settingsshare

Nhập Nhầm Xác Yêu Đúng Người Chương 3: Chương 3

Nghe tôi chửi tục, anh ta cũng chẳng có tí phản ứng nào. Rõ ràng trừ khi tôi nói chuyện liên quan đến thân phận mình, còn không anh ta cũng chẳng quan tâm.

"Tôi, tôi quả thật không phải Lư Dĩ Sương." Tôi vò vò đầu, kéo kéo váy, cuối cùng cũng vô lực thốt một câu.

"Ừm?" Anh ta cười cười.

"Nhưng, cho dù tôi có nói tôi là ai thì chắc anh cũng chẳng biết." Tôi lại chỉnh chỉnh váy, "Tôi nói tôi là Trương Tiểu Nha, Lý Tiểu Miêu, Hạ Tiểu Mễ, Triệu Tiểu Thiên... anh biết được chắc?"

"Hạ Tiểu Mễ?" Lâm Hạo Hải bất ngờ nhíu mày, cất tiếng.

"Í?" Sao anh ta lại chọn được đúng cái tên này chứ? Chậc, chắc vì đó là cái tên nghe có vẻ bình thường nhất trong đám vừa rồi chăng?

Tôi vỗ tay: "Ha ha, quả không hổ danh là người yêu của Lư Dĩ Sương, đoán cái trúng luôn!"

Anh ta chẳng thèm để tâm đến mấy câu nịnh bợ thô thiển của tôi, bảo: "Mau nói rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì."

"Chuyện gì là chuyện gì chứ?" Tôi thở dài, "Tôi đi tham dự hôn lễ của Lư Dĩ Sương và Tiền Chấn Hựu, kết quả đi nửa đường thì bị xe đâm. A, không biết thân thể của tôi còn sống hay chết nữa! Sau đó tôi tỉnh lại thì đã biến thành Lư Dĩ Sương rồi, tôi đoán Lư Dĩ Sương chắc là chết trong lúc ngủ rồi.... Ầy, anh cũng đừng thương tâm đau khổ quá nha."

Tôi vội vàng bổ sung thêm một câu.

"Thương tâm đau khổ?" Anh ta dùng ngữ điệu mang vẻ châm biếm nhắc lại một lần, "Rốt cuộc là từ đâu mà cô lại nhận định tôi với Lư Dĩ Sương có quan hệ đó thế?"

Tôi dùng điệu bộ dâng cống phẩm đưa điện thoại di động của Lư Dĩ Sương đến trước mặt anh ta.

Lâm Hạo Hải nhíu mày, sắc mặt vô cùng khó coi, ngay khi tôi tưởng anh ta sẽ phun ra câu "Mẹ kiếp" thì lại thấy người trước mặt ngẩng đầu: "Di động này về sau cô dùng?"

"A? Chắc là thế..." Tôi đờ đẫn gật đầu.

"Ừ, vậy thì thôi." Anh ta trả điện thoại lại, không thèm để ý đến đám dấu chấm hỏi bay quanh đầu tôi, nói: "Bây giờ phải xử lý chuyện của Lư Dĩ Sương trước đã."

"Cái gì?" Tôi nghi hoặc hỏi lại.

"Hôn lễ." Anh ta đáp: "Gọi điện thoại cho tiền Chấn Hựu, bảo là huỷ bỏ hôn lễ, lý do thì tự cô nghĩ đi. Tiếp theo gọi điện cho cha mẹ Lư Dĩ Sương, nói cái gì thì đến lúc đó tôi dạy cô."

Mắt ôi đảo liên hồi: "Này, tôi với Tiền Chấn Hựu cũng đâu có thân, gọi điện thoại gì chứ, anh gọi đi!"

"Không thân?" Anh ta nhếch khoé miệng, "Theo đuổi người ta bốn năm, còn không thân à?"

"Anh..." Tôi kinh ngạc trợn tròn mắt, không ngờ anh ta còn biết chuyện của tôi với Tiền Chấn Hựu nữa!

Anh ta cũng chẳng để ý đến dáng vẻ sững sờ của tôi, tiếp tục cúi đầu làm việc của mình.

Quá vô tình, quá cay nghiệt, quá lạnh lùng, quá chi là cố tình gây sự...

Tôi nắm di động, nhìn chằm chằm cái điện thoại đã tắt máy từ lúc nào lâu thật là lâu, cuối cùng nghiêng đầu liếc Lâm Hạo Hải một cái, anh ta đã đeo lên cặp kính không gọng, đang ngồi trước máy tính làm việc. Tôi ngẩn ra một lúc, rốt cuộc nhảy dựng lên, chỉ vào Lâm Hạo Hải: "A! Là anh!"

Anh ta nghe tôi hét cũng chẳng ngạc nhiên, chỉ cười cười: "Cái gì?"

"Tôi nhớ ra rồi!" Tôi nhìn chằm chằm anh ta.

Lâm Hạo Hải đặt tập tài liệu trên tay xuống, bộ dạng vô cùng hứng thú hỏi lại: "Cô nhớ ra cái gì rồi?"

"Không sai! Năm đó đàn anh mà Lư Dĩ Sương theo đuổi chính là anh!" Tôi từ tốn trả lời.

Đúng thế, năm đó Lư Dĩ Sương chuyển đến trường của chúng tôi, theo đuổi người đàn anh năm thứ tư đó rất lâu. Xét theo chuỗi thức ăn tôi theo đuổi Tiền Chấn Hựu, Tiền Chấn Hựu lại theo đuổi Lư Dĩ Sương ngày đó, tôi cũng có lần nhìn thấy Lâm Hạo Hải.

Có điều lúc ấy cả đầu tôi chỉ có Tiền Chấn Hựu, nhìn thấy Lâm Hạo Hải cũng chỉ là vô tình, sao mà nhớ được chứ? Vừa rồi tôi im lặng thật lâu mới có thể nhớ ra... Thật là quá khó khăn, quá khó khăn.

Anh ta sững lại: "Cô nhớ đến chuyện này?"

"Không! Còn nữa!" Cô tức giận nói tiếp: "Còn có một lần anh ở đâu chạy ra cướp mất rất nhiều cành ngân liễu của tôi nữa! Hại tôi chỉ có thể mua mấy bông hoa hồng còn sót lại của tiệm hoa để tặng cho Tiền Chấn Hựu!"

Đúng thế, chính là lần đó, tôi đã mua hết toàn bộ số hoa ngân liễu có trong tiệm, chuẩn bị đem đến tặng Tiền Chấn Hựu. Kết quả chẳng biết ở đâu nhảy ra một anh chàng đeo kính, cướp hết toàn bộ số hoa của tôi. Tôi đuổi theo không kịp, đành phải điên cuồng chạy trở về tiệm hoa, hỏi ra thì cũng chỉ còn mỗi hoa hồng là phù hợp, thế nên mới xảy ra tấn bi kịch phía sau...

Lúc đó tốc độ của anh ta cực kỳ nhanh, nếu không phải vừa rồi anh ta đeo kính vào thì tôi còn không nhận ra đâu! Cái tên này...

Khoé mắt anh ta giật giật: "Cô mua hoa ngân liễu tặng Tiền Chấn Hựu?"

"Đương nhiên rồi." Tôi gật đầu.

"Có người con gái nào tặng hoa cho con trai lại tặng hoa ngân liễu cơ chứ..." Anh ta bóp trán.

"Ngân liễu thì có gì không tốt chứ, không bị khô héo, không rụng cánh rụng nhị, lại không có mùi gì kỳ lạ, màu sắc cũng rất đa dạng... Mà còn rất rẻ nữa chứ!" Nếu không lúc đầu tôi sao có thể mua nhiều ngân liễu như thế...

"Đúng thế, hơn nữa ngân liễu ngân liễu, ý chính là ngân lượng*, quá may mắn còn gì!" Tôi khinh thường cái thể loại chẳng hiểu đạo lý gì như Lâm Hạo Hải!

* Ngân liễu: Hoa tầm xuân, tiếng Trung đọc là "ngân liễu - yín liǔ", phát âm gần giống với "ngân lượng - yín liăng".

Lâm Hạo Hải nhìn tôi chăm chăm một lúc, cuối cùng cũng quyết định bỏ qua đề tài này: "Lúc đó tôi cướp ngân liễu của cô là vì Lư Dĩ Sương đuổi ngay đằng sau, vừa hay thấy cô cầm bó hoa đứng đó, tôi liền tiện tay cướp đi rồi về bảo với Lư Dĩ Sương tôi nhận lời tỏ tình của cô."

Mắt trợn tròn, mồm há hốc, hoá ra vào lúc tôi chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao thì bản thân đã tỏ tình với người khác rồi?!

"Anh thật quá vô sỉ..." Tôi khinh bỉ anh ta.

Lâm Hạo Hải cười cười, cũng chẳng nói gì.

Chúng tôi im lặng một lúc, tôi đột nhiên hoàn hồn: "Đúng rồi! Năm đó Lư Dĩ Sương theo đuổi anh mà! Lẽ nào..."

Lẽ nào anh ta căn bản không thích Lư Dĩ Sương, chỉ có Lư Dĩ Sương tự mình đa tình, hơn nữa còn đổi tên người ta thành "Lover"... Cũng giống như tôi cũng lưu số điện thoại của Tiền Chấn Hựu là "A Hựu", nhưng trong thực tế nếu ở trước mặt Tiền Chấn Hựu gọi cậu ta như thế, kiểu gì cũng bị lơ đẹp cộng thêm khinh bỉ...

Lâm Hạo Hải khẽ cười, gật đầu.

Tôi ôm ngực đổ sập xuống ghế sô pha.

Bi kịch quá... T_T Mặt mũi mất sạch rồi...

Lâm Hạo Hải thấy bộ dạng nhất thời bừng tỉnh của tôi, cười cười nói: "Mau gọi điện thoại đi."

"Sao anh lại muốn giúp tôi?" Tôi nằm trên sô pha, nghiêng đầu hỏi anh ta.

Lâm Hạo Hải liếc tôi: "Xem như đền bù cho vụ lần trước tôi cướp hoa của cô đi."

Tôi thở dài, quả nhiên người tốt sẽ được đáp đền...

Tôi mở máy, phát hiện có tận ba mươi sáu cuộc gọi lỡ, mười bốn tin nhắn... Tất cả đều của Tiền Chấn Hựu, thỉnh thoảng mới chen vào mấy cuộc người khác, có thể bỏ qua.

Nếu tôi mất tích, chắc Tiền Chấn Hựu cũng chẳng lo lắng như thế này đâu nhỉ.

Đến tận lúc này, e là Tiền Chấn Hựu vẫn không biết có một người tên Hạ Tiểu Mễ đã bị xe tông, hơn nữa còn chết thẳng cẳng rồi...

Tôi thở dài, vừa hay tiếng chuông điện thoại kêu vang. Là Tiền Chấn Hựu gọi tới, tôi lập tức bắt máy.

"A lô?" Tôi chậm rãi mở miệng.

"Dĩ Sương! Cuối cùng em cũng biết bắt máy rồi? Em đi đâu thế hả?" Tiền Chấn Hựu vừa mở miệng, âm thanh gấp gáp đã đánh vỡ ảo tưởng của tôi.

"Ừm... Tiền Chấn Hựu này, em nói cho anh nghe, em nghĩ đi nghĩ lại rồi, vẫn là không nên kết hôn với anh." Tôi nói.

"Dĩ Sương, em đang nói gì thế?!" Trái tim mong manh của Tiền Chấn Hựu chắc là rơi vỡ đầy đất rồi. Trước nay cậu ta vẫn rất dịu dàng, ngay từ đầu giọng nói khẩn trương kia cũng đã khác xa bình thường, thái độ bây giờ lại càng khiến người khác nghi ngờ có phải Tiền Chấn Hựu bị thứ gì đó ám rồi không.

"Ừm, chuyện này..." Tôi nhíu mày liếc nhìn Lâm Hạo Hải đang trưng bộ dạng "chẳng phải việc tôi, cóc cần quan tâm", nói: "Lâm Hạo Hải vừa nhận lời em rồi! Em muốn ở bên cạnh anh ấy! Thật sự rất xin lỗi anh!"

Nói rồi liền dập điện thoại, sau đó tắt máy.

Tôi không dám nghe Tiền Chấn Hựu trả lời, cũng không muốn nghe, trong lòng không ngừng gầm gừ: Ai bảo lúc đầu cậu làm tổn thương tôi, bây giờ cho cậu đau thương đến chết luôn...

Bên kia, Lâm Hạo Hải nghe tôi nói xong cũng chẳng thèm ngẩng đầu, thái độ vô cùng bình tĩnh.

"Này, tôi huỷ hoại thanh danh của anh như thế, anh không có gì để nói sao?" Tôi có phần khó hiểu hỏi anh ta, vốn tôi cũng đã sẵn sàng để chịu trận rồi mà.

"Tôi phải nói gì?" Lâm Hạo Hải hỏi ngược lại tôi, sau đó nhìn ra cửa sổ, "Nếu cô đã nói vậy thì cứ như vậy đi."

"Hả?!"

Tôi hoài nghi bản thân có phải nghe lầm rồi chăng...

Anh ta nói "Cứ như vậy đi"?

"Cứ như vậy đi" là có ý gì? Lẽ nào nói anh ta quả thật cùng tôi, à nhầm, phải nói là cùng Lư Dĩ Sương thành một đôi? Nhưng mà việc này cũng quá bất thường đi! Lư Dĩ Sương theo đuổi anh ta lâu như vậy, nhẽ nào chỉ vì một câu nói của tôi mà anh ta đã đồng ý rồi?

Có điều... cái tên Lâm Hạo Hải này trước giờ tiếc chữ như vàng, nói không chừng tại anh ta kiệm lời quá nên mới dẫn đến việc tôi nghe nhầm ấy chứ...

"Hả cái gì, thì cứ làm như lời cô nói thôi."

Anh ta lạnh lùng lên tiếng.

"Khụ..."

Tôi thấy, thế giới này thật là quá giả dối!


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ