settingsshare

Ngại Gì Yêu Nhau Chương 14: Cả nhà của cậu đều mập.

Ngày kết hôn là một ngày rất đẹp trời, gió đầu mùa hè nhẹ nhàng khiến người ta đang tươi tỉnh muốn say, Hứa Tử Ngư nhìn cô dâu Bạch Hinh đang nằm trên lưng của Chu Tấn An, cậu ta đang từng bước từng bước cõng cô ấy ra khỏi cửa chính. Đám người chen chúc bu xung quanh xem vô cùng náo nhiệt, các bạn khác thì tung hoa giấy màu và huýt sáo, nhưng cô lại cảm thấy cái thế giới này thật an tĩnh, dường như trước mặt chỉ có bóng dáng của hai người kia tựa sát vào nhau thôi.

“Sao lại đứng đây mà mất hồn vậy, mau lên xe đi!” Bàn tay của người đàn ông không có tế bào lãng mạn kéo lấy tay cô, liền đem cô kéo vào chiếc xe đang đậu ở phía sau chiếc xe hoa.

Hai người làm phù rể phù dâu được sắp xếp ngồi chung trên một chiếc xe, sau nhiều ngày như vậy hai người vì nhiệm vụ mà phải ngồi chung một chỗ, Hứa Tử Ngư bi kịch phát hiện không biết mình nên làm sao cùng anh nói chuyện một cách hòa hài nữa.

Thật ra thì chuyện này cũng không phải chuyện khiến cho Hứa Tử Ngư cảm thấy gấp gáp, bởi vì căn bản Tống Lương Thần cũng không có thời gian để nói chuyện với cô. Hàng xe sang trọng nối đuôi nhau một mạch đi về hướng khách sạn, trong tay của Tống Lương Thần đang cầm phiếu liên lạc, không ngừng gọi điện thoại cho nhân viên.

“Ừh, Tiểu Vương, tất cả vật dụng dùng trong hôn lễ đã chuẩn bị xong chưa? Được, cậu kiểm tra danh sách tôi đưa cho cậu một lần nữa đi, chú ý không được sơ sót.”

“Được được, đánh dấu số người thế nào rồi, vất vả cho cậu rồi!”

“Nhân viên trang điểm đã đến chưa? Được rồi.” Anh đưa tay lên nhìn đồng hồ đeo tay một cái rồi nói: “Khoản 10 phút nữa chúng tôi sẽ đến, cậu nói nhân viên trang điểm ở khách sạn chuẩn bị nhé.”

“Anh Chu, làm phiền anh dặn dò anh em trong đoàn xe một chút, khi qua đèn đỏ nhớ chú ý chờ xe phía sau nhé.”

. . . . . .

Hứa Tử Ngư nghe anh dặn dò cái này, dặn dò cái kia, nghĩ thầm đây đúng là người mang số mệnh quan tâm, cô chưa nghe ai nói qua vì làm phụ rể cho chồng của người phụ nữ mình thầm mến mà gầy đi mấy cân, ừh người đàn ông bên cạnh này gần đây chạy trước chạy sau, dáng dấp đều có chút gầy đi. Cô đưa mắt nhìn người đang ngồi bên cạnh, không nghĩ tới người đó cũng đang quan sát cô.

“Nhìn cái gì vậy?” Hứa Tử Ngư chột dạ khai hỏa nói trước.

“Không có gì, mình cảm thấy cậu mập hơn một chút.” Ánh mắt của anh quét qua người cô, mặt không chút thay đổi một lần nữa nói ra lời như thế.

“Cậu mới mập, cả nhà của cậu đều mập.”

“Cậu gặp qua người nhà của tôi rồi sao?”

“Thôi, chúng ta không có tiếng nói chung.” Hai ngày nay cô vốn đã rất mệt mỏi, Hứa Tử Ngư day day huyệt thái dương, quay đầu nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ. Gần đây cô quả thật có mập lên mấy cân, quần áo này trước đó vài ngày còn mặc vừa thế nhưng hiện tại cảm thấy có chút chật rồi. . . . . . A a a, qua mấy ngày nữa phải giảm cân thôi.

Dáng dấp cây ngô đồng ở hai bên đường rất đều nhau, ánh mặt trời loang lỗ chiếu xuống xuyên qua từng kẽ lá, hắt vào cửa sổ trong xe.

“Hứa Tử Ngư.”

“Chuyện gì thế?”

“Một lát cậu chỉ cần uống một chút rượu là được, việc cản rượu cứ để mình lo.” Vị tiên sinh này, ngài nói ra lời nói hài hòa như vậy, vẻ mặt có thể đừng cứng nhắc như vậy có được hay không đây?

Hứa Tử Ngư quay đầu lại nhìn anh, mặt của anh trấn định bắt đầu tìm danh bạ để gọi điện thoại, chợt trong lòng cô có một chút cảm động. Người đàn ông này bề ngoài luôn là một bộ dạng nghiêm túc lạnh lùng, nhưng trong lòng lại rất lương thiện. Ah, sao năm đó cô lại không phát hiện ra nhỉ.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ