settingsshare

Nghìn Kế Tương Tư Chương 1: Kế mưu chồng chất (2)



Những vật dụng của cô nương này đều không hề bình thường. Ðỗ Hân Ngôn thảnh thơi ngồi xuống, lấy nước pha trà, rót trà ra bát, hương thơm bay khắp. Chàng đưa lên ngửi, hương thơm của trúc lẫn với hương đắng của trà Thanh Sơn Lục Thủy quẩn quanh đầu mũi, nước trà màu vàng tươi trong vắt.

Ðỗ Hân Ngôn nhớ lại tiếng đàn, càng không nhẫn nại được thêm, uống cạn bát trà. Nước trà vừa vào miệng, chàng đã phì vội ra, muốn tìm nước súc miệng thì chỉ có mỗi ấm nước đang sôi sùng sục trên bếp.

“Hoàng liên?!”. Vẻ mặt Ðỗ Hân Ngôn khổ sở như sắp khóc đến nơi, miệng vẫn há hốc vì đắng, vội vã thi triển khinh công bát bộ truy thiền, thân thủ nhanh như chớp, thoáng cái đã mất hút, đúng là không thể uống nổi.

Mãi đến khi nhét đầy miệng đường, ngọt đến muốn đau răng, Ðỗ Hân Ngôn bỗng nhớ đến bát cháo ba đậu của cô gái hái sen.

Tháng sáu ăn cháo ba đậu, tháng mười uống trà hoàng liên. Rốt cuộc những cô nương này là ai?

Ðỗ Hân Ngôn tha hồ dùng mật thám của Giám Sát Viện, tin tức nhận được khiến chàng vô cùng kinh ngạc.

“Ngày hai mươi sáu tháng mười, thiên kim của Thẩm tướng dẫn theo đày tớ đến núi Lạc Phong ngắm lá phong, ngày mồng một tháng mười một mới trở về”.

Lẽ nào người chơi khăm chàng chính là thiên kim của Thẩm tướng?

Ngày gảy đàn hòa khúc chính là hôm Thẩm tiểu thư rời đi? Vậy thì trước đó không chỉ một lần nàng ta đã nghe tiếng tiêu của chàng. Ðợi đến ngày về mới gảy đàn, có phải vì chơi khăm chàng nên mới rời đi? Nhưng chàng không quen biết tiểu thư của Thẩm tướng, tại sao nàng ta lại làm như vậy với chàng?

Ðỗ Hân Ngôn suy nghĩ một hồi, cuối cùng cũng nghĩ ra một việc.

Hội thơ kinh thành, tiết đạp thanh tháng ba. Tài tử giai nhân tụ hội hồ Mạc Sầu bên ngoài kinh thành.

Trong hội thơ, nhân lúc cao hứng Ðỗ Hân Ngôn đã đề một câu thơ: “Phương phi xuân rơi lệ/ Thiển hà hạ khoe hương”. Thế là thành câu chuyện để những người rỗi việc thêm thắt thành Tiểu Ðỗ Kinh Thành nhận định, Ðinh Thiển Hà, ái nữ của Võ Uy tướng quân còn hơn cả Thẩm Tiếu Phi, ái nữ của tể tướng đương triều.

Tiểu thư Thiển Hà của nhà họ Ðinh thường cưỡi con ngựa tía, phong độ oai nghiêm, dung mạo xinh đẹp, ai gặp cũng say mê. Thẩm Tiếu Phi lớn lên chốn khuê phòng kín đáo, không gặp gỡ ai. Vì nhã nhặn hiền dịu nên được hoàng hậu và hoàng quý phi vô cùng yêu mến. Một câu: “Tiểu thư khuê các phải như tiểu thư nhà họ Thẩm!”, liền nổi danh hơn Ðinh Thiển Hà.

Ðinh Thiển Hà chưa từng gặp mặt Thẩm Tiếu Phi đã bị phê xuống xếp sau tất nhiên không phục. Thiển Hà tính tình thẳng thắn, không quen với kiểu e thẹn của các quý cô. Nàng cưỡi ngựa ra ngoài, xuất đầu lộ diện nên thường bị phụ thân giáo huấn, nhìn Thẩm Tiếu Phi mà học. Ðinh Thiển Hà càng thêm tức giận liền kể khổ với bạn thanh mai trúc mã Ðỗ Hân Ngôn.
Tất nhiên là Ðỗ Hân Ngôn cũng đã tìm đủ lời hay ý đẹp để khuyên can, trong lúc cao hứng đề thơ cũng là để lấy lòng Ðinh Thiển Hà, vô tình đắc tội với Thẩm Tiếu Phi.

Nghĩ lại việc này, biết sai là do mình, Ðỗ Hân Ngôn cũng chỉ biết cười trừ.

Hai tháng nữa trôi qua, những bông tuyết mùa đông đã phủ kín cả kinh thành. Ðúng là tiết trời thích hợp để hâm rượu ngắm tuyết.

Ðỗ Hân Ngôn dẫn theo thư đồng Tín Nhi đến thẳng Tích Thúy Viên. Giang hồ đệ nhất kiếm khách Vệ Tử Hạo gửi thư nói rằng Tích Thúy Viên xuất hiện một cầm sư có ngón đàn tuyệt kỹ.

Nghe thấy hai tiếng cầm sư, Ðỗ Hân Ngôn không thể ngồi yên. Hôm đó hòa khúc nơi biệt viện, giai điệu đẹp đẽ của bản hòa khúc đàn tiêu vẫn du dương mãi trong lòng, chàng chỉ mong lại tìm được cao thủ có thể kết hợp với tiếng tiêu của mình nên đã nhờ Vệ Tử Hạo kiếm tìm cao thủ gảy đàn.

Ðỗ Hân Ngôn cũng thường mượn cớ công vụ đến thăm hỏi Thẩm tướng. Vừa mới nói một câu tán thưởng vẻ đẹp của hoa viên tướng phủ, Thẩm tướng đã nghiêm mặt nói: “Hậu hoa viên của tướng phủ ngoài lão phu ra không cho phép bất cứ nam nhân nào bước vào, không biết Ðỗ đại nhân làm thế nào mà biết được vẻ đẹp của hoa viên?”.

Tất nhiên là Ðỗ Hân Ngôn không thể nói rằng mình trèo tường nhìn trộm Tú Lâu, nên chỉ có thể làm ra vẻ mặt sùng kính nhất có thể, ưỡn lưng nịnh nọt: “Hạ quan thường đi qua bên ngoài hậu hoa viên tướng phủ, thấy hoa thơm bướm lượn, ẩn hiện bóng trúc xanh, dây leo lan rộng trên tường, trong lòng thầm đoán, tướng gia phẩm chất cao thượng, bố trí hậu hoa viên hẳn cũng thanh nhã không ai sánh bằng”.

Thẩm tướng hừ một tiếng, rồi không truy hỏi gì thêm.

Ðến khi Ðỗ Hân Ngôn đi qua tường bao của hậu hoa viên lần nữa, tường bao đã bị xây thêm ba thước ngói xanh, bịt kín những hoa tươi trúc xanh và cả dây leo ở bên trong. Ðỗ Hân Ngôn hừ mũi một tiếng, cảm thấy Thẩm tướng thật nhỏ nhen, lại không nhịn được cười, xây tường cao lên ba thước thì có thể chặn được chàng sao?

Tường cao không ngăn được Ðỗ Hân Ngôn, nhưng cũng từ đó trở đi, chàng không còn được nghe tiếng đàn réo rắt du dương như tiếng nhạc trời nữa. Ðỗ Hân Ngôn thất vọng vô cùng.

Từ hôm đó trở đi, Ðỗ Hân Ngôn chú tâm tìm cao thủ gảy đàn. Hôm nay dẫn theo Tín Nhi vui vẻ đến Tích Thúy Viên để nghe cầm sư mới đến gảy đàn, yêu cầu chính khúc Cổ sát u cảnh. Tiểu Ðỗ Kinh Thành đến, cầm sư tất nhiên phải nể mặt. Chẳng bao lâu, có thị nữ dẫn chàng vào một hoa viên nhỏ.

Tuyết trắng bay đầy trời, hoa mai đỏ nở trên cành. Trong mái đình giữa vườn đốt một bếp lửa, đặt ghế gấm, bốn bên quây lụa chắn gió. Một tấm bình phong tứ quân tử mai lan cúc trúc đặt ở ghế sau, che đúng tầm nhìn.

Không lâu sau, chàng nhìn thấy hai bóng người mờ mờ ảo ảo hiện ra phía sau tấm bình phong.

Trong lòng Ðỗ Hân Ngôn trào dâng một cảm giác rất đặc biệt, chàng thoáng mong bóng cầm sư kia chính là Thẩm Tiếu Phi, chỉ muốn đá bay tấm bình phong đang chắn mất tầm nhìn kia để nhìn cho rõ, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ thờ ơ uể oải ngồi bên bếp lửa, ra vẻ không quá hứng thú.

Tiếng đàn vừa cất lên, cảm giác quen thuộc ùa về. Trống ngực Ðỗ Hân Ngôn đập thình thịch, chàng nhìn chằm chằm vào trong đình, cuối cùng thì đứng lên.

Một giọng nói thoáng giống giọng nói nơi rừng trúc, mang vẻ lạnh lùng xa cách nghìn trùng cất lên: “Công tử xin dừng bước, tiểu nữ không gặp người lạ”.

“Nếu ta muốn gặp thì sao?”.

Một thoáng yên lặng phía sau tấm bình phong, giọng nói uyển chuyển như nước chảy: “Trà của tiểu nữ đắng lắm đấy”.

Ðỗ Hân Ngôn khẽ nhướn mày, chàng lại không muốn vào nữa, cười to đáp: “Vào miệng thì đắng, nhưng càng lâu càng cảm thấy ngọt”. Chàng lại ngồi xuống, bảo Tín Nhi đem ra một bình rượu. “Lần trước tiểu thư đi vội quá, tại hạ đã uống của tiểu thư một bát trà, muốn mời lại tiểu thư chung rượu, không biết ý tiểu thư thế nào?”.

Chàng mở nắp đậy, hương rượu ngào ngạt, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào sau tấm bình phong.

Quả nhiên, người con gái đó từ tốn đáp: “Rượu phần lá trúc xanh, phải uống bằng bát ngọc trắng. Vô Song, đem bát ngọc trắng ra đây”.

“Ha ha, tiểu thư quả nhiên hiểu nhiều biết rộng, đúng là rượu phần lá trúc xanh, phải uống bằng bát ngọc trắng”. Ðỗ Hân Ngôn vốn định thử đối phương, nay thấy nàng ta cũng có hiểu biết về rượu, thì ánh mắt càng tăng phần hứng thú.

Một người ăn mặc như thị nữ bước ra từ sau bức bình phong, dung nhan kiều diễm vô cùng, bước đi dịu dàng uyển chuyển, chỉ là thần thái có đôi chút lạnh lùng, khuôn mặt như được tạc từ tảng băng. Ðỗ Hân Ngôn ngây ra, thị tỳ đã đẹp đến nhường này, chủ nhân còn quốc sắc thiên hương đến chừng nào?

Vô Song đem ra hai cái bát ngọc trắng, rót rượu vào. Sắc rượu xanh nhạt càng làm nổi bật màu ngọc trắng, thanh tân, mãn nhãn. Vô Song lạnh lùng nhìn Ðỗ Hân Ngôn, để chàng chọn trước. Ðỗ Hân Ngôn tươi cười, bê một bát rượu lên.

Phía sau tấm bình phong, cô gái cầm bát rượu Vô Song đưa đến, chậm rãi nói: “Sao công tử lại biết ta đang ở Tích Thúy Viên?”.

“Chứ không phải là đại tiểu thư của Thẩm gia biết là tại hạ sẽ đến Tích Thúy Viên sao?”.

“Tiểu Ðỗ Kinh Thành quả nhiên cơ trí hơn người, vừa đoán đã trúng ngay”. Thẩm Tiếu Phi lạnh lùng đáp lời, “Bên ngoài đồn đại tiểu thư nhà họ Thẩm nhã nhặn hiền dịu, là tiểu thư khuê các không bước chân ra đến ngoài, những điều đó đều là giả. Thực ra ta rất nhỏ nhen, kẻ nào đắc tội ta, ta quyết đáp trả cho bằng được”. Nói xong, Thẩm Tiếu Phi uống hết bát rượu: “Rượu này hơi lạnh, không hợp với tiết trời này!”.

Ðỗ Hân Ngôn nghe nàng thẳng thắn thừa nhận như thế, thấy nàng thật quang minh lỗi lạc. Ðược mỹ nhân đối đãi như vậy, có ăn chút ba đậu, uống chút hoàng liên cũng không hề gì. Tự mình đề thơ vô lễ trước nên giờ chàng không giận Thẩm Tiếu Phi. Chàng uống cạn bát rượu, đứng dậy chắp tay: “Ðỗ Hân Ngôn vô ý đắc tội tiểu thư, tại hạ xin nhận lỗi ở đây”.

Vừa dứt lời, bụng chàng bỗng đau quặn. Ðỗ Hân Ngôn thầm mắng mình lại mắc mưu, nén đau phi thân vụt qua, chân đá tấm bình phong, chỉ nhìn thấy bóng Thẩm Tiếu Phi mặc áo lông chồn màu trắng vén tấm lụa rời đi, chàng giơ tay ra chộp lấy, tức thì trước mắt ánh kiếm sáng lóa, là Vô Song ra chiêu không hề nể tình. Ðỗ Hân Ngôn bụng đang đau quặn, đành phải lùi về phía sau.

Vô Song cũng chẳng dây dưa, hừ một tiếng rồi quay đầu bỏ đi, lạnh lùng ném lại một câu: “Thấy tiểu thư nhà chúng ta cũng uống nên tưởng rượu không có độc sao? Tiểu thư nhà chúng ta đã uống thuốc giải trước rồi. Ngốc”.

Ðỗ Hân Ngôn ngậm nguyên cục tức, trừng trừng nhìn theo ba cái bóng mỹ miều dần dần biến mất khỏi tầm mắt. Chàng ôm bụng ngồi xuống, cố đẩy một hơi xuống đan điền ép độc ra ngoài, mất khoảng thời gian một tuần trà, mới nhổ ra được một ngụm máu đen. Ðợi đến khi Vệ Tử Hạo cười hi hi bước vào, Ðỗ Hân Ngôn đã chẳng còn lòng dạ nào mà uống rượu thưởng tuyết nữa.

Trở về phủ, Ðỗ Hân Ngôn lệnh cho chú Quý quản gia chuẩn bị lễ vật quý giá đưa đến tướng phủ, ngôn từ khẩn thiết muốn chuộc lỗi với Thẩm Tiếu Phi. Nhưng khi trở về, chú Quý mặt đầy xấu hổ chuyển lời của tướng phủ: “Nam nữ khác biệt, tự ý nhận quà của người khác là vi phạm lễ giáo. Tiểu thư nhà ta hiểu biết phép tắc, quyết không quen với hạng người phong lưu như Ðỗ đại nhân, hà cớ gì lại đến đây nói lời xin lỗi”.

Ðỗ Hân Ngôn không hề tức giận mà lại bật cười, cảm thấy đại tiểu thư nhà họ Thẩm thật là thú vị.

Trong ngoài bất nhất, lời nói hành động bất nhất, mà vẫn có thể cao giọng hùng hồn?!

“Chú Quý không vừa ý với ta sao?”. Ðỗ Hân Ngôn nhìn số lễ vật bị trả về.

Chú Quý nghiêm mặt đáp: “Người ta là thiên kim tiểu thư của tướng phủ chứ đâu phải mấy cô gái ở Liễu Cảng. Thiếu gia hồ đồ làm thơ hủy hoại thanh danh của người ta, người ta cay nghiệt thế cũng phải”.

Ðỗ Hân Ngôn lim dim mắt, chú Quý trước nay vốn luôn bênh vực chàng, từng này tuổi đây là lần đầu tiên chàng thấy chú nói những lời không khách khí. Việc này không thể nhẫn nhịn được. Chàng đã chắp tay xin lỗi mà Thẩm Tiếu Phi lại dám cự tuyệt thế này!

Ðỗ Hân Ngôn cảm thấy như có lửa đốt trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn tươi cười.

Hai ngày sau, tư liệu về Thẩm Tiếu Phi đã đặt trên bàn trong thư phòng của Ðỗ Hân Ngôn, chàng xem đi xem lại từng chữ từng câu trong đó.

Ðêm đó, đèn trong thư phòng của Ðỗ Hân Ngôn sáng đến tận sớm mai.

Hoa tuyết rơi khắp vườn, loang lổ con đường nhỏ.

Trong vườn, gần chỗ tường bao có một chiếc xích đu, trên mặt gỗ tuyết dày cả tấc. Thẩm Tiếu Phi ôm lò sưởi cuộn mình trong chiếc áo khoác lông chồn bạc dày sụ, khuôn mặt mất hút sau chiếc khăn quàng cổ tuyết nhung, chỉ hở ra đôi mắt phượng. Ðôi mắt rất có thần, con ngươi đen láy, khiến cho lòng trắng cũng ánh sắc xanh, giống như thứ rượu trong vắt đựng trong loại đồ sứ thượng hạng nhất, lại như bầu trời xanh trong vắt không một gợn mây trên nền tuyết trắng không vương bụi bẩn.

“Tiểu thư, bên ngoài lạnh, cẩn thận nhiễm lạnh!”. Rõ ràng là lời nói quan tâm nhưng từ miệng Vô Song thì chẳng hề có chút ấm áp. Vô Song mặc một chiếc áo bó không tay màu xanh nhạt càng làm nổi bật thân hình mảnh mai, tay cầm một thanh kiếm dài, hai má đỏ ửng vì lạnh, giống như một đóa u lan lặng lẽ tỏa hương.

“Ngươi vào trước đi, trong phòng hơi than, ta ở đây cho thoáng”. Tiếu Phi vẫn đứng im, giọng nói vọng ra từ trong chiếc khăn quàng cổ mềm như nước chứ không lạnh lùng như lúc nói chuyện với Ðỗ Hân Ngôn.

Vô Song hơi sững ra, lồng ngực khẽ phập phồng, ánh mắt thoáng tia bất lực. Cô không khuyên nhủ gì thêm, cụp mắt xuống, đứng yên bên cạnh Tiếu Phi.

Ánh mắt Tiếu Phi lộ nụ cười giảo hoạt. Nàng chậm rãi đi tới chỗ xích đu đưa tay gạt tuyết, ngoài móng tay còn hơi hồng, hai bàn tay trắng như tuyết. Tiếu Phi ngồi lên xích đu, hai chân khẽ đạp, xích đu đưa đi đưa lại. Gió thổi lông trên áo khoác và khăn quàng bay bay, nàng hắt hơi rồi cười hỏi: “Vô Song, ta lại hại ngươi bị phạt, chắc ngươi hận ta lắm nhỉ?”.

Vô Song tỏ vẻ lạnh nhạt, mím môi không nói, như thể Tiếu Phi đang nói những chuyện không liên quan gì đến mình.

Tiếu Phi bỗng thấy chán, nàng xuống khỏi xích đu, chẳng thèm nhìn Vô Song mà đi thẳng vào Tú Lâu.

Vô Song lặng lẽ theo sau Tiếu Phi, đến tận chân lầu, Tiếu Phi đột nhiên quay lại nói: “Vô Song, bảo vệ một người ngươi ghét, có đáng không?”.

Vô Song ngẩng lên, bình tĩnh nhìn Tiếu Phi, chậm rãi nhả ra một từ: “Ðáng!”.

“Chỉ vì đã cứu mạng ngươi nên ngươi cứ như một đứa ngốc mà nghe theo lời của hắn, chẳng lẽ ngươi không oán hận một chút nào sao?”.

“Nhận ơn một lần trả ơn cả đời”.

“Ngươi có bảo hắn cứu ngươi đâu? Hắn tự ra tay thì liên quan gì đến ngươi? Cùng lắm là sau này ngươi cũng cứu hắn một mạng, chứ ngày ngày ở đây bị ta giày vò như thế này sao?!”.

Vô Song nhìn Tiếu Phi, cuối cùng thở dài nói: “Tiểu thư ích kỷ bạc bẽo, tất không hiểu được đâu”.


--- ------ -----

(3) Hoàng liên tính hàn, vị rất đắng, Ðông y chủ yếu dùng để chữa bệnh đường ruột.

(4) Tiết đạp thanh: Là tục dạo bộ và du ngoạn ngoại thành vào mùa xuân ở Trung Quốc thời cổ. Lúc này vạn vật tươi mới, mưa thuận gió hòa, muôn loài sinh sôi nảy nở, khiến tinh thần con người phấn chấn, vui tươi phấn khởi.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ