settingsshare

Ngại Gì Yêu Nhau Chương 2: Trong mộng ngoài mộng đều là oan gia.

Đối với Hứa Tử Ngư mà nói, lần đầu tiên leo thang biến thành một chuyện cực kỳ khó. Cô kéo hai cái chân nhức mỏi và bộ phận chính giữa hai chân đang bị trọng thương, bò đến lầu năm thì toàn thân đều đã run rẩy cơ hồ muốn nằm gục ở ngay cửa ra vào, cả người cô cũng đã thấm đẫm mồ hôi.

Tết vừa rồi cô về quê ăn tết, mẹ cô nói có một vị đại sư ngao du bốn phương tình cờ đến nhà hóa duyên, có xem một quẻ cho cô, đại sư nói cô năm nay sẽ phạm phải kiếp nạn đào hoa của tiểu nhân, cô cũng không có tin. Nhưng hôm nay ngẫm lại thấy lời của vị đại sư đó thật chính xác.

Cô rót cho mình một ly nước ấm, dựa lên ghế sa-lon bấm số điện thoại của công ty.

“Hứa Tử Ngư, cô muốn tạo phản hả!” Đưa điện thoại di động cách xa một mét, quả nhiên là một quyết định sáng suốt. Mặc dù như vậy nhưng khi đối diện với giọng Sư Tử cái rống từ trong điện thoại truyền ra, cô vẫn không khỏi run lên một cái.

“Tổng Biên Tập, hôm nay tôi xin nghỉ một ngày, thật sự không đi làm được.”

“Cô nói cho tôi biết lý do tại sao không tới, cô dám vượt rào?” Người ta thường gọi Tổng Biên Tập Tả Trung Đường là người phụ nữ cô đơn lạnh lùng, khi cô ất nói chuyện đều ở trong trạng thái nghiêm nghị không để lộ ra chút sắc thái lãng mạn nào cả.

“Ah. . . . . . Là đau bụng kinh.” Nói đến chỗ đó là cô lại cảm thấy đau.

“. . . . . .”

“Vậy thứ sáu cô nhớ nộp bản thảo đó, nếu không nộp thì. . . . . . Hừ hừ. . . . . . Cô chờ nhặt xác bản thân đi!”

“Tuân lệnh.”

“Nhớ uống một chút nước đường đỏ. Đừng trách tôi không nhắc nhở cô, thời gi¬an này nhớ chú ý cẩn thận ma cà rồng ghé thăm đó, ha ha ha. . . . . .”

Đầu dây bên kia kết thúc trong tiếng cười xốc xếch của Tả Trung Đường, Hứa Tử Ngư thở dài một hơi. Thế nhưng cô lại cảm thấy bản thân mình đối với tiếng cười của Tả Trung Đường vô cùng thân thiết, toàn thân như có một dòng nước ấm áp xông lên ——Đây tột cùng là cái tính huống gì vậy?

Hứa Tử Ngư nặng nề kéo lê thân thể của mình vào trong bồn tắm, lúc mới vừa bước vào cô cảm thấy nóng muốn chết, thời điểm toàn thân cô nằm gọn trong bồn tắm thì vết thương chợt đau rát, thiếu chút nữa kêu lên thành tiếng. Cô cảm giác mình chính là vội vàng, cắt xén nguyên vật liệu của công trình bã đậu, sắp phải tán gia bại sản rồi. Cúi đầu nhìn một thân bầm tím, cô không khỏi nhớ đến người đàn ông kia lúc ấy quả thật anh ta không bằng cầm thú a, bình thường anh ta luôn mang một dáng vẻ phớt tỉnh, ai mà biết khi đối mặt với một cô gái mềm yếu như thế này mà anh ta không hề nương tay chút nào. Cô mệt mỏi nhấc chân trái của mình lên mang theo vẻ mặt đau khổ, bụng dưới kéo theo một hồi đau đớn, thở dài một tiếng oán trách nói: “Con mẹ nó, xuống tay quá mạnh đi.” Hứa Tử Ngư bị nước nóng xông đến chóng cả mặt, trong lúc miên man suy nghĩ thì tiến vào mộng đẹp.

Trong mơ cô thấy mình quay trở về phòng học ở trường cấp 3, bên ngoài cửa sổ có một cây Ngọc Lan cao to nở ra những đóa hoa màu trắng xinh đẹp. Thời tiết thật ấm áp, ánh mặt trời chiếu vào cửa sổ, khiến cho lòng người có chút ngứa ngáy. Cô quay đầu lại nhìn, diện mạo mơ hồ của các bạn cùng lớp cười cười nói nói, không ai nhìn về phía trước. Vì vậy cô từ ghế ngồi leo lên bàn học, mở cửa sổ ra ngắm hoa. Trùng hợp có một cánh hoa rơi xuống, cô vội vàng đưa tay ra đón, lại nghe thấy tiếng gầm giận dữ: “Hứa Tử Ngư, cậu có thể yên tĩnh một chút được không!” Quay đầu lại thì chính là Tống Lương Thần đang đứng ở phía sau thở phì phò, trong tay còn cầm một cây thước.

Cô kêu to một tiếng “A”, nhẹ buông lỏng tay liền ngã xuống dưới.

Khi tỉnh lại cô mơ hồ không nghĩ tới đang ở trong nước, vội vàng ngồi dậy. Không biết đã trải qua bao lâu, nước trong bồn tắm cũng đã nguội lạnh. Bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa rầm rầm, cô vội vàng trùm khăn tắm bước ra khỏi phòng tắm, vừa đi vừa nhảy mũi.

Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật nha, nếu không phải nhờ tiếng gõ cửa này thì không chừng cô cứ như vậy mà chết đuối rồi. A a a cô còn trẻ như vậy, vẫn còn chưa có nổi tiếng. Nếu chết thì báo chí xã hội chỉ có thể cho cô một góc nhỏ ở trên mặt báo mà thôi, mặt báo sẽ đăng một tấm hình trắng đen, trong đó cô mặc một bộ đồ ngủ, đôi mắt đeo một chiếc kính gọng đen, đầu tóc thì lộn xộn, tựa đề sẽ là: “Nữ tác giả trẻ tuổi túng dục quá độ, ngủ quên trong bồn tắm nên bỏ mạng vì chết chìm.” Nghĩ đến đây, cô chợt thấy lỗ mũi đau xót, mẹ kiếp quá thảm đi.

(Hứa Tử Ngư, cô suy nghĩ quá nhiều rồi đó!)
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ