settingsshare

Ngại Gì Yêu Nhau Chương 39: Không nên lấy trai đẹp.

Em trai của Hứa Tử Ngư là Hứa Tử Kiện hầu như kế thừa tất cả những ưu điểm của cha lẫn mẹ, nên cũng là một người đàn ông đẹp trai. Em dâu là Hầu Oánh Oánh mỗi ngày cúi đầu ngẩng đầu đều nhìn thấy trai đẹp, trong lúc xem hai mươi mấy tấm hình của “anh phỏng vấn”, trong lòng của cô ấy cũng âm thầm so sánh hai người chênh lệch như nước sông với mặt biển vậy, không để ý liền thở dài một cái. Sau đó lại thấy lời than thở của mình không đúng lúc, vội vàng giấu đầu lòi đuôi mà nói: “Chị, thật ra thì em cảm thấy diện mạo không quan trọng.” Mẹ Hứa nghe vậy chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nhìn con dâu một cái, chỉ vào tấm hình trên màn hình vi tính mà nói: “Con à, mẹ thấy người này cũng không đến nỗi tệ. Con xem kìa, lỗ mũi ra lỗ mũi, mắt ra mắt.”

Lúc trẻ mẹ Hứa rất mê trai đẹp, cho nên năm đó mặc kệ nhiều người theo đuổi, trong lòng của bà chỉ coi trọng thầy giáo Ngữ Văn là ba Hứa, cũng không tính là giàu có gì, mấy năm trước bà vẫn hy vọng con gái của mình sẽ cùng với người đàn ông đẹp trai mà cô thường khoe đó, nhưng đáng tiếc nhân duyên của Hứa Tử Ngư quá mỏng manh, hiển nhiên lý trí của mẹ Hứa cũng chiến thắng lý tưởng mê cái đẹp của bà.

Hứa Tử Ngư nghe bà nói như vậy cũng đặc biệt cẩn thận nhìn một chút, sau đó gật đầu phụ họa mà nói: “Ừh, lỗ mũi cùng mắt đúng là đều nằm ở chỗ đó, thật không sai nha.” Lập tức bị mẹ Hứa vỗ lưng dạy dỗ, nói cô càng ngày càng biết nói móc người khác. Bà cảm thấy không hài lòng, cũng không muốn xem hình của anh phỏng vấn nữa, cuộc họp cứ như vậy mà tan rã trong không khí không vui.

Hứa Tử Ngư cảm thấy mẹ đã hiểu lầm, cô không có nói móc người đó nha, tất cả đều là lời nói thật thôi. Có lỗ mũi có mắt cũng rất tốt, mê trai đẹp chỉ có những người trẻ tuổi chưa hiểu chuyện mà thôi. Lúc còn học đại học mặc dù cô có tiếp xúc với nhiều trai đẹp, nhưng bây giờ đã không còn giống như ngày xưa nữa rồi, đầu tiên chính là bạn trai Thích Uy vào năm thứ hai đại học được đài BBS “Kinh Mậu Chi Tối” bỏ phiếu bình chọn vượt qua ngưỡng 20.000 phiếu《Hot boy mười năm đẹp trai nhất của Kinh Mậu》, phiếu bình chọn cho anh ta áp đảo những người khác liền đoạt giải quán quân. Nếu như lấy tiêu chuẩn của anh ta ra mà cân nhắc, thì Hứa Tử Ngư ở đại học năm 3, về sau chưa từng nhìn thấy qua người nào đẹp bằng anh ta. Thứ hai, người lớn tuổi sẽ suy nghĩ rất nhiều về thực tế, ví dụ như tìm người đàn ông hoàn hảo hơn mình sẽ khó tránh khỏi tổn thương đến tự tôn, hơn nữa mỗi ngày đều phải lo lắng đề phòng sẽ bị những phụ nữ khác quyến rũ mất, tóm lại gống như lời nói của Mã Đại từng nói vậy, lấy chồng quá đẹp trai là sẽ vướng phải một trong ba sự kiện không đáng tin tưởng nhất.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Buổi tối theo lẽ thường thì hai mẹ con cùng nhau ngủ. Sau khi tắt đèn, hai mẹ con cũng sẽ nói chuyện phiếm, mẹ Hứa đột nhiên thương cảm cô lớn tuổi, một hai năm này phải lập gia đình rồi, bà lại bắt đầu nhớ lại những chuyện khi cô còn bé, ví dụ như “Lúc con được tám tháng đã biết mắng chửi người lưu loát, con được một tuổi rất thích sạch sẽ, sau mỗi lần đi tiểu đều nhớ rửa tay, khi còn bé con rất tham ăn, từ ghế sa-lon trèo lên tủ trộm kẹo ăn, lúc mẹ nấu sủi cảo không có ôm con, con sẽ khóc đến ngất hù chết mẹ” . . . . . . Từng chuyện từng chuyện được bà nhắc đến, vào giờ phút này mọi chuyện giống như mới vừa xảy ra, hình ảnh còn rõ mồn một ngay trước mắt. Trừ mẹ ra, thì ai có thể đem những chuyện của bạn từ một tuổi đến bây giờ, việc lớn việc nhỏ đều nhớ rõ ràng đây?

Mẹ nói xong liền ngủ mất rồi, Hứa Tử Ngư nhẹ nhàng đưa tay sờ bụng, chợt cô rất muốn biết con của mình sẽ giống ai, nếu giống mình thì rất kỳ diệu, hay là giống vẻ nghiêm trang của Tống Lương Thần?

Ai da, tại sao lại nghĩ đến cái tên đáng ghét kia chứ? Cô đem ý tưởng đó đuổi ra khỏi đầu, kéo cái gối lại gần mẹ một chút, cũng dần dần ngủ thiếp đi.

Khi tỉnh lại cô nghe thấy tiếng cưa điện đang cưa gỗ ở bên ngoài truyền vào, ba mẹ có thói quen dậy rất sớm, chắc là đang làm việc ở trong sân. Cái xưởng bên cạnh sân là lúc cô lên đại học gia đình mới mướn lại, hơn một ngàn đó, vừa làm chỗ ở lại có thể làm xưởng làm việc, bên cạnh xưởng, mẹ Hứa có thể trồng rau.

Buổi sáng sáu giờ chưa tính là nóng, ánh mặt trời trước mặt thật rực rỡ, cô đi vào trong xưởng, thấy giữa rất nhiều cây gỗ được xếp thành hàng. Em trai cô đang dùng cưa điện đem cây gỗ cưa thành những khối gỗ 1 thước, còn công nhân khác đem những khối gỗ này lột da, sau đó đưa vào máy xẻ gỗ, xẻ ra thành từng miếng từng miếng gỗ vô cùng mỏng, những miếng gỗ này chính là sản phẩm của nhà cô, cũng là nguyên liệu làm ra gia cụ.

Con mèo tam thể lớn híp mắt nhìn cô một chút, sau đó lại bình tĩnh quấn người thành một khối tròn mà ngủ tiếp, ở trong sân gà mẹ dẫn theo gà con đến bên gốc cây nho kiếm ăn, có vài con kêu chíp chíp, hình như là mới vừa nở ra thôi.

Mẹ Hứa thấy cô đã rời giường, bà từ từ lại gần: “Sao hôm nay con lại dậy sớm như vậy, đi hái rau với mẹ không?”

“Được, rau có thể ăn nha?” Hứa Tử Ngư mang dép chạy tới.

“Đúng vậy, bây giờ nhà mình cũng không cần phải đi mua thức ăn nữa.” Họ vừa đi vừa nói. Mẹ Hứa đi vào trong vườn hái rau, để cho cô ở ngoài hái dưa. Rau dưa nhà trồng không có bỏ thuốc, Hứa Tử Ngư vừa hái vừa ăn, một lát sau mẹ Hứa hái rau xong rồi mà dưa trong tay của Hứa Tử Ngư vẫn chưa được bao nhiêu.

“Ăn nhiều một chút đi, cái này cả nhà đều không thích ăn, chính là để dành cho con đó.” Những năm này mẹ đối với cô càng lúc càng giống như một đứa trẻ vậy, Hứa Tử Ngư cười nhận lấy rau, sau đó hai mẹ con thương lượng xem một lát sẽ nấu món gì.

Mẹ Hứa ở trên đường nhắc đến mấy con gà mới mua trước đó vài ngày, dẫn cô đi thăm gà, sau đó lượm mấy quả trứng mới đẻ ở trong ổ, hai người cùng nhau đến phòng bếp. Trên đường đi, mẹ Hứa đều cảm thán: “Con xem cái chuồng gà này còn lớn hơn chỗ ở của con nữa.”, “Trứng gà con ăn có bao nhiêu quả là của gà nhà đẻ ra.”, “Những món này ở thành thị không có tươi, những rau củ ở thành thị đều có chứa nông dược cả.”

Năm ngoái mẹ Hứa có đến thăm cô, từ sau khi trở về cứ nhất định nói cuộc sống ở thành thị không bằng heo chó. Ăn đồ ăn không tươi mà còn lại rất đắt, chỗ không rộng rãi, ăn, mặc, ở, đi khắp nơi đều phải tốn tiền, nhất là mỗi ngày khi cô tan ca, Hứa Tử Ngư cũng chỉ biết ở trong nhà cũng không đi đâu chơi cả. Thật ra thì cô cũng có nghĩ lại, cuộc sống ở thành thị quả thật không có gì thú vị cả. Hứa Tử Ngư cũng không hiểu tại sao mấy năm qua cô vẫn cứ một mực ở nơi đó mà sống, cũng có thể là từ sau khi tốt nghiệp, cô cứ như vậy ở lại, trong lúc nhất thời không biết nên thay đổi như thế nào.

Nghĩ tới đây cô không tự chủ sờ sờ bụng. Hiện tại, sợ rằng muốn thay đổi cũng không thể được rồi.

Lúc ăn sáng, ba Hứa tuyên bố thứ 7 đối tượng xem mắt sẽ đến nhà, ông cũng đã đồng ý ngày đó với người làm mai rồi. Hứa Tử Ngư lặng im không nói gì nhưng ở trong lòng lại tính toán một chút, liền kinh ngạc phát hiện, thứ bảy không phải là ngày mai sao? T_T

Thật là, mới ra khỏi hang hổ nay lại rơi vào ổ sói, bây giờ phải làm như thế nào mới tốt đây. . . . . . Những cái khác tạm thời không nói, nhưng cô đang bụng mang dạ chửa nha, sợ rằng mình giống như một kẻ bịp bợm! Nhưng khi nghĩ lại gia thế của người đó, nếu như không thỏa mãn tâm nguyện của người ta e rằng chuyện này sẽ không được yên. Huống chi Hứa Tử Ngư hiểu rất rõ nỗi lo lắng của người nhà, người đứng ra làm mai là người đàn ông gần 60 tuổi, gần đây thôn trưởng rất thích mưu cầu danh lợi mà đứng ra làm mai làm mối cho người khác. Thôn trưởng là cái gì? Trong từ điển bách khoa của Thiên Độ có nói, thôn trưởng chính là một người lãnh đạo thôn dân ở trong thôn, người lãnh đạo đứng ra giới thiệu đối tượng có thể tùy tiện cự tuyệt sao? Hứa Tử Ngư suy nghĩ một chút cảm thấy dường như không thể, trước mắt chỉ có thể dùng biện pháp hòa hài nhất, đó chính là ngày mai đi xem mắt, làm sao đó để khiến anh phỏng vấn mất hết hứng thú đối với cô, như vậy đều tốt cho cả đôi bên.

Sau khi cả nhà dùng cơm xong cũng là việc ai nấy làm cả rồi, Hứa Tử Ngư rảnh rỗi nhàm chán, cô nói với em dâu cho Thưa Dạ nghỉ học một ngày, ở nhà chơi với cô. Buổi trưa mặt trời rất nắng, Hứa Tử Ngư ở trong nhà, cô ôm nửa trái dưa hấu cùng Thưa Dạ ăn, em trai không có hình tượng chạy nhanh vào trong nhà, vén màn trúc lên nói với cô: “Chị, có người đến tìm chị.”

Hứa Tử Ngư đút muỗng dưa hấu vào miệng của Thưa Dạ, ngẩng đầu hỏi: “Là ai vậy?”

“Tiểu Ngư, là tôi.” Người phía sau mặc cái áo sơ mi màu bạc cùng cái quần Jean màu xanh dương, trông rất thoải mái từ ngoài cửa đi vào, nhìn bộ dáng của anh giống như một anh hùng đang đứng giữa cảnh sắc loạn lạc vậy —— Khụ, nếu như không phải tay của anh đang xách bao to túi lớn, thì chắc sẽ còn khí thế hơn nữa.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ