settingsshare

Người Đàn Ông Xấu Hiếm Có Chương 7: Chương 7

- Không tệ lắm, cuối cùng cũng thông suốt.

Vào giờ nghĩ trưa ngày thứ hai, trong phòng ăn ồn ào, Rhona nhìn qua những chuyện cuối tuần qua, nhìn một loạt từ trong ra ngoài cơ thể Ngải Điềm, ánh mắt trở nên ranh mãnh và mập mờ.

Ngải Điềm bị nhìn chằm chằm cả người không được tự nhiên, phủi xuống những vướng mắc, vội vàng đem thịt trong canh của mình đẩy qua.

- Lo ăn cơm của cậu đi, làm gì cứ nhìn chằm chằm vào tớ như thế... tớ không phải là thịt băm.

- Dạ, cậu không phải là thịt băm, nhưng trong mắt đàn ông cậu là một tô thịt vô cùng ngon miệng. - Rhona để đũa xuống, đưa tay chóng cằm, tựa như đang suy nghĩ điều gì đó.

- haizzz, haizzz, haizzz, cậu nhìn một chút đi, như thế nào được xem là một miếng thịt tươi ngon, có phải đó cậu khóc lóc than thở mong người ta dừng tay mà cũng không được phải không, Ngải Điềm, cậu đã có một ngày chủ nhật dâm đãng.

Ngải Điềm kinh hãi một chút, vuốt ve trên má rịn đầy mồ hôi hột, trừng mắt tức giận với bạn tốt.

- Cậu rõ ràng đã thành công trong việc đã thông tư tưởng của tớ rồi đó

Toà nhà lớn có vô số công ty nhỏ, ít nhất cũng có từ bốn đến năm mươi người, tin nhiều chuyện được truyền đi rất nhanh, nội dung có thể tùy thích người kể biên soạn.

- Thẳng thắn được khoan hồng, cậu đã đi tìm anh ta đúng không? - Rhona cũng không tính buông tha tra hỏi.

Ngải Điềm nói quanh co chốc lát, đơn giản làm cho mọi chuyện sáng tỏ, đem đầu đuôi câu chuyện đêm Giáng Sinh kể ra.

- Ngải Điềm, làm rất khá! Tớ thấy làm hãnh diện khi có người bạn như cậu! - Rhona nghe, giơ ngón tay cái lên, cho cô một lời khen.

- Ngày đó tó cũng chẳng biết mình như thế nào, chỉ mệt mỏi lấy điện thoại ra gọi cho anh ấy. . . . . . - Ngải Điềm than nhẹ, cái miệng nhỏ nhắn cắn chiếc đũa, trong đầu hiện lên gương mặt của Tề Trọng Khải, trái tim không khỏi một hồi tê dại.

- Nếu anh ta đã bỏ hết tất cả chạy đến tìm cậu, vậy thì chứng minh trong lòng anh ta có cậu. – Rhona dùng lời lẽ tầm thường phân tích.

- Tớ hiểu rõ điều trong lòng anh ấy, nhưng tớ muốn trong lòng anh ấy chỉ có một mình tớ, không còn phục vụ ai khác nữa. Dù sao nghề nghiệp và thân phận của anh ấy, không tránh được chuyện chung đụng với những người phụ nữ khác, loại đàn ông như thế nếu làm vợ của người đó sẽ rất mệt mỏi?

Khuấy động chén nước canh trước mặt, khí nóng khiến tầm mắt Ngải Điềm trở nên mờ mịt, tâm cô cũng nổi một trận đau thắt.

- Nhưng chuyện đó rất khó nói - Rhona tiếp lời. – Anh ta đã trải qua với rất nhiều người phụ nữ, có xấu có đẹp, có mập có gầy, khẳng định rất hiểu tâm lý phụ nữ, anh ta không thể nào không biết là ai nghiêm túc với anh ta ai không.

- Đúng nha, tớ sợ mình thật lòng quá, càng lún càng sâu - Hút một sợi mì, giọng nói của Ngải Điềm trở nên buồn bực như sương mù, ánh mắt cũng ảm đạm.

Bởi vì lo lắng mình sẽ đau lòng, đến lai lịch thật của anh như thế nào cô cũng không rõ, ngay cả lên giường cũng chỉ có thể gọi anh là Zack, dù thế nào đi nữa anh cũng bảo thích nghe cô gọi thế.

- Sao thiếu sức sống trong giọng nói thế. Ngải Điềm, từ ngày đầu tiên tớ biết cậu cho đến đây, chưa bao giờ cậu tham gia văn nghệ phải không?. - Rhona giơ tay lên kéo kéo eo cô.

- Ý cậu là sao! – Cái không khí văn nghệ nhàm chán rất khó đâm thủng đầu óc cô, Ngải Điềm liếc bạn tốt một cái. - Đây không phải là vui chơi, mà là “Trái tim gái ế làm thơ”

- haizzz, tớ nhìn ra nó luôn “ướt át” mới đúng chứ - Rhona mập mờ nháy mắt.

- Tư tưởng của cậu không thuần khiết chút nào cả - khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngải Điềm ửng hồng.

- Phụ nữ ở tuổi của chúng ta, nếu là tư tưởng quá thuần khiết, vậy thì xong đời nhà ma. - Rhona cười dâm đãng.

- Tính tớ rất sợ mì ăn liền.

Thân là một phụ tá vụn vặt của công ty, nhưng công việc của Ngải Điềm nhiều như núi Phú Sĩ, dường như tất cả các công việc đều do cô phụ trách..., đưa hàng hóa lên khung..., tìm ảnh..., thuê phòng chụp ảnh..., mọi việc đều do cô phụ trách.

Công ty chủ yếu buôn bán vật phẩm, những đồ trang sức của phụ nữ nhập khẩu từ Nhật Hàn, những năm gần đây kinh tế suy thoái, mặc dù tài chính toàn cầu bị cuốn sạch, nhưng công ty buôn bán vẫn giữ vững, không nghiêng ngã, nên tiền lương của cô xem như không tăng không giảm.

- Tiểu Điềm, sau khi chỉnh sửa ảnh xong cậu đem lên mạng của một số hàng xóm giới thiệu nhé. – Một cô gái bên phòng bên cạnh thò đầu qua, dùng âm lượng không lớn không nhỏ nhắc nhở.

- Được – Tháng nào có sản phẩm mới thì đều bận rộn như thế, Ngải Điềm bị một đống việc vặt làm bận rộn, ngoài mặt mỉm cười, đáy lòng như tên lửa chạy ù ù.

Kỳ quái là việc cập nhật hình ảnh mới, không phải là do nhân viên buôn bán làm sao?

Chỉ là mấy tháng trước nhân viên bên khâu buôn bán hàng hóa rất bận rộn, cô tốt bụng giúp đỡ một chút, kết quả từ đó về sau công việc này liền chuyển cho cô làm luôn.

Dạo này, gái ế không dễ làm, người tốt càng khó đảm đương haizzz.

Trong lòng Ngải Điềm đầy oán hận, bận tâm tình nghĩa đồng nghiệp, cùng với không khí làm việc, giận mà không dám nói gì, không thể làm gì khác hơn là buồn bực giấu đáy lòng, yên lặng làm việc.

Thật vất vả mới làm xong, ngẩng đầu nhìn lên, thời gian tan làm đã trôi qua hơn nửa tiếng, nhìn chung quanh công ty, chỉ còn lại đèn chỗ bàn làm việc của cô mà thôi.

Lòng đầy chua xót.

Tắt máy vi tính, tắt đèn bàn, khóa cửa công ty lại, Ngải Điềm mệt mỏi đi ra khỏi phòng làm việc, điện thoại di động lại vừa đúng vang lên.

Trong nháy mắt cô liên nhận máy, nhịp tim đập thật nhanh, máu sôi trào, hai má nở hoa hồng đỏ, thế nhưng khi cô nghe được giọng nói của đối phương thì cả người như lạnh lẽo, trong lòng giống như buồn nôn.

- Điềm Điềm, cậu đang ở đâu? – Đầu dây bên kia của điện thoại di động truyền đến tiếng một nhóm người cười đùa, khiến Ngải Điềm cảm thấy hoảng sợ như gặp ác mộng, có hóa thành tro cô cũng chẳng mong đám bạn học cũ nhớ đến mình.

- Mới vừa tan việc. Hôm nay có gì đặc biệt mà tụ tập thế? Hình như rất náo nhiệt nha. - Ngải Điềm run lên, trên đầu như có một con quạ đen bay qua, ném lên vai cô một đống phân.

- Là như vậy..., chúng tớ muốn cùng nhau ăn một buổi cơm thân mật, kết quả sau khi thấy tin tức trên mạng, nói là Tập đoàn “Nguyệt Hoa” chuẩn bị làm một bữa tiệc ba ngày gây quỹ hoạt động từ thiện hằng năm, người bình thường như chúng tớ dù có thẻ Vip cũng không được vào, tại tiệc còn có thức món ăn ngon, bạn trai cậu không dẫn cậu tới sao?

Lòng Ngải Điềm hoảng sợ, lập tức cười khô cười ha hả:

- Cái hoạt động từ thiện đó, đương nhiên tớ biết, chỉ là mấy ngày nay công việc quá bận rộn nên thiếu ngủ, mới vừa rồi có chút loạn thần.

- Đám người chúng tớ đang đứng bên ngoài nè, trừ Thái Vi có thẻ V.I.P ra, chúng ta là bạn bè chứ đâu phải người xa lạ, cậu có thể xin bạn trai cậu cho bọn tớ vào không?, chúng tớ sẽ cảm ơn cậu thật nhiều.

- Ây da?! - Ngải Điềm vừa nghe, gót giày thiếu chút nữa đã gảy, tim cũng đập thình thịch.

- Cậu OK chứ? Loại chuyện nhỏ này, chỉ cần cậu làm nũng một chút sẽ được.

- Ha ha, Đúng vậy, Đúng vậy, nếu được để tớ gọi điện thoại hỏi ý kiến anh ấy một chút.

- Sao thế. - Điện thoại di động truyền đến những tiếng hoan hô, chưa nói gì hết đã nghe nhóm người bên kia nói - Điềm Điềm nói OK. Cực kỳ dứt khoát.

Ngải Điềm ngất giữa trời hoang, cô nói Ok thì nào vậy?

- Vậy chúng tới đi đến trước cửa Tập Đoàn Nguyệt Hoa đây, ha ha, Điềm Điềm chúng tớ sẽ đợi cậu đến, chúng ta cùng vào. Bye.

- Alo alo! Chờ một chút, tớ còn chưa nói hết – điện thoại bị cúp hẳn, trong lòng Ngải Điềm lệ rơi đầy mặt.

Cô làm sao liên lạc với Tề Trọng Khải! Ngộ nhỡ, trong hoạt động bán hàng từ thiện của Tập đoàn kia, Tề Trọng Khải thật đích thân xuất hiện, những điều cô hao tâm tổn trí tạo ra sẽ bị phát hiện chỉ là nói dối thì sao?

A a a a! Ngải Điềm ôm đầu to của mình thét lớn, bảo vệ trong lầu vội vã đi xuống, đưa đôi mắt sáng quắc nhìn cô.

Mặc kệ như thế nào, tóm lại trước thông báo Zack sau đó cùng tính!

Ngăn cản một chiếc xe Taxi, Ngải Điềm lên xe, lập tức gọi điện thoại cho bạn trai vừa nhậm chức, lòng như lửa đốt, tiếng điện thoại tút tút nữa ngày, chậm chạp không ai nghe.

Không thể nào, sống chết trước mắt tự nhiên không liên lạc được. . . . . . nước mắt Ngải Điềm cũng sắp phun ra rồi, mắt thấy Tòa nhà của Tập đoàn Nguyệt Hoa cao vút đang cách mình ngày một gần, cô chỉ có thể gấp gáp để lại tin nhắn, đem chuyện khẩn trước mắt kể đơn giản một lần, muốn anh nhanh chóng đến Tập đoàn Nguyệt Hoa phối hợp.

Cửa phòng họp dày cộm vừa mở, Tề Trọng Khải thở nhẹ một hơi, nuốt một ngụm cà phê.

Để có thể mang tập đoàn Nguyệt Hoa trở thành tập đoàn chuyên các món ăn Phương Đông lớn nhất toàn cầu, trong khoảng thời gian ngắn Tề Trọng Khải phải làm một đống công việc, bước đầu tiên là phải khai thác các món ăn ngon mới lạ của Trung Quốc, tuyển những đầu bếp giỏi, mở học viên chuyên đào tạo đầu bếp riêng cho chuỗi nhà hàng thuộc Tập đoàn, vừa phải bổ sung nhân tài, nắm bắt thị trường kinh tế.

Trên thương trường Tề Trọng Khải là người mưu lược sâu xa, dã tâm rộng lớn, chỉ trong năm nay đã tăng giá cổ phiếu của "Nguyệt Hoa" lên 12%, trong khi giá cổ phiếu của thị trường vẫn tiêu điều, thì công ty Nguyệt Hoa là một màu xanh đi lên loe loét.

- Tổng giám đốc, đây là báo cáo điều tra của Giám đốc phòng đối ngoại, phần này là ước tính hợp tác của Tập đoàn với một nhà máy sản xuất sách. . . . . .

Đi theo Tề Trọng Khải nhiều năm chính là người trợ lý nam đang cầm tài liệu giúp anh.

Mặc dù hội nghị đã kết thúc, thân là đại boss kiếm tiền tỷ, sau khi Tề Trọng Khải tan họp, thì trở lý của anh trừ việc phải viết hoàn chỉnh báo cáo những điều cấp chủ quản vừa mới đề nghị, còn phải kiểm tra tính xác thực của đề nghị cũng như ra chuyên đề báo cáo đầy đủ.

Trợ lý Nguyễn vừa ngồi xuống ghề, tiếp tục sửa sang những thiếu xót khi tốc ký trong hội nghị, vừa liếc nhìn đồng hồ điện tử trên tường, theo sau kính cẩn nhắc nhở cấp trên

- Tổng giám đốc Tề, hôm nay ngày thứ hai của buổi bán đấu giá từ thiện, theo thường lệ, ngài sẽ xuất hiện

Nếu nói hoạt động bán hàng gây quỹ từ thiện, thì các công ty lớn và các Tập đoàn có nguồn vốn mạnh kiến tạo hình tượng một công ty vì cộng đồng, khiến những người bình thường thấy công ty có lòng tốt; sâu hơn thật ra là một tầng tính toán, đó chính là hợp pháp hóa một số loại giấy tờ nhằm để tránh thuế.

Từ bốn năm trước Tập đoàn "Nguyệt Hoa" liền cố định trước khi lịch Tây qua năm mới ba ngày, sẽ cử hành một hoạt động bán đấu giá từ thiện với quy mô lớn, sẽ mời các công ty ngang tầm và những người có địa vị đến tham dự, nghiễm nhiên trở thành truyền thống, hàng năm số tiền quyên góp được chỉ tăng không giảm.

Những hoạt động bán hàng từ thiện này vang ra khắp nước, khiến tập đoàn “Nguyệt Hoa” không chỉ mang ảnh hưởng đến Đài Loan mà còn toàn khu vực.

- Bảy giờ rưỡi mới bắt đầu hoạt động? - Tề Trọng Khải tay trái chấp bút ký tên, tay phải thao tác trên màn hình iPad, nhạt nhẽo lên tiếng.

- Bởi vì hoạt động năm trước kết thúc quá muộn, sợ ảnh hưởng đến thời gian nghỉ ngơi của nhân viên, cho nên năm nay sẽ bắt đầu từ sáu giờ năm mươi ạ. - trợ lý Nguyễn giải thích.

- Ừ. - Tề Trọng Khải hừ nhẹ, đẩy ghế sa lon bằng da thật ra đứng dậy, nâng áo khoác Tây bên cạnh lên, nhanh chóng mặc vào.

Trợ lý Nguyễn thu thập xong những vật lộn xộn trên bàn, hiệu suất kinh người lập tức đuổi theo, đi vào thang máy vừa đúng lúc điện thoại của Tề Trọng Khải có tin nhắn.

Dù sao cũng là thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc, bên trong chỉ có hai người, không khí an tĩnh, bên cạnh không tạp âm. Cho dù trợ lý Nguyễn không cố ý nghe lén, nhưng giọng nói của cô gái ở đầu dây bên kia quá mức vang dội, nghĩ giả bộ tai điếc cũng rất khó.

Zack, việc lớn không tốt rồi! Đám bạn học của em vừa gọi điện lại nói là muốn tham gia buổi đấu giá từ thiện gì đó của Tập đoàn Nguyện Hoa, chết. . . .chết rồi, đám tiện nhân kia nhất định là mượn dịp này cho Phú Nhị Đại ra oai.

Sau đó là hàng loạt tiếng rào khóc vô nghĩa, trợ lý Nguyễn mím chặt khóe miệng đang co giật, nghĩ thầm, cô gái kia dám gọi thẳng tên tiếng Anh của Tổng giám đốc, có thể thấy quan hệ của hai người vô cùng thân thiết, không thể tầm thường được.

Bây giờ sống chết trước mắt, mặc kệ như thế nào, anh phải thử mở rộng quan hệ, những quý bà giàu có trước kia bao nuôi anh có thể biết chút thông tin về cái tên Tề Trọng Khải đáng chết kia, anh xem có thể nhờ mấy người đó cầu xin vài lời, để cho đám kia tiện nhân kia và hội trường buổi đấu giá được không?. . . . . .

Nghe vậy, trợ lý Nguyễn sợ ngây người, cũng không quản được động tác hất đầu đột ngột của mình, quay mặt trừng mắt nhìn gương mặt anh tuấn của Tổng Giám đốc.

Lại thấy Tề Trọng Khải bình chân như vại, ánh mắt đùa giỡn, tầm mắt lạnh lẽo trước đây từng mang một vị Giám đốc cấp cao chỉ vì nói một câu thiếu tôn kính với anh phải nhảy lầu tử tự, giờ phút này lại giương lên một nụ cười vui vẻ.

Ảo giác. . . . . . Tuyệt đối là ảo giác. Quai hàm trợ lý Nguyễn như rớt xuống đầy, nhìn ông chủ của mình, ánh mắt si ngốc.

- Trợ lý Nguyễn. - Nghe xong nội dung nhắn lại, Tề Trọng Khải tắt điện thoại di động, giọng điệu khó lòng nhẹ nhàng được.

- Ách, dạ

- Giúp tôi thông báo Giám đốc Lâm, để cho ông ta thay thế tôi đọc diễn văn khai mạc. - Suy nghĩ chốc lát, Tề Trọng Khải lại bổ sung: - Giúp tôi mượn cặp mắt kiếng, thuận tiện thông báo cho các chủ quản cấp cao, nếu nhìn thấy tôi, vô luận như thế nào cũng không được gọi tên tôi, phải làm bộ không biết tôi, vi phạm liền bị đuổi việc

Nghe xong lời Tề Trọng Khải phân phó, trợ lý Nguyễn cứng đờ, Ông lớn! ông đang diễn trò gì thế?

Chỉ vài phút sau trợ lý Nguyễn đã mang đến cho anh gọng kính, Tề Trọng Khải cố ý đẩy loạn, lấy vài sợi tóc che trán, vẻ lạnh lùng trên mặt cũng giảm bớt, mặc dù không cách nào che giấu hoàn toàn gương mặt anh tuấn xinh đẹp hơn người của anh, cũng thành công che giấu vài phần.

Nếu như gặp nhân viên bình thường, anh cũng không phải lo lắng, bởi vì anh rất ít ló mặt ra ngoài, nhưng mấy vị giám đốc thì phiền toái, không thể nào không nhận ra anh.

Nhưng nếu lấy chức vụ ra làm hình phạt, anh nghĩ không ai sẽ ngu đến mức trong hoạt động lại chỉ ra thân phận thật của anh.

Cố ý đi vòng qua trước cửa tòa nhà Nguyệt Hoa, Tề Trọng Khải để tay trong túi, từ đằng sau liền nhìn thấy Ngải Điềm mặc áo sơ mi kẻ ca-rô hồng với quần jean.

Vừa nhìn thấy cô, liền như nhìn thấy một viên kim cương chói mắt, mặc dù chung quanh cô là những cô gái vô cùng diễm lệ, tầm mắt của anh vẫn chỉ dừng lại trên người cô.

Cô ăn mặc rất tùy ý, lấy thoải mái làm trọng tâm, trên mặt cũng không trang điểm, nhuộm tóc thành những kiểu thời trang mà chỉ buột gọn thành đuôi ngựa, theo cô lý giải thì đó là đơn giản.

Bằng lương tâm nói, cô gái này rất bình thường, trên đường tùy tiện ôm về một đống, nếu như không phải là ngày đó cô nhận sai, anh và cô có thể chẳng liên quan, hai người là hai thế giới khác nhau.

Thật ra thì, cũng không phải anh không muốn cho cô biết thân phận của mình; nhưng lại nghĩ, lòng người đáng yêu cũng đáng sợ, khi nói ra có thể sự việc sẽ phức tạp, mà tình yêu cũng thế.

Anh có thể khẳng định, bây giờ Ngải Điềm rất thích anh, si mê anh, cũng không phải bởi vì giá trị bên ngoài của anh, mà là con người anh đang tạo dựng nên.

Anh lo sợ lòng phụ nữ nhiều phức tạp, vì vậy những điều thuộc về tình yêu thường cất giữ trong lòng; anh tiếp tục ngụy trang một thời gian nữa, khảo nghiệm cô đối với anh là như thế nào; cô có thể có tình cảm với một người trai bao không, tình cảm của cô đang ở giai đoạn nào.

Đúng, anh thừa nhận mình không công bằng, tâm trạng rất ích kỷ, rất tự đại, nhưng đây chính là phương thức yêu thương của anh, cũng chỉ có như vậy, anh mới có thể yên tâm trao tim mình cho người con gái này.

Một phần tình yêu, bởi vì thân phận bất đồng, có thể đơn giản, cũng có thể phức tạp.

Dưới kính râm, một ánh mắt lóe sáng, Tề Trọng Khải nâng môi lên, vui vẻ nở ra một nụ cười, đi tới bên cạnh vật sáng chói lóa.

- Điềm Điềm, Tổng giám đốc Tề tới – Bạn học cũ bên cạnh hồn nhiên lắc lắc tay của Ngải Điềm tưởng rằng cô không hay biết.

Ngải Điềm hất mặt, gương mặt trắng noãn sau khi nhìn thấy Tề Trọng Khải, tràn ra một chút phấn anh đào. Mặc kệ trải qua bao nhiêu lần xâm nhập linh hồn và tình yêu, mỗi lần thấy anh, cô vẫn có chút xấu hổ.

A a a! Ngải Tiểu Điềm tỉnh táo một chút đi, trước mắt phải cố gắng diễn để bảo vệ lòng tự trọng của mình, từng bước đi đến tâm!

Hất đầu hoàn hồn, cô gái nhỏ chạy đến bên cạnh Tề Trọng Khải, kéo người đến bên cạnh lỗ tai anh.

- Thế nào? Anh có liên lạc với người hỗ trợ không? – cô mềm mại dính chặt lấy anh, một đoạn mùi thơm truyền qua mũi anh đi vào trong cơ thể, sáp nhập vào hô hấp của anh.

Chốc lát đó cơ thể anh trở nên mê man, trái tim đập loạn, nhưng ánh mắt vẫn nhìn về trước, thấy sắc mặt tái nhợt vì lo lắng của cô, bạo động trong lòng liền kiềm chế lại.

Sắc mặt nghiêm nghị, Tề Trọng Khải không thay đổi bản tính xấu xa của mình, đôi mắt như lưỡi dao lạnh lùng chém tới.

- Ngải Tiểu Điềm, em được lắm, đem chuyện làm thành ra như vậy, còn kéo anh vào cùng em dọn dẹp, em cho rằng anh rất giống Tề Trọng Khải sao? – Anh định thần lại, nhàn nhạt nói, đoán chừng đã đem mọi chuyện giải quyết thỏa đáng.

Nghĩ đến đây, tảng đá lớn trong lòng bị chẻ làm hai, Ngải Điềm lập tức nở ra nụ cười chân chó, giơ con dao lên xoa bóp cánh tay Tề Trọng Khải.

- Stop! Tề Trọng Khải là cái thá gì, Zack nhà chúng ta mới ưu tú nhất! Em dám đánh cuộc, cái người tên Tề Trọng Khải nhất định là người đàn ông bụng bự, tóc chải keo đen bóng. Một người già trước tuổi.

- Già trước tuổi? - Tề Trọng Khải cảm thấy hơi buồn, liếc xéo cô.

- Dùng não nhỏ cũng biết chắc là già háp. Anh nghĩ một chút xem, những tổng giám đốc xí nghiệp lớn hoặc là Tổng giám đốc tập đoàn, ông nào cũng vừa già vừa xấu? Cái người Tề Trọng Khải có sự nghiệp lớn như thế, khẳng định cũng chạy không thoát số mạng già sớm của mình. - Dùng Logic tự hỏi của Rhona phân tích, nói không chừng còn xuất tinh sớm nữa là đằng khác!

Thấy tâm trạng đầy hứng thú khi phân tích của cô, lòng Tề Trọng Khải rất buồn cười.

- Em nói như vậy, không phải là muốn tự an ủi mình đó chứ? Bạn trai của em không có thân phận và địa vị đó, cho nên em nói Tề Trọng Khải xấu

- Em không cần biết anh ta là ai, cần gì biết anh ta xấu hay đẹp, anh nghĩ quá nhiều, anh yêu đẹp trai - Ngải Điềm đem mặt cọ vào trong lòng anh, dùng tư thái cô gái nhỏ làm nũng với anh.

Lòng anh mềm nhũn, ngọt giống như dính tương, cũng không quản nhiều người đang trừng mắt nhìn anh, cúi mặt xuống, hôn lên cánh môi hồng nhuận của cô, không tô son điểm phấn, nhưng vẫn khiến cho anh bị mê hoặc.

- Vào đi thôi, nếu không muốn để những người bạn học của em nghi ngờ – Dù anh rất si mê nụ hôn của cô, nhưng anh vẫn cười cười buông cô ra, nắm chặt lòng bàn tay ấm áp, cùng nhau bước đi về phía trước.

Khi hai người song đôi, cô ngẩng đầu nghiêng đầu, không thể tin được người đàn ông với vẻ ngoài hoàn mỹ này lại thuộc về cô. . . . . . Ít nhất tạm thời là như thế.

Anh đã từng bị rất nhiều phụ nữ thu mua, bao nhiêu cô gái bao nuôi, nhưng vẫn cùng cô tạo một quan hệ yêu đương bình đẳng, không đến với nhau vì kiếm tiền, cô phải tin tưởng anh đối với cô là có tình cảm thực sự?

Đôi môi mang sắc hoa hồng vẽ ra một nụ cười, Ngải Điềm dựa vào bờ vai của người đàn ông bên cạnh, đáy lòng tràn ngập dư vị ngọt ngào.

Cô nghĩ, Rhona nói đúng, phụ nữ từng tuổi này, chỉ cần bỏ ra thật lòng, mặc kệ thân phận của đối phương là như thế nào, cũng nên dũng cảm chấp nhận tình yêu ấy.

Nếu nói hoạt động từ thiện bán hàng, thì ra cũng chỉ là một buổi giao lưu kinh tế, các người giàu có họp lại, trao đổi danh thiếp, nếu không thì cùng nhau bàn luận viễn vông về tình hình kinh tế hiện nay, trong lúc nói chuyện thiên thời thì thoát qua những ý định hợp tác, đem màng nhĩ của con người làm cho ê buốt.

Những người dân bình thường, ngược lại phân làm hai loại người.

Một loại là thật lòng nghĩ đến đây vì muốn tham gia hoạt động từ thiện, thuận tiện sẽ ăn một bữa ăn ngon. Một loại khác còn lại là dựa vào cơ hội này, tìm một người đàn ông giàu có làm quen, xem tương lai có thể ngồi ghế vàng hay không.

- Điềm Điềm, thật kỳ quái nha, tại sao chúng mới vừa rồi vào hội trường, những nhân viên kia thấy Tổng giám đốc Tề mà không chào? - Một người bạn học buồn bực đặt câu hỏi.

Ngải Điềm khẽ giật mình, ly nước cam trong tay khẽ run, thiếu chút nữa đỗ vào đôi giày da đắt tiền của Tề Trọng Khải.

- Ha ha, hình như có mà. - Ánh mắt Ngải Điềm thoáng nhìn, đem nguy cơ xử lý ném cho bạn trai.

- Tôi rất ít khi lộ diện, cho dù là trong hoạt động nội bộ của công ty, phần lớn đều giao cho trợ lý xử lý, nhân viên tầng lớp chót đương nhiên không nhận ra tôi, cái này chẳng có gì lạ. - Tề Trọng Khải nói thật không hề nói láo.

Một đám bạn học cũ ‘à’ một tiếng, hình như là tin, bỗng nghe có người lên tiếng hỏi:

- Này, anh Tề! hôm nay anh có đọc diễn văn không?

- Không, cấp dưới xử lý. - Tề Trọng Khải bưng ly rượu lên, thần thái vui vẻ hớp một cái, bẩm sinh có tư chất quý tộc, manh nha trở mình một nhóm người.

Ngải Điềm vui mừng, trộm nhìn bạn trai một cái, rất tốt. . . . . . rất tốt, không hổ danh là người trai bao cao cấp, trời sanh khí thế cường đại, nhìn ngang nhìn dọc, chính là cá tính của một nhân vật phi phàm, giả trang làm tổng giám đốc cũng không ai hoài nghi là hàng giả, cực phẩm trong cực phẩm.

Có thể thấy được, ngày trước những người phụ nữ bao nuôi anh, nhất định có lai lịch, có thể dậm chân làm mưa làm gió trên thương trường, hơn nữa thường dẫn anh đi những tiệc rượu lớn như thế này...

Nghĩ đến đây, trong đầu của Ngải Điềm có chút buồn bực.

Đang lúc Ngải Điềm mất hồn, thì màn sâu khấu của hoạt động từ thiện được vén lên, cô cũng chẳng thèm hăng hái trông mong xem mình mua món gì, ngồi ở vị trí của mình, yên lặng ăn.

- Nhìn em xem, vẻ mặt em làm cho anh ngán đến tận cổ, bắt đầu để cho anh hối hận vì sao lại ra tay giúp đỡ em. - Lý do đi toilet, kì thực là giao phó với trợ lý các hoạt động tiếp theo, khi Tề Trọng Khải quay lại, thấy vẻ mặt buồn buồn không vui của cô, đầu vai không khỏi mệt mỏi.

Anh đã sớm có thói quen ăn món cay, Ngải Điềm không biết nên tức giận, chỉ có thể ai oán nhìn anh.

- Hiện tại em mới phát hiện giữa chúng ta ở cự ly rất xa xôi.

Tâm Tề Trọng Khải rét lạnh, cho là cô phát hiện cái gì, nhưng chớp mắt mấy cái, nghe lời nói tiếp theo của cô làm tâm gấp ráp của anh rơi xuống.

- Em không phải là một nữ doanh nhân tài ba, cũng không có gia tài bạc vạn, không có biện pháp mua cho anh đồng hồ kim cương Cartier, cũng không thể mua cho anh những ngôi nhà ở khu biệt thự cao cấp, anh yêu em khẳng định sẽ có nhiều thua thiệt? - Cuối cùng, cô còn uống một chút rượu.

Mây trên đầu Tề Trọng Khải chuyển một cái, mới phát hiện trong ly nước cam của cô, chẳng biết lúc nào đổi thành ly rượu màu hồng phấn, hơn nữa hiển nhiên đã uống được vài ly.

Khuôn mặt cô ửng đỏ, giống như ánh lửa hồng, một tay chống cằm, một tay cầm đôi đũa gỗ, quơ múa giữa không trung, sắc môi đỏ hồng cong lên một nụ cười, ánh mắt đang say lại mang theo vẻ đưa đám.

- Haizzz, đều tại em quá vô dụng, cũng không thể cho anh cái gì tốt, đi cùng em, nhất định sẽ khiến anh rất uất ức. . . . . . Ưmh, em thật sự xin lỗi anh. - Cô tự trách mình, cùng hướng đến anh nói lời xin lỗi

Tề Trọng Khải đè chiếc đũa đang quơ loạn của cô, tránh cho nó đả thương người khác.

- Em không sợ những lời kia bị đám bạn học cũ thời đại học nghe thấy sao?, vậy thì cứ nói lớn lên đi.

- Zack, em thích anh. . . . . . Nhưng anh thật không có bản lãnh, người có điều kiện như anh, đi cùng với em thật là đáng tiếc.

Tề Trọng Khải nghe được câu đó mà dở khóc dở cười.

Thật đúng là uống rượu sẽ ói ra châm ngôn mà, xem ra cô thật lòng có cảm giác mình không xứng đáng làm bạn đồng hành của anh, thật không biết nên nói đầu óc của cô bị gì, ở đâu lại nghĩ ra cái logic ấy, vừa mới bắt đầu còn rối rắm không nên cùng người đàn ông làm trai bao như anh qua lại, sau này càng lúc càng lúng sâu vào anh.

Cô gái này rõ là. . . . . . Đáng yêu lại rất thú vị. Rất đúng người anh muốn kiếm tìm

- Sao vậy, bây giờ em mới biết anh ở chung một chỗ với em là hy sinh nhiều lắm sao? – Tâm Tề Trọng Khải vốn đã xấu, thấy cô uống say càng không thể bỏ qua được. -Nhìn em một chút đi, mặt mũi như trứng, vóc người không có, tiền gửi ngân hàng không có, mỗi lần làm tình với em xong, anh đều chất vấn vì sao mình lại đi thích người như em

Mắt Ngải Điềm nửa nhắm nửa mở, hình như có đồng cảm gật đầu một cái.

- Chính là em cũng cảm thấy như vậy.

Tề Trọng Khải thiếu chút nữa cười to.

- Nghĩ tới cuộc sống thoải mái của ta trước kia, ngày ngày ăn cơm ở nhà hàng cao cấp, đi xe cao cấp ở biệt thự, đi cùng với em thì sau này em cho anh ăn gì đây?

Ngải Điềm nghiêng đầu, hạ thấp suy nghĩ xuống, dùng ngôn từ tận sâu đáy lòng mà nói:

- Lễ Noel ngày ấy, em chỉ có thể mời anh đi quán bình dân ăn thịt bò và uống trà sữa lạnh, khuya ngày hôm trước chúng ta mới ăn mì xào nóng. . . . . . Zakc, như vậy tương đối, đi cùng với em anh sẽ rất đáng thương.

- Biết là tốt rồi. - Khóe miệng Tề Trọng Khải nở ra nụ cười.

- Anh yên tâm, sau này nhất định em sẽ cố gắng kiếm tiền, để cho anh có cuộc sống tốt nhất. - Ngải Điềm đưa tay ra, chạm lên gương mặt anh tuấn của Tề Trọng Khải, dùng sức hôn một cái lên mặt cô.

- Đây chính là em nói, sau này anh sẽ dựa vào em. – Lòng Tề Trọng Khải cực kỳ vui mừng, hai cánh tay thuận thế ôm lấy cái eo nhỏ của cô, khêu gợi nói lời tán tỉnh bên tai cô.

Ngải Điềm té lên cổ anh, chợt gật đầu, vẻ mặt say chếnh choáng khiến cho anh sinh lòng ham muốn, ngón tay mơn trớn gương mặt mềm mại của cô, sắc mặt vô cùng dịu dàng.

Cô cười khanh khách, môi đỏ dính rượu hít hà khí nóng, hầu kết thoáng qua xúc động, không khí giống như rót mật đường, trong mắt chỉ nhìn thấy người đối diện.

Nhưng vào lúc này, một người đàn ông chừng năm mươi tuổi đi vào, trong tay bưng ly rượu, mặt kinh dị nói:

- Tổng giám đốc Tề, sao cậu lại ngồi một mình ở đây?

Tề Trọng Khải chấn động, giương mắt lạnh lùng chém tới mắt người nọ, người đàn ông kia thân trúng vài đao, vẻ mặt hoảng sợ.

Ngải Điểm tuy say khướt nhưng chưa bất tỉnh, ánh mắt mơ hồ, quay qua nhìn người đàn ông đang gọi tên Tề Trọng Khải.

- Chú ơi!. . . . . . Tại sao chú lại gọi anh ấy là tổng giám đốc Tề?

Người đàn ông kia không rõ nội tình, giọng nói run run:

- Bởi vì cậu ấy là Tề Trọng Khải. . . . . .

- Hả?

Ngải Điềm kinh ngạc một chút, chợt đứng lên, lại không phát hiện thành bàn kẹp lấy áo của cô, vừa xoay người, bàn toàn đồ thức ăn bỗng chấn động mạnh sau đó co rúm lại, toàn bộ đỗ xuống đất.

Ánh mắt cả hội trường đột nhiên đưa tới nơi phát ra loạt tiếng động, trong bụng cô đau đớn, đầu choáng váng muốn thoát khỏi hiện trường, dưới chân như đạp trúng cái gì đó, hàng trăm tiếng vụng vỡ, cả người ngã nhào. Chỉ kịp thời kêu lên một tiếng thảm thiết, sau đó trực tiếp đáp đất, còn đập trúng một khối thịt to, ngay sau đó cô chẳng còn biết gì nữa.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ