settingsshare

Nghìn Kế Tương Tư Chương 12. Kinh thành đại loạn

Chương 12. Kinh thành đại lọan


Trận chiến thu quan hoàn hỏa đã hạ màn. Em ra đi giữa cơn bảo tuyết. Tuyết tan trời sáng, không biết em có được trùng sinh.

Trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm nay lặng lẻ rơi vào ngày mồng một tháng mười hai. Những bông tuyết bay lất phất đầy trời càng khiến không khí trong kinh thành trở nên căng thẳng.

Đã năm ngày Minh đế không lên triều, thái tử Cao Hy đảm nhận việc xử lý chính vụ, giám sát đất nước.

Định Bắc vương Cao Duệ đứng trước long sàng tận hiếu xin chỉ hoãn hôn lễ. Minh đế không đồng ý, lệnh cho bộ Lễ chuẩn bị nhanh hơn.

Thái tử Cao Hy ôn hòa nhìn Cao Duệ nói: "Có thể việc hỷ sẽ khiến phụ hoàng vui hơn, biết đâu sức khỏe cũng có chuyên biến tốt. Tam hoàng đệ cứ yên tâm thành thân".

“Mong là như thế!". Cao Duệ đảo mắt qua chiếc áo hoàng bào của Cao Hy, cố nở nụ cười.

Muốn ta thành thân rồi sớm rời khỏi kinh thành, thế thì cứ theo nguyện vọng của các ngươi đi. Cao Duệ nhìn về phương Bắc, ánh mắt xuyên qua những bức tường thành trong cung,

vươn xa ra tận biên cương. Quân cờ Cao Duệ chuẩn bì cũng đã đến lúc hành động rồi.

Mồng ba tháng mười hai, biên cương báo về, hai mươi vạn đại quân Khiết Đan đã tiến sát biên cương. Sông Hoàng Hà đóng băng, nếu không chặn ngay, đại quân Khiết Đan sẽ nhân cơ hội vượt sông tiến quân về phía Nam.

Cao Duệ dâng tấu xin dẫn quân xuất chiến.

Cao Hy nhìn Đỗ Hân Ngôn, thấy chàng lắc đầu, hiểu được ý chàng. Để Cao Duệ dẫn quân, hai mươi vạn người ngựa của đại quân Hà Bắc Đông Tây Lộ rơi vào tay Cao Duệ, sức khỏe của phụ hoàng lại quá yếu, chưa chắc đã cầm cự được nửa tháng nữa, nếu phụ hoàng băng hà, rất có thể Cao Duệ sẽ dẫn quân tranh đoạt hoàng vị. Lấy lý do thành thân để giữ Cao Duệ ở lại kinh thành, có động thái gì thì lập tức trừ cỏ tận gốc. Nhưng dẫu gì Cao Duệ cũng là đệ đệ của mình, chẳng lẽ huynh đệ tương tàn? Cao Hy nhìn về phía các lão thần, ánh mắt dừng lại ở Thẩm tướng.

Trong lòng Thẩm tướng hiểu rõ, ông phải nói những lời thái tử điện hạ không tiện nói, nên khẽ thở dài, Cao Hy dù gì cũng là thái tử danh chính ngôn thuận, sau này sẽ là hoàng đế. Ánh mắt nhìn ông, là muốn ông lựa chọn. Thẩm tướng nhanh chóng nghĩ cách để lấy lòng được cả hai bên. Thái tử điện hạ giám sát đất nước, có trong tay ba nghìn cấm quân, đốc sát kinh thành là thân tín của Định Bắc vương. Hai bên đều có binh mã ở kinh thành. Ông lại nhớ đến lời Tiếu Phi nói với ông: "Định Bắc vương tất bại, phụ thân đừng đánh mất danh dự của mình, từ trước đến nay nghịch tặc đều không có kết cục tử tế".

Người duy nhất mà ông không thể bỏ mặc chính là đứa con gái giống hệt người vợ đã mất của ông. Thiếu Phi vô cùng thông minh tài trí, với ông, lời con gái dặn dò còn quan trong hơn ánh mắt của thái tử Cao Hy.

Thẩm tướng lập tức đứng ra tấu trình: "Nay hoàng thượng bệnh nặng, một lòng mong muốn Định Bắc vương thành thân, Chúng thần cũng mong muốn việc hôn nhân của Định Bắc vương có thể xung hỷ, hoàng thượng vui mừng mà khỏi bệnh. Chỉ còn mấy hôm nữa Định Bắc vương sẽ thành thân, không nên làm trái với tâm ý của hoàng thượng. Hơn nữa năm nay tuyết đến sớm, người Khiết Đan chẳng qua cũng chỉ muốn cướp ít lương thảo tránh đông, sẽ không tùy tiện tiến về phía Nam. Chiến trường phương Bắc cũng có nhiều tướng giỏi, không nhất thiết phải là Định Bắc vương".

Để Cao Duệ đi, Cao Duệ sẽ giữ lấy hai mươi vạn đại quân làm của riêng. Giữ Cao Duệ ở lại, hai bên sẽ quyết một phen sống mái ở kinh thành.

Trong trường hợp thứ nhất sẽ dẫn đến chiến tranh, chưa biết được ai thành ai bại. Trường hợp thứ hai, một khi thành công, có thể tránh được chiến tranh liên miên, nhưng nếu thất bại, Định Bắc vương lại tập hợp binh lính gây chiến thì sẽ khó khán hơn.

Cao Duệ vẫn đứng đó, đợi Cao Hy lựa chọn.

Cao Hy tiếp lời Thẩm tướng: “Triều ta binh nhiều tướng tốt, Tam hoàng đệ hãy cứ chuẩn bị hôn sự, không cần quá lo lắng chiến sự. Các khanh tiến cử tướng nào đứng ra trấn giữ Phương Bắc?".

Nhận được ánh mắt thoáng qua của Cao Duệ, Vương thị bô Binh đứng ra nói: 'Thần tiến cử Võ Uy bá làm thống. Đại quân Hà Bắc Đông Tây Lộ là quân của Võ Uy bá, Võ Uy bá chiến công hiển hách, có bao năm kinh nghiệm trấn giữ phương Bắc. Thần tiến cử Võ Uy bá dẫn quân, tin rằng lần này quân Khiết Đan cũng sẽ bị đánh bại như lần trước".

Đinh Phụng Niên bị Minh đế lạnh nhạt từ sự việc của Đỗ Thành Phong, nhưng đúng là ông ta có công trấn giữ phương Bắc đánh đuổi Khiết Đan nhiều năm. Với kinh nghiệm chinh chiến và sự thấu hiểu người Khiết Đan, Đinh Phụng Niên chính là sự lựa chọn duy nhất.

Chỉ mấy hôm nữa Đinh Thiển Hà sẽ được gả cho phủ Định Bắc vương, Đinh Phụng Niên nắm giữ quân quyền của hai mươi vạn đại quân Hà Bắc Đông Tây Lộ cũng đâu khác gì quân quyền ơ trong tay Cao Duệ? Cao Hy lạnh lùng nhìn Vương thị lang, mắng thầm kẻ làm tay sai cho Cao Duệ, ngầm nhớ kĩ người này.

Bá quan trong triều chia thành hai phe. Phe thái tử lấy lý do võ Uy bá từng bị Khiết Đan bắt đi, nếu để ông ta thống lĩnh đại quân sẽ lại thất bại. Người của Cao Duệ lại liệt kê ra chiến công trong suốt hai mươi năm qua của Đinh Phụng Niên.

Bỗng Đỗ Hân Ngôn lớn tiếng nói: "Thần có bản tấu xin trình tấn điện hạ. Thần tán thành Võ Uy bá nắm giữ ấn soái, thần nguyện đi theo đại quân tiến về phương Bắc!".

Lời này vừa dứt, tiếng tranh luận trong triều cũng ngừng lại.

Đỗ Hân Ngôn nói tiếp: "Cha thần có tội được hoàng thượng ban cái chết, nhưng ông có nhiều năm chinh chiến, một lòng muốn tiêu diệt Khiết Đan, thần nguyên ra chiến trường, hoàn thành tâm nguyện của phụ thân, mong thái tử điện hạ ân chuẩn “.

Cao Hy thở phào nhẹ nhõm. Đỗ Hân Ngôn đi theo sẽ khống chế được Đinh Phụng Niên. Kinh thành đã bố trí ổn thỏa, chỉ cần trong tay Cao Duệ không có binh mã thì không có gì phải lo. Cao Hy trong lòng đã quyết, quay sang nhìn về phía Định Bắc vương Cao Duệ.

Cao Duệ khẽ cười: "Thần đệ tán thành ý của Đỗ đai nhân"

Vậy là sự việc đã được giải quyết như vậy.

Mồng năm tháng mười hai, Đỗ Hân Ngôn theo Đinh Phụng Niên tiến về phía Bắc.

Ba ngày sau, mồng tám tháng mười hai. Định Bắc vương Cao Duệ nạp phi.

Tuyết vẫn rơi khắp kinh thành. Những người quan tâm đến thời cuộc sẽ thấy, kinh thành ngày hôm đó đông binh lính tuần tra hơn, cổng thành tra soát cũng nghiêm hơn. Không khí trong thành khiến người ta căng thẳng lạ lùng.

Thái tử Cao Hy đã vào ở trong cung để giám sát đất nước và xử lý chính sự. Vì đại hôn lễ của Định Bắc vương nên trở về phủ thái tử trước một ngày, chuẩn bị đưa thái tử phi đến phủ Định Bắc vương xem lễ.

Phủ Võ Uy bá giăng đèn kết hoa, náo nhiệt vô cùng.

Sự vắng mặt của Đinh Phụng Niên không ảnh hưởng hôn lễ này.

Mặc áo đỏ thêu chim phương, mũ trân châu phượng vàng, giầy thêu đế ngọc, Đinh Thiển Hà soi mình trong chiếc gương đồng, hai má đỏ hồng như một cánh hoa.

Nàng cười ngây ngô với mình trong gương rồi quay lại hỏi Đinh phu nhân: "Mẫu thân, giờ lành sắp đến chưa?”.

Đinh phu nhân giúp nàng chỉnh lại khăn quàng, trách con gái: "Sắp rồi, con vội thế sao?".

"Con cũng chỉ hỏi thế thôi". Đinh Thiển Hà không giấu nổi niềm vui trên khuôn mặt, trong đầu lại hiện lên khuôn mặt dịu dàng tuấn tú của Cao Duệ.

Nhưng đợi đến giờ Ngọ, vẫn không có động tĩnh gì. Đinh phu nhân không khỏi lo lắng, bèn sai bọn người hầu đi xem đoàn đón dâu đã đến đâu rồi.

Không lâu sau những người được sai đi đã quay về, vừa thở dốc vừa nói: "Phu nhân, việc không hay rồi. Bên ngoài rất nhiều binh lính, kinh thành đã giới nghiêm. Nghe nói Định Bắc vương đánh... đánh vào phủ thái tử rồi!".

Đinh Thiển Hà sợ quá đứng phắt dậy: "Ngươi nói gì?!".

Người hầu lắp bắp nói lại lần nữa, Đinh phu nhân đứng như trời trồng.

Trước khi đi, Đinh Phụng Niên đã căn dặn bà, Định Bắc vương sớm muộn gì cũng sẽ tạo phản. Bà từng lo lắng hỏi liệu có tạo phản đúng ngày Thiển Hà xuất giá, nhưng Đinh Phụng Niên chắc chắn là không. Trong tay Cao Duệ không có quân quyền, trong kinh thành chỉ dựa vào hai nghìn quân giữ thành thì không đủ đối kháng với một nghìn vệ quân của phủ Thái tử và ba nghìn cấm quân. Ông đi tiếp quản đại quân Hà Bắc Đông Tây Lộ, chắc chắn Cao Duệ sẽ chăm sóc tốt cho bà và Thiển Hà. Đinh phu nhân ngồi phịch xuống ghế hai mắt đờ đẫn, nói khẽ một câu: "Lão gia, Cao Duệ đã bỏ mặc chúng ta mà làm phản rồi!".

Sân trước vang lên tiếng kêu thét và tiếng binh khí va vào nhau, ngay sau đó, mấy kẻ áo đen bịt mặt xông vào.

Người dẫn đầu thấy Đinh phu nhân thì hành lễ nói: “Phu nhân, thuộc hạ phụng lệnh vương gia đón phu nhân và tiểu thư đến nơi an toàn. Ở đây rất nguy hiểm".

Trong lòng Đinh phu nhân lại nhen lên một tia hy vọng. Định Bắc vương vẫn không quên mẹ con bà. Nhà họ Đinh không thể thoát khỏi liên quan với Định Bắc vương, bà và Thiển Hà chỉ có thể đi theo người này. Đinh phu nhân quyết đoán, gạt nước mắt trấn tĩnh nói: "Được!".

Nghe thấy tiếng mẹ nói, Đinh Thiển Hà như chợt tỉnh giấc mộng. Nàng chỉ vào người áo đen lớn tiếng hỏi: "Mẹ, thế này là thế nào? Có đúng là, đúng là chàng đã đánh đến phủ thái tử không? Mẹ đã sớm biết điều này đúng không? Chàng sẽ không đến phủ đón con, chỉ là mượn cơ hội dụ thái tử xuất cung về phủ để ra tay?". Đinh phu nhân vội vã kéo con gái: "Cha con ủng hộ Định Bắc vương, chúng ta là người một nhà! Chúng ta đi tìm cha con. Thiển Hà, chúng ta đi thôi!".

“Con không đi!". Đinh Thiển Hà lắc đầu, nàng nghĩ tới những lời ám chỉ Đỗ Hân Ngôn nói. Chẳng lẽ đúng là Cao Duệ đang lợi dụng nàng? Vì binh quyền trong tay cha nàng? Vì hai mươi vạn đại quân Hà Bắc Đông Tây Lộ?

Nàng lùi dần từng bước, nhìn hai người áo đen trong phòng, mặt trắng bệch. Đinh Thiển Hà đẩy cửa sổ phía sau rồi nhảy ra ngoài, hét lên: "Con phải đi tìm chàng hỏi cho ra lẽ!".

Nàng mặc kệ tiếng người đang hò hét phía sau, xách váy đỏ chạy về phía chuồng ngựa, nước mắt tuôn rơi. Hoàng thượng đã hạ chỉ chọn thái tử, tại sao Cao Duệ vẫn chưa vừa lòng làm Định Bắc vương? Chàng giấu nàng! Chàng để nàng mừng vui hồi hộp chờ đợi ngày xuất giá. Kết quả là đợi được ngày chàng khởi binh mưu phản.

Bên tai có tiếng gió rít qua, một bóng áo đen ngăn nàng lại.

"Ta không đi đâu, các ngươi mang mẹ ta đi là được rồi". Đinh Thiển Hà vừa thở vừa nhìn người áo đen.

Người áo đen vẫn không nói gì, đưa tay ra bắt lấy nàng.

Đinh Thiển Hà nổi cơn thịnh nộ, tung chân đá. Người áo đen võ công cao cường, nhanh chóng vòng ra phía sau nàng, ngón tay khẽ chạm vào huyết mạch cạnh gáy, rồi đưa tay đỡ lấy Đinh Thiển Hà đã bất tình, bế nàng rời đi.

Khách khứa ở phủ Đinh cũng đã rời đi hết, trong nội viện chỉ còn lại đám tôi tớ hoảng hốt, bỗng đâu có tiếng ai đó hét tén: "Chạy thôi! Lão gia và Định Bắc vương mưu phản rồi!.

Trong chốc lát, tiếng bước chân, tiếng khóc lóc hỗn loạn vang lên. Nửa canh giờ sau, phủ Đinh không một bóng người. Những tấm hồng điều lặng lẽ bay trong gió lạnh.

Phủ thái tử bên hồ Tinh Tử đã bị vệ đội kinh thành vây chặt. Người dẫn quân chính là đốc sát kinh thành Vương Phủ Thần.

Những mũi tên lửa bay vào phủ thái tử, những gian nhà gần phía ngoài đã bốc cháy dữ dội. Một đội binh sĩ đẩy thân gỗ hò theo hiệu lệnh để phá cửa lớn.

Vương Phủ Thần hét lên: "Nhanh lên! Trong nửa canh giờ phải tấn công được vào bên trong!".

Vương Phủ Thần nghiêng đầu, nhìn về phía bờ bên kia hồ Tinh Tử, đối diện phủ thái tử. Kế hoạch của Cao Duệ là tấn công phủ thái tử, khiến Cao Hy phải rời khỏi phủ theo địa đạo, còn Cao Duệ dẫn theo thị vệ của vương phủ mai phục chặn bên ngoài trạch viện cuối địa đạo.

Phía hoàng cung vang lên tiếng chém giết, vệ đội kinh thành và cấm quân đang giao chiến với nhau.

Vệ đội kinh thành có hai nghìn người ngựa, cấm quân hoàng cung có ba nghìn người, bên ngoài kinh thành hai mươi dặm còn có Hổ Vệ doanh trung thành với hoàng thượng, đội quân này có ba mươi nghìn người.

Hổ Vệ doanh bên ngoài kinh thành nhận được tin cần có thời gian, muốn công phá cổng thành đang đóng chặt cũng cằn có thời gian. Một nghìn năm trăm người của vệ đội kinh thành đang gíữ chân cấm quân, cấm quân phải bảo vệ sự an toàn của hoàng cung nên sẽ không rời khỏi cung. Bách quan đến phủ Định Bắc vương chúc mừng đã bị hai trăm gia thần của Cao Duệ không chế. Năm trăm người còn lại của vệ đội kinh thành đã tranh thu bao vây phủ thái tử, ngăn không cho cấm quân bảo vệ phủ thái tử và thị vệ trong phủ lọt ra ngoài.

Tảng sáng, cả bốn cửa thành đóng kín, toàn bộ đường phố xung quanh phủ thái tử giới nghiêm, tin tức không thể truyền ra ngoài.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ