settingsshare

Người Đàn Ông Xấu Hiếm Có Chương 6: Chương 6

Dạo này, nếu như lấy buôn bán hàng hóa là ví dụ, dường như chẳng còn xuất bản một người đàn ông tốt nữa, trên thị trường nếu rao bán một người đàn ông tốt, không tỳ vết, thì khẳng định chỉ là hàng nhái, không cẩn thận mua phải là hối hận cả đời.

Cũng như người tên Tề. . . . . . Ừ, trước lúc về nhà, cô cũng quên hỏi tên anh rồi.

Tóm lại, giống như Zack – một người đàn ông vô cùng anh tuấn nhưng cũng vô cùng hư hỏng, cầm trong tay vô số tiền bạc của phụ nữ, tiêu xài không giới hạn, khiến cho bao cô gái mộng ảo nghĩ rằng anh là người giàu có.

Nhưng giấc mơ ở bên cạnh một người đàn ông vô cùng hoàn hảo thì rất ngắn ngủi, số lượng cũng rất chừng mực, nếu như túi tiền không đủ sâu, tiền bạc không đủ hùng hậu thì không có tư cách ở bên cạnh anh.

Haizzz, đầu năm nghĩ tới đường tình yêu sao mà khó khăn quá.

- Ngải Tiểu Điềm, tôi khẳng định cô là một cô gái ngu xuẩn, một người đại ngu xuẩn! - Nghe xong tiếng gào khóc của cô, người bạn Rhona được xưng là chị em tốt trừng mắt lạnh lùng nhìn cô.

Tâm tình đã đủ buồn bực, nghe vậy, trái tim Ngải Điềm như bị ai đó hung hăng chọc một nhát, cột máu phún ra. Rhona còn nói:

- Được gặp gỡ cái người đàn ông vừa đẹp trai lại hư hỏng với số lượng có hạn kia mà may mắn của cậu, thế mà cậu lại để cho anh chạy mất! Cậu nên nhảy xuống biển đi, hay tớ sẽ mở cửa sổ tầng lầu hai ba rồi đẩy cậu xuống?

Thế giới rất nhỏ, duyên phận thật khéo, cô và Rhona mặc dù không làm việc cùng một công ty, nhưng hai công ty cùng có sản phẩm buôn bán ở cùng một tòa nhà, chỉ cách nhau mấy tầng, mỗi buổi trưa bọn họ lại gặp nhau, cùng ăn cơm trưa cùng nhau nói dóc.

- Có tiền không mua được chân tình, không phải cậu nói những lời này với mình sao? - Ngải Điềm nghiêm chỉnh kháng nghị.

- Những cô gái đến tuổi chúng ta, tìm được chân tình để làm cái rắm gì! Chẳng còn là những cô gái mười sáu, mười bảy tuổi dễ dàng tin vào truyện cổ tích. - Rhona hung ác liếc mắt nhìn cô gái ngu xuẩn một cái, còn nói: - Nếu không tìm được người phù hợp với lý tưởng, lại không muốn chịu thiệt, thì nên biết cách giải phóng, bỏ qua tất cả đi tìm cái gọi là thỏa mãn.

Ngải Điềm mới vừa bỏ trứng mặn vào trong miệng thiếu chút phun ra ngoài, cô mệt mỏi vỗ vỗ ngực vài cái, miệng hồ đồ nói ra lời an ủi

- Cậu quá phóng khoáng rồi!

- Đây không phải là phóng khoáng, cái này gọi là giải thoát. Ở tuổi của chúng ta, việc yêu và thương đã sớm không còn nữa, trọng điểm là tìm người đàn ông có thể cho ta thỏa mãn về tinh thần và thể xác mà thôi. Con gái trên đời rất nhiều, đợi chờ chỉ uổng phí mà thôi. - Rhona mới vừa nói xong, bên tay phải liền nhìn thấy có mấy người đàn ông đang đứng cười sặc sụa, bên tay trái còn có mấy cô gái phun sạch Hồng trà trong miệng ra, Ngải Điềm nặng nề nuốt xuống miếng trứng mặn, thiếu chút nữa đã bị bạn tốt làm cho chết nghẹn rồi.

- Khụ khụ khụ khụ. . . . . . Rhona nhỏ bé, cô thật là sắc bén đó.

- Đây không thể trách được, muốn trách, thì trách đàn ông quá hèn yếu - Rhona vừa nói ra, những cô gái đang ngồi bên cánh trái của cô điên cuồng đồng tình mà gật đầu, còn những người con trai ngồi bên cánh phải thì mặt mày trở nên đen xì.

Ngải Điềm đè thấp âm lượng, buồn rầu nói:

- Nhưng tiền người đàn ông kia dùng đều cho những quý bà chu cấp, cũng thường lui tới bên cạnh những người đó, tớ nghĩ rằng anh ấy không thích hợp với mình.

- Số lượng cực phẩm được như thế thì không nhiều, nếu cậu không nhanh tay giữ lấy thì chờ mua hàng nhái đi.

- Haizzz, chẳng lẽ cậu muốn tớ quay đầu lại tìm anh ấy sao? – Con gái thì nên làm như thế sao? Bỏ cả hư vinh và lòng tự trọng?

- Quay đầu lại tìm anh ấy thì sao nào, rất hợp lý, nếu như anh ta giống như cậu hình dung thì được xem là cực phẩm; đổi lại là mình, dù anh ta ở chân trời góc biển nào tớ cũng phải lật tung mọi thứ để tìm ra anh ta, sau đó đem anh lên giường ép cho khô.

Nhìn đến ánh mắt bốc lửa của bạn tốt, Ngải Điềm không khỏi run mình. - Không cần hung ác như thế chứ . . . . . .

- Cho nên mới nói cậu ngu xuẩn. - Rhona tiếc việc mình rèn sắt không thành thép mắng. - Nếu anh ấy nói muốn cùng cậu tiếp tục, miếng thịt béo đã tới miệng vì sao cậu không ăn? Ngu xuẩn mà!

Ngải Điềm nghe câu nói đó, đáy lòng thật buồn bực, bữa cơm trưa nay, hoàn toàn không có biện pháp tiêu hóa, đến buổi chiều cố gắng nuốt tất cả vào dạ dày để tiếp tục làm việc.

Cô mất tinh thần nghiêm trọng trong cả ngày hôm nay, thật vất vả mới cầm cự đến giờ tan việc, bước ra khỏi tòa nhà lớn ở Đài Bắc, nhìn những ánh đèn đường rực rỡ, mây tím chầm chậm trôi.

Khép lại những mệt mỏi mặc chiếc áo khoác màu trắng vào, Ngải Điềm ngẩng đầu nhìn lối đi xuống lầu, thấy những chậu cây thông mừng giáng sinh, đột nhiên nhớ tới hôm nay là đêm Giáng sinh, khó trách vừa đúng sáu giờ mọi người liền rời khỏi công ty, cứ như trong công ty có quỷ ám vậy.

Ngải Điềm thở dài một hơi, xoa xoa đôi tay, đem nửa gương mặt vùi vào khăn quàng cổ, ánh mắt buông xuống, nhìn chằm chằm đế giày của mình và bước đi. Nhìn những đôi tình nhân đang ân ái trên phố phường, chẳng suy tư hôm nay mình phải ăn tối với món gì, cô đưa tầm mắt nhìn vào một cửa hàng nhỏ, tiện tay dò xét các món ăn, tiện mắt nhìn qua một chút, cô chọn cơm với thịt gà Kanto.

Trả tiền xong, cô mệt mỏi bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi, đột nhiên chạm mặt cô gái mà có đánh chết cô cũng chẳng muốn chạm mặt.

- Ơ, Điềm Điềm. - Thái Vi một thân toàn là quần áo hàng hiệu, trực giác liền rơi vào người của Ngải Điềm đang cố giả chết.

Ngải Điềm gượng cười. - Hi, thật là trùng hợp. - Tại sao cái bà tám này cứ như một con gián nhỏ cố tình bám lấy cô? Hôm nay thật không muốn gặp cô ta mà!

- Bữa tối cậu tính ăn như thế này đó hả? Không thể nào?! - Thái Vi khoa trương thét lên. - Quá bi thảm đi! Hôm nay là đêm Giáng sinh, sao cậu không đi ăn bữa tối lãng mạn với người bạn trai giàu có là tổng giám đốc ấy? Thật là ngại nhé! Sẽ không phải vừa từ đảo về liền chia tay đó chứ?

Trong lòng Ngải Điềm rắc một cái, nụ cười trên mặt cũng biến mất không dấu vết, bàn lặng lẽ siết chặt hộp cơm trong tay.

- Tưởng tượng của cậu quá phong phú rồi, Zack quá bận rộn, chúng tớ dự định sẽ dùng bữa tối chung vào ngày mai, nên bữa tối lãng mạn không dùng hôm nay được, tối nay tớ phải tận lực tiết kiệm để ngày mai chiến đấu chứ.

- Thật không?. - Thái Vi lên mặt chất vấn.

- Anh ấy là tổng giám đốc một công ty lớn, hết cách rồi, mỗi phút mỗi giây đều rất bận, không được thoải mái như chồng cậu, có thể cùng cậu ăn bữa tối lãng mạn ngay đêm Giáng sinh, nhưng trách sao được, tớ là bạn gái của anh ấy, phải thông cảm cho anh ấy. - Ngải Điềm thở nhẹ ra, vẻ mặt bất đắc dĩ.

- Tôi không có thời gian, Bye. - Thái Vi tức giận nhìn cô.

- Bye. - Ngải Điềm mỉm cười, nhấc chân không đợi chờ, liều mình bước về con đường phía trước.

Đi vào công viên nhỏ quen thuộc, Ngải Điềm suy sụp hạ hai vai xuống, chán nản ngồi bịch xuống ghế, cầm hợp cơm nóng, lỗ mũi ê ẩm, cô thật sự muốn khóc một trận.

Haizzz, cô rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì vậy? Phùng má giả làm người mập đợi chờ đến ngày tháng nào đó? Nhất thời khiến cho mình vui vẻ lên, nhưng vì sao lòng vậy khó chịu như thế, cuộc sống của cô quá nhiều khổ ải.

Cầm miếng thịt gà lên gặm, Ngải Điềm hít một hơi dài, chóp mũi hồng lên, hốc mắt chẳng có tiền đồ mà đỏ ửng.

Nhìn bầu trời đêm huyễn hoặc, đèn phố phường rực rỡ, ở phía xa có một đôi tình nhân đang nhìn nhau cười, họ trao đổi quà cho nhau, chỉ mình cô ngồi cô đơn trong công viên, bên cạnh có mấy con chó lang thang đang nhìn chằm chằm vào cô, mắt lộ vẻ hung ác, tình cảnh này là sao?.

Một cơn gió lạnh quất vào mặt cô, bên chân lẩn quẩn vài chiếc lá khô, cô nhấp một hớp canh nóng, dạ dày dần ấm lên, nhưng đáy lòng vẫn là sự trống rỗng.

Chén súp bị bỏ quá nhiều bột ngọt khiến đầu lưỡi cô tê dại, cô cắn một miếng gà Kantō, sau đó mở hộp cơm nấm ra, cắn một miếng nhỏ, nhưng chẳng thể nào nuốt trôi.

Có lẽ, phần cơm này cô nuốt không nổi rồi, cô chỉ có thể nuốt vào uất ức và khổ sở mà thôi. Có lẽ vì quá đau khổ, cho nên nuốt không trôi, càng chẳng biết gì sao mình lại bi thảm như hiện tại.

Ngẩn người trong chốc lát, Ngải Điềm cắn một miếng cơm nấm rồi bỏ nó xuống đất, bầy chó lang thang nhanh chóng tiến lại ngậm nó vào mồm và tha đi nơi khác.

Cô lấy chiếc điện thoại di động trong túi áo khoác ra, nhấn một dãy số tưởng đã quên nhưng không ngờ nó vẫn nằm trong đầu, đè xuống nút send.

Khi đó, cô quả quyết anh sẽ nhanh chóng bắt máy, nhất định sẽ đả thương lòng tự trọng của cô?

Chuông reo thật lâu, cô hít hít chóp mũi, đang muốn đè xuống nút kết thúc, điện thoại chợt thông, một giọng nói đàn ông quen thuộc liền vang lên.

- Là tôi. . . . . . Ngải Điềm. – Cô rũ lông mi dài xuống, vẻ mặt hốt hoảng, một tay níu chặt áo khoác.

- Tôi biết. – Anh dùng một giọng điệu không cao không thấp, không thể đoán được anh đang vui mừng hay đang tức giận.

- Anh. . . . . . Đang bận sao?

- Ừ.

- Thôi, vậy tôi không quấy rầy anh nữa, Bye

- Ngải Điềm, cô còn muốn lừa dối chính mình đến bao giờ nữa? – Người đàn ông ở đầu dây bên kia điện thoại cau mày, anh không vui khi cô nửa đường liền bỏ cuộc.

- À không phải, anh đang bận, tôi chờ anh hết bận rồi gọi lại – Cô cười nhẹ, chính cô cũng biết đó là một nụ cười khô khốc.

- Cô đang ở đâu?

- Hắc hắc, ở trong lòng anh. - Mới vừa nói xong, cô liền cảm thấy ớn lạnh, tuyệt không buồn cười, sờ mũi một cái liền nói chỗ mình đang ở cho anh

- Ở đó đợi tôi – Anh phân phó xong, cũng không đợi cô trả lời, lập tức cúp điện thoại.

Mười lăm phút qua sau, một thân hình cao lớn đã xuất hiện tại công viên nhỏ, khi đó cô đang ngồi trên một băng ghế dài, cả trái tim đều chua xót.

Không phải loại bi ai làm lòng chua xót, mà vì, cuối cùng cũng có một người đàn ông đặc biệt đi đến chỗ cô, khiến lòng cô mừng như điên nên lòng mới chua xót.

Anh mặc một bộ đồ Tây màu xám đậm, áo khoác dài tới gối mà đen, được may bằng chất liệu len dày, đường may được cắt xén tao nhã, càng tô điểm cho vẻ đẹp anh tuấn của anh.

Khi người đàn ông xinh đẹp đó đi về phía cô, dừng ở trước mặt cô, khiến Ngải Điềm có chút bối rối. Người đàn ông này thật đẹp, quá anh tuấn, khiến cô kìm lòng không nổi. . . . . .

- Cô muốn ngồi đây ngẩng ngơ ước hẹn cùng lũ chó lang thang, hay lên xe nhận không khí ấm áp? - Đưa bàn tay to lớn ra trước mặt cô, Tề Trọng Khải để lộ vẻ mặt không khiên nhẫn nghe cô giải thích.

- Tôi. . . . . .

Ngải Điềm yếu đuối, nhưng không đợi cô trả lời, mấy giây sau đã bị Tề Trọng Khải kéo dậy, nửa ôm nửa níu lôi cô ra khỏi công viên, sau đó bị anh thô lỗ nhét vào trong xe hơi Bentley.

Đèn đường phát ra ánh sáng yếu ớt, Tề Trọng Khải đem cô gái trong ngực đẩy tới vách tường cạnh cầu thang, nâng gương mặt lạnh lẽo cô lên ra sức hôn, ra sức mở lòng để cho hai linh hồn được hòa quyện vào nhau

Không ngờ cô còn nhớ nhung anh hơn tượng tưởng của mình

Chỉ còn mười bậc thang nữa đã vào đến phòng ngủ, nhưng dục vọng như sóng nhiệt, anh ngay cả một giây đợi chờ cũng không thể.

Anh cũng chẳng ngờ mình lại có nhiệt tình với cô gái này như thế.

Nhận được điện thoại của cô, anh chẳng có một giây suy tư, lập tức đi tới bên cạnh cô. Anh nghĩ là mình muốn xem vẻ mặt hối hận của cô, muốn cô biết cô thật ra cũng rất quan tâm anh, giữa bọn họ không phải chỉ có quan hệ chủ - tớ.

Một lần lại một lần muốn hòa quyện lẫn nhau, điều mà họ tham luyến không chỉ là dục vọng, mà còn có hai trái tim đang rung động, chỉ có điều chân tình ấy ẩn núp phía sau nụ cười.

Anh muốn cơ thể của cô, lòng của cô, toàn bộ những gì thuộc về cô, toàn bộ. . . . . .

Tháo áo khoác của cô ra, thô lỗ lột chiếc áo len của mình xuống, đem gương mặt tuấn tú vùi sâu vào nhũ hoa của cô, cắn đứt áo ngực làm bằng vải tơ, có được điều mình mong muốn, anh không ngừng ngậm, cắt, liếm.

- Không. . . . . . Đợi chút. . . . . . tôi muốn nói với anh. . . . . . A. . . . . . đừng cắn. . . . . . - Nhụy hoa nhảy cảm đột nhiên bị anh gặm nhẹ, cả người cô run rẫy và sợ hãi, bụng dưới nổi lên một trận cuồn phong.

Không cho cô có chút thời gian để thở dốc, anh nhanh nhẹn cởi hết quần áo trên người của cô xuống, đôi tay nâng nhũ hoa trắng noãn lên, vội vàng vuốt ve, còn dùng môi lưỡi nút nhụy hoa ngọt ngào.

- A. . . . . . Ừ. . . . . . – cô nghĩ rằng sẽ đẩy anh ra, nhưng đến cuối cùng là càng ôm chặt anh hơn, cong lưng lên, đem khát vọng hướng đến miệng anh.

Anh giống như thèm khát đã lâu, mở miệng thật to mà nút liếm, phát ra những tiếng chậc chậc, ngón tay ma sát khiến cho cô cũng phát ra những tiếng rên rỉ.

Nhiệt độ mỗi lúc một giảm, đầu lưỡi mem theo nhũ hoa chạy đi xuống, lướt qua chiếc bụng phẳng lì, cố ý dừng lại ở cái rốn nhỏ, uốn lượn đảo quanh, làm cơ thể cô không thể đứng thẳng được, cũng nhanh chóng xụi lơ xuống.

- Em thật ngọt, thật tốt. - Môi của anh đi tới Lace (viền tơ) quần lót của cô, ngón tay phụ trợ kéo nó xuống, phiến hoa mềm mại toát ra mùi thơm đặc biệt và nơi tư mật giờ đã ướt đẫm, không có gì cản trở đôi mắt tham lam đang chăm chú nhìn

- Không. . . . . . - Đôi mắt rũ xuống vì mê mang, giật mình khi nhìn thấy đôi mắt toét lửa của anh đang suồng sã vùng kín của cô, cô vội vàng muốn dùng đôi tay mình che giấu, cuối cùng chỉ phí công mà thôi.

Anh vươn tay ra, tách hai đầu gối đang run rẩy của cô, một tay xoa nắn nhũ hoa mềm mại, một tay cô lại đi vào trượt xuống động mật bên dưới, hai ngón tay chụm lại đi vào bên trong.

- A ừ. . . . . . - Mật dịch bắt đầu chảy ra, tràn ngập động hoa, chỉ chốc lát sau, chân của cô đã ướt thành một mảng lớn rồi.

Anh đẩy hai miếng thịt non của cô ra, động tư mật màu đỏ tươi giống như một đóa Tường Vi vừa nở rộ, hấp dẫn khiến anh tự nguyện cúi người ngắt lấy đóa hoa kia.

Cảm thấy được cái lưỡi của anh đang liếm láp quanh mật động, anh còn cố tình dùng chóp mũi cọ qua lại ngoài cửa mật động, chỉ chốc lát cơ thể của cô nổi lên nhiệt hỏa điên cuồng như núi lửa sắp phun trào, hai chân không hề xấu hổ mà mở rộng ra.

Anh nâng cặp mông trắng như tuyết của cô lên, ngậm cả động tư mật ngọt ngào vào miệng, đầu lưỡi trượt vào sâu bên trong động, điên cuồng liếm cố ý để nó xông ra thật nhiều mật dịch.

Cô dùng anh tay chống lên vách tường, ánh mắt như sương mù không ngừng bay cô. Nơi này là nhà của anh, một gian nhà diện tích mấy trăm mét vuông, còn có vườn ra rộng lớn, nhưng căn bản cô không có thời gian để xem xung quanh.

Vừa vào cửa liền bị anh kéo lên cầu thang, thậm chí ngay cả căn phòng như thế nào cô cũng chưa nhìn qua, chỉ biết nơi cô đang đứng là cầu thang. . . . . .

- A. . . . . . - Tiếng rên rỉ bật ra khỏi cái cổ mảnh khảnh của cô, cô không tự chủ được mà dần hòa mình chiếc lưỡi đang tiến vào mật động của cô, cái eo nhỏ như đang cổ động với hành động của anh, nó khẽ lắc qua lắc lại vô cùng hấp dẫn.

Dịch ái trong suốt dính đầy gương mặt của Tề Trọng Khải, anh mở miệng thật to để có thể uống từng ngụm từng ngụm, đầu lưỡi nóng liếm láp nơi tư mật, khiến cho động mật nhạy cảm bắt đầu co rúc lại, anh mới lui ra ngoài.

- Không. . . . . . đừng như vậy. . . . . . - Trong cơ thể trống không, giống như một cơn lửa tà ác thiêu rụi lý trí của cô, cô nhỏ giọng khóc sụt sùi, ánh mắt mê mang tố cáo việc anh đột nhiên rời đi.

Thế nhưng anh lại cười, cười đến có thể so với thiên sứ còn xinh đẹp hơn, so với ác ma còn tà ác hơn, anh nắm lấy tay cô, kéo đến vật phái nam giữa hai chân anh, liếm hôn cánh môi đỏ thắm của cô, dùng một giọng nói khàn khàn trầm thấp, rồi lại thúc giục cô:

- Giúp anh cởi ra, anh sẽ cho em nhiều hơn

Đôi tay nhỏ bé nghe được chỉ thị của anh, lập tức cởi dây nịt nơi thắt lưng, cố gắng mở cúc quần xi-líp ra, kéo vạt áo áo sơ mi lên, vật phái nam được giải thoát, hơi thở lay động, một mùi vị phong tình chạy vào mũi, giống như một hương vị khiến người ta hồn mê phách lạc, khiến tâm cô say mê, khát vọng muốn có được anh càng ngày càng mãnh liệt .

- Tề. . . . . . Cho em. . . . . . Em muốn. . . . . . – Cô không cách chịu được, từ từ cắn nuốt sự trống không của mình, tay nhỏ sờ lung tung trên dục vọng của anh, đem mật động của mình tiến đến gần anh.

Anh mỉm cười, bóp nhẹ gương mặt của cô, đầu lưỡi trượt vào khoang miệng cô, hấp thụ nguồn mật mới, một tay ngăn chặn bàn tay nhỏ bé của cô đang vuốt ve vật nam tính của anh, hướng dẫn cô làm như thế nào để lấy lòng anh.

Lúc dục vọng hòa lẫn vào nhau bị đốt đến sôi ùng ục, anh gấp gáp móc vật đỏ ngầu to lớn ra, ôm lấy cái mông của cô, để cho hai chân trắng noãn của Ngải Điềm quấn lấy eo anh.

- A. . . . . . Thật là nóng. . . . . . – Trong phút giây Nhiệt Thiết cắm vào mật huyệt, cô ngửa cổ lên, tròng mắt mê say, cái lưỡi thơm tho lười biếng lộ ra, ngậm lấy cái lưỡi của anh.

Kịch liệt đút vào, cơ hồ đánh bay hồn cô, động tư mật bị anh đảo vài vòng khiến nó vừa sưng vừa đỏ, dịch ái chảy xuôi xuống, vật thô cứng to dài, dễ dàng không chút kiêng kỵ xông vào.

- Cảm thấy sao? Anh ở bên trong cơ thể em, tràn đầy, toàn bộ đều là của anh. – Anh thuận thế tấn công, không chút gián đoạn, càng chen vào càng sâu, càng chen vào càng nhanh.

Miếng thịt non cắn chặt vật nam của anh, theo mỗi lần gấp gáp thô bạo của anh mà mở ra đưa vào, sau đó lại bị anh hung hăng cắm vào, khoái cảm không ngừng tăng lên, lửa nóng tê dại lan tràn khắp cơ thể.

- A. . . . . . Quá nhanh. . . . . . Tề. . . . . . Ách a. . . . . .

- Em yêu thích anh như thế sao. – Anh rên lên một tiếng, cười nhẹ, đôi mắt đẹp buông xuống, thưởng thức cặp nhũ hoa trắng noãn, ngón tay vặn chặt viên lôi châu, không ngừng dùng ngón tay ma sát.

- A hừ. . . . . . - Nghe hai người dâm lãng phát ra, hai gò má cô đỏ bừng, rồi lại không thể không trầm mê với những đợt sóng khoái cảm đang dâng.

Hỏa dục bùng nổ, anh ngậm đầu nhũ hoa trắng noãn của cô, giống như muốn đem cô hung hăng ăn sạch sẽ, xích thiết nóng hung mãnh đút vào, hoa huyệt mềm mại càng ngày càng ướt, bắt đầu co rúc lại, càng quấn chặt lấy anh.

Cuối cùng một đạo sáng rực màu bạc đánh tới mắt cô, cô phát ra một tiếng than nức nở, thân thể bắt đầu co quắp, thân động mật bắt đầu co rút, hút hoàn toàn vật phái nam của anh vào trong.

Cảm giác sảng khoái và tê dại ở bên trong, cô nếm những đợt thủy triều dâng như cơn sóng lớn bao phủ lấy cô, thần trí Ngải Điềm cơ hồ mê loạn, đôi tay hãm sâu vào cánh tay Tề Trọng Khải.

Anh bế cô không ngừng co rúc, gấp gáp xoắn lấy động hoa của cô, vật nam thũng trướng kiên cường như cũ, huyệt mật mềm vội vàng đứng thẳng lên, lỗ hỏng lớn lối khẽ hé mở, một cỗ khát vọng nóng bỏng thả ra.

- Không cần. . . . . . Rất nhám. . . . . . A a. . . . . . - Thân thể của cô bởi vì đạt đến khoái cảm mà run rẩy, cái miệng nhỏ nhắn cắn bờ vai của anh, nhũ hoa đung đưa không ngừng ma sát lồng ngực vững chãi của anh, mang đến nhiệt độ vô cùng thư thái.

Bóng dáng giao hoan phóng đại trên mặt tường, ái dịch thổi lất phất trong không khí tràn đầy mùi dâm mỹ, vật phái nam sưng cứng rắn xâm nhập một lần lại một lần, nhiệt thiết cấp tốc ma sát hoa vào thành vách, khoái cảm tê dại giống như nhiệt hỏa dâng tràn, tiếng giao hợp ướt át đánh tan thị giác.

Cô chìm vào vòng xoáy khoái cảm, tất cả đều bay bổng, cái miệng nhỏ nhắn vô ý thức ngâm nga những tiếng rên rỉ dâm đãng, cảm giác không ngừng co rúc, run rẩy, thuyên luyên, dịch mật mềm mại đầy phong phú, lắp đầy, đáy lòng trống không ngừng cuồn cuộn.

Làm sao cô kháng cự được anh, anh ngọt ngào lại tà ác và hấp dẫn, cô chỉ có thể trầm luân, đắm chìm khi cùng anh vui vẻ, tham lam yêu cầu nhiều hơn.

Ái dục giàn giụa bên trong cơ thể, ngôn ngữ chỉ là thứ dư thừa, nhiệt độ cùng mùi vị mới là chân thật.

Anh đem mình cứng rắn khảm vào nơi mềm mại của cô, ái dịch chảy xuôi giữa hai chân, cô đem anh trói buộc thật chặt, vị ái quanh quẩn cùng mùi hương cơ thể cô.

Vật phái nam cường hãn dã man đoạt lấy bên trong, cô đã đứng trên đỉnh khoái cảm, mà anh vẫn càn rỡ bên trong cơ thể ươn ướt và êm ái của cô. . . . . .

Ngoài cửa sổ bóng đêm rất nồng, giống như vẩy mực, không khí lạnh lẽo lẻn vào cửa sổ, phát ra tiếng vang hoan ái, đem thân thể của hai người trong căn phòng hâm nóng.

Ngải Điềm nằm trên chiếc chăn làm bằng vải tơ tằm, ánh mắt mờ mịt, vẻ mặt mê man, cái miệng nhỏ nhắn thưởng thức cây đuốc cứng rắn của anh, chiếc lưỡi nhuần nhuyễn lượn quanh đỉnh lỗ, dùng một sức lực bú liếm.

Thân thể của Tề Trọng Khải bắt đầu căng thẳng, hô hấp nặng nhọc, cánh tay dùng sức đỡ lấy gáy cô, giống như đang thúc giục cô xâm nhập sâu hơn.

Ánh mắt của cô tràn đầy mê luyến, tham lam dính lên bộ phận nam tính của anh, anh giống như một bức tượng điêu khắc xinh đẹp, càng làm tim cô nóng lên, bụng dưới buồn bực, nhẹ cọ lên cánh hoa đã rịn ái dịch, một khối ướt đẫm lặng lẽ hiện ra.

Anh tráng kiện bắt đầu co rúm trong thân thể cô, cố ý rê lên xuống, tay nhỏ bé khẽ xoa tròn, để cho anh nhanh chóng đạt được khoái cảm.

Mái tóc dài xõa ra, rõ ràng nhìn thấy cô nhả ra nuốt vào vật cứng rắn to lớn của anh như thế nào, mặc dù tình dục chiếm lĩnh tri giác, ánh mắt anh vẫn thâm thúy nhìn lửa nóng của mình cùng những biến hóa chặt chẽ của cô.

Nhìn mi tâm cô vặn nhẹ, ánh mắt mê man như mờ hơi nước, miệng nhỏ nhắn như cánh hoa hồng bao bọc vật nóng của anh, thỉnh thoảng đem khạc ra, cái lưỡi mềm mại đưa qua đưa lại, tỉ mỉ liếm láp làm nó trở nên ướt đẫm.

Miệng của cô cũng tựa như hoa huyệt non nớt, ươn ướt, êm ái, mềm mại, như một đóa hoa bằng nhung gói trọn anh vào trong, nuốt lấy anh, hàm răng trắng đều trượt nhẹ qua gân xanh trên vật nam, khoái cảm tê dại trong nháy mắt từ hông xông lên ót.

Anh thở hổn hển, bao quy đầu rịn đầy mồ hôi, bắt đầu thẳng dựng thẳng tắp trong miệng của cô, cô cũng không yếu thế chút nào, dùng sức bú, giống như yêu nữ đói khát, muốn uống hết tinh dịch ngọt ngào.

Chốc lát, vật nóng của anh phun sạch tơ lụa trắng đục vào khoang miệng cô, cô ho khan, anh mới đau lòng lui ra khỏi miệng cô.

Nơi cổ họng mặc dù nóng rực giống như lửa đốt, vậy mà khát vọng dưới bụng vẫn tăng không giảm. Không để ý tới việc anh dịu dàng trấn an, cô kích động đẩy anh ngã, hai chân trắng nõn tách ra, vịn vật nam được bôi trơn bằng dịch ái nhưng dục vọng vẫn chưa tắt của anh, khó nhịn xôn xao cô từ từ cắm nó vào động mật của mình. . . . . .

- A. . . . . . - Trong nháy mắt bị lấp đầy, nơi sâu hút tràn đầy, cô ngửa cằm lên, gương mặt đỏ tươi kiều mỵ vẽ ra nụ cười thỏa mãn.

- Mới như vậy đã thỏa mãn rồi sao? - Hai tay anh vịn vòng eo mảnh khảnh của cô, vật nóng mới vừa đi ra, lại kiên cường thũng trướng dính vào động tư mật, đuổi cho thân thể cô một hồi lắc lư, tuyết non mềm mại cao vút và sáng ngời.

- Ách. . . . . . Thật thoải mái. . . . . . Tề. . . . . . Nhanh hơn chút nữa. . . . . . A a. . . . . .

Thân thể bị lấy lòng, cô mất hết khống chế ngâm nga nức nở, đôi tay nhẹ nâng nhũ hoa dập dờn, thuận theo bản năng tự nhiên mà xoa bóp.

Hình ảnh dâm lãng khiến thị giác của anh bị kích thích, anh không thể không vươn cao lồng ngực rắn chắc, ôm thân thể xinh đẹp đến gần, há mồm ngậm đôi nhũ hoa tròn trịa và mềm mại, cố ý phát ra những tiếng nút vang dội.

Thân dưới hai người quấn quít, ái dịch ướt át theo tần số gây rối vẩy ra ngoài, hoa huyệt ngậm hoàn chỉnh vật nam căn cứng ở bên trong, ôm ấp thật chặt, thịt non mềm mại gói trọn mỗi dây thần kinh của anh.

Thời gian chao đảo, tầm mắt mê loạn, bọn họ giống như hai con thú trong thời kỳ đầu động dục, tham lam mà không tiết chế, cuồng dã cuống lấy nhau.

Đếm không hết bao nhiêu lần bọn họ cùng nhau lên đỉnh, trên chiếc chăn tơ tằm màu xám bạc hai thân thể điên cuồng với những màn giao hoan, không biết qua bao lâu, cô nằm lỳ ở trên giường, mông chổng cao, anh quỳ gối phía sau, đâm thật sâu vào động mật ướt át.

- A hừ. . . . . . đừng. . . . . . Ô. . . . . . sâu quá. . . . . .

Tay nhỏ bé níu chặt ga giường, cái miệng nhỏ cắn một góc chiếc gối, cô cảm giác thân thể nhạy cảm chẳng còn là của mình nữa, khoái cảm không ngừng đánh tới, quá nhiều vui vẻ hòa trộm với nhung nhớ tích lũy trong lòng, theo từng đợt cao triều mà như sắp nổi tung.

- Nói bậy, rõ ràng em còn muốn, bên trong ướt như thế, nóng như thế, còn quấn anh không thả, thế nào sẽ không cần?

Cột lửa y hệt như sắp phun trào, xoáy sâu, điên cuồng tấn công vào cấm địa phức tạp và bí hiểm của cô, lúc sâu lúc cạn, thỉnh thoảng ác liệt chỉa vào nơi mẫn cảm nhất ở giữa động mật, khiến cô chỉ biết rên rỉ gọi tên anh.

- Tề. . . . . . đau quá. . . . . . A a. . . . . . đừng. . . . . .

- Rất thoải mái chứ? Anh sẽ khiến em thoải mái hơn, trước đó em phải trước chịu đựng, hả?

Lồng ngực hùng tráng đè lên tấm lưng trắng như tuyết của cô, cô ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn buồn bực trở nên phiếm hồng, khóe mắt rỉ ra vài giọt nước mắt. Anh từ phía sau lưng lấy đôi nhũ hoa của cô, dùng sức xoa bóp, đầu nhũ hoa trở nên cứng hơn rồi, dục hỏa sau một lúc rong chơi cũng tăng lên đáng kể, nhưng anh cũng không dừng lại, để giúp cho cơ thể hai người được giải thoát.

Tình dục vô hạng, thời gian như ngừng lại, ngoài cửa sổ vang lên tiếng gió khe khẽ giống như tiếng người tình nỉ non, bọn họ bị dục vọng vây lấy đến mức quên trời quên đất, hai cơ thể khích khao vây lấy, đầu óc oanh tạc, kéo dài vô tận.

- Chúng ta nhất định là điên rồi. . . . . . Đúng, điên rồi.

Ngải Điềm kiệt sức, nằm trên ngực Tề Trọng Khải, hai mắt mờ mịch, giọng nói yếu đuối như không thể tin.

- Anh xấu xa! Chúng ta thế nhưng làm suốt cả đêm. – Cô lầu bầu, nhưng lại như người say rượu, vậy chẳng thể nào nhớ nổi mình làm sao có thể lên giường được, sau đó bắt đầu điên cuồng tiếp tục.

- Em không thấy làm một đôi tình nhân thật sự đây là hoạt động tốt nhất sao? – Anh rê đôi tay theo dọc cơ thể trần truồng của cô, giọng điệu vừa lòng, một lần lại một lần làm cho cô phát sinh ảo giác, nhưng đây không phải là trời xanh biển rộng ở đảo Luân Lý.

- Nói hư nói vượn! Hôm nay là đêm Giáng sinh!

- Đó, vậy thì càng đáng yêu hơn, giữa người tình thì đây là món quà tặng tốt nhất dành cho đối phương.

- . . . . . . Anh can đảm nói thế sao. - Khuôn mặt cô nhuộm đỏ, lại không dũng khí trừng anh, trước sau đều nghĩ đến định nghĩa về quan hệ nhảy cảm của hai người – Anh vừa mới nói cái gì?

Nghe ra trong giọng nói của cô có sự kinh hoàng, khóe mắt anh nhếch lên, trong lòng cười thầm.

- Giữa người tình, ân ái là món quà tặng thực tế nhất.

- Cho nên. . . . . . Chúng ta là người yêu rồi hả? – Cô khốn hoặc nhìn anh, những mâu thuẫn hiện lên trong lòng, bên dưới lại có cảm giác ướt át, để cho trái tim anh ngứa ngáy.

- Vậy thì em trả tiền cho anh đi? – Anh đưa một lưỡi đau chém tới, như muốn bổ đôi trái tim của cô ra.

- Anh hiểu lầm rồi, tôi không muốn anh làm Ngưu Lang của tôi. - Hiểu lầm khiến lòng anh bị thương, cô tranh thủ thời gian giải thích.

- Anh cũng không muốn xem em là khách hàng, cho nên từ hôm nay trở đi, chúng ta bắt đầu chính thức qua lại – Anh vừa lòng nên tuyên bố.

Cô ngây người mấy giây, khóe miệng không nhịn được cong lên, hai tay vòng chặt eo anh, gương mặt đỏ gất dính lên ngực anh, lắng nghe nhịp tim của anh, trong lòng vui sướng vì thu hoạch lớn đến không ngờ này.

Cuối cùng, cô hài lòng nói: - Merry Christmas. - Được rồi, tiếp nhận sự thật, dục vọng gái ế rất cao. Rhona nói đúng, cô gái từng tuổi này, thỏa mãn về cả tinh thần và thể xác mới là quan trọng, mặc dù nói không biết tình cảm này sẽ phát triển đến mức độ nào, nhưng ít ra, cô muốn cùng người đàn ông này tiếp tục đi tới…
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ