settingsshare

Nhóc Con Dễ Thương, Em Là Của Tôi Chương 13: Chương 13

Vấn đề khó giải quyết nhất bây giờ là chỗ ở. Kin không đồng ý cho tôi ở đây. Dù tôi đã năn nỉ + khóc lóc cầu xin nhưng vẫn chẳng thế thay đổi được gì. Mà nếu tôi ở đây thì anh ấy sẽ chuyển đến đây ở. Tôi không biết nên chọn cách nào nữa. Một là đến nhà Kin ở. Hai là cùng Kin ở nhà tên đáng ghét Thiên Ân. Tôi thở dài thườn thượt. Ở đâu cũng chết. Tôi nhớ nhà quá đi mất! Sao chẳng ai hiểu cho tôi thế này cơ chứ. Chẳng lẽ số phận của tôi là bị ông thần xui bám suốt đời hay sao? Không biết đâu. Chắc tôi không thế sống nổi mất. Chuyện đó để sau vậy. Sau một hồi suy nghĩ, tôi đưa ra quyết định cuối cùng là... cho tôi ba tiếng để trả lời sau. Nhưng Kin cũng giống hắn nhất quyết không đồng ý. Tôi ỉu xìu như bánh bao gặp nước. Tự dưng cảm thấy Kin đáng ghét quá đi mất. Cứ tưởng thương tôi lắm nhưng ai ngờ lại giáng cho tôi một "bất ngờ" khiến ma quỷ còn sợ chạy bay cả dép. Không khéo tôi - Đinh Ngọc Thiên Hương sắp trở thành tâm điểm của thế giới rồi đấy. Đẳng cấp quá pro nhưng trong vòng ba giây đã bị đập tan nát không còn gì hết luôn. Thế thì biến thành như vậy làm gì. Chỉ tổ mình chết họ sống cười ha hả. Quả này, thánh cũng không thoát được chứ đừng nói đến ông trời nhá! Hay là đến nhà Kin đi cho xong? Nhưng mà đến đó ở thì không biết mấy tiếng, tôi đã lạc ở đâu đó sống tới già không thì đầu tôi đã quay vòng vòng như mặt trăng quay xung quanh Trái Đất, còn tóc thì biến thành một kiểu kinh dị nhất thế giới. Nghĩ đến đã rùng mình. Vậy thì ở nhà hắn là tốt nhất. Ừ. Nhà hắn tuy to bằng nhà Kin nhưng lại không như mê cung và cũng dễ dàng tìm được nơi mình muốn đến. Cứ quyết định thế đi. Tôi ngập ngừng nói với Kin vì sợ Kin giận nhưng Kin lại tặng tôi một nụ cười sát thương cao nhất đối với bọn con gái là vậy chứ với bản thân tôi nó lại là một viên đạn giết người. Nhìn như vậy thôi, nhưng chắc chắn Kin đã nghĩ ra một trò quái hiểm để trừng trị tôi. Sao mà gian đến thế nhỉ? Gác chuyện đó ra một bên, điều tôi lo sợ nhất là Kin và tên đáng ghét Thiên Ân sẽ chiến đâu ác liệt. Hai con người đó như là nước với lửa. Hễ gặp nhau thì lại gây sự rồi thì đấu võ mồm không khéo lại đấu đá bằng chân tay thì tôi bó tay chịu trói. Úi! Không khéo tôi lại bị đã bay ra ngoài lúc nào không biết. Và người chịu khổ nhiều nhất chính là tôi - Đinh Ngọc Thiên Hương này chứ ai nữa. Hình như hắn cũng sắp về rồi. Tôi sợ hắn và Kin lại giết nhau ngay lập tức thì chết. Oh my God! Vừa nhắc tới tào tháo thì tào tháo xuất hiện. Khuôn mặt rõ là sáng rực rỡ chói cả mắt nhưng thấy Kin một cái thì tối sầm lại, mắt đỏ ngầu như quái vật ngoài hành tinh. Chữa cháy! Chữa cháy! Cà Kin nữa, nhìn mặt anh ấy kìa, phừng phừng, ngọn lửa tức giận như muốn thiêu đốt cả ngôi nhà. Tôi phải làm gì đây? Làm gì đây? Tinh! Bóng đèn 500W lóe sáng. Vậy là tôi sẽ thoát được với kế hoạch này. Hơ... hơ... tôi cười cực kì nham hiểm nha. Ngay lúc trận chiên chưa kịp bắt đầu, tôi đã rón rén lủi đi. Hắc... hắc... Thế là khỏi phải điếc tai nhá. Nhưng không, tôi bị hai bàn tay to khỏe kéo lại một cách dễ dàng. Hu... hu... Vậy là hết. Sao không đánh nhau tiếp đi chứ? Tự dưng lại lôi tôi vào cuộc. Bất hạnh. Thật bất hạnh. Giờ tôi biết làm sao đây. Nếu ở đây thêm vào phút nữa thì chắc tôi đã chết rồi.

Vâng, cuộc thấm vấn bắt đầu. Tôi là người bị hỏi còn Kin và Thiên Ân là người hỏi. Và tôi phải trả lời đúng sự thật chứ không banh xác như chơi. Oa oa oa, có ai cứu tôi với? Chả giống với thẩm vấn gì cả. Chẳng khác nào bị tra tấn với hàng ngàn mũi dao đâm vào người. Hỏi tôi mà cứ như là ép cung ấy. Người nào cũng muốn tôi trả lời theo đúng ý họ thế thì bảo sao tôi không trả lời. Chỉ nói đúng ba từ: "I dont know" cũng làm hai người tức giận. Tôi phải cho họ đánh nhau rồi bỏ trốn lên phòng mới được. Buồn ngủ quá! Chẳng lẽ không còn cách nào hay sao? Oh my God! Không khéo mai tôi biến thành một con gấu trúc chính hiểu. Ông thần xui ơi! Tha cho tôi hôm nay đi.

- Giờ em muốn ở nhà tôi và hắn ta sẽ chuyển đến đúng không?

Tiếng nói đáng ghét này không của ai khác chính là hắn.

- Nhóc nói đúng đi.

Đây là của Kin đấy ạ. Ôi trời! Tưởng tôi là cái máy muốn điều khiển là được chắc. Hết chịu nổi rồi. Tôi bật dậy, hét lớn.

- Cả hai có im lặng được không hả? Tôi là đồ chơi chắc. Sao cứ thích người khác làm theo ý của mình vậy hả? Hai người thật đáng ghét. Biết vậy tôi đến nhà Triết Vũ ở nhờ cho xong.

Ặc. Sao tự dưng tôi lại nhắc đàn anh vậy hả? À, vì anh ấy là người đáng tin cậy nhất. Hình như tôi nói hơi quá thì phải. Nhìn họ kìa, há hốc miệng, đờ người ra, mặt ngố vô cùng. Hứ. Ai mượn chọc điên bổn cô nương làm gì. Tôi cười đắc thắng, vênh mặt, kiễng chân bước lên phòng. Ở lại vui vẻ. Hơ... hơ... Good luck!

Tối. Tôi mới chịu mò xuống. Linh nhi dọn sẵn bàn ăn, bày nhiều đồ trên đó. Mùi thơm bay thẳng vào mũi tôi. Chạy như phóng tên lửa, tôi ngồi vào bàn. Thấy Linh nhi ngơ ngác như con nai vàng, tôi gãi đầu, mỉm cười. Tôi chuẩn bị cho thức ăn vào miệng. Ơ? Sao Linh nhi không ngồi xuống ăn cùng tôi nhỉ? Tôi cất lời.

- Linh nhi, em ngồi xuống ăn cùng chị đi nào! Ăn một mình thì chán lắm!

- Thôi, em đâu dám. Cô chủ...

Tôi liếc mắt như nói: "Phải gọi là chị chứ"

- À, chị cứ ăn đi ạ.

- Không được. Nhất định em phải ngồi xuống đây cùng ăn với chị.

- Nhưng...

- Không nhưng nhị gì hết. Chẳng lẽ em định cãi lời chị hay sao?

- Vâng. Em biết rồi ạ.

Tôi nhanh tay, kéo Linh nhi xuống cái ghế bên cạnh. Và chúng tôi cùng có một bữa ăn ngon lành. Tôi và Linh nhi bật tivi ngồi xem chương trinh hài và cười thoải mái. Ủa? Vậy tên đáng ghét Thiên Ân và Kin biến đi đâu rồi nhỉ? Tôi đập nhẹ vai Linh nhi, thắc mắc.

- Linh nhi. Lúc chị bỏ lên phòng, Thiên Ân và anh chàng ngồi cùng anh ấy đâu rồi?

- Dạ. Em thấy họ bỏ đi mà trông mặt có vẻ tức giận lắm ạ.

- Thế à? Cảm ơn em. Đến giờ vẫn chưa thấy Thiên Ân về hả, Linh nhi?

- Vâng.

Haizzz... Chả biết hai người có giết nhau không nữa? Thiệt tình, chỉ mới nói một chút như vậy thôi mà. Không suy nghĩ nữa. Xem phim thôi nào. Khi nào xảy ra chuyện hẵng tính. 11h đêm. Linh nhi đã đi ngủ trước. Ngồi trên ghế sô-fa, mắt tôi cứ ríu lại, miệng ngáp dài, ngắp ngắn. Chờ hắn mấy tiếng rồi mà chẳng thấy mặt mũi đâu cả. Sao lại đi lâu thế không biết? Hừ. Nếu không vì áy náy thì tôi đã đi ngủ từ lâu rồi ấy chứ đâu phải chịu khổ thế này. Hu... hu... hu... tôi buồn ngủ lắm đây nè! Không khéo mai lại dậy muộn thì toi. À? Quên mất, hắn bảo xin nghỉ ở trường cho tôi gần hai tuần cơ mà. La la la la không phải đi học. Tôi có thể ngủ nướng cả ngày rồi. Vui ơi là vui! Và tôi lại ngồi chờ tiếp. Vo ve... vo ve... trong căn phòng rộng chỉ còn tiếng muỗi và đét... đét... tiếng đập muỗi của ai đó. Ngứa thế không biết. Bọn muỗi chết tiệt này, để ta trừng trị các ngươi. Đập, đập, đập và đập. Lạ nhỉ! Sao vẫn chưa hết? Tôi đập nhiệt tình như vậy cơ mà. Chắc mấy con muỗi cái đẻ con nên mới vậy. Nhưng tôi không chịu thua đâu. Thế là tôi đã sáng tác ra một bản nhạc có tên "Chết mày con muỗi". Hình như tôi hơi thái quá. Cứ như kiểu đang đi giết giặc ý. Mà tôi đâu có chiến với giặc mà chỉ tàn sát với kẻ thù có tên "Con muỗi". Nghe buồn cười nhỉ! Nhưng tôi thấy vui lắm ý. Còn thấy chờ hắn là đúng. Giữa trận chiến, tiếng chuông cửa vang lên. Ngừng. Tôi định chạy ra mở nhưng nghe thấy tiếng bước chân lại thôi. Và đúng như dự đoán. Giờ tên Thiên Ân kia mới mò về. Tôi tức giận vô cùng. Tại sao hắn lại về muộn đến thế làm tôi mất giấc ngủ ngon lành cơ chứ? Sao bộ dạng hắn thê thảm thế nhỉ? Dáng đi xiêu xiêu vẹo vẹo như người say rượu. Haizzzzzz… Chẳng hiểu vì sao hắn lại bị như vậy không biết? Tôi vội vàng đỡ hắn, giọng bực tức.

- Sao giờ này anh mới chịu mò về hả?

Hắn ngẩng đầu lên, tròn mắt nhìn tôi.

- Em đợi tôi?

- Ừ. Để xem anh chết ở đâu rồi bỏ trốn được chưa?

Hứ. Làm gì mà ngạc nhiên thế không biết? Chẳng lẽ tôi là người vô tâm hả? Nếu không phải anh cho ở nhờ nhà thì tôi cũng không rảnh hơi đâu. Đồ chết bầm. Ấy vậy mà, mắt hắn sáng lên. mỉm cười, nói.

- Em không ghét tôi đúng không?

Ghét? Đến tôi còn chẳng biết mình có ghét hắn hay không nữa? Kể ra, tên đáng ghét đó cũng có mặt xấu mặt tốt. Với lại, hắn đã cứu tôi rất nhiều lần. Tên này cũng không đáng ghét như tôi từng nghĩ. Tôi khẽ gắt. vẻ nghiêm trọng lắm.

- Anh mà còn làm cho người trong nhà lo lắng thì tôi sẽ ghét anh, hiểu chưa?

- Vậy tôi sẽ không như thế nữa.

Sặc. Cứ tưởng hắn **** lại chứ. Ai ngờ, lại còn nghe lời tôi.

- Bộ anh ăn nhầm cái gì hả? Sao tự dưng lại răm rắp đồng ý vậy? Hay là có âm mưu gì?

Bỗng, hắn sị mặt, vờ giận dỗi như con nít.

- Lời của tôi không đáng tin đến thế cơ à?

Đáng yêu quá! Tôi lại phát hiện ra bộ mặt tiếp theo của hắn rôi. Không ngờ cơ đấy. Mình giỏi ghê! Chắc chắn còn nhiều tính cách và cử chỉ đáng yêu của hắn cần được tôi tìm thấy, Hu... hu... Sao mà tên này nặng thế nhỉ? Mãi mà chưa tới phòng, bực hết cả mình. Oa! Sống rồi. Tôi mở cửa phòng, quăng hắn xuống giường. Thế là xong! Đang định quay đi, thì bị hắn kéo lại, ngã vào người hắn. Cái gì thế này? Mặt tôi đỏ bừng như trái cà chua Oa oa oa. Tha cho tôi đi. Tôi vùng vẫy, cố thoát khỏi vòng tay rắn chắc nhưng không được nên gào lớn.

- Thả tôi ra. Này, tên kia...

Miệng hắn ghé sát vào tai tôi, thì thầm.

- Có phải em thích Triết Vũ đúng không?

What? Anh ta vừa nói cái gì hả? Ai thích Triết Vũ cớ chứ?

- Vớ vẩn! Anh điên à? Tôi không thích Triết Vũ chỉ là ngưỡng mộ thôi. Đồ óc lợn.

- Thật?

- Chứ còn gì nữa. Anh đang chọc phá tôi đấy à?

Đột nhiên hắn mỉm cười, ôm chặt lấy tôi, nhìn tôi chằm chằm.

- Vậy là được rồi!

Cái gi mà được với chả không được. Tôi sắp nghẹt thở rồi. Tôi muốn giết hắn quá. Haizzzz... Chết này! Tôi đập vào người hắn một cái. Vòng tay buông lỏng, tôi liền chui ra ngoài.

- Hứ. Không thèm mà chơi với anh đâu.

Rồi bỏ về phòng, bỏ lại đằng sau là một chàng trai đang cười hạnh phúc.

Ngày hôm sau. Những tia nắng ban mai len qua khe cửa chiếu vào mặt. Tôi dụi dụi mắt, vươn vai tỉnh dậy. Trong phòng tắm, tôi đánh răng, rửa mặt, sau đó ngâm mình trong bồn tắm. Chẳng hiểu sao tôi lại không thấy buồn ngủ chút nào cả? Định ngủ nướng nhưng kế hoạch bất thành. Tôi mặc quần áo, rồi xuống phòng bếp. Hình như hôm nay đã có người mua đồ. Tủ lạnh đầy nguyên liêu tươi ngon. Tôi bắt tay vào làm món sườn xào chua ngọt. Lâu rồi không nấu món này. Tôi phải trổ tài nấu nướng mới được. Khoảng 40 phút sau (tức 6h 20), tôi đổ món ăn ra đĩa, sắp xếp bàn ăn cũng với bánh mì và trứng ốp la. Hoàn thành! Kính koong... Kính koong... Lạ thật! Mới sáng sớm mà đã có người đến thăm hắn à? Không hiểu ai lại dở hơi không biết? Tôi chạy ra mở cửa. Kin? Sao anh ấy lại đến đây nhỉ? Tôi nháy mắt tinh nghịch, tươi cười nói.

- Mới sáng sớm mà anh đã đến đây. Chẳng lẽ là gặp hắn?

Kin giật mình, hoảng hốt xua tay.

- Không phải, nhóc hiểu nhầm rồi.

- Trễu anh vui thật. Mà cái va li này là sao?

- Thì anh chuyển đến ở với nhóc mà.

- What? Hai người làm lành rồi à?

- Anh ta đã đồng ý cho anh ở đây.

Tôi che miệng cười, lẩm nhẩm: "Anh ta mà tốt như vậy á? Chắc hẳn có gì mờ ám ở đây?

- Anh vào nhà đi!

- Ừ.

Tôi cùng Kin vừa nói chuyện vừa nhanh chân dải bước về phía cửa. Kin để đồ đạc ở trên ghế sô fa, liếc nhìn vào trong bếp, cười nói.

- Em đang làm bữa sáng hả?

- Vâng. Nếu anh chưa ăn thì tí nữa vào ăn cùng nha.

- Tất nhiên.

- Em lên gọi cái tên điên kia đây. Ở chung nhà với anh ta đến là khổ.

Mặt tôi hằm hằm như chuẩn bị giết người, dậm chân tiến thẳng đến phòng hắn đập rầm rầm.

- Tên kia, trời sáng rồi!

Và một tiếng quát lớn vang từ căn phòng.

- Biến đi! Để yên cho tôi ngủ.

Lại còn như vậy nữa hả? Được thôi. Tôi đã có cách khiến anh phải thức dậy rồi. Lấy trong phòng bếp một cái xoong và một chiếc thìa, tôi lao thẳng vào phòng, gõ lấy gõ để. Bong... Bong... Nào! Để xem anh có ngủ được không? Đúng như dự đoán, hắn bật dậy, hét lớn.

- Cô làm gì vậy hả? Cút ra khỏi phòng...

Hình như nhìn thấy tôi, hắn im không nói nữa. Tôi trừng mắt, nghiến răng.

- Cút ra khỏi phòng nào? Anh thử nói lại coi. Cẩn thận không tôi có cả xoong và thìa vào mặt đấy. Chuẩn ra ăn sáng đi. Còn để tôi đợi thì đừng có trách.

Hắn gãi gãi đầu, ậm ừ. Tôi hất mặt, ra ngoài. Không biết sao hôm nay mình lại dũng cảm thế nhỉ? Chắc tại tôi tức anh ta chuyện dám ôm tôi đây mà. Nghĩ đến lại thấy tức quá đi mất. Sao hắn lại dám làm như vậy hả? Biết vậy cho hắn nhịn đi cho xong (T/g:vậy thì anh ấy sẽ ra ngoài ăn, có chết ai đâu. TH: Ừ. Nhưng sao lại xía vào chuyện của ta hả? Biến ngày. T/g: Em đi liền). Tôi và Kin ngồi chờ hắn 10 phút mà chưa thấy ra. Đúng lúc chán nản. hắn thong thả bước ra, bình thản như không. Tôi bật dậy, đập bàn cái rầm, gào lên.

- Nếu không muốn ăn thì thôi. Lề mè như con rùa. - Quay sang Kin - Kệ hắn. Anh và nhóc cùng ăn đi.

Kin gật đầu. Không ngờ lời nói của tôi có trọng lượng như vậy? Chưa đầy 3s. hắn đã ngồi xuống ghế, cầm cơm ăn ngon lành. Hừ. Tên này đúng là vừa điên vừa khùng. Nếu không muốn nói là dở hơi hết thuốc chữa. Thế đấy. Bữa ăn diễn ra chẳng mấy suôn sẻ. Cái bản mặt nhơn nhơn của hắn như chọc tức tôi vậy. Haizzzz... Không biết đến khi nào mới hết đen đủi đây nhỉ? Kết thúc bữa ăn. Tôi ra ngoài đi dạo tất nhiên là có hai cái đuôi bám theo rồi. Không biết từ khi nào tôi trở thành tội phạm nhỉ? Đi đâu cũng có người đi theo là sao? Tôi đâu phải là siêu sao mà cần bảo về cơ chứ. Đúng là dở hơi. Haizzz... Tức quá đi mất! Cứ ở gần nhau thì bọn họ lại cãi nhau nghĩa là đấu võ mồm không ngừng. Tinh! Bóng đèn 1000W lóe lên trong đầu. Phải cắt đuôi. Nhất định là vậy! Tôi giả vờ ôm bụng, nhăn mặt.

- Đau bụng quá! Hai người chờ tôi ở đây một chút nha.

- Nhanh lên.

Hắn đấy. Cái tên sao chổi à quên khắc tinh của đời tôi mới đúng chứ. Tưởng làm cái mặt lạnh lùng là cool hả? Plè... Plè... Đáng ghét!

- Cần thận đó, nhóc!

Đúng là Kin có khác. Dịu dàng, ấm áp hơn bao giờ hết nhưng sao lúc chiến đấu với hắn thì lại đáng ghét thế nhỉ? Người đa tính cách. Quên mất, đây đâu phải là thời gian suy nghĩ vớ vẩn cơ chứ. Tôi vờ ôm bụng, từ từ bước đi, miệng cười toe toét nhưng hai người kia không phải hiện ra. Sau đó, tôi chui vào cái siêu thị được cho là to nhất ở đây. Mua đồ ăn vặt mới được. Tiếp tục cuộc hành trình, tôi đi lòng vòng quanh hồ. Bỗng, một đám người chặn đường tôi, cười đểu.

- Cô em có muốn đi chơi với tụi anh không?

Tôi trừng mắt, vung tay, quát.

- Biến ngay.

- Đừng giận dữ chứ! Chỉ là đi chơi thôi mà.

- Trông em cũng được đấy. Bị thương hả? Cần anh gọi người đến khám không?

Cả lũ cười phá lên, nhìn tôi như muốn muốt chừng. Đừng tưởng bổn cô nương dễ bắt nạt. Mơ đi! Thành quả học võ của ta không phải là công cốc. Đã đến lúc cần dùng. Tôi cười nhạt, khinh bỉ nói.

- Muốn chơi thì kiếm chỗ khác. Tôi đây không có người với loại người như lũ khốn các người đâu.

- Lũ khốn? Cô em to mồm đấy! Không biết có làm được trò trống gì không?

- Phải tiếp đãi cô em thật chu đáo mới được.


Bọn chúng vừa nói xong, xông lên bắt tôi. Có chút hoảng sợ, nhưng sau khi tìm lại được bình tĩnh, tôi lấy tư thế đúng nhất, chạy đến chỗ bọn chúng. Tay đấm vào bụng thằng tóc xanh, rồi xoay người đạp tên tóc đỏ, lại vào ngay chỗ hiểm nữa chứ, làm thằng bé nằm lăn lóc dưới đất. Chỉ còn hai thằng nữa. Tôi tiếp tục đánh. Ngục được một thằng nhưng đứa còn lại có vẻ khó ăn. Tuyệt chiêu cuối cùng nè.

- Cú lốc xoáy xoắn ốc!

Éc... Tên đó đỡ được. Hu... hu... Thất vọng về bản thân quá đi mất. Hình như tôi đang xuống sức. Oh my God! Mình nên làm gì đây? Ngay khi tên đó phản công, tôi chỉ biết nhắm mắt chờ chết.

- Dừng. Được rồi đó. Làm tốt lắm!

Oái! Giọng nói này... là... là... tên Thiên Ân? What? Sao hắn biết tôi ở đây vậy trời? Thế nào cũng bị xử đẹp cho coi? À, giớ mới nhớ lúc nãy hắn nói cái gì ấy nhỉ? Làm tốt lắm là sao? Tôi mở mắt, nhìn thấy cái tên đáng ghét đang vỗ vai cái thằng cầm đầu định đánh tôi lại còn cười nói nữa chứ. Chuyện này là sao? Mọi chuyện được giải quyết ổn thỏa. Mấy cái thằng điên kia là đàn em của tên Thiên Ân. Hắn nói muốn thử sức tôi xem thế nào. Ngọn lửa đam mê ý nhầm tức giận bùng bùng cháy, tôi dậm chân uỳnh uỳnh, hét.

- ĐỪNG ĐỂ TÔI NHÌN THẤY CÁI TÊN ĐÁNG GHÉT NHÀ ANH NỮA. - Quay sang Kin vẫn đang bình thản như không - CẢ ANH CŨNG VẬY ĐẤY.

Sau đó bỏ về nhà không nói thêm câu nào cả. Để mấy người còn lại đần mặt, im thít. Tôi đóng cửa phòng cái rầm, rồi đi tắm. Tự dưng tôi thấy tổn thương vô cùng, lại còn khó chịu nữa chứ. Sao họ lại có thể xem tôi như một thứ đồ chơi vậy chứ? Tôi thấy ghét hai người đó ghê gớm và không muốn gặp họ một chút nào cả. Thả mình vào dòng nước ấm áp, tôi muốn thanh thản hơn. Khoảng 30 phút sau, tôi nhảy khỏi bồn tắm, mặc quần áo, mở cửa, nhảy lên chiếc nệm êm tuy không phải của tôi. Mai nhất định tôi sẽ không thèm nói chuyện với hai người kia cho coi. Mà vết thương của tôi gần khỏi rồi chắc là khoảng 1, 2 ngày nữa có thể tháo băng. Yeah! Tôi sắp thoát khỏi đây và được gặp rồi. Vui quá đi! Tôi nhảy tưng tưng trên chiếc nệm. Không biết mẹ tôi có ăn uống đầy đủ không nữa? Chắc mẹ tôi chẳng sao đâu. Bà ấy khỏe như vậy cơ mà. Oáp... Oáp... Ngủ thôi! Mắt díp lại rồi. Cứ thế, cứ thế, tôi chìm vào mộng không gọi là đẹp có thể coi là ác mộng cũng được. Ngày hôm sau. Tôi tỉnh dậy, tâm trạng vẫn còn tức giận lắm đó nhà. Ai nói gì là tôi xử đẹp luôn tất nhiên là trừ mẹ tôi ra rùi. Chui ngay vào phòng tắm, tôi liền đánh răng, rửa mặt. Tự dưng, tôi nhớ giấc mơ hôm qua "đẹp" thế không biết làm tôi mấy lần bật dậy. Oa oa oa. Mắt thâm quầng, tóc tai bù xù vì lăn đi lăn lại, quần áo nhăn nheo... có khác nào quỷ không hả trời. Tôi không ngờ nó lại "vui" đến vậy. Khéo mai tôi phải cầu trời khấn phật tha làm ơn làm phúc THA cho đứa con gái bất hạnh này đi ạ. Đẹp, đẹp đến mức khủng khiếp luôn. Giá mà tôi chết quách đi cho xong. Mơ gì mà đáng sợ thế cơ chứ. Rùng mình. Tạt nước vào mặt, phải tình hắn mới được. Hôm nay tôi vẫn muốn trở thành con người đáng sợ như hôm qua. Oa. Phục mình quá đi. Tôi với bộ quần áo chuẩn bị sẵn, nhẹ nhàng mặc vào người sau đó ruỳnh ruỳnh bước ra. Cả căn nhà rung chuyển như động đất 9.99 độ hite. May là chưa sập. Tôi uyển chuyện xuống nhà với vận tốc nhanh như à không nhanh hơn gió ấy chứ. Và kít, tôi phanh lại khi nhìn thấy hai sinh vật nhầm hai người trước mặt, ngay sau đó, lướt qua, không để tâm, bắt tay vào làm bữa sáng cho mình, chỉ có mình tôi được ăn ấy ạ. Tôi cũng muốn Linh nhi vào ăn nhưng biết là mình không có quyền nên tí nữa sẽ nấu cho cô bé sau. Mùi thơm nức thay nhau tỏa ra khắp căn phòng. Bụng tôi bắt đầu biểu tình dữ dội. Này, phải chờ chút chứ, sắp xong rồi. Chị sẽ cho em ăn no thì thôi. Xong xuôi, tôi dọn thức ăn ra bàn, ngồi từ từ ăn và hai người đối diện tôi coi như không khí. Ngon quá! Đúng là món tủ mà. Khoảng 15 phút sau, tôi hoàn tất bữa ăn. Dọn dẹp và rửa bát, tôi bỏ ra phòng khách ra xem phim. À, hình như hôm nay bác sĩ đến kiểm tra vết thương thì phải. Không biết đã khỏi hẳn chưa nữa, vui thiệt! Chẳng may, tôi đánh mắt trúng phía hai người kia, miệng há to có thể nhét vừa một con chó. Hóa ra, tôi làm cho họ bất ngờ đến thế cơ à. Mà thôi, xem hoạt hình đã. Vâng, tôi cứ ngồi ôm bụng cười ha hả vì bộ phim Tom & Jerry đễn nỗi chảy cả nước mắt cơ mà. Xem đi xem lại mà vẫn thấy hay và hài vô cùng. Hai con người trong bếp ấy ạ, vẫn đang dửng dưng uống cà phê hay gì đó, chắc là ổn định tinh thần rồi đấy. Tôi chống cằm gật gù. Khi đó, chuông cửa reo. Sau đó, Linh nhi bước vào cùng với bác sĩ tên Điền. Cô bé cúi chào tôi và hai người kia (quay sang họ, quay lại) thông báo.

- Cô chủ, bác sĩ đã đến rồi ạ.

- Ừ. Mời bác ngồi.

- Em xin phép đi làm việc khác ạ.

- Vậy thì em đi nhanh đi không cần thẩn bị đuổi việc đấy.

Tôi đánh mắt nhìn hai cái người đáng ghét kia, cố tình nhấn mạnh từ đuổi việc. Như hiểu ý tôi, Linh nhi cúi đầu, đi ra. Và bác sĩ Điền hỏi thăm tình hình của tôi.

- Cháu thấy thế nào? Có sót hay mọc mủ gì không?

- Dạ, không ạ. Cháu không còn thấy đau nữa.

- Để bác kiểm tra xem sao.

Bác Điền nhẹ nhàng gỡ gạc băng ra khỏi má trái của tôi. Nhìn một lát, bác ấy cười bảo.

- Tốt, tốt. Tình hình vết thương đã gần khỏi hẳn. Chỉ còn một vết sẹo bé đang dần lành. Khoảng một ngày nữa là sẽ không sao.

- Vâng ạ. Bác uống nước đi ạ.

Tôi mỉm cười, nói chuyện với bác Điền một lúc lâu. Được một chút, bác ấy có việc nên phải về. Tôi cũng không nên giữ lại, tiễn bác đến khi bóng khuất xa ngôi nhà. Vườn hoa! Tôi chạy thẳng ra nơi đó. Ngồi trên đám cỏ đáng yêu, tôi cười toe toét, vuốt nhẹ những bông hoa. Gió khẽ thổi, tạt nhẹ vào mặt khiến tôi thích thú, cảm thấy hơi nhột. Bọn mày muốn chung niềm vui với tao đúng không? Vậy thì phải mở tiệc chứ nhỉ. Tôi lấy giấy bút, viết một danh sách dài những thứ cần dùng nhưng chưa có ở nhà đưa cho chị Minh ra siêu thị mua. Phi như bay vào trong nhà, tôi định coi phim tiếp nhưng lại bị hai người kia chiếm chỗ mất rồi. Tôi lén lút rình xem họ đang xem cái gì. Ặc. Tom & Jerry? Tưởng chỉ có mình tôi trẻ con ai ngờ... Lại còn cười khì khì nữa chứ. Đó là chưa kể, tên đáng ghét Thiên Ân cố gắng bịt tay, không cười nhưng chẳng nhịn được. Nhìn họ đáng yêu thật. Éc. Bảo giận nhưng khi nhìn thấy hai người hạnh phúc như vậy tôi lại chẳng thể. Với lại, hôm qua họ làm như vậy là chỉ muốn chắc chắn tôi có an toàn hay không? Thôi vậy. Tôi đi đến gần, đập vào vai mỗi người một cái, trêu.

- Bắt quả tang hai người đang xem phim hoạt hình.

Kin và Thiên Ân tròn mắt nhìn tôi như người ngoài hành tình. Im ắng. Im ắng. Mãi lúc sau, Kin mới lên tiếng.

- Nhóc không giận anh nữa à?

Tên Thiên Ân nhìn vui vẻ lắm nhưng vẫn tinh vi, giọng có phần hờn dỗi.

- Sao em không giận tôi đi?

Mất cả hừng. Dù gì bổn cô nương đang vui nên không chấp. Tôi tinh nghịch, nháy mắt mà chính bản thân đang nổi da gà.

- Muốn giận mà không được.

- Thật?

Kiệm lời thế. Cả hai hiểu nhau trước đâu mà trả lời đồng thanh thế.

- Ừm. Hôm nay sẽ tổ chức tiệc tại khu vườn hoa nhà anh đấy, Thiên Ân.

- Tại sao?

- Vết thương còn một chút xíu nữa là khỏi.

Hắn không nói gì chỉ khẽ gật đầu, trông có vẻ buồn buồn. Hay là linh cảm tôi sai nhỉ?

- Thế thì chuẩn bị thôi.

Vâng, Kin phá tan cái bầu không khí ảm đạm này.

- Nhưng chị Minh đi mua đồ cần dùng chưa về?

- Bày bàn ghế cơ mà.

- Cứ để cho người hầu làm cũng được.

Lại là hắn đấy ạ. Một câu lạnh mà súc tích là phong cách của tên này. Tôi trừng mắt, đe dọa.

- Nếu muốn thế thì đừng tham gia nhá.

- Không muốn là được chứ gì?

Cộc lốc. Mất hết cảm xúc. Vui nên mới tha chứ không tôi xé xác hắn ra rồi. Công việc bắt đầu. Tuy không chỉ định nhưng mọi người đều giúp đỡ rất tận tình. Nếu bảo tôi nói ai lười nhất thì là hắn - Thiên Ân. Sai bảo với hắn là chủ yếu. Hết thuốc chữa với tên này luôn.

A! Chị Minh về rồi. Tôi chạy lẹ ra mở cửa, phụ chị ý xách đồ. Hứ, hai người đáng ghét kia chẳng ga lăng gì cả. Thấy người ta xách nặng thế này mà không giúp gì cả. Nhưng chắc là chỉ có tên Thiên Ân thui vì Kin đã giúp tôi xách một túi đồ to cơ mà. Xí! Đồ công tử bột. Tôi sắp xếp nguyên liệu lại, xắn tay định gọt cà rốt thì Linh nhi chạy vào, cười bảo.

- Cô chủ để em phụ nhé!

- Ừ. Vậy em giúp ta nha. Giờ ta đi thái thịt đã.

- Vâng.

Công việc cũng không quá cầu kì. Tôi chỉ định làm tiệc có bò nướng lúc lắc cùng một vài món tráng miệng. Tôi bày thịt vừa thái lát ra đĩa, cùng lúc đó, Linh nhi cũng đã gọt xong những loại củ cần thiết. Hình như việc bày bàn ghế cũng đã xong, chị Minh vào phụ tôi làm món tráng miếng. Tranh thủ, tôi bảo bác Hoa mang bếp nướng và chuẩn bị làm nóng nó ở ngoài rồi lại tiếp tục làm. Tầm 4 giờ chiều, moi người đã dọn thức ăn ra bàn, xếp những xiên bò lúc lắc riêng. Chỉ còn một công đoạn nữa là xong. May là có Linh nhi và mọi người giúp đỡ chứ không bây giờ cũng chưa xong. Được rồi! Tôi tắt bếp, mở vung và nếm thử món tráng miệng. Perfect! Chạy ra ngoài, tất cả đã tụ họp đông đủ. Tôi hắng giọng, nói lớn.

- CẢM ƠN MỌI NGƯỜI ĐÃ GIÚP ĐỠ ĐỂ HOÀN THÀNH MỌI THỨ! CÓ LẼ NGÀY MAI TÔI PHẢI RỜI XA NƠI NÀY ĐỂ TRỞ VỀ BÊN TỔ ẤM. NHƯNG Ở ĐÂY, TÔI CẢM THẤY HẠNH PHÚC VÀ RẤT YÊU QUÝ MỌI NGƯỜI. BỮA TIỆC NÀY CÓ THỂ COI LÀ BỮA TIỆC CHIA TAY. MONG MỌI NGƯỜI SẼ NHỚ ĐẾN TÔI. VÀ MỜI MỌI NGƯỜI CÙNG NHẬP TIỆC VỚI MỘT NỤ CƯỜI.

Kết thúc là một tràng pháo tay của mọi người. Một giọt nước mắt rơi, tôi quay mặt muốn giấu không cho ai nhìn thấy. Bữa tiệc chất chứa niềm vui. Tuy vậy vẫn có những giọt nước mắt, Linh nhi ôm lấy tôi khóc thút thít như vừa bị lấy kẹo.

- Thế là em không được gặp chị nữa ạ? Em buồn lắm.

Tôi cốc nhẹ vào Linh nhi một cái, mỉm cười, xoa đầu cô bé, khẽ thì thầm.

- Tất nhiên là không phải vậy. Chị cũng đâu muốn rời xa Linh nhi cơ chứ. Nhất định chị sẽ cùng mẹ chuyển về đây và thăm em thường xuyên.

- Thật không ạ?

Mắt cô sáng lên, gương mặt biểu hiện sự hạnh phúc.

- Ừ. Chị nói thật.

- Vậy thì Linh nhi không buồn nữa đâu.

Xin lỗi Linh nhi vì đã nói dối em. Thật sự, chị không phải là ở Hàn Quốc đâu mà rất ở gần đây. Dù không thể nói ra nhưng chị mong em sẽ tha lỗi cho chị. Tôi cầm xiên bò lúc lắc, cắn một miệng. Vị mặn mặn, cay cay, chút ngọt ngấm vào miệng. Tạo nên một hương vị rất độc đáo. Mắt tôi khẽ liếc nhìn tên đáng ghét Thiên Ân. Sao trông hắn có vẻ buồn buồn thế nhỉ? Chẳng lẽ có chuyện gì xảy ra? Chân tôi chẳng tự chủ tiến về phía hắn. Oa oa oa. Cái gì xảy ra thế nào? Không muốn đến đâu. Nhưng phóng lao thì phải theo leo thôi. Tôi gượng một nụ cười méo mó, đập đét một cái vào vai hắn, cười gian.

- Sao thế? Thất tình hửm?

Hắn thở dài thườn thượt, trả lời cứ như không.

- Gần như thế.

Sặc. Bộ dây thần kinh của hắn có vấn đề hả? Đáng lẽ phải đốp chát lại chứ? Tình khí thất thường chẳng biết đường nào mà lường. Cắt ngang dòng suy nghĩ, giọng nói của Kin kéo tôi về thực tại.

- Nhóc ăn không?

Trước mắt tôi là miếng táo có hình như con thỏ, nhìn yêu thế không biết. Không trả lời mà tôi giật luôn miếng táo ăn. Kin lắc đầu với cái tính này của tôi. Hì hì. Đành vậy chứ sao. Bởi vì nó đã thành thói quen rồi. Cứ thấy đồ ăn là mắt tôi sáng lên như hai đèn pha ô tô. Có lẽ suốt đời cũng chẳng sửa được. Tôi gãi gãi đầu, cười xòa. Mặt Thiên Ân méo xệch, mắt như muốn cụp xuống, trán nhăn lại. Cuối cùng, Thiên Ân quay lưng bỏ đi. Lòng tôi như trùng xuống, có chút thất vọng. Sao lại thế nhỉ? Cái tên kia lại dám bỏ đi trong cái bữa tiệc này thật là bất lịch sự. Niềm vui tự nhiên bay đi đâu hết. Nhưng khi thấy Kin nhảy múa, làm mặt hề, tôi bật cười và gạt hắn ra khỏi suy nghĩ. Tiếp tục chạm cốc với mọi người. Tiệc tàn. Mọi người dọn dẹp sau đó về phòng. Còn tôi và Kin vẫn đang ngồi xem tin tức thời sự. Chẳng hiểu sao tôi lại có sở thích này không biêt? Im ắng. Im ắng. Không ai nói một câu nào. Sự im lặng đến đáng sợ, giống như có một luồng sát khí bao trùm tất cả. Chắc là tôi nhầm. Trời đẹp như ngày hôm nay thì lấy đâu ra sát khí cơ chứ. Nếu có thật thì không khác gì cảnh trong phim cổ trang, xuyên không. Lại nhớ đến thần tượng của tôi. Nhan Nhược Bình ấy ạ. Ước gì tôi và chị ấy là hai chị em kết nghĩa thì tốt biết bao. Những động tác múa kiếm điêu luyện nhìn mà sướng cả con mắt. Lại còn cảnh giết người lia lịa của chị ý và anh Lãnh Thiên – phu quân chị ý. Tiên đồng ngọc nữ có khác. Tuy thế tôi lại không thích bị xuyên không chút nào. Bởi vì tôi sợ mẹ sẽ đau lòng. Xùy xùy… Sao tự dưng tôi lại vớ va vớ vẩn thế nhỉ? Đúng là khùng hết thuốc chữa mà. Quay sang nhìn Kin, anh vẫn ngồi im mắt dán vào màn ti vi, chăm chú đến mức không biết gì. Hay là có gì hay? Tôi nhìn theo mắt Kin. À, tịn về tập đoàn nhà Kin đây mà. Nổi tiếng thật.

- Tập đoàn bất động sản K.J đã được xếp vào một trong top 10 những tập đoàn hàng đầu thế giới. Với những bước đột phá này, tập đoàn K.J đã có bước tiến triển vượt bậc. Vì sao chỉ trong một thời gian ngắn mà họ đã đạt đến thành công này? Sau đây, tôi xin được phỏng vấn ông Kim Min Jun – chủ tịch tập đoàn K.J

Trên màn hình là một người đán ông trung niên hơn 50 tuổi, mái tóc lốm đốm bạc, gương mặt hiền hậu, khẽ mỉm cười. Cô phóng viên xinh đẹp lảnh lót, hỏi.

- Thưa ông, bí quyết nào đã đưa tập đoàn K.J trở thành một trong những tập đoàn lớn mạnh trên thế giới?

Ông Min Jun trả lời.

- Bí quyết? Không có bí quyết nào cả. Thành công được như thế là một điều không thể tưởng được nhưng nếu chỉ có mình tôi thì không thể làm được như thế. Đó là nhờ vào lòng đoàn kết và sự đúng đắn của toàn thể nhân viên. Tuy vậy, tôi cùng mọi người sẽ cố gắng đạt được nhiều hơn thế. Xin cảm ơn!

- Vâng. Chúng ta cũng thấy được sự quyết tâm của ông Kim Min Jun đúng không ạ? Vậy thì chúng ta hãy chúc cho tập đoàn K.J sẽ ngày càng lớn mạnh hơn nữa. Chương trình vẫn còn được tiếp tục với những bản tin khác.

Qua bao nhiêu năm mà bác ấy vẫn không thay đổi, ăn nói sắc bén. Tôi khẽ mỉm cười, hớn hở.

- Chúc mừng anh nha.

Kin dịu dàng xoa đầu tôi, bật cười.

- Nhóc, em biết cách ăn nói rồi đó.

- Hì hì. Anh cứ nói quá.

Mặt tôi đỏ như chưa từng được đỏ vậy, đầu cúi xuống không muốn Kin biết tôi đang xấu hổ. Muốn tìm cái lỗ nào chui quá đi.

- Nhóc ngượng rồi hả? Nhìn cái mặt này, đỏ như trái cà chua. Đáng yêu thật!

Tôi chu môi lên cãi bằng được.

- Làm gì có? Tại trời nóng thôi mà.

- Vậy hả?

Hình như ông trời muốn giúp Kin thì phải. Vù… Vù… Vù… Một cơn gió thổi mạnh. Hức hức. Quá đáng lắm! Tôi chạy ra đóng cửa, cười như con ngố.

- Gió thổi nóng nhỉ, anh?

- Ờ ờ… Nóng thế nhỉ.

Khuôn mặt Kin đỏ lựng, quai hàm bạnh ra, vai run run. Hứ. Hóa ra là anh cố nhịn cười để trêu tôi đây mà. Đáng ghét! Tôi dậm chân thật mạnh, hét với tần suất lớn.

- ANH KIN…………………

Kin giật mình, hắng giọng, ra vẻ oai nghiêm lắm.

- Sao? Nhóc muốn gì đây nào?

Dù vậy vẫn không qua được mắt tôi. Anh ấy vẫn muốn cười nhưng lại kìm nén xuống thì phải. Tôi ngúng nguẩy, bực tức bỏ đi. Vừa chui vào phòng thì nghe thấy tiếng cười rúc rích của Kin. Bắt được quả tang rồi nhé. Tôi lấy đà, mở toang cửa chạy ra ngoài, đứng ngay trước mặt Kin, mặt hầm hầm, giận dỗi.

- Đấy nhá! Anh lòi cái đuôi rồi đấy. Ứ chơi với anh nữa. ĐÚNG LÀ ĐỒ ĐÁNG GHÉT.

Hét ngày vào màng nhĩ Kin rồi tôi vào phòng, đóng cửa cái rầm để lại Kin ngơ ngác như con nai vàng, mặt thộn ra như phồng. Tôi đang ngồi đọc truyện trên giường thì tiếng đập cửa uỳnh uỳnh lọt vào tai. Định xin lỗi hả? Mơ đi nhá. Nhưng không phải, là hắn – Thiên Ân + khuôn mặt lạnh như đồng tiền Việt Nam, nói nhẹ mà uy.

- Để im cho tôi ngủ. Còn hét thì cắt lưỡi.

Rồi hắn bỏ đi. Tôi ngẩn ngơ nhìn hắn chẳng hiểu mô tê gì. Cuối cùng thì là sao hả trời? Tôi vò đầu, bứt tóc suy nghĩ và chìm vào ác mộng lúc nào không biết. Tôi mơ mình bị bắt đến quan phủ vì một cái tôi rất chuối là hát quá hay (ặc). Và Kin là quan phủ, tuyên án xử chảm tôi. Đứng trước tôi là Đẩu Vân Chảm Thiên Ân. Oa oa oa oa. Sao cả hai người lại muốn hại tôi? Chẳng lẽ tôi sẽ bị chém đầu ngay lập tức hay sao? “Em còn mẹ trẻ con ngoan ý nhầm em còn mẹ trẻ. Đừng kill em. Please!” Tôi rất muốn nói như vậy nhưng không sao thốt ra được. Làm sao đây? Làm sao đây? Rầm… Tôi thấy người ê ẩm, ra rời. May quá. Thoát ra khỏi cơn ác mộng khủng khiếp đó rồi. Tôi không muốn nhìn thấy cảnh máu chảy đầu rơi mà chỉ muốn nhìn thấy cảnh nuốt gan uống máu (eo ôi). Bị hắn giết thì thà tự kết liễu còn hơn. Haizzzzzzz… Giấc ngủ bị mất mấy phút rồi. Nghĩ xong, tôi treo lên giường, nằm vật ra ngủ tiếp. Mong là không còn gặp ác mộng nữa.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ