settingsshare

Ngôn Tiêu Yến Yến Chương 47






Chương 47 Π00Πη

Dịch: Tiểu Kỳ

Cao hứng mà tới, mất hứng mà về.

Một đoàn người lặng lẽ im lặng quay về thành, Tiểu tử Hà quan sát vẻ mặt xanh lè Của Tiểu tử Bùi, cuối cùng cũng không dám chọc vào hắn thêm nữa, chỉ đành dặn dò Tiêu Thiển vài câu, rồi Cùng Liễu Minh Vũ lưu luyến đi về phủ.

Tối hôm đó, bệnh ho Của Tiểu tử Bùi vốn đã chuyển biến tốt đột nhiên lại trở nặng tức thì, Mạc Cấp bị Tiêu Thiển gọi dậy từ trong chăn, vội vàng chạy tới phòng ngủ của Tiểu tử Bùi, hắn đang nằm ngửa trên giường, sắc mặt ửng hồng, đúng là sốt rất cao.

Mạc Cấp lấy một viên thuốc ra, nghiền nhỏ, hòa vào nước ấm bón cho Tiểu tử Bùi uống, vừa làm vừa trách: “Chuyện gì thế này, ban ngày vẫn còn rất tốt lắm mà.”

“Buổi tối Công tử chỉ mặc một bộ áo rất mỏng, đứng trong sân ngắm trăng, mọi người khuyên thế nào cũng không chịu nghe.” Tiêu Thiển hầm hừ nói.

“Nhiều chuyện.” Tiểu tử Bùi nhắm mắt lạnh lùng nói.

Mạc Cấp bất lực nhìn hắn: “Tướng quân, ngài mau nghỉ ngơi đi, ra được mồ hôi mới khỏe, nếu không ngày mai sao lên đường được đây.”

“Còn ngươi thì sao?” Tiểu tử Bùi chui vào trong chăn, chỉ thò đầu ra ngoài, Tiêu Thiển lại quay về giường nằm.

“Ta ở gian ngoài trống ngài, nếu không thoải mái thì cứ gọi tôi nhé.” Mạc Cấp dặn dò.

Nửa đêm, Tiểu tử Bùi lại sốt thêm lần nữa, cứ mơ mơ hồ hồ gọi mãi tên Tiêu Thiển. Mạc Cấp không thể không dậy, cho hắn uống vài chén nước ấm, đắp lại chăn đã bị người nọ đạp ra, cuối cùng cũng đợi được hắn ra mồ hôi, vừa định quay về nghỉ ngơi thêm lát nữa, thì đột nhiên Tiểu tử Bùi lại mở bừng mắt, nắm lấy tay của y, đôi mắt đen láy cứ nhìn y chằm chằm, rất lâu sau, hắn mệt mỏi nói: “Tiên sinh đừng đi, ở lại với ta một lát.”

Mạc Cấp ngạc nhiên, Có ý muốn rút tay về: “Tướng quân không còn là trẻ con nữa rồi, chẳng lẽ còn cần người ở bên ngài mới ngủ được sao?”

“Lòng ta lo quá, vừa nhắm mắt lại là thấy rất nhiều người trước mặt.” Tiểu tử Bùi Cố chấp nói.

Mạc Cấp nhìn vẻ mặt nhợt nhạt Của hắn, lòng cũng thấy không nỡ, hắn đành bất đắc dĩ đáp lời: “Được, nhưng ngài thả ta ra trước, ngài không thể bắt ta ngồi ở đây luôn chứ.”

Mạc Cấp chuyển chiếc sập dài trong 3 phòng ngủ đặt bên cạnh giường hẳn, tìm một chiếc thảm giữ ấm, sau đó nằm lên trên sập, thấp giọng nói: “Tướng quân mau ngủ đi, ta không đi đâu.”

Cuối cùng Tiểu tử Bùi cũng yên tâm & nhắm mắt. Trong đêm tối, hơi thở hai người giao thoa, một hơi trầm dài, một hơi dồn dập, cuối cùng từ từ chìm vào giấc mộng.

Ngày hôm sau trời cao trong Xanh, ngày xuân rộn rã, không hổ là ngày lành hoàng đạo Khâm Thiên giám đã đưa. Tiêu Khả, Tiểu tử Bùi dẫn đầu đội ngũ xuất sứ ở ngoài thành Cáo biệt Minh Duệ đế Tiêu Tránh, xuất phát tiến về phía đô thành Đại Sở.

Đại Sở và Đại Diên ngăn cách nhau bằng một con sông, qua lại kinh thành hai nước ước chừng khoảng mười lắm ngày đi xe, người theo hầu phần lớn là các võ tướng, lớn lên trên lưng ngựa, cho nên cũng không thấy vất vả, mấy vị quan văn thì ngồi trong xe ngựa.

Trên đường đi, Tiêu Khá như ngựa hoang thoát cương, chạy tán loạn tứ phía, Phương Văn Uyên đi theo sau cứ không ngừng kêu khổ, mỗi ngày đều bị giày vò đến eo mỏi lưng đau, sang đến ngày thứ năm, Tiêu Khả còn kéo hắn đến phủ Đông Dũng xem tụ hội, Phương Văn Uyên bám lấy xe ngựa nói gì. Cũng không chịu buông ra: “Ngài tự đi đi, hôm nay nhất định ta phải nằm trên xe ngựa.”


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ