settings share

Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên Chương 3: Ngụy quân tử!



Bởi vì vào thời điểm này sư phụ chiếm được một viên “Xuân Thu đan” do tông môn phát cho. “Xuân Thu đan”, tên như ý nghĩa, người dùng nó có thể tăng lên thêm một năm công lực!

Nó là phần thưởng của tông môn dành cho sư phụ sau khi người hoàn thành một nhiệm vụ nào đó. Còn nhớ người đã từng nói qua, dù ông ấy có ăn đan dược này nhiều hơn nữa cũng không còn tác dụng, nên nghĩ muốn cho một người trong số ba huynh đệ bọn hắn dùng.

Xuân Thu đan, tròng lòng Sở Dương chợt bi ai, loại đan dược này trong Tam Thiên dù có ném cũng chẳng ai nhặt, nhưng cái thứ đồ này lại là lý do mà đại sư huynh hãm hại hai người mình!

Còn nhớ ở kiếp trước, viên Xuân Thu đan này đã thuộc về tay của đại sư huynh...

Mãi tới khi Đàm Đàm đột nhiên bị chết một cách ngoài ý muốn, lúc mình đi bái tế, trong lúc vô ý nhìn thấy đại sư huynh đã ở đó, hơn nữa nói chuyện với mộ bia của Đàm Đàm và bị mình vô tình nghe được, lúc đó mình mới biết thì ra cái đại sư huynh mà mình và Đàm Đàm luôn kính trọng này thì ra lại là một kẻ đê tiện đến như vậy!

Nghĩ đến đây, Sở Dương thở dài trong lòng. Kiếp trước mình cùng Đàm Đàm thật ngốc...

Thạch Thiên Sơn là một người có vóc người thon gầy, nhìn rất săn chắc, chưng hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi. Lúc bình thường luôn đối xử rất tốt với Sở Dương và Đàm Đàm. Người ngoài nhìn vào mà thấy, vị đại sư huynh này có khi còn thân hơn cả anh em ruột của hắn.

Nhưng thật không ngờ, tất cả những điều này vậy mà đều là giả! Từ trước tới nay hóa ra hắn toàn lợi dung Sở Dương cùng Đàm Đàm! Lúc bình thường hắn vẫn ngụy trang, chính là để đến lúc mấu chốt có thể đạp lên đầu hai người, độc chiếm tài nguyên của sư môn để tu luyện!

Thạch Thiên Sơn vì sao lại phải làm như vậy, Sở Dương cũng biết nguyên nhân. Hắn nghĩ trăm phương ngàn kế để có thể đạt được tư cách nội môn đệ tử, tiến vào nội môn Thiên Ngoại Lâu. Sau đó sẽ trở thành đại sư huynh trong số những nội môn đệ tử này, tiến vào Thất Âm Tụ Địa!

Người nào có thể tiến vào nơi này, vậy hắn chính là người được lựa chọn cho chức vị tông chủ đời tiếp theo! Các đời đệ tử của Thiên Ngoại Lâu chỉ có một người duy nhất có thể đi vào!

Thạch Thiên Sơn đối với quyền thế có lòng truy cầu cuồng nhiệt! Trong mắt hắn, vì đạt được mục đích thì có thể hy sinh tất cả!

Ba người Sở Dương thuộc hàng ngũ ngoại môn đệ tử của Thiên Ngoại Lâu. Dựa theo lẽ thường mà nói, họ tuyệt đối không có khả năng tiến vào nội môn. Nếu Thạch Thiên Sơn muốn tiến vào, hắn nhất định phải trổ hết tài năng trong lần so tài giữa các đệ tử trong môn phái, trụ thẳng đến trận cuối cùng!

Đây cũng là phương pháp mà nhiều thế hệ Thiên Ngoại Lâu từ trước tới nay dùng để khích lệ đệ tử có tinh thần cầu tiến.

Sở dĩ cái Xuân Thu đan này tuy vẻn vẹn chỉ đề cao có một năm công lực, nhưng đối với những đệ tử trẻ tuổi như hắn mà nói, một năm công lực đã là đủ để vượt lên một bước dài so với những sư huynh đệ cùng cấp!

Kiếp trước, Thạch Thiên Sơn đã thành công. Hắn từ thân phận ngoại môn đệ tử đã tiến thêm một bước tiến nhập được vào nội môn, có tư cách tranh đấu vị trí đại sư huynh.

Nhưng chỉ bốn năm sau, không biết bởi vì nguyên nhân nào đó, Thiên Ngoại Lâu đột nhiên bị các đại môn phái liên thủ bao vây tiêu diệt, cả một môn phái chỉ sau một đêm đã biến mất!

Mà Sở Dương thì bị trọng thương rồi hôn mê, bị đè dưới tầng tầng lớp lớp thi thể, đợi đến lúc hắn tỉnh lại thì đã là ba ngày sau cuộc đồ sát.

Lúc đó lửa cháy hừng hực cả Thiên Ngoại Lâu, còn chưa có dấu hiệu sắp tắt. Lầu chính của Thiên Ngoại Lâu sau khi bị thiêu đốt ba ngày liền rốt cục cũng sập xuống, suýt chút nữa đè xuống Sở Dương ở bên dưới lúc đó đang không thể nhúc nhích.

Nhưng sau khi nó sập, tại một nơi ở chỗ sâu bên trong cũng lộ ra một mũi kiếm tỏa sáng lập lòe! Quyến rũ đến kỳ diệu...

Đó chính là đoạn kiếm đầu tiên của Cửu Kiếp Kiếm.

Sở Dương gặp đại vận mà chiếm được một đoạn kiếm của Cửu Kiếp Kiếm, từ đó hắn bắt đầu con đường quật khởi của mình... Mà khi đó, hắn đã hai mươi tuổi!

Cái nền đổ nát kia, trong ký ức của Sở Dương, chính là Thất Âm Tụ Địa của Thiên Ngoại Lâu!

Nơi mà Thạch Thiên Sơn nằm mơ cũng muốn tiến vào!

T r u y e❤

N c u a t u i N e t Khóe miệng Sở Dương lộ ra vẻ tươi cười, thì thào:

- Thất Âm Tụ Địa này, Thạch Thiên Sơn, đời này nó chính là của ta!

Nếu đã sống lại, nếu đã trước bốn năm, vậy bốn năm này sao có thể lãng phí được? Nhất định phải sớm lấy được Cửu Kiếp Kiếm! Mà muốn có được Cửu Kiếp Kiếm thì nhất định phải tiến vào nội môn, thu được tư cách làm đại sư huynh, sau đó tiến vào Thất Âm Tụ Địa!

Trừ cách đó ra cũng chẳng còn biện pháp nào nữa!

- Ngươi nói cái gì?

Thanh âm của Sở Dương nói rất nhỏ, Đàm Đàm cũng không nghe được. Hắn chỉ thấy miệng tên này đang giật giật, nên hỏi.

- Ta nói... Bầu trời thật xanh! Mặt đất thật dày! Tử trúc này thật là đẹp! Những đóa hoa này thật thơm! Đàm Đàm, tiểu tử ngươi thật tiêu sái... Ha ha ha ha...

Sở Dương nháy dựng lên, đột nhiên cười to, trong trẻo, truyền ra ngoài thật xa.

Lúc này, trong lòng Sở Dương đầy phấn chấn! Tất cả những tiếc nuối của kiếp trước, dùng kiếp này bù lại vậy!

Khinh Vũ, hãy chờ ta!

Cả đời này, ta sẽ không để nàng thất vọng nữa đâu!

Ta muốn cho nàng biết, nàng so với kiếm còn đẹp hơn nhiều! Ta muốn cho nàng biết, trong cõi đời này nàng chính là người phụ nữ xinh đẹp nhất! Người phụ nữ tuyệt vời nhất!

- Đàm Đàm, người anh em tốt của ta! Ta sẽ không để ngươi phải chết nữa!

- Mạc Thiên Cơ, ngươi cứ chờ đó cho ta!

- Đỉnh cao của thiên đạo, Sở Dương ta... Muốn, trèo lên! Trèo lên!

- Hắc, ngươi nói ta anh tuấn tiêu sái thì đúng rồi, nhưng trời này, đất này, cái tử trúc lâm này... Thì có cái gì đẹp đâu... Đúng là đồ thần kinh.

Đàm Đàm nhướng mày, hai cái lông mày một cái thì hướng lên, một cái thì lại hướng xuống, nói thầm.

- Sở Dương, Đàm Đàm, các ngươi có đây không? Một thanh niên áo xanh lắc mình nhảy ra từ trong tử trúc lâm, cười hào sảng.

Vóc người hắn thon gầy, khuôn mặt gầy gò. Hắn có một đôi mắt đen, không lớn nhưng rất có thần.

Thạch Thiên Sơn!

Sở Dương đầu tiên quay đầu lại, bình tĩnh nhìn khuôn mặt đang có vẻ tươi cười cùng ôn hòa này, hắn có thể thấy được, ở chỗ sâu trong ánh mắt của Thạch Thiên Sơn là sự thất vọng cùng ảo não.

Đây là bởi vì thấy được Sở Dương vẫn còn sống mà thất vọng! Chết tiệt! Sao hắn lại không chết cơ chứ?!

Nhưng ngay sau đó, Thạch Thiên Sơn lại lộ ra vẻ mặt giận dữ, quát lên:

- Các ngươi bị làm sao mà lại thành ra thế này? Sở Dương, đầu ngươi bị làm sao vậy? Không phải ta đã sớm nói cho các ngươi biết à, sư huynh đệ trong lúc luyện công luận bàn võ học tuyệt đối đến điểm là phải dừng! Dùng khí lực lớn đến mức đó, Đàm Đàm, chẳng lẽ ngươi muốn giết Sở Dương sao?

Đàm Đàm có chút sợ hãi mà nhìn Thạch Thiên Sơn, trên mặt xấu hổ, há miệng ấp úng:

- Đại sư huynh, đúng... Là lỗi của ta... Bởi vì sự anh tuấn tiêu sái của ta đã làm cho Sở Dương bị kinh hãi, nên... Hắn... Bị ngây người...

Sở Dương im lặng.

- Các ngươi, mẹ nó... Các ngươi không thể để cho ta bớt lo lắng một chút sao.

Thạch Thiên Sơn thở dài, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép:

- Đến lúc nào các ngươi mới có thể để cho ta và sư phụ bớt lo lắng a, các ngươi đã từng này tuổi đầu rồi mà vẫn cứ như trẻ con vậy...

Vừa nói hắn vừa bước tới, vẻ mặt ân cần, trong lúc hắn đi đến thì tay cũng liền xé xuống một mảnh áo của mình, đi tới trước mặt Sở Dương, vẻ mặt thương cảm:

- Có đau lắm không? Đừng cử động gì cả, để ta băng bó cho. Mấy ngày này ngươi đừng lộn xộn nữa, tránh cho vết thương lại bong ra...

Tỉ mỉ dùng vạt áo của mình lau khô vết máu cho Sở Dương, sau đó băng bó, rất nhẹ nhàng, cuối cùng hắn mới yên tâm nhìn một lần, thở phào một hơi. Hắn lắc đầu thở dài:

- Ai... Nếu là sư phụ nhìn thấy, người khẳng định lại trách ta chăm sóc các ngươi không tốt, hai đứa các ngươi thật sự là...

- Đại sư huynh, chúng ta đã biết sai rồi...

Đàm Đàm khó chịu nói:

- Xin lỗi huynh, lần sau khi ta luận bàn cùng hắn, ta hứa sẽ cẩn thận hơn.

- Ngươi cần gì mà phải xin lỗi ta? Ai, vết thương lớn như thế, nếu là ngươi bị như vậy thì ngươi có đau không?

Thạch Thiên Sơn cả giận nói:

- Người mà ngươi cần xin lỗi là Sở Dương sư đệ ấy!

Đối với cái tính tự kỷ của Đàm Đàm, trong con ngươi của Thạch Thiên Sơn lộ ra một chút khinh bỉ. Một gã xấu xí như vậy, thế mà lại tự kỷ đến mức này? Thật đúng là không thể tưởng nổi!

Lúc Thạch Thiên Sơn nói chuyện, mỗi câu nói đều giống như là phát ra từ đáy lòng vậy! Hơn nữa, ánh mắt hắn không hề lảng tránh đi chỗ khác, mà nhìn trực tiếp vào đối phương. Ánh mắt bình tĩnh, vừa nhìn đã thấy quang minh lỗi lạc, hết thảy những điều hắn làm ra đều là xuất phát từ con tim!

- Vâng, đúng ạ...

Đàm Đàm gật đầu lia lịa, trên mặt xấu hổ nhăn nhó. Dưới sự chất vấn ân cần của đại sư huynh, từ trực giác hắn cảm thấy rất xấu hổ không biết nói gì. Bất đắc dĩ sờ sờ lên mặt, hắn than lên một tiếng đầy ai oán. Hắn cảm giác mình anh tuấn tiêu sái, vẻ đẹp trai đến kinh động thiên địa của mình thật là một chuyện hại nước hại dân không thể tha thứ được...

Trong lòng Sở Dương thở dài, Thạch Thiên Sơn này bất luận là vẻ ngoài hay động tác, hay giọng nói, cũng đều thật tâm như vậy, không có một chút sơ hở nào. Nếu như không phải mình hôm nay đã chuyển kiếp hồi sinh trở lại, vậy tuyệt đối là sẽ bị hắn lừa!

Khó trách người này ở kiếp trước có thể tiến thẳng một đường, từ vị trí ngoại môn đệ tử leo thẳng lên đến mức đi cạnh tranh vị trí đại sư huynh!

Nếu Thiên Ngoại Lâu không bị diệt, Sở Dương gần như có thể khẳng định, vị trí đại sư huynh khẳng định là vật trong túi của Thạch Thiên Sơn!

Bản lãnh thay đổi bộ mặt nhanh như chớp này của hắn, thật sự là rất khó mà làm được! Thật là không có một chút kẽ hở nào! Những kẻ khác vĩnh viễn không thể nào biết được, rốt cục trong lòng hắn đang suy tính những cái gì.

Khó trách, ở kiếp trước hắn có thể trong một thời gian rất ngắn sau khi tiến vào nội môn đã chiếm được trái tim của Ô Thiến Thiến, nữ nhi của tông chủ Ô Vân Lương...

Ô Thiến Thiến được mọi người mệnh danh là “đệ nhất mỹ nữ Thiên Ngoại Lâu”, từ đó có thể thấy được số người theo đuổi nàng nhiều đến mức nào. Nhưng Thạch Thiên Sơn dù tướng mạo cũng không xuất chúng cho lắm, nhưng cũng đã lặng lẽ chiếm được trái tim của vị kiều nữ này! Lúc chuyện này truyền ra ngoài đã làm cho cả Thiên Ngoại Lâu kinh động một hồi!

Nhưng lúc này, Sở Dương lại biết, tất cả những chuyện này tuyệt đối không phải là tình cờ. Mà là Thạch Thiên Sơn, hắn có thể làm được!

Có điều cả đời này, nếu Thạch Thiên Sơn ngươi muốn lại làm được một lần nữa một cách dễ dàng... Sẽ rất khó đấy! Bởi vì, lúc này còn có Sở Dương ta ở đây! Hết thảy âm mưu của ngươi ở trước mặt ta cũng chỉ là thùng rỗng kêu to thôi!

- Đi, trở về dưỡng thương cho tốt đã!

Thạch Thiên Sơn ân cần đỡ Sở Dương dậy.

Sở Dương cười một tiếng, chân đang muốn cử động thì bỗng chợt ngẩn ra. Trong đan điền của mình đột nhiên dâng lên một cảm giác rất đói. Có thể nói, đó là một loại cảm giác khẩn cấp, rất khẩn cấp.

Điều này làm cho Sở Dương chợt ngơ ngẩn!

Chuyện gì đã xảy ra vậy? Đói... Đây là chuyện của cái bụng chứ? Hoặc là trong dạ dày khó chịu. Vì sao bây giờ đến cả đan điền cũng thấy đói thế này?

Cảm giác này ào ào dâng lên, đan điền cũng giống như đang mở ra.

Lấy định lực của Sở Dương vậy mà cũng không có cách nào ức chế lại được. Sở Dương không nhịn được mà tâm thần đắm chìm vào trong đó, hắn vận nội công dùng nội thị để xem xét, sau khi quan sát, hắn suýt chút nữa bị dọa cho sợ hãi mà hô lên!

Tại trong đan điền của mình không ngờ lại hiện lên hình bóng của một thanh tiểu kiếm! Màu sắc của nó giờ đang rất ảm đạm, chỉ nhỏ chừng đầu ngón tay giữa. Trên thân kiếm có tám vết nứt có thể nhìn thấy rõ ràng!

Hình thù của thanh kiếm này có chút quái dị, nhưng đối với Sở Dương mà nói thì lại vô cùng quen thuộc!

Dù nó đã bị tàn phá, nhưng cho dù chỉ là cái bóng hư ảo này, vô hình trung cũng để lộ ra một tia khí phách thôn phệ vạn vật!

Đây, đây không phải là Cửu Kiếp Kiếm sao?! Sao nó lại ở trong đan điền của mình?

Sở Dương nhất thời trợn mắt há mồm, thân thể lung lay hai cái đến thiếu chút nữa ngã xuống!


Thấy hay thì nhấn chia sẻ nha, cám ơn.

Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ