settingsshare

Nếu Không Là Tình Yêu Chương 10: Chương 10

Chương 10: Hợp tác

Tôi quay về ký túc, thay bộ đồ kín mít từ trên xuống dưới. Lúc tôi tới phòng Tiêu thụ của công ty đã là mười giờ sáng. Mọi người dường như có tâm trạng rất tốt, đang tụ tập trò chuyện rôm rả. Vừa nhìn thấy tôi, một người vui vẻ báo cho tôi biết: “Dự án của Cảnh Thiên có khả năng thành công ấy!”

“Vậy sao? Thế thì tốt quá! Giám đốc Trần giỏi thật, khúc xương khó nhằn như vậy mà anh ấy cũng có thể giải quyết.” Nói xong, tôi né tránh ánh mắt mờ ám của Dương Dĩnh, ngồi vào vị trí của mình, điềm nhiên giở tài liệu.

“Tiểu Ngôn!” Dương Dĩnh tiến lại gần, nhiệt tình khoác một tay lên vai tôi, một tay cầm tập tài liệu đưa đến trước mặt tôi. “Giám đốc Trần bảo khi nào em đến văn phòng thì hãy cầm tài liệu này tới nhà xưởng.”

“Vâng ạ, em phải giao nó cho ai?”

“Giao cho Giám đốc Trần là được rồi. Anh ấy đang cùng Tổng Giám đốc đưa Cảnh Mạc Vũ đi thăm quan nhà xưởng.”

Tôi cúi đầu xem tài liệu, là một tập tài liệu không quan trọng. Việc đưa tài liệu hiển nhiên là giả, bọn họ có mục đích khác. Cầm tập tài liệu đi tới nhà xưởng. Tôi không cần mất công tìm kiếm, ngay lập tức nhận ra Cảnh Mạc Vũ trong bộ đồ chỉnh tề. Mặc dù đứng giữa nhà xưởng đầy máy móc, từ người anh vẫn tỏa ra khí chất trầm tĩnh, tao nhã.

Tôi tiến lại gần, giao tập tài liệu cho Giám đốc Trần. Tôi vô tình đưa mắt về phía anh, liền chạm phải ánh mắt sâu thẳm của anh, đầu óc trống rỗng vài giây, tôi mới lên tiếng chào hỏi: “Cảnh Tổng, hôm nay sắc mặt anh có vẻ không tồi.”

“Ừm, tối qua tôi ngủ rất ngon.” Anh trả lời bằng giọng lãnh đạm.

“…”

Giám đốc Trần cắm cúi xem tài liệu, dáng vẻ vô cùng nghiêm túc. Tôi nắm chặt bàn tay đầy mồ hôi, miễn cưỡng nở nụ cười xã giao. “Có lẽ hôm qua Cảnh Tổng mệt mỏi quá.”

Cảnh Mạc Vũ nhìn tôi một cái, làn môi mỏng của anh hơi nhếch lên như không tán đồng với quan điểm của tôi.

Sợ anh nói điều gì đó khiến tôi nghẹn lời, tôi không dám ở lại lâu hơn, vội vàng quay sang Giám đốc Trần, nói: “Giám đốc Trần, anh có việc gì không ạ? Nếu không có, em về văn phòng làm việc trước.”

“Em hãy cùng chúng tôi đi thăm quan làm quen với sản phẩm của công ty chúng ta.” Giám đốc Trần nói.

“… Vâng ạ!”

Tuy lúc thực tập, chúng tôi đã được làm quen với sản phẩm một lần nhưng tôi vẫn đi sau bọn họ, nghiêm túc tìm hiểu thêm lần nữa.

Cảnh Mạc Vũ và kỹ sư của phòng Kỹ thuật đang trao đổi vấn đề, di động của tôi bỗng đổ chuông. Tôi lạnh cả sống lưng, lén lút lấy điện thoại ra xem, quả nhiên là Tề Lâm, anh chàng hàng ngày không quên quan tâm đến cuộc sống của tôi sau khi kết hôn. Tôi lập tức bấm nút tắt cuộc gọi, vài gây sau anh ấy lại gọi tới. Lần thứ ba liên tiếp, tôi bị thất vọng bởi sự kiên trì của anh. Thật ra, tôi bị khuất phục bởi ánh mắt sắc bén của Cảnh Mạc Vũ thì đúng hơn.

“Em đang làm việc, lát nữa nói chuyện sau.” Tôi che điện thoại, nói nhỏ.

Tề thiếu gia, người một lòng theo đuổi giấc mơ nghệ thuật làm sao có thể hiểu được nỗi khổ của nhân gian, lên tiếng thắc mắc: “Công việc vớ vẩn gì mà không thể nghe điện thoại?”

“Em đang đi cùng… khách hàng.”

Vừa nghe hai từ “khách hàng”, Cảnh Mạc Vũ đột nhiên dừng bước.

“Đi cùng khách hàng? Khách hàng gì vậy? Là đàn ông phải không? Có ăn “đậu hũ” của em không đấy? Nếu hắn dám giở trò, em hãy lập tức báo cho anh biết…”

Thật không ngờ Tề Lâm có khả năng tiên đoán như thần. Tôi nói nhanh: “Được rồi, em tự biết chừng mực, không cần anh để tâm. Em rất bận, anh đừng gọi cho em nữa, Bye!”

Tôi tắt điện thoại, định bỏ vào túi áo, bỗng một bàn tay lạnh giá nhân lúc mọi người không để ý nhanh như chớp cướp di động của tôi. Tôi ngây người nhìn Cảnh Mạc Vũ giật điện thoại của tôi, kiểm tra danh sách cuộc gọi một cách tự nhiên. Cũng may điện thoại di động của tôi là loại phổ biến nhất trên toàn thế giới, là loại nếu đổ chuông trên tàu điện ngầm sẽ có vô số người rút điện thoại ra khỏi túi. Vì vậy, Cảnh Mạc Vũ xem điện thoại của tôi đúng một phút, sau đó bỏ vào túi áo anh mà không một ai phát hiện đó là di động của tôi.

Trong lúc tôi âm thầm thương tiếc chiếc điện thoại, Cảnh Mạc Vũ đã đồng ý hợp tác sơ bộ với Bác Tín. Phương thức hợp tác như sau: Bác Tín thiết kế, chế tạo hai dàn máy móc theo đúng yêu cầu của Cảnh Thiên. Sau khi Cảnh Thiên chạy thử, nếu không có vấn đề sẽ thanh khoản hợp đồng. Hơn nữa, vị khách hàng lớn này còn yêu cầu điều tôi tham gia công tác nghiên cứu.

“Tôi không thường xuyên ở thành phố T.” Cảnh Mạc Vũ nói. “Nếu các anh thấy tiện, tôi hy vọng các anh cử người đến Cảnh Thiên, trực tiếp trao đổi bàn bạc với chuyên gia của phòng Kỹ thuật công ty chúng tôi.”

“Như vậy, là tốt nhất, có điều…” Giám đốc Trần thận trọng suy nghĩ, sau đó quay sang hỏi tôi: “Tiểu Ngôn, em thấy có tiện không?”

Tôi còn có thể nói gì ngoài câu: “Em nghe theo sự sắp xếp của anh.”

Giám đốc Trần lại quay sang nhìn Trình Tổng. Trình Tổng ngẫm nghĩ rồi lên tiếng: “Cứ quyết định như vậy đi, tôi sẽ cử thêm một kỹ sư ở bộ phận Kỹ thuật để việc trao đổi dễ dàng hơn.”

“Được thôi.” Cảnh Mạc Vũ gật đầu đồng ý.

Hai vị lãnh đạo làm việc rất suôn sẻ, một thực tập sinh mới bước vào đời như tôi bị đem bán trong giây lát. Tôi bất giác nghĩ thầm, nếu khách hàng không phải Cảnh Mạc Vũ thì sẽ ra sao? Công việc này quả nhiên không phải ai cũng có thể làm, lúc nào cũng phải chuẩn bị tinh thần mình bị đem đi “tiêu thụ”.

Xong việc, khó khăn lắm tôi mới tìm được cơ hội, đuổi theo Cảnh Mạc Vũ khi anh vào nhà vệ sinh. Tôi đứng trước mặt anh, giơ tay.

Anh nhét tấm thẻ phòng VIP khách sạn vào tay tôi. “Tối nay anh phải tiếp khách, anh sẽ bảo lái xe đến đón em khi em tan sở.”

“Em muốn lấy lại di động…”

Anh không để ý đến tôi, đi thẳng vào nhà vệ sinh.

Tuy nhật ký điện thoại của tôi toàn là số điện thoại đã nghe của Tề Lâm, của Cảnh Mạc Vũ chỉ có ba cuộc, trong đó có hai cuộc gọi nhỡ nhưng đó không phải lỗi của tôi, càng không phải lỗi của chiếc điện thoại.

Hết giờ làm, tôi đang chuẩn bị đi mua điện thoại mới thì trợ lý Sầm đột nhiên thông báo: “Hôm nay tất cả nhân viên của phòng Tiêu thụ liên hoan, Giám đốc Trần mời mọi người ăn cơm. Ai không đi tức là không nể mặt Giám đốc.” Là một sinh viên thực tập thấp cổ bé họng, tôi không thể không nể mặt cấp trên.

Hơn nữa, không biết mấy giờ Cảnh Mạc Vũ mới kết thúc bữa cơm xã giao, tôi có về khách sạn sớm cũng chỉ có một mình trong căn phòng trống, chi bằng cùng đồng nghiệp đi liên hoan, học cách sinh tồn nơi công sở còn hơn.

Bởi dự án với Cảnh Thiên thuận lợi một cách thần kỳ, Giám đốc Trần mặt tươi như hoa, liên tục nâng cốc, không khí bữa tiệc vô cùng vui vẻ. Trên bàn nhậu, ngoài những lời trêu đùa và khách sáo có chừng mực, đề tài của đám đàn ông đều xoay quanh thực lực kinh tế của công ty Cảnh Thiên và tiền thưởng cuối năm tăng thêm bao nhiêu. Còn đề tài của các cô gái là ngoại hình và xuất thân của Cảnh Mạc Vũ cùng cuộc hôn nhân chớp nhoáng của anh.

Tôi vẫn giữ nguyên tắc ít mở miệng, ít uống rượu, ăn nhiều thịt, ngồi một bên khiêm tốn lắng nghe.

Không biết ai đó hỏi một câu vô cùng sáng tạo: “Mọi người thử đoán xem, một người đàn ông như Cảnh Mạc Vũ, bên ngoài liệu có bao nhiêu bông hoa dại?”

Tôi liền bị hóc xương cá, khó khăn lắm mới nuốt trôi. Xã hội quả nhiên không ngừng tiến bộ, bây giờ con người không cần phải tán gẫu nhà giàu có “hoa dại” ở bên ngoài hay không mà là có bao nhiêu bông hoa dại. Cả phòng bàn tán sôi nổi. Dương Dĩnh liếc tôi một cái đầy ẩn ý, sau đó chị ta cầm ly rượu, đổi chỗ cho đồng nghiệp ngồi bên cạnh tôi.


“Tiểu Ngôn, sau khi tốt nghiệp, em có dự định gì chưa? Học lên thạc sĩ hay đi làm?” Dương Dĩnh chủ động bắt chuyện với tôi.

“Em vẫn chưa nghĩ đến chuyện đó, chắc là đi làm chị ạ!”

“Em có nghĩ đến chuyện tới Bác Tín làm việc không?”

“Em rất thích môi trường làm việc ở Bác Tín. Nếu có cơ hội, em sẽ suy nghĩ ạ!” Tôi hàm hồ trả lời.

“Chị cũng rất thích em, tuổi còn trẻ đã biết mình muốn gì…” Chị ta cười tươi, vỗ vai tôi. “Nghe nói sếp cử em tới Cảnh Thiên, đây là cơ hội rất tốt. Có điều, chị khuyên em một câu, với một số “cơ hội”, lúc cần nắm bắt nhất định phải nắm bắt, lúc cần buông tay thì hãy buông tay… Nếu không bản thân sẽ phải chịu thiệt thòi.”

Tôi cười cười, ly rượu trong tay lắc lư. Tôi nghĩ, ai cũng hiểu đạo lý này nhưng khi thực sự yêu một người, ai có thể phân biệt lúc nào nên nắm chặt, lúc nào nên buông tay?

“Cám ơn chị Dĩnh, em sẽ ghi nhớ lời chị!” tôi mỉm cười, nâng ly với Dương Dĩnh.

Dương Dĩnh là người phụ nữ khéo ăn nói và từng trải, chị ta có thể nhìn thấu quy luật sinh tồn nơi công sở. Chúng tôi buôn từ chuyện công việc đến chuyện tình trường và đàn ông, ly rượu cạn sạch lúc nào không hay.

“Chị nghĩ thế nào về Cảnh Mạc Vũ?” Tôi rất muốn biết đánh giá của những người xung quanh về anh.

Dương Dĩnh ngẫm nghĩ hồi lâu. “Con người này quá thâm sâu nên chị nhìn không thấu. Có điều, dựa theo phong cách làm việc của anh ta, chắc anh ta là một người lý trí, lúc nào cũng biết rõ bản thân nên làm gì và hành động như thế nào.”

“Vậy…” Tôi bất giác lẩm bẩm. “Anh ấy nhất định biết rõ mình nên yêu người phụ nữ nào, không thể yêu người phụ nữ nào.”

“Dựa vào EQ[1] của anh ta, chắc anh ta có thể phân biệt rõ.”

[1] EQ: viết tắt của Emotional Quotient, chỉ số đo lường cảm xúc của con người.

Tôi cười khổ, tình yêu dùng lý trí dể quyết định, liệu có còn gọi là tình yêu hay không?

***

Những giờ phút náo nhiệt luôn trôi qua rất nhanh. Chúng tôi rời khỏi nhà hàng sau khi đã ăn uống no say. Bấy giờ đã hơn mười giờ đêm. Dãy phố dài với đèn xanh đèn đỏ nhấp nháy khiến tôi hoa mắt nhưng tôi có thể nhìn thấy chiếc xe con màu đen quen thuộc đỗ ở phía đối diện. Tôi đứng yên vẫy tay chào các đồng nghiệp. Dương Dĩnh vỗ vai tôi, đồng thời liếc mắt sang bên đường. “Nhớ lời chị dặn đấy nhé!”

Tôi mỉm cười gật đầu

Thấy mọi người đã đi xa, chiếc xe con lặng lẽ chuyển bánh, dừng trước mặt tôi. Tôi mở cửa ngồi vào trong, mới phát hiện Cảnh Mạc Vũ cũng ở trên xe. Trên đùi anh đặt một chiếc laptop, màn hình mờ mờ chứng tỏ sắp hết pin. Chắc anh đợi tôi lâu rồi.

“Không phải anh đi ăn với khách sao?”

“Bữa ăn kết thúc sớm.” Cảnh Mạc Vũ đóng máy tính xách tay, nói với tài xế: “Về khách sạn đi!”

Không khí trong xe rất ấm áp, tôi giả vờ say, mạnh dạn dựa đầu vào vai anh. Cảnh Mạc Vũ không né tránh, giữ nguyên tư thế. Tôi cắn môi, cuối cùng không kìm nén tiếng nói từ tận đấy lòng: “Anh biết không, em rất nhớ anh…”

Cảnh Mạc Vũ cụp mi mắt, chạm phải ánh mắt nóng bỏng của tôi. Anh nhanh chóng liếc đi chỗ khác, nhìn ra ngoài đường phố náo nhiệt.

“Sau này nếu không có anh đi cùng, em đừng uống rượu.” Vẫn là giọng điệu của người anh trai dạy bảo em gái, sự quan tâm thật lòng bị vẻ nghiêm túc trên mặt anh che kín.

Tôi bĩu môi. “Phòng Tiêu thụ bọn em giành được dự án lớn với Cảnh Thiên nên mới đi chúc mừng. Sếp bắt uống em có thể từ chối sao? Đúng rồi, anh định hợp tác với Bác Tín thật à?”

“Anh chưa nhận lời giao dự án cho Bác Tín. Anh mới chỉ đặt hai thiết bị đơn giản để dùng thử thôi.” Cảnh Mạc Vũ bình thản nói. “Với trình độ kỹ thuật và khả năng sản xuất của bọn họ hiện tại, rất khó đáp ứng yêu cầu của anh.”

Tôi kinh ngạc ngồi thẳng người, quay sang đối mặt với anh. “Vậy tại sao anh còn đặt máy dùng thử?”

“Bỏ ra hai triệu đặt thiết bị, coi như nộp học phí thực tập cho em, để em có cơ hội học hỏi và rèn luyện ở Bác Tín. Hơn nữa, máy móc của Bác Tín được người trong giới đánh giá không tồi, anh cũng muốn dùng thử xem sao.”

Tôi chợt tỉnh ngộ. “Anh giả vờ có hứng thú với em trước mặt bọn họ vì muốn bọn họ cho em cơ hội?”

“Ừ, chẳng phải em thề sẽ nuôi anh và ba sao? Đừng nói là anh không cho em cơ hội. Anh đã giúp em sắp xếp đâu vào đấy, năm thứ tư em có thể tiếp tục tới thực tập ở Bác Tín. Đây là một cơ hội làm quen với công việc rất tốt, đồng thời có thể hiểu về dự án mới của Cảnh Thiên.”

“Em chẳng biết gì cả, anh không sợ em làm hỏng dự án của anh à?”

Cảnh Mạc Vũ cười cười. “Em cứ mạnh dạn làm đi, bất kể xảy ra chuyện gì, cũng có anh ở đây.”

Ánh đèn dường lúc sáng lúc tối hắt vào gương mặt nhìn nghiêng của anh, khiến diện mạo của anh càng trở nên mờ ảo.

Người đàn ông này, có được anh đã là một điều xa xỉ, tôi còn đòi hỏi gì nữa?

Tôi đang chìm đắm trong suy tư, Cảnh Mạc Vũ đột nhiên giơ tay, trả điện thoại di động cho tôi. Cầm chiếc điện thoại tưởng không thể lấy lại được, tôi không dám tin vào mắt mình. Tôi mở danh bạ cuộc gọi, quả nhiên là điện thoại của tôi. Chỉ là danh sách cuộc gọi đến hiện thêm một số của Tề Lâm, thời gian nghe điện thoại dài gần mười phút.

“Tề Lâm gọi điện? Anh bắt máy à?”

“Ừ.”

“Anh nói gì với anh ấy vậy? Không phải ôn lại chuyện cũ đấy chứ?”

“Cũng chẳng nói gì nhiều, lâu lắm rồi không gặp nên anh hẹn gặp cậu ta.” Cảnh Mạc Vũ thong thả tựa người vào thành ghế, quay mặt về phía tôi. “Nhân tiện anh cũng hỏi cậu ta xem ở gần công ty Cảnh Thiên có căn hộ nào tốt, tốt nhất là loại đã trang trí nội thất, chỉ cần sắm đồ gia dụng là có thể tới ở. Nhà không cần quá rộng, đủ cho hai chúng ta lúc cần đến đó ở là được rồi… Cậu ta nói sẽ để ý giúp anh.”

“Lúc cần? Đến đó ở?” Tôi hoàn toàn có thể tưởng tượng ra vẻ mặt của Tề Lâm. “Sao anh không nói thẳng ra cho xong?”

Cảnh Mạc Vũ chỉnh lại vạt áo. “Khỏi cần, cậu ta có thể nghe hiểu vấn đề.”


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ