settingsshare

Nghìn Kế Tương Tư Chương 11: Thế trận hoàn hảo (2)

Cũng chính lý do này khiến Vô Song phi ngựa xông vào nội thành. Từ xa nhìn thấy hai cây ngân hạnh lá vàng cao vượt cả nóc nhà. Vô Song kéo căng cương ngựa, dừng lại.

Đôi mắt đẹp của nàng chất chứa đau khổ, gặp được chàng thì sẽ thế nào? Liệu nàng có thể an ủi nỗi đau mất cha của chàng? Nếu muốn giúp chàng thì nàng phải tiếp tục ở bên cạnh Cao Duệ. Nếu để Cao Duệ nghi ngờ thì sao? Vô Song nhớ đến việc hiện nay Cao Duệ không cử người theo sát nàng, việc này rất lạ.

“Đỗ đại ca, Vô Song cũng đến thăm huynh rồi. Chỉ là, muội không thể vào. Vô Song không thể mạo hiểm". Nàng lẩm bẩm phía tán cây ngân hạnh xa xa, cắn răng thúc ngựa quay đầu, chầm chậm quay về phủ Tam hoàng tử.

Trong thư phòng một bóng ám vệ áo đen lặng lẽ rời đi. Cao Duệ chấp tay sau lưng lặng lẽ trầm tư. Ám vệ xung quay Đỗ phủ đều không phát hiện thấy tung tích của Vô Song, chẳng lẽ mình đánh giá sai về nàng?

Ngày hôm sau Minh đế hạ chỉ, lập Cao Hy làm thái tử, phong Cao Duệ là Định Bắc vương.

Cao Hy vẫn tiếp tục ở trong phủ Đại hoàng tử củ. Trong ngoài sửa sang lại khác hoàn toàn, thay biển, thủ vệ đổi thành cấm quân của hoàng cung.

Hậu viên trong phủ thái tử dựa lưng vào hồ Tinh Tử nổi tiếng kinh thành. Mặt hồ mênh mông, chỗ nông nhất chưa đến một trượng, chỗ sâu nhất phải hơn mười trượng. Trong hồ rải rác những bải nổi lớn nhỏ khác nhau, mùa xuân cỏ xanh mơn mởn, đông về tuyết phủ trắng xóa điểm xuyết trên mặt hồ, trông như những ngôi sao nhỏ trên bầu trời nên có tên là hồ Tinh Tử.

Trong hồ có một bãi bồi cách phủ hoàng tử chỉ khoảng mười trượng. Bãi rộng hai mươi trượng, dài mười sáu, mười bảy trượng mùa nước lên, bãi bồi vẫn cao hơn mặt hồ hai thước. Bảy năm trước Cao Hy chọn xây phủ ở nơi này, bèn sai người lấy đá linh lung (22) ở Thái Hồ ốp lên bãi bồi này, đặt tên là Phương Trinh. Trên Phương Thinh có giả sơn, cạnh đó thấp thoáng một con đường trắng. Cúc biếc kỳ hoa dây leo xanh điểm xuyết không gian, trên đỉnh của hòn giả sơn là Tẩy Trạc Đình.

Xuân ngắm mai bạc, hạ cố sen xanh, thu thưởng hoa lâu, đông về tuyết trắng, tuy giữa chốn phồn hoa đô hội mà vẫn có cái nhã xa rời thế tục. Bên bờ hồ Tinh Tử cũng có không ít nhà giàu có mua biệt uyển đình viên, cũng có người xây thủy tạ đình các trên những bãi nổi gần bờ. Những danh sĩ kinh thành vô cùng ca tụng Tẩy Trạc Đình và Phương Thinh, bình là điểm đẹp nhất của Thúy Hồ.

Từ hậu viên của phủ thái tử sang Phương Thinh không xây cầu, Cao Hy gọi Phương Thinh là núi tiên giữa hồ, xây cầu phá cảnh, chỉ qua lại bằng thuyền nhỏ.

Hôm nay người chèo thuyền là thị vệ thân cận của Cao Hy, Long Tạm. Lúc này Đỗ Hân Ngôn khoác một chiếc áo choàng màu xanh đứng trên con thuyền nhỏ. Cảnh thu trên hồ Tĩnh Tử đẹp vô cùng. Trời trong không một gợn mây, nước hồ xanh như đá quý. Trên mấy bãi bồi trong hồ, hoa lau trắng muốt nở rộ trên nền lau sậy vàng ươm. Đỗ Hân Ngôn đưa mắt nhìn khắp mặt hồ, thoáng mỉm cười. Chàng cũng không nhớ nổi đã bao nhiêu năm không đến Phương Thịnh.

Đến Phương Thinh, đợi Đỗ Hân Ngôn xuống thuyền. Long Tam đứng bên thuyền hộ vệ, để chàng tự lên Tẩy Trạc Đình.

Đỗ Hân Ngôn đi qua giả sơn, chỗ nào cũng có thị vệ thân tín của Cao Hy bảo vệ. Chàng gật đầu ra hiệu rồi đi thẳng lên Tẩy Trạc Đinh.

Cao Hy đứng bên khung cửa sổ khắc hoa nhìn về Thúy Hồ. Nghe thấy tiếng bước chân cũng không quay lại nói: “Trước khi phụ hoàng hạ chỉ lập ta làm thái tử đã triệu kiến Tam hoàng đệ. Phụ hoàng nói với ta huynh đệ một lòng, phát huy sức mạnh, có Duệ trấn giữ ở phương Bắc, triều ta ắt không ngừng lớn mạnh. Nhưng ta nghĩ Duệ sẽ không tuân chỉ đi Hà Bắc, dù có đi thì chắc chắn sẽ khống chế hai mươi vạn đại quân Hà Bắc Đông Tây Lộ phục vụ cho lợi ích của mình".

" Thật đáng thương cho tấm lòng cha mẹ, hoàng thượng già rồi". Đỗ Hân Ngôn ngửi rượu trên bàn, không khách khí rót một chén rồi uống cạn luôn.

Cao Hy tán đồng lời cảm thán của Đỗ Hân Ngôn. Năm xưa Minh Đế sát phạt độc đoán, quyết không mềm lòng để lại hậu họa. Phụ hoàng già rồi, yếu như ngọn đèn trước gió, vẫn nghĩ cách để chàng và Cao Duệ có thể hòa thuận với nhau.

Đỗ Hân Ngôn đứng dậy đóng cánh cửa gỗ khắc hoa, Cao Hy cũng thuận tay đóng luôn cửa sổ. Hai người nhìn nhau, cười tự tin. Đỗ Hân Ngôn nói với Cao Hy: "Mời thái tử điện hạ di giá! Họ đợi ngày này lâu lắm rồi".

Dưới nền nhà, một phiến đá từ từ dịch chuyển để lộ ra một cầu thang xây từ đá Thái Hồ. Đầu cầu thang xuất hiện một ông cụ gầy gò, mái tóc bạc trắng, ánh mắt tinh nhanh, tay cầm một ngọn đèn. Ông cụ nhìn thấy Cao Hy và Đỗ Hân Ngôn thì cười rạng rỡ: "Lão Hà có may mắn được là người đầu tiên chúc mừng Đại điện hạ! Mời điện hạ và Đỗ công tử đi theo Lão Hà".

Đến khi Cao Hy và Đỗ Hân Ngôn đi xuống bậc đá, ông đóng cửa lại.

Xây dựng Phương Thịnh là chủ ý của Đỗ Thành Phong, nhân lúc xây dựng phủ Đại hoàng tử, ông đã đích thân tuyển thợ giỏi. Đỗ Hân Ngôn chính là người đốc thúc xây dựng hoàn thiện, năm chàng mới mười ba tuổi.

Phía dưới cầu thang là địa đạo ngoằn ngoèo, còn có thể nhìn thấy những chùm rể cây ngoan cường mọc xuyên qua những khe đá linh lung Thái Hồ. Đi khoảng bốn năm trượng thì đến một khoảng không rộng rãi. Lão Hà di chuyển một phiến đá Thái Hồ, nền đá lại tách đôi, mở ra một lối vào nữa.

Lão Hà xách ngọn đèn đi trước, Cao Hy và Đỗ Hân Ngôn đi sát theo sau. Đi tiếp xuống dưới, bậc đá đã ngay ngắn hơn. Đưa tay lên sờ vách đá, bàn tay ướt nước, họ đã đi xuống tận đáy hồ. Không khí ẩm ướt nhưng dễ chịu. Trong địa đạo cứ cách mấy trượng lại có lỗ thông hơi lên tận mặt hồ, được ngụy trang khéo léo bằng những bãi bồi nhỏ bên trên.

Đi khoảng nửa canh giờ, họ ra khỏi địa đạo, hai người đứng trong một sương phòng, mở cửa là tòa đình viện. Nhìn ra phía sau, họ đã ở bên này hồ, nhìn sang phủ thái tử phía bên kia hồ.

Cao Hy và Đỗ Hân Ngôn ra khỏi đình viện rảo bước đến tiền sảnh. Ở đó đã có khoảng hơn mười người, trong đó có Vệ Tử Hạo. Ai nấy đều tươi cười khi thấy Cao Hy, tiếng chúc mừng huyên náo.

Đợi chờ bao nhiêu năm, cuối cùng cũng trở thành thái tử. Những người trung thành với Cao Hy ít nhiều cũng cảm giác trút được gánh nặng.

Đỗ Hân Ngôn lấy từ trong túi ra hơn mười cái túi gấm, giao tận tay cho từng người, cười mắng: "Hoàng thượng hạ chỉ lập điện hạ làm thái tử, cũng phong Tam điện hạ làm Định Bắc vương, ban cho đất phong ở Hà Bắc. Nói là đợi đến cuối năm Tam điện hạ thành thân, rồi sang năm mới rời khỏi kinh thành.

Nhưng mà, xem ra hoàng thượng cũng không còn nhiều thời gian, các vị cũng nên đề cao cảnh giác!".

"Đỗ đại nhân nhắc nhở rất đúng! Phải phòng chó..". người đang nói bỗng nhiên ngưng bặt, mắng Cao Duệ chó cùng dứt giậu, vậy thái tử Cao Hy thành ra thứ gì.

Mọi người không tiện tiếp lời, muốn cười cũng đành cố nén Họ lặng lẽ nhìn nhau rồi nhìn trộm Cao Hy, sợ thái tử nổi cơn thịnh nộ.

Cao Hy bật cười thành tiếng: "Được rồi, cũng chính là ý này. Bao năm nay, đây là lần đầu tiên các vị tụ họp ở đây, không cần ta giới thiệu chắc cũng đã quen biết nhau rồi. Đạo lý được làm vua thua làm giặc ai ai cũng hiểu. Thành, sau này sẽ trở thành quân thần một triều. Bại, tịch thu gia sản, chạy trốn, lưu đày thậm chí là bị giết cả họ. Những người có thể có mặt ở đây đều là những người trung thành với ta. Ngoài nhiệm vụ riêng trong từng túi gấm của các vị, ngày hôm nay còn cần mọi người cùng thương lượng kế hoạch toàn cục".

Cao Hy lấy từ trong người ra một tấm bản đồ da dê trải lên bàn, rồi giải thích rất kỹ.

Bản kế hoạch này là do Đỗ Hân Ngôn và Cao Hy cùng bàn bạc, có mấy lần Đỗ Hân Ngôn muốn cất tiếng bổ sung, nhưng thấy thần sắc hưng phấn của Cao Hy chàng lại lặng lẽ lui qua một bên. Chàng nghĩ tới cái chết của phụ thân. Không phải hoàng thượng không biết tội không đáng chết nhưng cuối cùng vẫn ban cho cha chàng bình rượu độc. Bệnh của Minh đế ngày càng nặng. Thân ở Giám Sát Viện, Đỗ Hân Ngôn nhạy cảm hiểu được việc này. Có thể không bao lâu nữa Cao Hy sẽ lên ngôi. Chàng bắt đầu tự nhắc nhở bản thân mình, làm bạn với vua như làm bạn với hổ.

Chàng nhìn thấy Vệ Tử Hạo khẽ nháy mắt với chàng, rõ ràng rất hiểu cách làm lùi một bước của Đỗ Hân Ngôn. Đỗ Hân Ngôn cười, chàng thật lòng hy vọng có thể giúp Vệ Tử Hạo báo thù nhà. Vệ Tử Hạo dùng ánh mắt hỏi chàng sau khi mọi người ra về chàng có ở lại không, Đỗ Hân Ngôn khẽ lắc đầu.

Vệ Tử Hạo nhận được tin, sau khi nghe xong sự sắp xếp của Cao Hy thì cùng những người khác rời khỏi trạch viện.

Trong sảnh lớn chỉ còn lại Cao Hy và Đỗ Hân Ngôn. Họ còn đang đợi một người.

"Đáng lẽ muội muội của Vệ Tử Hạo, Vô Song phải bị Cao Duệ phát hiện ra mới phải. Có một đại ca như Vệ Tử Hạo, Cao Duệ sẽ không tin Vô Song. Ta không hiểu tại sao nhất định phải để Vô Song ở lại phủ Tam hoàng tử?". Cao Hy hỏi.

Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ