settings share

Nha Đầu! Anh Yêu Em Chương 1: Trưởng thành

Nam Liễu Nhiên bước vào căn phòng trắng, không khí lạnh lẽo bao vây. Cô bước vào nhìn người con trai đang nằm trên giường bệnh, mắt nhắm lại, xung quanh là dây truyền máu, đầu quấn băng chảy đầy máu.

Tít... Tít... Tít...

Tiếng máy đo nhịp tim kêu vang, cô hoảng hốt, ôm lấy thân thể người con trai đó, không ngừng hô gọi “Bác sĩ, bác sĩ...”

Một đám người mặc áo blouse trắng bước vào, vẻ mặt mỗi người khẩn trương

- Kích điện lần 1...

- Kích điện lần 2...

Cô nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, nước mắt không tự chủ rơi xuống thật nhiều, cô không muốn mất anh, cô muốn anh mãi mãi bên cạnh cô, từ khi nào cô lại trở thành con người đáng thương như vậy?

- Nam tiểu thư, Nam tổng bị va chạm quá mạnh, chúng tôi đã cô hết sức, xin chia buồn cùng cô. Mời cô vào gặp Nam tổng lần cuối.

Vị bác sĩ vẻ mặt buồn bã bước ra nói với cô, làm cô không khỏi đau thương. Cô chạy thật nhanh vào bên trong. Người con trai kia nhìn thấy cô, gương mặt lộ vẻ đau đớn lập tức cố cười.

- Nhiên nhi, lại đây...

Anh gắng sức nói với cô, đôi mắt đầy yêu thương, anh vui mừng vì phút cuối cuộc đời được gặp cô.

- Liễu Thăng, anh... Anh không thể bỏ em được. Anh phải giữ lời... Anh phải ở đây với em. Em không muốn... Em chỉ mới trở về... Anh... Anh không được bỏ em

Cô khóc, trông rất bi thương. Người con trai kia nhìn cô không khỏi đau lòng, bàn tay nâng lên xoa đầu cô.

- Nhiên nhi ngoan, đừng khóc, anh sẽ đau lòng. Đến lúc anh đến gặp cha mẹ rồi. Em phải tự chăm sóc bản thân em, sẽ có người thay anh chăm sóc cho em. Em là đứa em gái anh yêu thương nhất. Tiểu bảo bối, không khóc nữa

- Được được, em không khóc, Nhiên nhi không khóc, anh ngồi dậy chơi với em, nhanh!

- Nghe anh nói, Nghiêm Nhiên là do anh một tay gầy dựng mới có ngày hôm nay, em phải thay anh quản lí phát triển nó. Nghe lời anh, em phải...

Chưa nói hết câu, anh nhắm mắt buông tay. Anh đã đi rồi, đi xa rất xa cô rồi. Cô đau lòng khóc hét lên, cô chỉ có một người anh trai, cha mẹ không còn anh cũng nuốt lời bỏ cô mà đi. Bây giờ cô còn ai?

Hậu sự của anh đã xong xuôi, cô nghe theo lời anh tiếp quản Tập đoàn Nghiêm Nhiên [Nghiêm: Tôn nghiêm, ý là cao quý - Nhiên: Trong Nam Liễu Nhiên]

Hôm nay, ngày anh mất được một tháng, luật sự đều đã đưa di chúc anh làm cho cô, cô thừa kế tất cả của anh trai. Cô đứng trước mộ anh, nhìn người con trai trong ảnh trên bia đá, nước mắt không kìm được trào ra, hôm nay là ngày cô nhận chức Tổng giám đốc. Cô lột bỏ vẻ ngoài ngây thơ trở nên trưởng thành hơn, cô đến để cho anh thấy em gái của anh đã trưởng thành, để anh yên lòng nhắm mắt.

- Anh, Nhiên nhi nghe lời anh, sau này em sẽ là Tổng giám đốc, sẽ bảo vệ mình thật tốt không để ai ức hiếp em. Anh yên tâm nhắm mắt, kẻ đã hại anh, đời này em khó tha

Cô cười tươi nhìn tấm ảnh, đây có thể xem như là nụ cười hiếm hoi nhất từ khi anh mất.

Cô bước lên chiếc xe Audi ở cổng nghĩa trang, đạp ga chạy đến Tập đoàn Nghiêm Nhiên

Cô bước xuống xe, đưa chìa khóa cho bảo vệ gần đó để vào gara cho cô. Bước vào tòa nhà rộng lơn 80 tầng, nhân viên bên trong ai cũng đưa mắt nhìn cô, đâu đó phát ra tiếng xì xầm

- Cô ấy thật xinh đẹp, không biết là tiểu thư nhà nào... Nhìn xem, khắp người tỏa ra khí thế oai phong bức người, khuôn mặt lạnh lùng, mắt chứa sát khí như vậy, người can đảm cũng không dám đến gần. Nhưng phải công nhận cô ấy quá xinh đẹp.

- Nhìn đi, khuôn mặt y hệt Tổng giám đốc quá cố của chúng ta.

- ...

- ...

- ...

Hàng loạt lời bàn tán xì xầm, cô không quan tâm, sải chân cao quý bước vào thang máy chuyên dụng, lên tầng cao nhất - Tầng dành riêng cho Tổng giám đốc.

Thư kí, quản lí, các nhân viên cấp cao trong công ty hàng trăm người trước mặt cuối đầu chào cô. Cô cũng chẳng màn đến, một bước vào phòng Tổng giám đốc.

Bước vào căn phòng này, cô lại nhớ về năm 13 tuổi, công ty đã đứng đầu thế giới. Anh trai mang cô đi làm. Đi họp thì ôm cô trong ngực, khi làm việc thì để cô ngồi bên cạnh.

Cô ngồi lên ghế Tổng giám đốc. Oai phong, khí thế bức người.

Bắt đầu làm việc, thư kí tiến vào nghe dặn dò của cô. Cô im lặng hồi lâu, mở miệng.

- Mang bản vẻ Bộ sưu tập còn dang dở của Nam Liễu Thăng đến, mang hết tài liệu đến đây. 10 phút.

- Vâng.

Thư kí chạy đi, nếu như 10 phút mà không làm xong, thì phải về nhà làm ruộng. Một khi bị Nghiêm Nhiên đuổi sẽ không còn nơi nào dám nhận, kể cả Nam Cung cũng không thể nhận.

Thư kí mang hết vào cho cô, cô bắt đầu làm việc.

Thấy hay thì nhấn chia sẻ nha, cám ơn.

Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ