao anh dám hả? (lắp bắp không nên lời)

- Hỏi ông trời vì sao tôi dám?

Là bởi vì cô quá ngốc thôi. (xuất khẩu thành thơ)

- Tôi… tôi… tôi đồng ý là được chứ gì. (gượng ép)

- Vậy mới ngoan chứ. ( cười ha hả) Mai khoảng 6h tối, tôi sẽ đên đón cô, đừng mong trốn thoát. Bye.

Aaaaaaaaaa! Tên điên kia! Tức quá! Sao hắn dám áp đặt tôi hả? Cuối cùng thì tại sao tôi lại xui xẻo đến thế cơ chứ? Oa oa oa. Cái gì không đến thì lại đến, còn cái gì muốn đến thì lại không đến? Ông thần xui ơi là ông thần xui, dạo này ông bám tôi sát quá rồi đấy. Haizzzzzzzzzz… Đúng là số con rệp.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ