settings share

Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên Quyển 1: Thiên Ngoại Lâu - Chương 1: Nếu có kiếp sau, bạn quân thiên hạ vũ!



Cửu Trọng Thiên, giữa biển mây, đài Phong Lôi, Nhất Tuyến Thiên!

Nơi đấy chính là đài Phong Lôi, một nơi tuyệt địa thuộc Thượng Tam Thiên tại Cửu Trọng Thiên đại lục.

Trên có thể đón phong lôi, ra vào Nhất Tuyến Thiên!

Nhưng giờ phút này, trên đài Phong Lôi là một không gian tanh máu đầy thê lương!

- Sở Dương, giao Cửu Kiếp kiếm ra! Tha cho ngươi không chết!

- Sở Dương, ngươi đã sắp chết đến nơi rồi. Hay là giao Cửu Kiếp kiếm ra đi. Chúng ta có thể cho ngươi được toàn thây!

- Sở Dương, thần vật đệ nhất thiên hạ như Cửu Kiếp kiếm ở trong tay ngươi cũng chỉ lãng phí. Đã bao nhiêu năm trôi qua mà ngươi không hề có tiến bộ nào, đúng là phí của trời! Hay giao ra đây đi...

Những tiếng kêu, tiếng gọi, tiếng hú tiếng la từ bốn phương tám hướng truyền đến.

Trung ương Đài Phong Lôi, trên một tảng đá lớn hơi nhô lên, Sở Dương với một bộ đồ đen, toàn thân đẫm máu, tóc tai bù xù nhưng khuôn mặt lại lạnh lùng đến vĩnh cửu. Ánh mắt hắn vẫn bình tĩnh ngưng định như bàn thạch! Thân hình vẫn thẳng tắp một như cây giáo!

Còn kiếm trong tay hắn thà gãy chứ không bao giờ cong!

Cho dù hắn đã bị trọng thương trí mạng!

Dưới chân hắn, trong phạm vi mấy trăm trượng bốn phía là vô số những tàn chi đoạn thể, máu tươi thấm đẫm!

Nhìn một đám các cao thủ đang hò hét bốn phía mà lại không dám xông lên, nét mặt Sở Dương hiện lên một nụ cười mỉa mai, ngạo mạn mà khinh thường!

Đối mặt với một lượng lớn cao thủ, dù hắn đã cùng đường nhưng ngạo khí của hắn xông tới tận trời!

Những người này cũng đều có tính toán. Bọn chúng biết, mình hiện giờ đã như chiếc đèn hết dầu nhưng bất luận là ai bước lên thì sẽ phải đối mặt với một kích đồng quy vu tận của mình. Thằng nào muốn làm kẻ đen đủi đó chứ. Chúng chỉ hy vọng có người mát dây thần kinh đột xuất xông lên tìm cái chết. Nhưng chẳng ai ngốc, vì thế cho nên bọn chúng đều không hẹn mà cùng nhau dừng tay.

Con người là như vậy, tâm tính con người là như vậy, dù tu vi cao tới đâu, người có nhiều hơn đi nữa, cho dù có thể giết ta một vạn lần nhưng cũng không xứng đáng là kẻ địch của ta!

Sở Dương cười mỉa mai rồi từ từ ngồi xuống. Khuôn mặt hắn dù vẫn không có chút sắc thái nào, lời cũng không thốt lấy một câu nhưng trong lòng hắn lại đầy vẻ nghi hoặc.

Chuyện Cửu Kiếp kiếm ở trong tay mình sao lại bị tiết lộ ra ngoài chứ?

Rõ ràng mình trước sau quan sát cẩn thận trong vòng ba năm mới xác định ở trong đài Phong Lôi Thượng Tam Thiên này có một đoạn thân kiếm của Cửu Kiếp kiếm. Bỏ trăm nghìn cay đắng mới tìm được cơ hội nguy hiểm tới cửu tử nhất sinh đi vào Thượng Tam Thiên. Nhưng vì sao sau khi mình tới nơi này lại gặp phải mai phục với thanh thế lớn như vậy?

Tới hôm nay, mình tiến vào Thượng Tam Thiên mới chỉ là ngày thứ năm mà thôi. Vừa mới tìm được đến đài Phong Lôi liền gặp ngay trận phục kích này.

Tình hình ngày hôm nay, thuần túy là tử cục!

Mình luôn luôn nổi danh bởi hành tung bí hiểm. Kẻ nào biết kế hoạch của mình đây?

Mình đã liên tục xông ra hơn mười lần, nhưng lần nào cũng bị người ta cản lại! Mà những chỗ mình lựa chọn đều là những góc chết! Theo lẽ thường thì mình tuyệt đối không thể xông ra ngoài được!

Là kẻ nào hiểu rõ thói quen của mình như thế? Kẻ địch trong bóng tối kia là ai?

Vấn đề này đã quấy nhiễu Sở Dương rất lâu.

Thân Cửu Kiếp kiếm lóe sáng, dưới ánh nắng chiếu rọi, tựa như vẽ giữa không trung một đường cầu vồng tuyệt mỹ. Tất cả người ở đây khi thấy thấy một màn như vậy thấy một màn như vậy thì đều rất nóng lòng, họ chỉ hận không thể lập tức nắm thần vật kia vào tay.

Thần vật Thượng cổ! Thần vật đệ nhất Cửu Trọng Thiên đại lục!

Kẻ nào chiếm được Cửu Kiếp kiếm, kẻ đó có thể vô địch thiên hạ! Bên trong Cửu Kiếp kiếm còn có đại bí mật vô địch thiên hạ này. Tục truyền rằng, uy lực của Cửu Kiếp kiếm còn không chỉ ở đó.

Cửu kiếp Cửu Trọng Thiên, một kiếm diệt thế gian, thiên thu tôn vạn cổ, Cửu Trọng Thiên ngoại thiên!

Đây là câu ca dao duy nhất truyền lưu về Cửu Kiếp kiếm trên thế gian và hiện giờ đã không thể kiểm chứng. Cửu Kiếp kiếm. Cửu Kiếp kiếm luôn luôn là một truyền thuyết. Không ai ngờ rằng, có một ngày Cửu Kiếp kiếm lại thật sự xuất hiện tại ngay trước mặt mình.

...

Trong lòng Sở Dương cũng đang thắc mắc. Cửu Kiếp kiếm, không sai, mình đã chiếm được Cửu Kiếp kiếm, hơn nữa từng bước từng bước tìm kiếm được năm đoạn thân kiếm. Nhưng hắn lại thất vọng khi phát hiện ra rằng uy lực của Cửu Kiếp kiếm cũng không lớn như trong tưởng tượng! Hơn nữa, giữa mình và Cửu Kiếp kiếm luôn có một vách ngăn rất rõ ràng, bất luận là mình dùng máu tươi tưới lên hay dùng sự thành khẩn để cảm ngộ thì đều chẳng có chút hiệu quả nào. Vậy đây là vì sao?!

Vì sao? Vì sao?!

Cực vu tình, cực vu kiếm! Mình diệt tình nhập kiếm, lấy kiếm đạo nhập võ đạo, dùng võ đạo cầu Thiên đạo, lấy sự cô độc suốt đời để trả giá, dùng sự giết chóc để độ thế bảo phiệt. Đáng tiếc vẫn không thể luyện thành Cửu Kiếp kiếm, luyện thành Cửu Trọng Thiên thần công!!

Là do mình đã lựa chọn sai hay là con đường này vốn chính là một sự sai lầm? Hoặc nói... Sự vô tình của mình còn chưa thể ăn nhập với Cửu Kiếp kiếm?

Kiếm khách vô tình, kiếm khách vô tình. Kiếm khách mà có chút tình thì còn tính là kiếm khách gì? Kiếm đạo võ đạo Thiên đạo, chung quy đều là sự vô tình... Hiện tại, giữa lằn ranh sinh tử, vì sao lại còn dao động như thế?

Cửu Kiếp kiếm à Cửu Kiếp kiếm, bí mật của ngươi rốt cuộc là cái gì?

Thấy những ánh mắt tham lam đang nhìn chằm chằm vào Cửu Kiếp kiếm ở bốn phía, trong lòng Sở Dương cười khổ một tiếng cười khổ một tiếng. Các ngươi chỉ biết rằng tìm được Cửu Kiếp kiếm này là có thể vô địch thiên hạ, nhưng các ngươi có biết ta vì Cửu Kiếp kiếm này đã trả giá bao nhiêu không?

Chẳng có cái gì cả!

Một bóng hình đỏ thắm, duyên dáng chợt thoáng hiện trong đầu, càng ngày càng rõ ràng, vạt hồng tụ khẽ bay, trong u tối, tựa như có tiếng nhạc lúc ẩn lúc hiện vang lên. Mà bóng hình duyên dáng kia nhẹ nhàng, chậm rãi múa lên những vũ điệu trong hư vô lúc ẩn lúc hiện...

Ánh mắt Sở Dương chợt trở nên xa xăm buồn bã, đầy thương cảm...

Máu tươi vẫn chảy, Sở Dương cảm ứng dược rõ ràng rằng sinh mệnh của mình đang trôi qua rất nhanh. Hắn cả đời theo đuổi võ đạo, nhập tình, phá tình, xuất tình tới vô tình, sau diệt tình. Trong khoảnh khắc gần như tử vong, hắn vốn tưởng rằng tiếc nuối duy nhất phải là cảnh giới tối cao mà sinh thời hắn theo đuổi cả đời song không thể đạt tới, nhưng khiến hắn không ngờ chính là, vào thời khắc này, trong đầu hắn lại hiện lên một bóng hình, một bóng hình hắn tưởng rằng đã lãng quên từ lâu.

Bóng hình áo hồng tuyệt mỹ đó, cái quay dầu đó, cái xoay người đó... Đều toát lên vẻ phong tình tuyệt đỉnh đồng thời mang theo tình cảm sâu nặng như biển...

Mạc Khinh Vũ, người phụ nữ mà Sở Dương nhập tình rồi phá tình!

- Thì ra ta chưa hề thực sự phá tình...

Khóe miệng Sở Dương hiện lên một nụ cười tự giễu, hắn thì thào lẩm bẩm.

Một chút hối hận lẳng lặng dâng lên trong lòng hắn tựa như khói sương rồi chỉ trong phút chốc đã thổi, quét khắp cả tâm linh của hắn.

Giờ khắc này, trái tim hắn đã không còn chịu sự khống chế, và cũng không muốn bị khống chế nữa...

Khinh Vũ! Không biết lần này ta tới hoàng tuyền có còn được gặp nàng không?

Khinh Vũ, nàng cũng biết lúc trước vì tu luyện Tam Kiếp Diệt Tình trảm mà rời khỏi nàng, ta hối hận biết bao nhiêu không...

Trong lòng Sở Dương đầy sự buồn bã, chua xót...

- Mọi người cùng tiến lên! Cứ băm vằm hắn ta! Còn Cửu Kiếp kiếm, chúng ta từ từ thương nghị cũng không muộn!

Một người lớn tiếng kêu lên:

- Nếu không, chờ hắn hồi phục được một chút thì sẽ tới phiên chúng ta gặp khó khăn!

Tất cả mọi người đều rào rào đồng ý, tức khắc đao kiếm cùng giơ lên lao tới chỗ Sở Dương.

Sở Dương vẫn ngồi xuất thần, vẫn chẳng hề nhúc nhích, ánh mắt hắn đọng lại ở một nơi nào đó phía trước, vẫn vĩnh viễn thê lương như trước, sợi tóc nhuộm máu khẽ phất phơ trên trán hắn...

Bóng hình trong đầu càng múa càng mạnh mẽ, càng kịch liệt, nó đã biến thành một bóng hồng vô định lúc ẩn lúc hiện, đồng thời tiếng ca thê lương dịu dàng cũng từ trong bóng hồng đó yếu ới truyền ra...

“Nhất sinh bất khinh vũ, nhất vũ nhất sinh khổ; Kim sinh vi quân vũ, túng khổ vũ nhất sinh!”...

Đây là một bài thơ vào đêm đính ước Mạc Khinh Vũ đã làm. Còn nhớ, lúc ấy trong mắt Mạc Khinh Vũ rưng rưng lệ, ánh mắt thê lương mà u oán, nàng. Nàng đã sớm biết rằng mình chỉ dùng tình cảm của nàng để luyện công, nhưng nàng vẫn như một con thiêu thân lao vào lòng mình, mặc cho mình thiêu đốt!

Cô gái lan chất huệ tâm đó... Sở Dương suy nghĩ đến thẫn thờ, trong lòng chua xót khó chịu, sinh mệnh tới phút cuối hắn mới biết chân tình đáng quý... Nhưng mình đã không quay đầu lại được nữa rồi...

Còn nhớ, lần đó Mạc Khinh Vũ vào một lần sâu cùng bị mình cự tuyệt, lòng đau hồn đoạn, hồn mất vía tan, trên đường về bị tập kích, một đời hồng nhan rốt cục hương vẫn ngọc tiêu.

Mình sau khi nghe được tin đã lập tức chạy tới nhưng cuối cùng vẫn chậm một bước. Tuy sau đó mình đã trảm tận sát tuyệt tất cả người thế gia gây thương tổn cho Mạc Khinh Vũ, thậm chí cả cửu tộc dính dáng tới chúng cũng không tha, nhưng giai nhân vẫn không thể sống lại!

Vị hồng nhan tuyệt thế kia, khi sắp chết, nàng yếu đuối nằm trong lòng mình, nói với mình:

- Sở Dương, nếu có kiếp sau... Nếu muội còn có thể gặp huynh, hy vọng huynh có thể... Có thể nhìn muội. Muội dễ nhìn hơn kiếm!

- Sở Dương, có thể chết có thể chết trong lòng huynh, muội rất thỏa mãn...

Đây là câu cuối cùng của Mạc Khinh Vũ...

Khinh Vũ, nàng không thỏa mãn, nàng có tiếc nuối, nếu không khóe mắt nàng sao lại có lệ? Trên khuôn mặt giai nhân đã không còn hơi thở ấy bỗng nhỏ xuống hai giọt lệ trong... Cùng với nụ cười gượng ép vì sợ mình thương tâm lúc sắp ra đi, sao nó lại thê lương xinh đẹp như thế...

Trong khoảnh khắc đó, hai giọt lệ trong ấy đã dập nát trái tim mình! Và cũng từ đó, trái tim này đã phủ đầy bụi trần!

Nhẹ nhàng như mộng, mộng cũng trôi;

Huyết hải cốt sơn vũ yêu nhiêu;

Trượng kiếm ngàn dặm quân chớ hỏi;

Sinh tử cùng nhau tới cửu tiêu!

Đây là một bài thơ mà Tuyết Lệ Hàn, thiên hạ đệ nhất tài tử hồi đó vì tình cảm sâu đậm của Mạc Khinh Vũ đối với Sở Dương mà đã đặc ý làm ra.

Mà hiện tại, Khinh Vũ nàng đã tới cửu tiêu, ta thì vẫn ở trong nhân thế... Nhưng ta sắp có thể sống chết cùng nàng, cùng nàng... Đời đời kiếp kiếp rồi!

Sở Dương suy nghĩ tới xuất thần, khóe miệng luôn lạnh cứng của hắn bỗng hiện lên một nụ cười ôn nhu nhưng thống khổ. Tóc dài nhuộm đẫm máu tươi theo gió tung bay...

Khinh Vũ, chờ ta!

Khinh Vũ, nàng có biết, nếu có kiếp sau, ta thà không tu luyện kiếm đạo gì, thà không cần đỉnh phong gì, thà không cần báo thù, cũng phải ở cùng với nàng! Thế gian này có cái gì có thể hơn được nụ cười thỏa mãn kia của nàng! Không có!

Trong đầu hắn, bóng hình xinh đẹp ấy dần xa. Giọng nói của Mạc Khinh Vũ tựa như càng lúc càng mơ hồ:

- Kim sinh vi quân vũ... Sinh sinh vi quân vũ... Thiên chiết tâm bất biến... Vạn tử do bất khổ... Bất khổ...

Soạt một tiếng, tiếng kim nhận chém gió tới. Tinh thần Sở Dương hốt hoảng tiện tay giơ kiếm đón. Tâm tư của hắn còn đang lắng nghe giọng nói của Mạc Khinh Vũ trong u tối... Kiếp này đã hết, Khinh Vũ, trước khi chết hãy để ta nghe nhiều hơn giọng nói, âm thanh của nàng đi...

Không khổ... Khinh Vũ, nàng khổ nhưng lại không cảm thấy khổ... Bây giờ... Ta rất đau khổ! Rất hối hận!

Đao kiếm chém tới càng lúc càng nhiều, máu tươi bắn ra, đau đớn lan khắp toàn thân, rốt cục đã cắt ngang màn ca múa trong đầu hắn!

Sở Dương thét dài cuồng nộ! Đột nhiên hắn đứng dậy, mái tóc dài màu đen tung bay! Dây buộc tóc vỡ nát! Sự cuồng nộ bên tỏng hắn đã lên tới đinh!

Thời khắc cuối cùng của sinh mạng, các ngươi lại đến quấy rầy chúng ta gặp nhau! Đáng chết!

Phịch một tiếng, một kiếm đâm vào lồng ngực Sở Dương. Trong lòng Sở Dương đau xót, hắn cúi đầu thấy, miếng ngọc bội treo trên cổ hắn choang một tiếng vỡ nát ngay trước mắt hắn. Giữa ngọc bội, một chữ “Vũ” vỡ vụn thành từng mảnh...

Sở Dương ngỡ ngàng duỗi tay, một tay đầy mảnh vỡ. Chỉ một thoáng khóe mắt hắn như muốn rách ra.

Đây là kỷ niệm duy nhất Khinh Vũ lưu lại cho mình!

- Sát!

Sở Dương bỗng nhiên ngẩng đầu. Trong mắt sát khí điên cuồng dâng trào. Một tiếng thét lớn, Cửu Kiếp kiếm trong tay đột nhiên tạo nên vạn đạo kiếm quang tựa như tia chớp từ chín tầng trời kết thành một vành đai ánh sáng!

Ầm ầm bịch bích, một loạt tiếng vang vang lên, tất cả binh khí xung quanh người hắn đều bị chém đứt đoạn!

Tất cả mọi người vội vàng lui về phía sau, ánh mắt hoảng sợ nhìn vào một vòng được xếp chỉnh tề bằng nửa đoạn binh khí dưới chân Sở Dương. Trên lưng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Không thể tưởng được rằng, uy lực một kích của Cửu Kiếp kiếm lại khủng bố như thế!

Bọn chúng vốn tưởng rằng Sở Dương đã dầu hết đèn tắt, vào thời khắc bọn chúng yên tâm lớn mật, khi trong lòng mỗi người đều đang tính toán, sau khi Sở Dương chết thì Cửu Kiếp kiếm nên xử lý thế nào? Cướp đoạt thể nào? Nếu rơi vào tay mình thì thoát thân ra sao? Cả một đám đang khẩn trương suy nghĩ đối sách thì Sở Dương lại đột nhiên xuất ra một kiếm! Hơn nữa uy lực lại lớn như vậy!

Ngoài dự liệu! Xa ngoài dự liệu!

Cả người Sở Dương đẫm máu cầm kiếm đứng. Một ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm vào đám người trước mặt. Khi ánh mắt hắn nhìn vào ai, kẻ dó không tự chủ được mà toàn thân run lên một cái.

Bọn chúng chỉ cảm thấy, trong ánh mắt này là sự bi thống vô hạn, là nỗi tuyệt vọng vô hạn, là sự phẫn nộ vô hạn và còn cả... Sát khí vô hạn!

Sở Dương nhìn một vòng đột nhiên nhẹ nhàng hỏi:

- Các ngươi muốn Cửu Kiếp kiếm ư?

Không đợi bất cứ kẻ nào trả lời, hắn nở nụ cười lạnh lẽo, chậm rãi nói:

- Được! Ta cho các ngươi xem Cửu Kiếp kiếm!

Hắn đột nhiên nhảy lên!

Hắn vốn đã chịu vô số vết thương tới trí mạng nhưng không ngờ lại nhảy lên được! Trên không trung, vết thương khắp người không chút cảm động phun máu nhưng hắn vẫn không chút cảm giác. Sắc mặt hắn trầm xuống, lạnh lùng quát:

- Cửu Kiếp kiếm, một điểm hàn quang vạn trượng mang!

Cửu Kiếp kiếm vung lên, một xếp lụa tạo thành hình cung bắn ra! Theo đường cung ấy, nghìn vạn đạo hàn mang dâng lên! Nghìn vạn đạo hàn mang này như mang theo nõi niềm thê lương cổ lão nhất trong thiên địa...

- Cửu Kiếp kiếm! Cửu Trọng Thiên kiếm pháp! Nhất kiếm!

Cửu Trọng Thiên là tên của đại lục này. Xưa nay tất cả kiếm pháp đều không dám dùng ba chữ này để đặt tên. Nhưng kiếm pháp của Cửu Kiếp kiếm này lại được dùng chính cái tên “Cửu Trọng Thiên” đó!

Từ xưa đến nay chỉ có một bộ này!

Sở Dương mặc dù không thể phát huy uy lực chân chính của Cửu Kiếp kiếm pháp nhưng hắn đã lĩnh ngộ mấy kiếm này rất lâu rồi. Uy lực của mấy kiếm này tuy không lớn như trong tưởng tượng nhưng vẫn vượt xa kiếm pháp của thế tục.

Hơn mười vị cao thủ ở bốn phía thấy một kiếm này không vừa nên đều xuất ra bổn sự đáy hòm của mình để cố gắng chống lại công kích! Thân thể mỗi người đều loạng choạng, cảm thụ binh khí trong tay mình sắp không cầm nổi rồi!

- Cửu Kiếp kiếm! Giết sạch thiên hạ có làm sao!

Chiêu thứ nhất chưa xong, chiêu thứ hai đằng đằng sát khí đã phủ xuống! Ánh sáng dâng trài tựa như thủy triều ngoài biển khơi, sát khí khôn cùng ùn ùn kéo đến bắn ra mãnh liệt! Tiếng kêu thảm thiết vang lên, hơn mười vị cao thủ đủ để độc bá một phương đồng thời không còn sức ngăn cản, toàn thân toàn máu chật vật lui về sau!

Giờ khắc này, mỗi người đều có một ảo giác: Sở Dương hiện tại tuyệt đối không hề bị thương! Tuyệt đối đang ở trong trạng thái hoàn hảo!

Bọn chúng lại không biết rằng, bọn chúng đã cắt ngang hồi ức của Sở Dương, cắt ngang vũ điệu, cắt ngang bài ca của Mạc Khinh Vũ và đã khiến Sở Dương hoàn toàn nổi giận, hoàn toàn phát huy tất cả tiềm lực của thân thể! Đây là sức mạnh của sinh mệnh, sự giận dữ của linh hồn! Sức mạnh này thậm chí còn vượt xa thời kì toàn thịnh của hắn!

- Cửu Kiếp kiếm, nhất tụ phong vân tiện thị hoàng!

Sở Dương cười lớn đầy thê lương. Cửu Kiếp kiếm huy động không ngờ một chiếc vương miện to lớn như xuất hiện! Uy áp của nó tỏa khắp trời đất! Nơi kiếm quang chỉ tới, tiếng kêu thảm thiết liên miên, từng đạo huyết tiễn bay lên, đầu của cả một đám người lăn xuống trông như những trái dưa nát đổ từ trên xe xuống...

Vương giả hàng lâm, thương sinh thiên hạ, mặc ta tàn sát! Tùy tâm sở dục, ta đập ta phá!

- Cửu Kiếp kiếm! Trảm đoạn hồng trần đa tình khách!

- Cửu Kiếp kiếm! Thi sơn huyết hải mãi hương!

Ba chiêu cùng xuất. Mặt đất vốn đã bị máu tươi thấm đẫm lại một lần nữa biến thành Tu La đồ tràng! Tất cả hơn mười người tiến lên vây công cũng không ngoại lệ, bọn chúng đều ngã vào trong vũng máu!

Sở Dương hạ xuống hơi lảo đảo! Ánh mắt bễ nghễ khinh thường nhìn chung quanh. Hơn mười trượng xung quanh giờ đã không còn có một người nào đứng! Những người đã từng là cao thủ, đã từng huy hoàng, vinh diệu nhưng dưới sức mạnh trời đất không gì sánh được của Cửu Kiếp kiếm đều đã biến thành một thi thể!

- Muốn Cửu Kiếp kiếm ư? Các ngươi... Cũng xứng sao?!

Nhưng sau khi trải qua lần bùng nổ này Sở Dương đã hoàn toàn là một chiếc đèn hết dầu!

- Khinh Vũ, bất kể là trên trời hay dưới đất, không ai có thể ngăn cản chúng ta gặp nhau?! Hắn dừng kiếm đứng lại mà thở hổn hển. Hắn nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại. Hắn hy vọng bóng hình kia lại hiện lên. Nhưng... Nhưng đều đã không còn!

Sở Dương đột nhiên mở mắt, gầm lên trầm thấp:

- Vì sao? Vì sao lại không có? Khinh Vũ...

Phương xa, ba phương hướng, ba loại hào quang đồng thời bay lên rồi biến ảo thành ba cái bóng màu vàng trên không trung! Ánh vàng chói mắt mang theo sự ngang ngược không ai bì nổi!

Ảo ảnh kim quang, vẽ thành chữ Vương!

Cái này đại biểu cho ba vị Võ giả Vương cấp xuất trướng!

Đồng tử Sở Dương co rút lại, hắn cười khổ một tiếng rồi vô lực nhìn ba cái bóng màu vàng, trong lòng lạnh buốt! Không thể tưởng được sát chiêu thức sự của đối phương tới giờ mới ra!

Mình chỉ là Võ tôn, khoảng cách tới Vương cấp mặc dù chỉ kém có một bậc nhưng một bậc này lại chẳng khác nào giữa trời và đất!

- Ba vị Vương cấp! Thật là bạo tay!

- Hảo kiếm pháp, không hổ là Độc Kiếm võ tôn! Chỉ có điều, Thượng Tam Thiên này không phải là nơi mà một tên Độc Kiếm võ tôn như ngươi có thể giương oai!

Một người hòa hoãn nói:

- Chỉ tiếc ta không thể đánh một trận công bằng với ngươi! Thật đáng tiếc!

Theo tiếng nói, hai người còn lại cũng cùng hiện thân. Ba người đều áo bào rộng, tay áo lớn đang ngự gió tới, dáng vẻ tiêu sái, sắc mặt thong dong.

Ánh mắt Sở Dương đã hơi mơ hồ:

- Các ngươi ba vị vương giả... Cũng muốn Cửu Kiếp kiếm ư?

- Sai! Chúng ta cũng chẳng muốn Cửu Kiếp kiếm mà muốn ngươi chết!

Ba người đồng thời mỉm cười, phong độ trang nghiêm:

- Nhưng thuận tiện lấy được Cửu Kiếp kiếm thì cũng coi như là có thu hoạch ngoài ý muốn. Là đại thu hoạch!

Sở Dương cười lãnh ngạo, sống lưng thắng tắp ngạo nghễ nói:

- Chỉ tiếc các ngươi không hiểu Cửu Kiếp kiếm! Các ngươi vĩnh viễn không chiếm được nó!

Ánh mắt hắn trở nên dứt khoát!

Hiện tại hắn đã không còn sức để chiến đấu nữa!

Nhưng vẫn còn có thể phát ra một kích cuối cùng! Hủy diệt!

Hủy diệt bản thân! Hủy diệt Cửu Kiếp kiếm! Hủy diệt kẻ địch!

Kiếm quang chợt lóe, Sở Dương mạnh mẽ đảo ngược Cửu Kiếp kiếm đâm vào tim mình! Đôi mắt không hề có chút tình cảm nào nhìn lên ba người trên không, quát:

- Lấy máu tim ta, phá hủy vạn kiếp! Cửu Kiếp kiếm chủ, điên đảo Càn Khôn!

Đây là một kiếm duy nhất hắn có thể phát huy hoàn toàn uy lực. Lúc trước nhìn thấy kiếm quyết hắn đã biết một kiếm này mình có thể thi triển. Nhưng một kiếm như vậy lại cần dùng sinh mệnh của bản thân để thôi động!

Kiếm pháp như vậy ai dám dùng?

Một kiếm này thi triển thì người tất phải chết!

Cửu Kiếp kiếm đột nhiên lóe sáng dữ dội, thanh kiếm giờ như một mặt trời xuất hiện giữa khoảng không, kiếm khí sắc bén đột nhiên trở nên cuồng bạo, sức mạnh cuồng mãnh không ngờ đưa cả thân thể Sở Dương lên giữa không trung!

Đây là một chiêu cuối cùng của Cửu Kiếp kiếm! Dùng máu trong tim mình, hiến tế linh hồn của bản thân để kích phát kiếm hồn! Đây chính là chiêu thức tuyệt đối cùng chết với địch! Một chiêu này thậm chí có thể chém giết đối thủ cao cường hơn mình vài cấp!

Chính là Cửu Kiếp kiếm hồn tự chủ sát nhân, hủy diệt hết thảy!

- Lui!

Ba vị cao thủ vương giả kinh hãi đồng thời nhanh chóng chạy trốn! Tốc độ thong dong khi bọn họ tới so với giờ thật đúng là kém ngàn dặm! Và cái khí độ ung dung tiêu sái kia cũng đã biến mất chẳng còn đâu nữa!

Bọn chúng tuyệt đối không ngờ vị Độc Kiếm võ tôn này lại có thể kích, phát ra một chiêu này!

Ầm một tiếng, một đạo kiếm quang rực sáng tung bay lên, chiếu khiến cả bầu trời biến thành màu trắng bạc! Ba vị vương giả gần như ngay cả ngăn cản cũng không kịp, mà còn không kịp kêu lên một tiếng đã hôi phi yên diệt!

Thậm chí, kim ảnh mà lực lượng Vương cấp của bọn họ huyễn hóa ra vẫn còn đang thoáng hiện trên không trung nhưng tính mệnh của bọn họ đã về với hư vô!

Một kích của kiếm hồn Cửu Kiếp kiếm, trong phạm vi sức mạnh thì ngay cả thiên địa cũng có thể hủy diệt huống chi chỉ là ba vị Võ giả Vương cấp?

Đột nhiên Sở Dương cảm thấy hơi buồn cười. Hắn cười khổ, chẳng lẽ bí mật vô địch thiên hạ của Cửu Kiếp kiếm lại chính là cái này ư? Như vậy, thần vật đệ nhất đại lục này còn giá trị gì nữa chứ?

Nhưng hắn như đã cảm thấy rằng, bí mật đó hẳn không chỉ như vậy. Song bí mật chân chính của Cửu Kiếp kiếm mình đã không có cơ hội để khai quật rồi...

Sở Dương thở dài một tiếng, đang ở giữa không trung, ánh mắt hắn tùy ý liếc một cái, hắn phát hiện một nhân vật mà bản thân cho rằng tuyệt đối không nên xuất hiện tại đây.

Xa xa, một người mặc áo trắng đang chết lặng nhìn sang bên này, khuôn mặt hắn đầy vẻ ngỡ ngàng!

- Mạc Thiên Cơ!?

Ánh mắt Sở Dương chiếu thẳng, hắn rốt cục cũng hiểu vì sao mình hành động bí ẩn như vậy mà vẫn bị người mai phục, vì sao tất cả công kích của mình đều bị người phán đoán chính xác chặn hết đường!

Thì ra là hắn, Thần Bàn Quỷ Toán Mạc Thiên Cơ!

Chẳng trách mình lại thất bại thảm hại như thế!

Sở Dương muốn cười thảm, muốn tự giễu, muốn... Nhưng hắn không thể, hắn đã mất đi tất cả sức mạnh, hắn cũng không kịp tự hỏi...

Thân hình Sở Dương chậm rãi hạ xuống, chậm rãi ngã xuống, trông tựa như một chiếc lá khô phiêu linh cuối thu. Hắn ngã xuống, trên khuôn mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt lại ấm áp, hắn thì thào nói: "Khinh Vũ, nếu có kiếp sau, bạn quân thiên hạ vũ!

Nếu cái chết là không tránh khỏi vậy hãy ôm lấy cái chết bằng lòng nhiệt tình lớn nhất, bằng khát khao mạnh mẽ nhất! Bởi vì nơi ấy, có người mà mình yêu!

Trong u tối, tựa hồ trên mặt đất trắng xóa mênh mông bát ngát, trời cao tuyết rơi lả tả, dưới dất ánh bạc rải khắp, một bóng hình sắc đỏ duyên dáng đang nhẹ nhàng khiêu vũ ở đó, bóng hình như nghênh đón hắn, cũng lại như lo lắng cho Sở Dương. Dù thấy không rõ mặt nàng nhưng này ánh mắt thâm tình ôn nhu lưu luyến không oán không hối đó lại rất rõ ràng... Điệu múa uyển chuyển đó càng lúc càng nhanh, múa thẳng tới cửu thiên cửu địa nhưng lại thê lương lãnh diễm như những giọt máu...

Nơi trái tim Sở Dương, mũi Cửu Kiếp kiếm đột nhiên phát ra quang huy chói mắt, chói tới rực sáng cả mắt người!

Sở Dương đã nhắm mắt nhưng hắn như nghe được một giọng nói lúc ẩn lúc hiện trong u tối, giọng nói đó mang theo sự mệt mỏi cùng nỗi vui sướng, tựa hồ như đã như trút được gánh nặng sau ngàn năm ngàn năm dài chờ đợi:

- Chín kiếp đã thành không! Sống chết vẫn thong dong! Trời xanh có thể vá! Cần gì đợi kiếp sau... Ài, rốt cục cũng đã đợi được rồi...

Trong giọng nói ấy, chỉ hai mươi chữ ngắn ngủi nhưng không ngờ lại mang theo vô số bể râu, mịt mờ tới mức không thể tới...

Tiếp theo, quang huy chói mắt bắn ra từ vị trí trái tim hắn rồi bắn, lóe lên không trung sau đó đột nhiên tỏa ra chói mắt khắp trời khiến cả thiên địa sáng lên, khiến tất cả người chứng kiến dù mở to mắt như cũng chỉ như một thằng mù!

Chỉ chợt lóe lên như vậy, vút thằng lên chín tầng trời sau đó biến mất vô tung vô ảnh chỉ trong khoảnh khắc...

Trên đài Phong Lôi, tiếng gió gào thét như khóc như kể, như lặp lại câu nói kia của Sở Dương: Nếu có kiếp sau... Nếu có kiếp sau... Bạn, quân, thiên, hạ, vũ...



Thấy hay thì nhấn chia sẻ nha, cám ơn.

Ủng hộ TCT, click đây

Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ