settingsshare

Nghìn Kế Tương Tư Chương 8. Không thể nhẫn nhịn (3)

Không kịp thu dọn đàn, Tiếu Phi trừng trừng nhìn cây đàn trước mặt, ngón tay lướt qua đàn vang lên một điệu.

Tiếng bước chân dần lại gần, Thẩm tướng đã đứng sau lưng nàng.

Tiếu Phi hít một hơi, tươi cười quay lại: “Phụ thân!”

Thầm tướng cười vang, nói: "Lâu lắm không nghe thấy Phi nhi đánh đàn, sao hôm nay lại có hứng thú thế?".

"Con mới ra sông Cừ Phù, hoa sen nở rất đẹp nên trong lòng cảm thấy rất vui. Tiếu Phi ngoan ngoãn trả lời, thấy hai mắt Thẩm tướng sáng rực như hai ngọn lửa thì vội đứng dậy gọi Yên Nhiên, “Pha trà mang ra đình hóng mát".

Thẩm tướng đã dắt tay nàng dẫn ra đình hóng mát, bàn tay Thẩm tướng rất lạnh, lại hơi dùng sức, bất giác Tiếu Phi cảm thấy nổi da gà, chỉ mong đến ngay đình hóng mát để thoát khỏi bàn tay ấy.

Thấm tướng vẫn thong thả bước, rồi hỏi khẽ: "Trần Chi Thiện đưa rất nhiều lễ vật đến, con giúp ông ta phá vụ án Giang Nam, ông ta rất cảm kích".

Tiếu Phi khẽ cườỉ đáp: "Con gái chỉ là mượn uy danh của phụ thân, đằng nào cũng đến Giang Nam dưỡng bệnh, nhân tiện truyền ý của phụ thân tới Trần đại nhân".

Thẩm tướng dừng bước, nhìn về phía sau hỏi: "Vô Song đang ở đâu?".

"Ở trong phòng. Phụ thân không thích Vô Song, nên nếu phụ thân đến thăm Phi Nhi, Phi Nhi sẽ bảo Vô Song lui vào trong phòng".

Hai năm trước Tiếu Phi kết giao với Cao Duệ, Cao Duệ cứ quẩn quanh bên thừa tướng, sau đó sắp xếp Vô Song vào tướng phủ.

Thẩm tướng biết Vô Song biết võ công, nên chỉ lặng lẽ nói với Tiếu Phi: "Nếu con không phải là thiên kim tướng phủ, con cảm thấy Tam điện hạ có coi trọng con không?".

Tất nhiên là Tiếu Phi hiểu rõ ý của thừa tướng. Nếu sự việc Thập cẩm sách truyền ra bên ngoài, có thể Thẩm tướng sẽ thân bại danh liệt. Nàng cũng chỉ nói với Cao Duệ rằng nàng có thể viết ra áng văn hay hơn cả Thập cẩm sách, chứ đâu dám nói là mình viết Thập cấm sách. Không phải là thiên kim tướng phủ, liệu với Cao Duệ, nàng còn bao nhiêu giá trị?

“Vô Song là do Tam điện hạ đưa đến làm hộ vệ cho Phi Nhi. Phi Nhi cũng không có yêu cầu gì khác, chỉ là để có thể tự do ra khỏi phủ mà thôi. Con đã quen với lụa là gấm vóc của một thiên kim tướng phủ, nếu bắt con đi làm thôn nữ, con cũng không chịu được nổi khổ đó".

Thế là Thẩm tướng lùi một bước cho phép Tiếu Phi có thể tùy ý ra khỏi phủ, nhưng tuyệt đối không để lộ việc quen biết Cao Duệ ra bên ngoài. Bình thường Cao Duệ cũng không xuất hiện, chỉ xuất hiện những lúc quan trọng cần Thẩm tướng rat ay giúp đỡ. Xãy ra vụ án Giang Nam, Cao Duệ cũng tìm đến thừa tướng, ý đồ muốn Thẩm tướng viết một bức thư cho Trần Chi Thiện để Tiếu Phi mang đi.

Nghĩ đến việc này, Thẩm tướng không giấu nổi sự oán giận trong ánh mắt, gằn giọng nói: “Đừng nói là cha chưa nhắc nhở con, nghiên về một phía quá sớm, đặt cược nhầm cửa hậu quả sẽ khôn lường. Bên chỗ Đại điện hạ cũng phải tìm cách qua lại”.

Tiếu Phi cười nhạt: “Phi Nhi đâu dám quên sự dạy dỗ của phụ thân, Đại điện hạ phá được vụ án tướng sắt của Gia Luật Tòng Phi, cũng là nhờ có con giúp sức”.

Thẩm tướng quay lại nhìn, Tiếu Phi cảm thấy giật mình, khẽ di chuyển. Thẩm tướng hừ một tiếng kéo mạnh Tiếu Phi vào lòng, nâng cằm nàng, ép nàng nhìn thẳng vào mắt mình: “Muốn rời khỏi ta hả? Đừng mơ!”.

Cánh tay vắt ngang lưng khiến Tiếu Phi cảm thấy như có một con rắn đang quấn lấy thân mình, mà con rắn ấy lại là phụ thân của nàng! Mắt nàng thoáng ngấn lệ, nàng e dè nói: “Yên Nhiên sắp mang trà lên rồi, thả con ra!”.

Thẩm Tướng chẳng them để ý, ngín tay đưa lên mặt Tiếu Phi, cảm giác nin mềm như lụa. Ông ta xuýt xoa nói: “Người ngoài đều nói Yên Nhiên và Vô Song đẹp hơn cả con, chỉ có ta mới biết thưởng thức phong thái và tài hoa bậc nhất của Phi Nhi”. Nói xong cúi đầu hôn lên má nàng.

Tiếu Phi cảm thấy toàn thân run rẩy, bụng quặn lên như sắp nôn đến nơi.

"Tiểu thư! Có trà rồi!". Giọng nói của Yên Nhiên khiến Tiếu Phi tinh cơn ác mộng.

Thẩm tướng cười nhạt một tiếng rồi thả Tiếu Phi ra, chắp tay sau lưng bước vào đình.

Yên Nhiên mang ấm trà bước lại gần, cười nói: "Yên Nhiên biết lão gia thích uống trà Qua Phiến (15) nên vội pha mang lên, mời lão gia nếm thử".

Yên Nhiên bưng trà ngây thơ nhìn Thẩm tướng, chớp chớp mắt chờ Thẩm tướng nhấp một ngụm trà và tán thưởng.

Tiếu Phi lạnh nhạt nói: "Yên Nhiên, em lui ra đi. Ta và lão gia có chuyện quan trọng".

"Vâng! Yên Nhiên không đi xa, tiểu thư cần gì cứ gọi Yên Nhiên một tiếng". Yên Nhiên hành lễ rồi bước ra ngoài. Cách một hàng cây vẫn còn nhìn thấy bóng áo của nàng ta.

Thẩm tướng nhấp một ngụm trà cười châm chọc: "Thật là một tiểu a đầu lanh lợi, nhưng đã đến tuổi gả đi, cũng nên tìm cho nó một nhà tử tế".

Tiếu Phi cắn răng nói: "Cha mà gả Yên Nhiên, con sẽ tự vẫn".

Thấm tướng thong thả nhìn Tiếu Phi đang đứng đó. Mặt trời đã chếch về phía tây, gió thổi bay vạt áo trắng. Tiếu Phi vẫn đứng yên, tắm mình trong ánh nắng mặt ười, như một con bướm trắng đang muốn cất cánh bay. Nắng vàng như rót mật trên khuôn mặt Tiếu Phi, khiến đôi mắt nàng càng thêm thanh tú, nhưng thần sắc của đôi mắt lá liễu khiến Thẩm tướng trở nên hoảng hốt, ông như lại nhìn thấy bóng dáng của vợ mình, không kiềm chế được mà lại kéo Tiếu Phi vào lòng, thấy Tiếu Phi giãy giụa thì khẽ nóị. "Con muốn để Yên Nhiên nhìn thấy à?".

Tiếu Phi cấu mạnh vào tay mình, nàng không ngừng tự nói với mình, không còn phải nhẫn nhịn lâu nữa.

Thẩm tướng ôm lấy Tiếu Phi nhỏ nhẹ: "Cha không muốn con ra khỏi phủ cũng là để bảo vệ cho con. Đàn ông khắp thế gian này toàn là những kẻ bạc tình, Tam hoàng tử dã tâm hừng hực trong phủ nuôi bao nhiêu tỳ thiếp, Phi Nhi đừng để bị mắc lừa".

Dẫu rằng người này là cha nàng, nhưng nàng vẫn hận thấu xương. Tiếu Phi châm chọc: "Phụ thân yên tâm, Phi Nhi chẳng qua cũng chỉ là lợi dụng Tam hoàng tử để đổi lấy cho phụ thán những ngày tự do tự tại mà thôi".

Những lời của nàng như kim châm, đâm thẳng vào tun thừa tướng. Ồng ta bóp mạnh khuôn mặt của Tiếu Phí lạnh lùng nói: "Tự do tự tại? Ta không gật đầu thì con cũng không thể được gả cho ai. Trừ phi con trốn đi với người ta. Cho dù là con trốn đi, nhưng nếu ta chưa bị bãi quan thì vẫn có thể bắt con quay về. Và cũng phải là người to gan lớn mật đến thế nào mới dám dẫn thiên kim tiểu thư tướng phủ bỏ nhà ra đi. Hoặc con cũng có thể nói cho ngườỉ đời biết rằng đường đường tể tướng đương triều lại giả mạo lừa dối quân vương, đến khi ta bị bãi quan lưu đày ba nghìn dặm, gia quyến cũng bị giáng xuống làm nô tỳ. Con tự suy nghĩ đi!".

Tiếu Phi cảm thấy bi ai, trừ phi nàng chết, nếu không, nàng sẽ không có cách nào thoát khỏi con người này. Cao Duệ cần Cái vi trí đại thần quan văn của phụ thân nàng, còn nàng, phải lột da hổ cũng được, rủi ro cũng đành, nàng không còn lựa chọn nào khác. Sự hận thù và cảm giác buồn bực cứ quấn lấy nàng, khiến nàng cảm thấy ngột ngạt không thể giải thoát.

Lúc này mặt trời đã xuống núi. Ánh nắng màu vàng cam chan hòa khắp hậu hoa viên tướng phủ, thỉnh thoảng lại nghe thấy vài tiếng chim. Đỗ Hân Ngôn ngồi trên cây đại bách lặng lẽ uống rượu, nhìn về phía đối diện, chỉ muốn qua ngay bên đó, nhưng phải cố dằn lòng lại.

Hiếm hoi lắm mới có những lúc bốn bề yên tĩnh nhường này, tiếng bầy chim gọi nhau về tổ cũng chẳng khiến cho cảnh sắc huyên náo thêm phần nào.

Nhưng mà cảm giác yên ổn này có thể kéo dài được bao lâu?

Từ phía hậu hoa viên đối diện vang lên tiếng đàn dồn dập những thanh âm giận dữ đầy sát khí.

Nghĩ một lát, Đỗ Hân Ngôn phi thân nhảy vào hậu hoa viên Tướng phủ, đứng trước Thẩm Tiếu Phi, cố tình làm mặt lạnh.

Người con gái không chút phấn son trước mặt chàng đàn càng gấp hơn, tiếng đàn càng giận dữ dội lên khiến Đỗ Hân Ngôn thiếu chút nữa lùi lại hai bước.

Chàng còn chưa giận, cớ gì nàng đã bực? Đỗ Hân Ngôn đưa tay giữ lấy dây đàn, cây đàn "tằng" một tiếng rồi đột ngột dừng lại, nhưng dư âm của nó vẫn còn văng vẳng bên tai Đỗ Hân Ngôn.

Thẩm Tiếu Phi và chàng cứ nhìn nhau như vậy. Sau khi Thẩm tướng đi khỏi, Thẩm Tiếu Phi dốc hết mọi nỗi phiền muộn vào tiếng đàn, không ngờ Đỗ Hân Ngôn lại xuất hiện ở đây.

Một lúc sau, Thẩm Tiếu Phi mới nghiêng đầu nói: "Đỗ công tử cần tin, ta đã đưa tin. Cháo cũng là do công tử vừa cười vừa uống, lại còn nói là nấu từ ngọc dịch, quỳnh tương. Công tử còn có gì chưa bằng lòng?".

Vị đắng của hoàng liên lại quẩn quanh nơi đầu lưỡi, Dỗ Hân Ngôn nheo mắt, cúi người xuống, gằn từng tiếng: "Ta có một thóỉ quen, muốn ai đó xúi quẩy lại nheo mắt, cô nương nhìn rõ rồi chứ, là như thế này này".

"Thế thì ta không giúp Tam điện hạ nữa, ta nhận sai, từ bây giờ không dám trêu đùa Đỗ đại nhân nữa, cũng không bao giờ nghĩ kế hại đại nhân. Ta giúp đại nhân được không? Như thế liệu đại nhân cố còn khiến ta xúi quẩy?". Tiếu Phi mắt chớp chớp miệng cười tươi như hoa hỏi chàng.

Đỗ Hân Ngôn gần như muốn buột miệng đồng ý. Chàng nhìn sâu vào đôi mắt trong vắt của Tiếu Phỉ, lai có cảm giác như đang bị đùa cợt. Nàng ta không cần tốn chút sức lực nào khiến cả hai phe rối loạn, ép chàng phải xin ban hôn ước để ổn định đại cục. Bây giờ nàng ta lại tươi cười nhẹ nhàng buông một câu muốn kết thúc? Đỗ Hân Ngôn gắng gượng nuốt lại những lời đã ra tân miệng. -

Chàng cườỉ. Ở bên cạnh người con gái này, càng ngày càng cảm thấy hứng thú. Nụ cười trên khỏe miệng càng lúc càng rộng, hai mắt sáng quắc, chàng quyết định đấu tiếp với nàng, chàng không tin mình sẽ thua mãi. Chàng nghĩ đến việc Vô Song từng nói, có thể là Thẩm Tiếu Phí đã thích chàng, mà câm thấy lanh người. Chàng lại nhìn Thẩm Tiếu Phi, đôi mắt phượng trong veo trong ánh trờỉ chiều, mà càng khâm phục tài diễn kịch của nàng.

ĐỔ Hân Ngôn nhướng mày nói vẻ trêu đùa: "Nghe ý của tiểu thư, lẽ nào tiểu thư đã có tình cảm vớỉ tại hạ rồi? Nếu đã thích ta, tại sao còn làm những việc khiến ta ôm hận? Chẳng lẽ tiêu thư không muốn tìm mọi cách lấy lòng ta, khiến ta vui lòng? Cho dù ta có khiến tiểu thư xui xẻo, tiểu thư cũng nên cảm thấy vui vẻ mà chấp nhận mới phải!".

Nếu Đỗ Hân Ngôn có một cái đuôi, chắc lúc này cái đuôi ấy đã chọc thẳng lên trời rồi. Vẻ mặt của chàng, lời nói của chàng khiến Tiếu Phi tức đến run rẩy tay chân, chỉ mong có thể đá người này xuống đất mà giẫm như con gián cho hả dạ. Nhưng nàng lại rất thích vẻ dương dương tự đắc ấy. Nàng nghĩ đến tiếng tiêu ở núi Lạc Phong, nếu có được trái tìm chàng thì sẽ thế nào? Khi chưa gặp chàng, tài thơ phú văn chương của Tiểu Đỗ Kinh Thành đã khiến nàng ngưỡng mộ. Khi gặp chàng rồi, dáng vẻ dịu dàng nho nhã, nội tâm sâu xa, một khúc tiêu du dương réo rắt không vương bụi trần, một tay phóng hỏa thiêu rụi cả hậu hoa viên tướng phủ cũng đủ gọi là ác độc. Có thể khiến Tam hoàng tử Duệ đố kỵ, Đại hoàng tử Hy coi trọng, Tiếu Phi không thê lơ là bất cứ lời nói và cử chỉ nào của Đỗ Hân Ngôn.

Hà cớ gì chàng lại nói những lời buông tuồng suồng sã ấy. Phi suy nghĩ rất lâu, đôi mắt mở to không chớp nhìn chàng, nàng thản nhiên nói: “Em thích chàng, Đỗ công tử, chàng có thích em không?”.

Đỗ Hân Ngôn sững người, nụ cười trên khuôn mặt cụng cứng đờ. Nàng ta lại to gan đến vậy, thực ra… cũng thật là thú vị. Chàng càng nghiêm mặt đứng dậy, ngạo mạn nói: “Thật rat a không hề hối hận đã đề thơ ở hội thơ năm ấy. Trong lòng ta, cô nương không xứng bằng một ngón tay của Thiển Hà. Một người con gái độc địa nhỏ nhen không biết tự trọng như cô nương mà muốn ta sinh tình, thật còn lạ hơn lợn biết trèo cây”.

Tiếu Phi cười rũ ra, không hè có chút xấu hổ. Ngón tay khẽ chạm vào dây đàn, nàng thư thả nói: "Thế nên, cho dù ta có thích công tử, ta cũng không cần phải tìm mọi cách để láy lòng công tử, khiến công tử vui lòng. Yêu không được thì phải hận, nên ta làm những việc khiến công tử căm hận cũng là chuyện bình thường. Ta đúng là người độc địa nhỏ nhen, công tử vẫn còn nỢ ta bảy nghìn lạng bạc, trong giấy nợ đã ghi rất rõ ràng, quá kỳ hạn ba tháng, ta sẽ lấy lời đấy".

Dỗ Hân Ngôn dở khóc dở cười. Nàng ta thích chàng thật sao? Nếu được nàng ta thích rồi bị nàng ta hận, chàng thà tránh cho thật xa để được an toàn. Nhưng vẻ ung dung thư thái của Tiếu Phi lại khiến chàng có cảm giác thất bại. Thần thái của nàng giống như một đóa hoa đang khoe hương sắc trong trời chiều bảng lảng bóng hoàng hôn, vừa thần bí, vừa kiêu ngạo, cũng đầy mê hoặc. Mong muốn khiến nàng mất kiểm soát làm chàng lần đầu tiên trong đời không thể khống chế bản thân mình, chàng đưa tay ôm lấy gáy nàng kéo khuôn mặt nàng lại gần, rồi trong Khoảnh khắc cướp đoạt làn môi hồng của nàng.

Chàng không nhắm mắt, nàng cũng thế. Như là họ không hề thân mật, chỉ là khoảng cách quá gần.

Tiếu Phi nhìn thấy trong đôi mắt sáng kia chỉ có hình bỏng của chính mình. Cảm giác ấm mềm trên môi khiến nàng lại nghĩ về nụ hôn trộm của mình khi chàng bị đánh thuốc mê trên bãi Đá Đen. Lần này là chàng chủ động! Trên khuôn mặt nàng thoáng một nụ cười đắc ý.

Đỗ Hân Ngôn cũng nhìn thấy mình trong đôi mắt nàng. Chàng phát hiện trong ánh mắt của nàng có cả nét cười. Chàng hiểu ra rằng, nàng ta đang cười chê sự bồng bột, sự ngu xuẩn của chàng.

Tất nhiên là chàng biết, người thợ săn biết cách hưởng thụ thường thích bày binh bố trận, chứ không giết ngay con mồi, ai dùng vũ lực, người đó sẽ không thể tận hưởng nét đẹp khi con mồi giãy giụa chờ chết trong bẫy của mình.

Hai đôi môi dần dần cách ra, Tiếu Phi không quên khiêu chiến: "Đàn ông cũng thế mà thôi!".

Nàng quên mất, giết ngay con mồi cũng có một kiểu hưởng thụ riêng. Vì thế Đỗ Hân Ngôn vẫn cười, thản nhiên đưa tay xé toạc ống tay áo của nàng, vứt xuống đất. Chàng đứng thẳng, ánh mắt cao ngạo lướt nhìn cánh tay trắng nõn của nàng, nụ cười thì dịu dàng mà lời nói thì ác độc: “Đàn ông còn thích thế này!".

Hành động này khiến Tiếu Phi hoàn toàn bất ngờ, nàng sững người nhìn chàng, ôm lấy cánh tay trần, như người mẹ đứa con của mình. Còn ống tay áo bị xé quăng xuống đất giống như một người con gái yếu ớt không chịu nói bất cứ điều gì đang nằm đó, khiến Tiếu Phí cảm thấy như chính bản thân nảng đã bị Đỗ Hân Ngôn xé nát rồi vứt trên đất lạnh.

"Đỗ Hân Ngôn!". Nàng gằn giọng gọi tên chàng.

Đỗ Hàn Ngôn nhún vai, cảm thấy cơn gió đêm mùa hạ đã thổi bay hết mọi phiền muộn trong ngày, dễ chịu đến từng chân tơ kẽ tóc. Chàng đi được vài bước lại quay lại, nụ cười hết sức nho nhã nói: "Vô Song và Yên Nhiên đang ở trong Tú Lâu, còn tại hạ lúc này đang đánh cờ với Đại điện hạ. Hôm nay nàng gặp ma rồi. Ha ha.."..

Ý của chàng là nếu nàng muốn bắt tội chàng sàm sỡ nàng, cũng không có người làm chứng.

Đỗ Hân Ngôn biến đi như ngọn gió đêm, để lại Tiếu Phi ngồi ngây ra một mình ở hậu hoa viên. Nàng hít sâu thở đều rồi thong thả nhặt ống tay áo cùa mình lên, chậm rãi trở về Tú Lâu. Trong đêm tối không nhìn rõ sắc mặt nàng, chỉ cảm thấy đôi mắt vô cùng trong, vô cùng sáng.

Nàng che cánh tay trần không để Vô Song và Yên Nhiên nhìn thấy, về phòng thay áo, rồi để ống tay áo bị xé rách trên bàn, ngắm nhìn rồi cười như người mộng du.

Khi Yên Nhiên vào phòng giúp nàng tháo nữ trang, nhìn thấy Tiếu Phi đang ngây người nhìn ống tay áo bị rách thì nghi hoặc nói: "Sao ống tay áo của tiểu thư lại bị rách thế này?", rồi đinh cầm lấy mang đi khâu.

"Đừng, cứ để ở trên bàn". Giọng của Tiếu Phi cực kỳ mềm mại, thấy Yên Nhiên thắc mắc, thì lại cười, "Là Đỗ công tử xé đấy".

"Trời ơi! Đỗ công tử, Đỗ công tử dám sàm sỡ tiểu thư!. Yên Nhiên tưởng là bị vướng vào cành hoa, thấy Tiếu Phi nói vậy thì vô cùng phẫn nộ: "Tiểu thư, hay là nói với tướng gia? Với tính cách của tướng gia, chắc chắn sẽ tố cáo Đỗ Hân Ngôn coi thường lễ pháp ức hiếp con gái nhà lành mà bảo ngự sử dâng sớ vạch tội hắn!".

"Muốn mượn đao giết người hả? Xùy, nói nhỏ thôi, đừng để Vô Song nghe thấy. Đời nào người ta lại nhận? Mà cha ta thì cũng chẳng đời nào làm những chuyện vạch áo cho người xem lưng". Tiếu Phi lắc đầu, nghĩ một lát rồi hỏi Yên Nhiên: "Ngươi cảm thấy rất ngạc nhiên à? Tại sao?".

Yên Nhiên vẫn ngạc nhiên nhìn Tiếu Phi, hùng hồn trả lời: "Chỉ phường trộm hoa mới làm những việc này! Em thấy Đỗ công tử tài hoa phong độ, có lần bị chúng ta trêu đùa còn sai quản gia mang lễ vật đến tạ tội, cứ nghĩ Đỗ Hân Ngôn là người có học, còn đỗ cả bãng nhãn. Ai ngờ ngườỉ như thế lại lén vào hậu hoa viên mà ức hiếp tiểu thư, thật chẳng khác gì phường trộm cắp!",

Tiếu Phi càng nghe mắt càng sáng, vội hỏi thêm một câu: 'Tiểu thư nhà ngươi có thể khiến người ta nổi nóng, chắc người ta phải nhìn ta bằng con mắt khác rồi?".

Yên Nhiên đờ người ra. Hồi lâu mới e dè hỏi lại: "Tiểu thư, Đỗ công tử, Đỗ công tử làm những việc như thế mà tiểu thư cũng có thể vui mừng sao?".

Tiếu Phi cầm ống tay áo lên, mãn nguyện trả lời: "Tất nhiên là ta vui mừng. Ta phải biến chàng ta thành một con ếch"

"Ếch?". Yên Nhiên không hiểu.

Tiếu Phi cũng không giải thích với Yên Nhiên đạo lý nước ấm nấu ếch (16), nàng cười nói với Yên Nhiên: "Đừng nói việc này với Vô Song, không được để Cao Duệ biết".

Yên Nhiên nghĩ đến ánh mắt sâu xa khó hiểu của Cao Duệ, rùng mình, vội vàng gật đầu.

Ánh đèn màu vàng cam chiếu lên ống tay áo trên bàn, Tiếu Phi ngây người ngồi đó.

Không phải là nàng không để ý đến những lời Đỗ Hân Ngôn nói, chỉ là nàng biết rằng, nếu nàng để lộ ra bất cứ điều gì, nàng sẽ không có cách nào bảo vệ trái tim mình.

Nàng giơ chiếc gương đồng lên soi. Đúng là nàng không đẹp, mặt nhỏ mắt nhỏ, không so được với dung nhan diễm lệ của Vô Song, hay vẻ đẹp thanh tú của Yên Nhiên, chi có đôi mắt vô cùng sáng. Tiếu Phi nhìn thấy, sự quyết tâm trong đôi mắt ấy. Những việc nàng đã muốn làm, thì không ai có thể ngăn cản.

Tháng tám, thư báo về, Tam hoàng tử Cao Duệ đích thân dẫn đại quân Hà Bắc Đông Lộ từ phủ Đại Danh tiến về phía Bắc, phản công Trấn Định đại thắng.

Đinh Phụng Niên lập công chuộc tội, chiêu tập lại đội quân Hà Bắc Tây Lộ, hợp lại cùng đội quân Hà Bắc Đông Lộ của Cao Duệ, theo đà chiến thắng truy kích quân địch. Gia Luật Tòng Phi cũng không chống đỡ, rút khỏi biên giới Đại Tề, đoàn quân ca khúc khải hoàn trở về u Châu.

Trong chiến dịch này, tuy quân đội Đại Tề tổn thất nghiêm trọng, nhưng Khiết Đan cũng không thu được lợi lộc gì, còn bị quân của Đại Tề đuổi khỏi biên cương. Minh đế khao thưởng ba quân. Đinh Phụng Niên từ cõi chết trở về, lại dẫn quân lập công chuộc tội, gia phong Võ Uy bá tam đẳng.

Tiếng tăm của Cao Duệ nhanh chóng vang dội ba quân.

(14) Một trong tám đại địa ngục trong kinh Phật nơi khổ nhất mà người cực ác phải đọa vào sau khi chết.

(15) Một loại trà xanh của vùng Hoắc Sơn, Lục An, tinh An Huy, Trung Quốc.

(16) Nếu thả ếch vào nước sôi, ếch nóng quá sẽ nhảy ra. Nhưng thả ếch vào nước lạnh rồi đun nóng từ từ, ếch sẽ không phản kháng.

Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ