settings share

Nhẫn Thuật Trà Trộn Dị Giới Chương 360: Tiến thêm một bước



- Các ngươi xếp rau lại đằng kia, sau đó chạy ra ngoài xách thêm nước vào đây, mỗi người một chân một tay, rửa sạch đống rau này rồi xếp vào từng giá cho ta! Làm cho cẩn thận, xong việc gọi ta đến nghiệm thu, trên rau nếu còn một hạt đất, các ngươi tự lãnh hậu quả!

Dẫn theo đám người Lâm Hàn vào kho chứa rau, một không gian chật hẹp với những cái giá thiết kế theo tầng để chứa rau, tên phụ bếp vô danh có vẻ thập phần ngạo mạn chỉ tay ra lệnh, nào còn cái vẻ khúm núm khi đứng trước tên thanh niên hai mươi tuổi trước đó.

Lâm Hàn trầm lặng không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát từng người từng người cúi mặt đi tới góc phòng lấy những cái xô chạy ra đằng sau khu bếp lấy nước. Hiện giờ là mùa đông, trên người bọn họ lại chỉ mặc loại quần áo vải vừa mỏng vừa cũ, từng người từng người đều lạnh đến run người, nhưng vẫn chỉ có thể cắn răng mà chịu đựng.

Nhìn thấy đám tiện dân kia chỉnh tề đi lấy nước, tên phụ bếp nhếch miệng cười một tiếng khinh miệt, cũng phất phất tay đi rời đi làm việc của mình. Hắn phải nhanh chóng học mót được vài món mới, thể hiện tay nghề một phen.

Lâm Hàn lạnh mắt nhìn tên này, tay trái lặng lẽ xuất thủ, một thanh kunai đâm xuyên qua yết hầu tên này, hắn chỉ có thể trợn mắt lên thật to, cố gắng quay đầu lại để xem xem chuyện gì đã xảy ra, nhưng đáng tiếc, sức lực của hắn không còn đủ để làm điều đó nữa rồi.

Lâm Hàn ra tay vô cùng dứt khoát, cả quá trình chỉ diễn ra trong tích tắc, hắn ngay lập tức thu thi thể của tên này vào không gian trữ vật, trên người loáng lên một cái, đã biến thành bộ dạng của đối phương, một chi tiết cũng không sai lệch.

Hắn lặng lẽ đi ra ngoài, giả làm một bộ dạng mờ mịt quan sát tình hình chung quanh, không biết phải làm gì. Tên phụ bếp này thực chất cũng là kẻ mới tới, không biết nhiều việc, làm cái gì cũng cần người khác phải nhắc nhở, bộ dạng bình thường cũng là như thế.

Nếu như chọn một người quá thạo việc trong cái bếp này để giả trang, Lâm Hàn không chắc mình có thể duy trì không bị phát hiện trong bao lâu.

Quả nhiên, thấy Lâm Hàn vẫn ngơ ngác đứng đó trong khi mọi người bận đến tối mắt tối mũi, ngay lập tức có một tên thanh niên đứng ra quát lớn:

- Này tên kia,... Không biết làm gì thì mau mau ra đây bóc vỏ tôm đi cho nhanh, các sư phụ đều đang bận tối mắt tối mũi mà ngươi cứ loanh quanh ở đó làm gì?

Lâm Hàn làm ra một bộ bừng tỉnh đại ngộ, nhanh chân chạy đến bên cạnh người kia, vụng vụng về về bắt đầu bóc tôm, ra vẻ áy náy nói:

- Xin lỗi xin lỗi, tiểu đệ là người mới vào, chưa biết nhiều công việc. Còn phải cám ơn vị đại ca này nhắc nhở. Sau này nếu có việc gì cần, ngài cứ việc sai bảo, tiểu đệ chắc chắn sẽ hoàn thành.

Tên kia thực chất cũng chỉ là phụ bếp, gọi Lâm Hàn tới cốt là để chia sẻ công việc ra cho bản thân. Thấy đối phương biết điều như vậy, mặt hớn hở nói:

- Ừm! Mới vào thì phải chịu khó quan sát mọi người một chút, thấy ai làm cái gì thì lao vào giúp một chân một tay, cái gì không biết thì phải hỏi, đừng có ngơ ngơ ngác ngác như vừa rồi, nếu để các sư phụ nhìn thấy, đánh ngươi vài cái là nhẹ, nếu đụng phải lúc các sư phụ đang khó chịu, bị đuổi ra quân doanh ngươi cũng tự chịu lấy.

Lâm Hàn vô cùng hoảng sợ nói:

- Không dám không dám! Cảm ơn đại ca nhắc nhở!

Lâm Hàn ra vẻ hết hồn hết vía, động tác trên tay lại nhanh thêm mấy phần, khiến tên kia có chút đắc ý cười hai tiếng.

Chỗ tôm trước mắt thập phần khổng lồ, tính ra cũng phải mấy trăm cân, hai người Lâm Hàn dù bóc rã cả tay cũng chỉ được một nửa. Lúc này, sắc mặt Lâm Hàn có phần mệt mỏi nói:

- Đại ca, chúng ta ở đây bóc nhiều tôm như vậy, chẳng lẽ đều chỉ là phục vụ tiệc rượu của chủ soái thôi sao? Tiểu đệ tưởng tiệc rượu này đều là những người cao quý, ăn uống không nhiều, hơn nữa cũng không có nhiều người mà!

Lâm Hàn bắt đầu thăm dò tình hình, nếu đồ này đúng là cho tiệc rượu kia, vậy thì mọi chuyện quá đơn giản rồi.

Tên kia nghe vậy, thoáng chốc nhìn hắn như nhìn kẻ ngu:

- Ai nói với ngươi tôm này là để phục vụ tiệc rượu? Tiệc rượu của chủ soái đều chỉ sử dụng sơn trân hải vị, giá trị xa xỉ, chỉ có các vị sư phụ mới có tư cách thao tác! Mấy thứ đó, cho ngươi làm ngươi cũng không dám làm!

Lâm Hàn giật mình, thoáng chốc ngượng ngùng nói:

- Vậy tôm này... Còn các nguyên liệu bên kia...

Tên phụ bếp bĩu môi nói:

- Đồ này là dành cho các phu trưởng, một phần khác là để phục vụ cho các vị tiểu thư! Người ta cả đêm đều ca múa phục vụ cho chủ soái, trước đó còn phải bổ sung đầy đủ mới được!

Cái gọi là “tiểu thư”, thực chất chính là đám ca cơ của Trịnh Vũ.

- À, ra là vậy... Vậy đồ này lát nữa chế biến xong là sẽ có người tới mang đi hay sao?

Lâm Hàn ra vẻ hiểu nói.

- Không! Đồ của các vị tiểu thư sẽ có tỳ nữ đến lấy, còn đồ của các vị phu trưởng do chúng ta mang đi.

- Này! Hai tên kia, còn không mau mau bóc tôm nhanh lên cho ta, ngồi đó thì thầm cái gì? Không được, không được, mau mang cho ta nửa cân tôm thịt tới đây, cần dùng gấp!

Trong lúc tên kia còn đang khoe khoang sự hiểu biết của mình, một vị sư phụ đang đứng cách đó hơn mười mét chợt có chút nóng nảy quát lớn! Trong cái bếp này, việc quát tháo với nội dung tương tự đã trở nên quá bình thường, nên chẳng có mấy ai tỏ ra kỳ quái.

Lâm Hàn đảo đảo tròng mắt, thoáng chốc chọn một đám tôm bóc khá rách nát trước mắt mình, cuống cuồng bỏ vào trong bát chạy tới trước mặt sư phụ kia, khúm núm nói:

- Tôm đây thưa sư phụ, ngài còn cần gì khác không?

Sư phụ kia nhìn vào chỗ tôm Lâm Hàn đưa đến, thoáng chốc nổi khùng nói:

- Hỗn trướng! Tôm này là ngươi đưa cho lợn ăn hay sao? Còn không mau tìm cho ta chỗ tôm đẹp nhất tới đây!

Lâm Hàn tái mặt chạy đi, cuống cuồng đổi nửa cân tôm khác, lần này lại là những con tôm đẹp nhất, tươi nhất, với Byakugan, hắn làm việc này chỉ mất có nửa phút, thập phần nhanh chóng.

Thấy hắn làm nhanh như vậy, sư phụ cũng có chút hài lòng gật đầu:

- Uhm, lần này làm rất tốt!

Cùng lúc, cũng có một tên khác vội vã mang thịt lợn đến, cũng là loại thịt tốt, khiến sư phụ rất hài lòng, tay không ngừng làm, nhưng mặt hắn cũng có chút hòa hoãn nói:

- Ta cũng không muốn chửi mắng các ngươi! Nhưng đồ này là làm cho trưởng cơ của chủ soái, nàng là người rất hay tiếp xúc với chủ soái. Nếu làm nàng phật lòng, chúng ta cũng không có quả ngon để ăn.

Hả?

Ánh mắt Lâm Hàn có chút sáng lên.

Trưởng cơ? Chẳng phải là ca cơ đứng đầu hay sao?

Ánh mắt hắn trở nên có chút lấp lánh, trên tay lặng lẽ lướt qua đám tôm kia một cái, sau đó vâng vâng dạ dạ cúi đầu rời đi.

...

Bạch Thi Dao có chút chán chường ngồi trước bàn trang điểm, ánh mắt có chút đờ đẫn nhìn vào chính mình trong gương.

Nàng chính là trưởng cơ trong lời của sư phụ kia, thủ lĩnh của đoàn ca cơ dưới tay Trịnh Vũ.

Trong quân doanh, thân phận của nàng có thể đặc thù, người khác gặp nàng cũng đều khách khách khí khí, nhưng chính nàng cũng biết, bản thân mình chỉ là một ca cơ nhỏ bé của Trịnh Vũ, địa vị ngay cả một thị nữ cũng không bằng.

Mặc dù có chút không cam lòng, nhưng nàng biết, cả đời này mình cũng không thể thoát khỏi tay Trịnh Vũ, nàng quá nhỏ bé, quá vô lực. Thoát khỏi tay hắn... Gần như là điều không tưởng.

Mấy tháng này, Trịnh Vũ mặc dù đang đánh trận, nhưng vẫn ngày ngày sênh ca, thân làm trưởng cơ của hắn, hầu như mỗi tuần Bạch Thi Dao đều phải ca múa ít nhất ba lần, không những mệt mỏi về thể xác, mà cả tinh thần cũng đều chịu dày vò, khi mà nàng phải cố căng da mặt ra mà nở một nụ cười giả dối, cười đến cứng ngắc trong suốt hàng tiếng đồng hồ.

Bất đắc dĩ là vậy, vô lực là vậy, nhưng Bạch Thi Dao từ đầu đến cố gắng sống tiếp, nàng chưa từng nghĩ đến cái chết, bởi nàng còn rất trẻ, mới hai hai tuổi mà thôi. Mặc dù biết là khó, nhưng nàng vẫn chờ, chờ một cơ hội mong manh nào đó để bản thân thoát khỏi bể khổ.

Nhìn một bàn mỹ thực trước mặt, Bạch Thi Dao cười khổ một tiếng, mệt mỏi gắp lấy một con tôm đỏ au, chậm rãi đưa lên miệng thưởng thức, không biết rằng phía sau, một cánh tay lạnh lùng đang thầm lặng xuất hiện từ bóng tối, chậm rãi từng chút một vươn về phía nàng.

- Bạch Thi Dao! Sắp tới giờ rồi, mọi người đã tập hợp gần đủ, ngươi còn lề mề cái gì?

Đúng lúc này, một giọng nói có chút cao thái quá vang lên ngoài cửa, cánh tay kia thoáng chốc thu lại như chưa từng xuất hiện. Bạch Thi Dao cũng giật mình một cái, sau đó nhíu nhíu mày, buông đồ ăn trong tay rồi chậm rãi bước ra khỏi cửa.

- Chẳng phải còn một canh giờ nữa mới bắt đầu tập hợp sao?

Bạch Thi Dao lạnh lùng nói.

Giọng nói cao vút kia cũng không yếu thế:

- Ngươi thì biết cái gì? Yến hội hôm nay có khách quý đến từ gia tộc, mọi người phải tập hợp từ sớm, rèn luyện lại một lần. Nếu đến lúc đó có gì sai sót, Bạch Thi Dao ngươi gánh được hay sao?

...

Những lời tranh cãi tiếp theo, Lâm Hàn không có ý định nghe tiếp, trong trướng bồng của Bạch Thi Dao, hắn chỉ lặng lẽ nấp trong một góc, âm thầm suy nghĩ lại kế hoạch lần này.

Vừa rồi hắn vốn định xuống tay với Bạch Thi Dao, hoặc là trực tiếp hạ gục nàng, giả trang cướp thân phận, hoặc là bám lên người nàng, lợi dụng thân phận của Bạch Thi Dao để tiếp cận Trịnh Vũ.

Nhưng có vẻ hắn vẫn hơi nóng lòng thái quá rồi! Tính huống ban nãy, nếu như Lâm Hàn hạ gục Bạch Thi Dao trước đó, chẳng phải mọi việc đã hỏng hết rồi hay sao?

Bạch Thi Dao không phải là tên phụ bếp vô danh trước đó, nàng là người rất có danh tiếng trong doanh trại này. Giả mạo nàng là một việc rất khó, nếu không nói là bất khả thi.

Nghĩ lại, bản thân cũng đã chờ đợi chuyện này cả nửa năm, làm gì nóng lòng nhất thời mà hỏng chuyện? Chi bằng quan sát kỹ tình huống, bám theo bước chân Bạch Thi Dao nắm giữ vững tình hình trước mắt rồi nói sau cũng không muộn.

...

Đến đêm, Bạch Thi Dao đã cùng đoàn vũ cơ rời đi, Lâm Hàn lặng lẽ dõi theo bước chân của nàng, cuối cùng cũng đã có thể tìm được vị trí của Chủ trướng rồi.

Chỉ là...

Lâm Hàn lúc này lại có chút giật mình nhận ra, tầm nhìn của Byakugan lại bị ngăn cản bên ngoài, hắn vậy mà không thể quan sát tình hình bên trong chủ trướng.

Đây là lý lẽ gì?

Mắt của hắn có thể nhìn xuyên cả trận pháp cấp tám! Trận pháp cấp chín chưa thử, nhưng chắc cũng không thành vấn đề! Vậy mà bây giờ tầm nhìn của hắn lại bị ngăn chặn bên ngoài chủ trướng?

Xem ra bản thân cũng có chút coi thường anh hùng trong thiên hạ rồi! Kế hoạch ám sát này, còn cần suy tính kỹ hơn một chút.

Lần này... Chắc chắn phải thu thập đủ tình báo rồi mới hành động, quyết không thể lỗ mãng hành sự như trước!


Thấy hay thì nhấn chia sẻ nha, cám ơn.

Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ