settingsshare

Nghìn Kế Tương Tư Chương 14. Cha ăn thịt con

Chương 14. Cha ăn thịt con



Đáng tiếc là Tam hoàng tử đã trốn thoát, còn đem cả Vô Song,. Cũng có thể con người ác độc như em ấy cũng đã đánh mất trái tim mềm yếu của mình.

Ngày hôm sau thượng triều, triều đình lại nổi sóng gió.

Trên Kim Điện, phủ doãn kinh thành mới nhậm chức Trần đại nhân bẩm báo với Tuyên Cảnh đế: "Sớm nay có người trong tướng phủ đến báo với hạ quan, Thẩm tướng, Thẩm tướng phát điên, ở nhà nấu thịt con gái lên ăn!".

Cả triều đình xôn xao.

Tuyên Cảnh đế cũng cảm thấy thất kinh, mới lên ngôi vài ngày, ngoài việc xác thực những viên quan có liên quan đến Định Bắc vương, Tuyên Cảnh đế không muốn bị mang tiếng tàn bạo. Lúc nghe nói Đỗ Hân Ngôn truy nã Thẩm Tiếu Phi, hoàng thượng còn muốn khuyên can Đỗ Hân Ngôn không cần báo thù giết cha. Sau đó lại nghe tin Thẩm Tiếu Phi không may gặp nạn, đang nghĩ nên an ủi Thẩm tướng thế nào để thi ân thì tình hình lại thay đổi, Thẩm tướng đã phát điên. Tuyên Cảnh đế trầm ngâm hỏi: "Sự việc là thật hay giả?!"

“Thần nghe tin Thẩm đại nhân gặp chuyện thì vội chạy đến tướng phủ. Thần tận mắt nhìn thấy Thẩm tướng ngắm mai thưởng tuyết, trên bàn đặt một chiếc bếp đồng, trong nồi nước sôi sùng sục. Thần cho rằng kẻ dưới nói bừa, lại nhìn cho kỹ thì thấy Thẩm tướng tay cầm dao sắc, bên cạnh là một người con gái đang nằm trên ghế. Ông ấy đang cắt thịt cô gái đó để nhúng lẩu”.

Có đại thần kinh hãi quá mà nôn ọe ngay trên triều. Thất lễ ngay tại Kim Điện, sợ quá vội quỳ ngay xuống mà kêu thần có tội.

Tuyên Cảnh đế cũng cảm thấy buồn nôn, cơn thịnh nộ lại trào lên: "Tể tướng đương triều là bậc danh sĩ thanh liêm sao có thể tàn độc đến vậy?! Ngươi dám to gan lừa dối quân vương ngay trước điện?!".

Trần đại nhân đầu càng áp sát xuống đất, giọng nói run run: "Bẩm bệ hạ, thần không hề có nửa lời dối trá, có phủ nha và gia nhân trong tướng phủ làm chứng. Lúc đó thần quá kinh hãi, vội ngăn Thẩm tướng lại và sai người đem thi thể thiên kim Thẩm gia đi. Thẩm tướng múa dao như điên, không cho ai lại gần. Thẩm tướng hiện ở trong đại lao chờ bệ hạ xử lý!".

"Giờ trẫm sẽ đi xem xem!".

"Hoàng thượng không nên đi! Hoàng thượng thân thể nghìn vàng còn đang trong thời hạn chịu tang. Thần nguyện đi điều tra rõ ràng vụ án này”. Đỗ Hân Ngôn đứng ra bâm báo. Chàng mơ hồ cảm thấy, Thẩm tướng có một sự lưu luyến khác thường với Thẩm Tiếu Phi. Rốt cuộc là nhớ con mà phát điên hay còn ẩn tình nào khác, Đỗ Hân Ngôn không muốn bỏ qua bất cứ sự việc nào có liên quan đến Thẩm Tiếu Phi.

Tuyên Cảnh đế suy nghĩ rồi nói: "Chuẩn tấu! Thẩm tướng đức cao vọng trọng là người có danh tiếng trong các quan, Đỗ khanh nhớ điều tra cho rõ ràng. Lý thượng thư, khanh và Đỗ đại nhân cùng đi! Nhanh chóng điều tra để bẩm báo!".

Bộ hộ Lý thượng thư đứng ra nhận chỉ.

Tan triều, hai người họ cùng với Trần đại nhân đến đại lao của phủ nha.

Lý thượng thư và Thẩm tướng vốn không thân thiết, nhưng cùng là quan trong triều nên cũng chẳng hề xa lạ, Lý thượng thư chẳng thể tin nổi việc này. Khi vào đến đại lao của phủ nha, ông còn nói với Đỗ Hân Ngôn: "Lão phu thấy có gì bất thường ở đây, hay là Thẩm tướng đã bị ma nhập?".

Đỗ Hân Ngôn mỉm cười đáp: "Hạ quan cũng nghĩ không ra. Gặp rồi khắc biết".

Trần đại nhân không dám bạc đãi Thẩm tướng, trong lòng biết chắc Thẩm tướng đã phát điên, vẫn sắp xếp cho ông ta một phòng giam sạch sẽ. Vào đến đại lao, Trần đại nhân dừng lại, chỉ vào trong phòng giam nói với hai người: "Hạ quan không vào đó đâu. Hạ quan mà vào, Thẩm đại nhân lại lên cơn điên, đòi hạ quan trả con gái!".

Hai vị Lý, Đỗ trao đổi ánh mắt, ngục tốt mở cửa phòng giam, hai người bước vào thấy Thẩm tướng ngồi ngay ngắn trên giường đá nhìn ra bên ngoài cửa sổ nhà lao, thần sắc ung dung tự tại, cơ hồ chưa từng xảy ra bất cứ việc gì.

"Thẩm đại nhân!". Lý thượng thư gọi.

Thẩm tướng quay lại chắp tay cười: "Lý đại nhân!".

Lý thượng thư vui mừng hỏi: "Thẩm đại nhân không bị điên à?".

"Sao ta lại bị điên? Lý đại nhân hỏi thật vô lễ!". Thẩm tướng khẽ quát.

Đỗ Hân Ngôn chau mày nói: "Tướng gia, ông là tể tướng một nước, đứng đầu bá quan, là tấm gương học vấn mẫu mực, tại sao lại có thể hung tàn đến mức ăn thịt con gái của mình?".

Lý thượng thư đang định hỏi thêm có phải bị người ta hãm hại, mắt Thẩm tướng đã long lên, cười ha ha đáp: "Ta sinh ra nó, nuôi nó lớn, nó chết, ta ăn nó, có gì là không được?".

Lý thượng thư và Đỗ Hân Ngôn nghe thế thì sững sờ, không ngờ Thẩm tướng lại thẳng thắn thừa nhận như thế.

Đỗ Hân Ngôn đã nhìn thấy thi thể ấy, bụng quặn lên cảm giác buồn nôn. Chàng suy nghĩ một lát rồi ra ngoài phòng giam đến bên Trần đại nhân nói: “Trần đại nhân, hoàng thượng dặn chúng ta điều tra rõ sự tình, nay chính miệng Thẩm tướng đã thừa nhận. Lúc nãy nghe đại nhân nói Thẩm đại nhân nhìn thấy đại nhân sẽ phát điên, cảm phiền đại nhân rời bước, để chúng ta có thể hiểu rõ thêm sự tình".

Trần đại nhân bất đắc dĩ bước vào phòng giam, vừa mới lộ mặt, Thẩm tướng đã nhảy khỏi giường đá mà xông tới, hét lên ầm ĩ: "Trả lại Phi Nhi cho ta! Ngươi mang Phi Nhi của ta đi đâu rồi!".

Đỗ Hân Ngôn thấy tình thế không ổn, liền ra tay bắt lấy thừa tướng, thấy ánh mắt ông ta càng hung hãn như dã thú. Chàng hét lên: "Lý đại nhân, Trần đại nhân, hai người lui ra! Mang dây thừng vào đây!".

Hai người Lý, Trần sợ toát mồ hôi, biết Đỗ Hân Ngôn biết võ vội vàng lui ra khỏi phòng giam.

Đỗ Hân Ngôn vốn định đánh Thẩm tướng ngất đi, nhưng lại muốn tìm hiểu thêm những việc có liên quan đến Thẩm Tiếu Phi, chàng dùng dây thừng trói chặt Thẩm tướng lại, nghe thấy ông ta vẫn đang hét lên trả Phi Nhi cho ta, thì trong lòng chợt nảy ra một ý, chàng lạnh lùng nói: "Ta đã ăn hết nàng rồi!".

Từ cổ họng Thẩm tướng phát ra tiếng gào rú, ông ta cố nhảy khỏi giường đá lao về phía Đỗ Hân Ngôn.

"Hạ quan đùa đấy. Thi thể ấy không phải là lệnh ái. Có điều, nếu Thẩm tướng muốn biết tung tích của lệnh thiên kim, thì phải yên lặng nghe hạ quan nói?". Đỗ Hân Ngôn đẩy mạnh Thẩm tướng về phía giường đá, nở nụ cười hết sức lễ độ, khẽ nói.

Không phải Phi Nhi? Mắt Thẩm tướng sáng lên mừng rỡ. Quả nhiên là Thẩm tướng im lặng, nhìn chằm chằm Đỗ Hân Ngôn hỏi: "Không phải Phi Nhi? Người trong phủ Đỗ đại nhân tìm thấy nó mà? Đại nhân mang nó đi đâu rồi?".

"Thẩm tiểu thư? Kỳ thực tiểu thư vẫn chưa chết, mà là trốn đi theo người tình! Ông đã ăn thịt một người lạ rồi!". Đỗ Hân Ngôn quay lại nhìn về phía hai vị đại nhân đang co rúm ở phòng, nói chỉ đủ để một mình Thẩm tướng nghe thấy.

Quả nhiên, ánh mắt Thẩm tướng lại trở nên hung hãn, ôngta lại định hét lên'Đỗ Hân Ngôn kịp thời xé một góc áo của ông ta

nhét luôn vào mồm, ngăn không cho ông ta hét lên. Đoạn, chàng quay lại nhìn hai vị đại nhân cười nói: "Thẩm tướng yêu con, vì nghe tin dữ mà phát điên. Hai vị đại nhân đều đã nhìn thấy rõ ràng có thể bẩm báo lên hoàng thượng rồi".

"Haizz!". Lý thượng thư thương cảm nhìn về phía Thẩm tướng, nghĩ tới Thẩm tướng đã từng viết ra áng văn Thập cẩm sách chấn động cả kinh thành, lại nghĩ tới bao nhiêu năm cùng làm quan trong triều thì không khỏi thở dài. Lại nghĩ tới việc ông ta ăn thịt con gái, nghe đâu đã chết được ba ngày, thì lại thấy buồn nôn.

Trần đại nhân thì thở phào, thế là tránh được tội lừa dối thánh thượng.

Đỗ Hân Ngôn cười nói: "Sự việc đã rõ ràng, mời hai vị đại nhân đi uống chung rượu trấn an. Hạ quan có hiểu đôi chút về y thuật, muốn thử dùng nội lực điều trị chứng điên của Thẩm đại nhân. Việc này mà đồn ra ngoài thì thật tổn hại đến danh tiếng của triều ta".

Hai người Lý, Trần đang sợ toát mồ hôi, đại lao ẩm ướt lạnh lẽo, không ai muốn ở lâu. Nay đã điều tra rõ ràng mọi việc, có chữa được cho Thẩm tướng hay không đâu phải vấn đề mà hai ông quan tâm, nên nói vài câu chiếu lệ rồi vội vàng rời khỏi đại lao, đi uống rượu trấn an.

Khi trong phòng giam chỉ còn lại hai người, Đỗ Hân Ngôn mới lấy giẻ ra khỏi miệng Thẩm tướng, mỉm cười nói: "Hạ quan có thể giúp Thẩm đại nhân tìm lệnh thiên kim trở về!".

Thẩm tướng nghe nói Tiếu Phi chưa chết, khuôn mặt tràn đầy hy vọng: "Được, nếu Đỗ đại nhân có thể giúp lão phu tìm lại tiểu nữ, nhất định lão phu sẽ hậu tạ!".

"Sau khi tìm được lệnh thiên kim, hạ quan muốn mời người đến phủ cầu thân".

Đỗ Hân Ngôn vừa nói xong, Thẩm tướng đã nổi khùng: "Đừng mơ! Cả đời này ngươi đừng mong lấy được Phi Nhi! Phi Nhi là của ta! Ta sẽ không gả nó cho ai hết!".

Đỗ Hân Ngôn giật mình, bỗng nhiên hiểu ra. Hóa ra Thẩm tướng lại có tình cảm với con gái, cả khi nàng chết, cũng muốn ăn nàng vào bụng. Rốt cuộc, nàng đã phải trải qua những ngày tháng như thế nào trong tướng phủ? Nàng theo Cao Duệ, được Vô Song bảo vệ là để đề phòng Thẩm tướng? Trong lòng Đỗ Hân Ngôn trào dâng một cảm giác không thể diễn tả bằng lời.

"Nói xem, Phi Nhi trốn đi cùng kẻ nào?! Đến khi lão phu bắt được nó về, sẽ chặt gãy chân nó, để cho từ nay về sau nó không thể rời khỏi tướng phủ nửa bước!".

Ánh mắt Đỗ Hân Ngôn dần trở nên lạnh lẽo, chàng gằn từng tiếng: "Tiểu thư đã trốn đi cùng Định Bắc vương! Ông có tìm được không?".

"Cao Duệ! Tên nghịch tặc! Hắn dám đem theo Phi Nhi, ta sẽ xin hoàng thượng xử hắn ngũ mã phanh thây!". Thẩm tướng hét lên.

"Đáng tiếc, tiểu thư là con gái của ông! Tiểu thư không thể yêu cha mình! Vì thế tiểu thư đã trốn đi! Cách ông càng xa càng tốt, không bao giờ trở về!".

Thẩm tướng sững người, rồi bỗng nhiên cười ha hả: "Ngươi đừng hòng lừa ta! Phi Nhi không trốn được đâu, nó đã chết rồi, bị ta ăn vào bụng rồi. Nó đang ở trong bụng ta, mãi mãi cũng không thể rời khỏi ta!".

Đỗ Hân Ngôn lại cảm thấy buồn nôn, chàng nhìn dáng vẻ điên cuồng của Thẩm tướng, hai mắt nheo lại, vận nội lực chọc vào sườn của ông ta.

Tiếng cười im bặt, Thẩm tướng mắt trợn trừng ngất đi trên giường đá.

"Giữ ông lại, sẽ chỉ khiến nàng buồn bã. Người có thể khiến nàng buồn chỉ có mình ta!". Đỗ Hân Ngôn nhìn Thẩm tướng đã bị điểm trúng tử huyệt lạnh lùng nói.

Chàng bỗng hiểu ra nguyên nhân Thẩm Tiếu Phi giả chết mà không khỏi xót thương cho nàng. Nếu như cái chết của cha chàng là nước cờ bất đắc dĩ để nàng lấy lòng Cao Duệ, nể tình công lao nàng trợ giúp Cao Hy, chàng có thể bỏ qua. Ý nghĩ đó thoáng qua, Đỗ Hân Ngôn cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn. Chàng cười đau khổ, chàng đã khoan dung với nàng đến nhường ấy, tại sao nàng vẫn không thể nói hết mọi chuyện với chàng?

Trong một trạch viện gần cổng thành phía Tây, hương hoa mai thoang thoảng. Trong mái đình được quây bằng những dải lụa trong suốt có hai chậu lửa to, xua tan không khí giá lạnh ngày đông.

Trên chiếc giường gấm có một tấm chăn dày, Cao Duệ mặc áo bào mỏng màu trắng bạc thêu rồng, ôm một cô gái đang cuộn tròn trong lòng như một con mèo lười, ung dung tự đắc thưởng mai uống rượu.

cổ áo mở rộng, có thể nhìn thấy chàng được băng bó cẩn thận. Hôm đó, nhân lúc khói mù mà chạy trốn Cao Duệ vẫn bị trúng một mũi tên. Sau mấy ngày dưỡng thương, hiện nguyên khí đã gần hồi phục.

"Nàng nói xem, bọn họ có tìm thấy ta không? Hoặc là đoán xem chúng ta sẽ làm thế nào để trốn khỏi thành?". Cao Duệ dịu dàng cúi xuống hỏi người con gái trong lòng.

Người con gái tóc dài đến eo, khoác một chiếc áo rộng màu đen thêu hoa bạc. cổ áo rộng, lộ ra bờ vai trần còn trắng hơn cả tuyết, nàng vùi đầu trong lòng Cao Duệ nên không nhìn thấy mặt, nhưng vòng eo thon như liễu cũng đủ khiến người ta mơ tưởng.

Nghe Cao Duệ hỏi, người con gái lên tiếng, giọng nói còn lạnh hơn cả băng tuyết: "Họ sẽ tìm ra ngươi, muốn ra khỏi thành hả, đừng mơ!".

Cao Duệ cười ha ha, nâng khuôn mặt nàng lên trêu đùa: “Vô Song, điểm đáng yêu nhất ở nàng là chưa bao giờ giả dối với ta. Biết rõ là mình không còn sức động đến một sợi tóc của ta, tội gì còn phải nói cứng thế?".

Sắc mặt lạnh lùng kiều diễm của Vô Song vẫn không hề thay đổi, nàng lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt Cao Duệ: “Từ lâu đã biết rõ ta là nội gián cài vào phủ, tại sao không giết ta?".
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ