settingsshare

Nghìn Kế Tương Tư Chương 6: Liên hoàn kế (2)

“Bọn ong mà lại đến, tại hạ sẽ tự có cách đuổi nó đi, quyết không để một tia nắng nào chiếu vào mặt tiểu thư. Tiểu thư cứ yên tâm ngủ bù đi. Khi nào tỉnh giấc, tinh thần thoải mái, chắc chắn sẽ không quên đâu”. Giọng nói của Đỗ Hân Ngôn hết sức dịu dàng, nỗi tức giận trong ánh mắt đã chuyển thành ánh nắng ấm áp. Quả nhiên chàng đã đứng ngay ở đầu ghế, đứng yên giơ tay áo.

Tiếu Phi hết sức thoải mái, nghĩ đến việc chàng đang đứng bên cạnh che nắng cho mình, khóe miệng thoáng một nụ cười.

Nhìn nụ cười của nàng quan tấm khăn che mặt, Đỗ Hân Ngôn chỉ muốn đánh cho nàng vài cái, nhưng giọng nói thì càng êm mượt như làn gió ấm áp chảy qua: “Ngủ đi. Hạ quan đích thân hộ vệ che nắng thế này, chắc chắn tiểu thư sẽ có giấc mộng đẹp”.

Ban đầu Tiếu Phi còn nghĩ đến tâm tư và thần thái của Đỗ Hân Ngôn, nhưng dần dần, trong ánh nắng ấm áp, hương hoa thoang thoảng, nàng đã chìm vào giấc ngủ.

Đỗ Hân Ngôn nghe tiếng thở đều đều, biết là nàng đã ngủ say, cảm giác thoải mái hơn hẳn. Chàng lặng lẽ nhìn nàng, cảm thấy mình luôn có cảm giác mơ hồ với người con gái này. Hình như nàng ta có thể đoán được tâm ý của chàng trong tất cả mọi việc. Từ việc hẹn Tứ công chúa đến quán trọ ăn bánh, chắc chắn là biết chàng đã nghi ngờ, nàng còn cùng Vô Song diễn kịch hay ngay ở Tú Lâu, để chàng đến rồi lại ra về trắng tay, giờ lại một mình thơ thẩn ngồi ở hoa viên để chàng có cơ hội tiếp cận mà hỏi cho ra lẽ.

Muốn chàng hỏi mà không chịu nói, lại còn giày vò chàng đứng đây che nắng. Không biết trái tim người con gái này được làm bằng gì? Đỗ Hân Ngôn cứ giơ tay ra nửa canh giờ như thế, may mà chàng tập võ quanh năm, nên cũng không quá khó chịu. Hiện giờ chàng lo nhất là chẳng may Vô Song và Yên Nhiên đến đây tìm nàng thì lại được một trận cười. Chuyện này mà truyền đến tai Vệ Tử Hạo, thật không biết sẽ bị huynh ấy xơi mất bao nhiêu vò rượu.

Đỗ Hân Ngôn cảnh giác nhìn xung quanh, gặp phải ánh mắt của Vô Song thì giật bắn người. Chàng khổ sở đưa ngón tay lên miệng ra hiệu im lặng, rồi lại chỉ Tiếu Phi đang ngủ say trên ghế quý phi.

Vô Song đang ngồi trên một cái cây khá xa nhìn chàng, kiếm để qua một bên, nhưng lại không chịu rời đi. Chắc chắn là để đề phòng chàng, nhưng đã được Tiếu Phi dặn dò, nên cũng không lên tiếng lại gần.

Đỗ Hân Ngôn khóc thầm trong bụng, chỉ mong Thẩm Tiếu Phi mau mau tỉnh dậy, nói hết mọi chuyện để chàng còn đi khỏi đây. Ngón tay chàng hơi động đậy định là cho nàng ta tỉnh giấc, nhưng cuối xuống nhìn thấy quần mắt mờ mờ của Tiếu Phi thì lại không nỡ.

Gió thổi bay vạt áo chàng, cả hoa viên yên tĩnh chỉ có vài con bướm dạo chơi. Đỗ Hân Ngôn bỗng nghĩ đến tiếng đàn du dương trong cảnh trí tịch mịch của rừng phong đỏ ối ở núi Lạc Phong. Khuôn mặt chàng bất giác trở nên hiền hòa, lại nâng cánh tay đang trĩu xuống vì mệt mỏi.

Đúng một canh giờ, Thẩm Tiếu Phi mới chịu tỉnh dậy. Nàng mở mắt, thấy khuôn mặt mình khuất trong bóng râm tay áo của Đỗ Hân Ngôn, hình như chàng đang nhìn nàng, nhưng ánh mắt cũng như xuyên qua nàng mà nghĩ đến một việc xa xôi khác, ngẩn ngơ ngơ ngẩn.

Chàng đang nghĩ đến Đinh Thiển Hà sao? Tiếu Phi nhìn thấy vẻ dịu dàng hiền hòa của chàng thì thầm đoán, nhưng chàng đang đứng yên ở đó mà che nắng cho mình, nghĩ đến đây, nàng lại thấy lòng mình ấm áp, nàng ngồi dậy cười đáp: “Ngủ ngon quá, đa tạ”.

Đỗ Hân Ngôn hơi di chuyển cánh tay, vẫn không để chút ánh nắng nào lọt xuống khuôn mặt của nàng. Cánh tay bất động cả một canh giờ cũng đã mỏi, chàng ân cần hỏi: “Hay là sang bên nhà đình mát mẻ kia để trò chuyện”.

Tiếu Phi nén cười gật đầu, “Tất nhiên là được, sao có thể để Đỗ đại nhân giơ tay che nắng cho Tiếu Phi mãi được. Đỗ đại nhân đâu phải là khúc gỗ”. Nàng rời khỏi ghế quý phi, bước về phía đình hóng mát.

Phía sau nàng, Đỗ Hân Ngôn lại nheo mắt lại, nhưng miệng lại nói: “Cho dù có hóa thành đá, hạ quan cũng cam lòng”.

Thấy hai người vào đình hóng mát, Vô Song phi xuống đất, gọi Yên Nhiên mang trà và điểm tâm tới.

Hương trà ngào ngạt, Tiếu Phi nhấp một ngụm, không trêu đùa Đỗ Hân Ngôn nữa mà khẽ nói: “Hôm qua Tiếu Phi cùng tứ công chúa tới chùa Trường Lô dâng hương, vô tình thấy Gia Luật Tòng Phi và tùy tùng của Hắn”.

“Sao Thẩm Tiểu thư lại biết hắn chính là Gia Luật Tòng Phi?”. Đêm qua Đỗ Hân Ngôn không ngủ, sáng nay lại đứng suốt một canh giờ, giơ tay một canh giờ, lại chưa ăn sáng, lúc này chàng vừa đói vừa khát nhưng không dám đụng vào trà và đồ ăn trên bàn.

“Ha ha, trong trà không có hoàng liên, điểm tâm không có ba đậu đâu, Đỗ công tử yên tâm. Công tử đứng một canh giờ mà không thấy khát sao?”. Tiếu Phi cười trêu.

Đỗ Hân Ngôn mặt không đổi sắc, đáp lại bằng giọng điệu đùa cợt giống như nàng: “Hạ quan sợ lắm rồi, tiểu thư không nói, hạ quan không dám ăn”. Chàng nâng một tách trà lên uống, vị trà thanh mát, chàng thấy vô cùng dễ chịu, rồi lại liền một lúc ăn hết ba miếng bánh bột lọc nhân tôm không chút khách khí.

Tiếu Phi thấy chàng ăn như hùm đói, lần đầu tiên thoải mái vô tư không chút câu nệ trước mặt nàng, trong lòng rất vui, cười nói: “Vô Song nhắc ta là hai người đó biết võ công, Tiếu Phi bèn để ý họ, vô tình thấy một con dao nhỏ giắt ở thắt lưng hắn. Đó là một con dao cán quấn sợi vàng, dát bảy viên ngọc. Nghe đồn trong cuộc tỷ võ của Khiết Đan, người chiến thắng sẽ nhận được một thanh đao dũng sĩ. Gia Luật Tòng Phi đạt được danh hiệu đệ nhất dũng sĩ, phụ vương hắn bèn tặng hắn thanh đao thất tinh chem. Sắt như chém bùn. Tin đồn này Tiếu Phi đã nghe từ lâu. Tiếu Phi bèn đoán thanh đao đó chắc chắn là thất tinh bảo đao. Người này chắc chắn là Gia luật Tòng Phi, người mà mấy ngày nay nha môn kinh thành đang truy tìm.

Đỗ Hân Ngôn nghe xong bật cười: “Thẩm tiểu thư tâm tư tinh tế, học một biết mười, quả là thông minh. Sau đó lừa Tứ công chúa đến quán trọ ăn bánh, tiện thể báo tin để Gia Luật Tòng Phi bỏ trốn, làm tại hạ tốn công vô ích, chỉ có thể đến tướng phủ để tìm câu trả lời, tiện thể trêu chọc hạ quan thêm một lần nữa đúng không?”.

Thẩm Tiếu Phi cũng cười: “Thẩm công tử nghe một biết mười, cũng đâu có ngốc, chàng nói đúng cả chỉ sai một điều thôi”.

“Lẽ nào không phải như vậy”.

Tiếu Phi tròn mắt, chớp chớp mắt vẻ vô tội: “Tất nhiên là không rồi. Chẳng qua ta tò mò, kéo Tứ công chúa đi xem thế nào, chủ yếu là để ăn bánh của quán trọ, ăn xong là về luôn”.

Đỗ Hân Ngôn không tin, nhất là khi Thẩm Tiếu Phi lại làm ra vẻ mặt ngây thơ trong sáng như thế này. Chàng giơ tay túm lấy nàng, lạnh lùng nói: “Có biết tư thông với vương tử Khiết Đan sẽ có hậu quả thế nào không? Bây giờ ta có thể lập tức bắt tiểu thư về Giám Sát Viện, cho dù Thẩm tướng ra mặt, cũng phải cẩn thận tội danh dung túng con gái tư thông với địch!”.

Tiếu Phi ngẩn đầu, nhăn mày, tỏ vẻ sợ hãi: “Lần trước vết bầm trên tay phải mất mấy ngày mới tan đấy!”.

Đỗ Hân Ngôn không hề buông tay mà giọng nói còn hung dữ hơn: “Vào Giám Sát Viện đừng nói là tím tay, có bẻ gãy tay cũng không việc gì khó. Dùng cực hình tra khảo, không sợ tiểu thư không khai ra kẻ chủ mưu đứng sau. Tam điện hạ sẽ thế nào đây”.

Tiếu Phi phì cười: “Ta có nói mình đã làm gì sao? Chàng có bản lĩnh như vậy sao không mời luôn Tứ công chúa vào Giám Sát Viện? Tội danh là ăn bánh ở quán trọ Gia Luật Tòng Phi từng ở sao?”.

Đỗ Hân Ngôn sững người, thả tay nàng ra. Chàng đăm đăm nhìn vào mắt nàng: “Ta biết chắc chắn là tiểu thư”.

Tiếu Phi thản nhiên để cho chàng nhìn, mĩm cười nói: “Ta thả hắn thì được lợi lộc gì chứ? Dựa vào cái gì mà chàng chắc chắn là ta?”.

“Thẩm tiểu thư biết nếu như công khai bắt Gia Luật Tòng Phi, vua Khiết Đan sẽ đưa quân áp sát biên giới. Hiện nay quốc khố trống rỗng, năm nào cũng chiến sự liên miên. Để bình ổn chiến sự, cho đất nước được nghĩ ngơi dưỡng sức, sau khi đòi Khiết Đan bồi thường chắc chắn sẽ thả hắn về. Tiểu thư chẳng qua là thuận nước đẩy thuyền cứu hắn, để hắn nợ tiểu thư một ân tình. Không phải sao?”.

Đỗ Hân Ngôn ung dung nhìn Thẩm Tiếu Phi. Càng biết chính nàng đã thả Gia Luật Tòng Phi, chắc chắn là nàng! Chàng bị vẻ ngoài yếu ớt của nàng lừa hết lần này đến lần khác, chàng sẽ không tin nàng nữa. Đỗ Hân Ngôn trầm ngâm một lúc rồi tiếp: “Bây giờ ta không có chứng cứ, nhưng chắc chắn ta sẽ tìm được chứng cứ. Tiểu thư có tin không?”.

Ánh mắt Tiếu Phi trong như nước, như thể không hiểu chàng đang nói gì. Đột nhiên nàng nảy ra một ý nghĩ, liền cảm thấy lạnh người. Đỗ Hân Ngôn rất thông minh, rồi có một ngày chàng sẽ hiểu được ý đồ của nàng, chàng sẽ trả đũa như thế nào?

“thẩm tiểu thư cố ý lừa hạ quan đến tướng phủ, chắc chắn cũng có mục đích nào đó. Suýt chút nữa thì ta quên mất, vừa rồi Thẩm tiểu thư nói có thể giúp Đại điện hạ lập công, nói ta nghe xem nào?”. Đỗ Hân Ngôn đổi đề tài, nhắc lại lời Tiếu Phi nói trước đó.

Sức khỏe hoàng thượng ngày một suy yếu, ngôi thái tử vẫn chưa quyết định. Bắc có Khiết Đan, Đông có Thổ Phiên, ngày đêm nhìn ngó rình rập Trung Nguyên. Chàng vẫn nhớ rõ ràng, trong vụ án gạo cống Giang Nam, Thẩm Tiếu phi đã tiện tay làm mất uy tín của Đại hoàng tử trong mắt hoàng thượng. Chàng muốn bí mật bắt Gia Luật Tòng Phi cũng không ngoài mục đích điều tra ra vị quan nào trong triều cấu kết với Khiết Đan, rồi mượn tay của Gia Luật Tòng Phi cản đường Tam hoàng tử.

Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ