settingsshare

Nghìn Kế Tương Tư Chương 5: Thả địch về phương Bắc (2)

Gió thổi bay áo ngoài của Gia Luật Tòng Phi, nhìn qua vẻ ngoài, chàng không khác gì người Hán. Mẹ của Tòng Phi là người Hán, từ nhỏ không được vua Khiết Đan trọng dụng, đến lúc trưởng thành, chàng đạt được danh hiệu dũng sĩ của Khiết Đan, lại dựa vào quân công mà dần dần gây dựng được uy tính. Lần này đi xuống phía Nam, dựa vào vẻ ngoài giống người Hán mà cải trang thành thương khách nên suốt chặng đường thuận lợi qua các cửa ải vào trong kinh thành.

Tòng Phi quay lại khẽ nói với Mộc Ưng: “Số lương thực ở Giang Nam đã chuyển đi chưa?”.

“Đã chia nhỏ để chuyển đi theo đường bộ. rất gọn gàng, không để lại dấu vết gì, giống như là đã bán đi để lấy tiền”.

Vẻ vừa ý thoáng hiện trong đôi mắt sâu của Gia Luật Tòng Phi. “Hội thỉnh Phật Pháp ở chùa Trường Lô chuẩn bị thế nào rồi?”.

“Hôm nay là xong, ngày mai tượng phật sẽ lên thuyền tới U Châu”.

Tòng Phi thở phào khoan khoái, đáp: “Ngày mai, ta sẽ lên đường trở về. Ngươi ở lại khi nào tượng phật lên thuyền thì mới được đi”. Nghĩ lại bản thân chàng mấy lần dẫn quân xâm phạm Trung Nguyên, Minh đế lại không biết vương tử Khiết Đan được treo giá nghìn vàng đã mạo hiểm đến kinh thành, bất giác thật đắc ý.

Dưới lầu bỗng có tiếng ồn ào, Mộc Ưng có chút lo lắng, cánh tay bất giác nắm chặt cán dao trong túi. Gia Luật Tòng Phi lắc đầu tỏ ý không sao, rồi lại điềm nhiên tự tại tiếp tục nghe hát uống rượu.

Dưới lầu tiếng ủng da gấp gáp, rồi một đám quan binh xông lên. Dẫn đầu là một người mặc trang phục hiệu úy, tay giữ con dao ở thắt lưng bằng da cá sấu. Hắn nhìn quanh một vòng, hét vang: “Quan phủ truy bắt gian tế Khiết Đan, tất cả ngồi im”.

Tiếng hát im bặt, cô gái mù hát rong lẩy bẩy ôm chặt cây đàn tỳ bà.

Ánh mắt tên hiệu úy quét một lượt khách trong quán rượu, rồi dừng lại ở mấy người thương nhân bên cửa sổ, thấy trang phục của họ khác với người phương nam, vạt áo, khuy cài đều bên trái, la lớn: “Bắt hết những kẻ từ nơi khác đến cho ta”.

Ánh mắt Mộc Ưng trở nên giận dữ, rút dao ra, gặp phải ánh mắt của Gia Luật Tòng Phi, Mộc Ưng bực tức quay mặt đi.

Mấy vị thương khách đến từ ngoài biên ải la khóc than vãn: “Quân gia, tiểu nhân buôn bán cỏn con. Tuy không phải người Nam, nhưng cũng không phải gian tế”.

Hiệu úy nhận nhiệm vụ bắt người, cần gì để ý quá nhiều, chỉ huy quan binh dẫn người đi.

Bọn họ đi rồi, tửu lâu lại huyên náo như cũ, có người còn không tiếc lời mạt sát: “Cẩu tặc Khiết Đan, hết lần này đến lần khác tràn qua biên giới cướp bốc lương thực, phải giết cho bằng sạch mới thỏa được nổi giận trong lòng”.

Tiếng phụ họa vang lên. Lại có người nói: “Nghe những thương nhân trở về từ phương Bắc nói, những ngày này biên giới canh chừng nghiêm ngặt. Tháng tư cả vùng phía Bắc vẫn hạn hán khô cằn, đám tặc tử đó sẽ không từ chuyện cướp bốc đâu”.

“Năm nào cũng thế, khố quốc triều đình trống rỗng, sưu cao thuế nặng lại đổ lên đầu bách tính chúng ta”.

“Không biết lần này đến lượt vị tướng quân nào xuất chinh?”.

Ánh mắt của Gia Luật Tòng Phi trở nên băng giá. Đám người Nam suốt ngày rượu chè cờ bạc trai gái, đâu biết ngoài biên ải đói rét thế nào. Không có lương thực, tất nhiên phải đi cướp bóc. Huống hồ mỗi lần cướp, bao nhiêu nam nhi Khiết Đan phải đổ máu xuống đất này.

Tòng Phi đứng dậy, suy nghĩ một lát, rồi dẫn Mộc Ưng rời khỏi tửu lâu.

Mộc Ưng thấy xung quanh không còn ai, bực bội nói: “Vương tử, đợi đến khi chúng ta nắm được giang sơn này, cướp hết phụ nữ của chúng, bắt hết bọn đàn ông kia làm nô dịch cho chúng ta. Để xem chúng còn dám lớn tiếng mắng nhiếc chúng ta thế này không!”.

Gia Luật Tòng Phi mặc một chiếc ái màu xanh da trời, cười tự lợi: “Nhìn bề ngoài lớn mạnh, thực chất bên trong thối rữa. Người Nam không đáng làm đối thủ của chúng ta”.

Ánh mắt Mộc Ưng lộ rõ vẻ kêu ngạo.

Trong Giám Sát Viện, đốc sứ Thành Liễm mặt sắc lại, hậm hực: “Đánh rắn động cỏ, còn tự cho là đúng. Cái bọn nha phủ kinh thành bất tài vô dụng”.

Giám Sát Viện nhận được mật báo Ngũ vương tử của Khiết Đan, Gia Luật Tòng Phi lặng lẻ Nam tiến và đã bám đuôi hắn ta vào tận kinh thành. Thành Liễm biết chắc Gia Luật Tòng Phi mạo hiểm Nam tiến đến kinh thành tất có mưu đồ, chỉ muốn giử chân hắn để điều tra rỏ ràng.

Đâu ngờ đám nha phủ kinh thành đó không biết cũng nhận được tin ở đâu, cử người truy bắt khắp kinh thành.

Thành Liễm suy nghĩ mãi rồi nói với Đỗ Hân Ngôn: “Sự việc không thể chậm trể, không điều tra ra được người cấu kết với hắn, thì bí mật bắt lấy Gia Luật Tòng Phi để hỏi rõ âm mưu Nam tiến cũng được. Ghi nhớ, phải bí mật. Nếu không, Khiết Đan nhất định sẽ sinh sự, mà Đại Tề ta cần tịnh dưỡng lại sức, không thể xảy ra chiến sự lúc này. Gia Luật Tòng Phi là đệ nhất dũng sĩ Khiết Đan, phải cẩn thận”.

Đỗ Hân Ngôn nhận lời, nhưng vẫn ngồi yên một chỗ.

Thành Liễm cười hỏi: “Tiểu Đỗ đã nghĩ ra chuyện gì rồi sao?”.

Đỗ Hân Ngôn đáp: “Hạ quan nghĩ đến chặn đường thủy. Kiểm tra tất cả các thuyền hàng về phương Bắc”.

Thành Liễm mừng rỡ: “Tiểu Đỗ, nghĩ ra gì thì cứ nói. Đừng có vòng vo trước mặt lão phu như thế”.

Đỗ Hân Ngôn cười, chỉ vào bản đồ kinh thành đáp: “Gia Luật Tòng Phi đến kinh thành tất có mưu đồ. Hạ quan đoán chắc là vì tìm kiếm lương thực cho nạn đói mùa xuân. Để vận chuyển một khối lương thực lớn về U Châu như thế, nếu đi đường bộ thì phải trải qua rất nhiều cửa ải, đi đường thủy nhanh và tiện nhất. Hạ quan cũng chỉ đoán thôi, cẩn thận một chút cũng không thừa”.

Thành Liễm vuốt râu gật đầu, khuôn mặt bỗng trở nên tươi tỉnh, hai mắt sáng quắc, hạ giọng: “Đúng lúc Đại điện hạ nhận lệnh tu sữa đường sông. Ngươi muốn Đại điện hạ lập thêm công trạng trước mặt hoàng thượng đúng không?”.

Đỗ Hân Ngôn ngước nhìn lên: “Sao đại nhân không nghĩ rằng, nếu để Gia Luật Tòng Phi trốn theo đường thủy, thì thật không may cho Đại Điện Hạ”.

Thành Liễm cười vang, vỗ vai Đỗ Hân Ngôn nói: “Ta chỉ cần Gia Luật Tòng Phi, những chuyện khác không quan tâm, nhớ là phải tuyệt đối bí mật”.

Đỗ Hân Ngôn vui vẻ cáo từ. Lặng lẽ cùng mấy cao thủ trong Giám Sát Viện đến quán trọ bắt người.

Chùa Trường Lô ở Giang Bắc nằm ngay trên bờ Trường Giang, nguy nga tráng lệ. Tương truyền Đạt Ma Tổ Sư ném ngọn cỏ lao qua song (12) đã đến chùa Trường Lô, đây là thánh địa của Thiền tông, hương hỏa thịnh vượng.

Gia Luật Tòng Phi dẫn theo Mộc Ưng rời khỏi tửu lâu thẳng tiến chùa Trường Lô.

Qua điện tam bảo, hai người nhàn tản bách bộ đến Tạo Phật Đường. Trong sân vườn của Tạo Phật Đường có một tượng phật bằng vàng cao khoảng hai trượng, đường kính khoảng một trượng, Phật thái đoan trang, đường nét tinh xảo đẹp đẽ. Tứ đại thiên vương cai quản bốn phương, thần thái như thật, đường nét cầu kỳ. Bốn bề đèn hương cháy sáng, cờ bay phấp phới. Hoàng thượng sa di (13) cầm lễ khí đứng quanh tượng phật tụng kinh.

Ánh mắt Gia Luật Tòng Phi thoáng ý cười, đứng nhìn một lúc thấy bên cạnh có một vị tiểu sa di đứng hầu liền hỏi: “Phật giáo bảo tượng đoan trang là thế, tại sao lại tiến hành Pháo hội ngoài sân?”.

“Sau khi chùa khải hoang sẽ đưa tượng Phật đến chùa Hưng Hoa phủ Đại Danh. Thời gian Pháp hội bảy ngày, hôm nay là ngày cuối cùng. Ngày mai tượng Phật sẽ lên thuyền”.

Gia Luật Tòng Phi tán tụng vài tiếng, rồi ra hiệu cho Mộc Ưng quyên tiền hương hỏa. Hai người rời khỏi Tạo Phật Đường tiếp tục du ngoạn trong chùa.

Khách đến dâng hương ở chùa Trường Lô rất đông, khi đến điện Đạt Ma Tổ sư, thấy bên ngoài điện có một đội quan binh, chặn hết khách dâng hương không cho vào. Không lâu sau, trong điện tha thướt xuất hiện hai cô nương mang mạng che mặt, bên cạnh là mấy thị nữ kiều diễm, chắc là tiểu thư nhà quyền quý nào đó đến dâng hương.

Nữ nhân ngoài biên ải đều cao to mạnh mẽ, còn nữ nhi phương Nam lại thanh mảnh yếu mềm. Hai cô nương mang khăn che mặt đều mặc áo lụa màu trắng, dáng dấp tương đồng, tuy không nhìn rõ mặt nhưng khí chất rõ ràng không phải người thường, khiến hai người họ không thể rời mắt.

Lúc này một thị nữ bỗng phát hiện ra hai người đang đứng đó, ánh mắt sắc sảo lạnh lùng.

Gia Luật Tòng Phi giật mình, với võ công của mình, vương tử Khiết Đan dễ dàng nhận ra người thị nữ đó có võ công. Không muốn nhiều chuyện, Tòng Phi ra hiệu cho Mộc Ưng rời khỏi nơi đó.

Người thị nữ đó chính là Vô Song, bẩm sinh mẫn cảm nên mới phát hiện ra Gia Luật Tòng Phi và Mộc Ưng khác hẳn những người xung quanh. Nàng khẽ đỡ Thẩm Tiếu Phi, nói nhỏ: “Hai người đó biết võ công”.

Tiếu Phi nhíu mày đáp: “Bảo vệ Tứ công chúa”.

Nói xong lơ đãng ném ánh mắt nhìn qua phía đó, thì giật mình kinh hãi.

Đến khi lên kiệu, Tiếu Phi mới gọi Vô Song lại dặn dò: “Đi theo hai người kia, tìm ra nơi họ dừng chân”.

Vô Song nhận lệnh rời đi, trong lòng Tiếu Phi đã có dự tính khác.

Tiếng trống canh ba đã điểm, bên ngoài quán trọ Tụ Hựu ở ngõ Quả Táo có mấy bóng người lặng lẽ, chẳng mấy chốc đã vây kín quán trọ. Đỗ Hân Ngôn lúc này không mặc quan phục, mà mặc quần áo đen, che kín mặt giống những người con lại.

Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ