settingsshare

Này, Buông Cô Ấy Ra! Chương 49: Chương 49

Edit: kentu.

Vệ Bắc cảm thấy mình sắp bị Diệp Sơ làm cho tức chết rồi, xảy ra chuyện như vậy mà cô nhóc kia lại có thể giấu diếm anh đến tận bây giờ. Nhưng đồng thời, trong lòng anh lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nếu hai người muốn đến với nhau thì đây là việc tất yếu phải xảy ra, dù sao cũng không thể cả đời lén lén lút lút giống như tên trộm được.

Nhưng nhìn tình huống trước mắt, thực sự không được lạc quan cho lắm.

Vệ Bắc thuận tay lấy cái gương ở trên giường của Nhị Soái soi soi. Thấy người trong gương này có mũi, có mắt, dáng dấp cũng đẹp, là bộ mặt trụ cột tương lai của Tổ Quốc, sao lại không thể làm cho cha mẹ vợ tương lai duyệt được chứ?

"Anh Bắc, đừng soi gương nữa, đủ đẹp trai rồi!" Nhị Soái bên cạnh trêu chọc nói.

Vệ Bắc ngẩng đầu, nghiêm túc hỏi: "Chú có thấy anh đáng ghét không?"

Nhị Soái sững sờ một lúc, cười khan hai tiếng: "Câu này có liên quan gì đến em..."

"Nói thật đi." Vệ Bắc trừng mắt nhìn anh.

Nhị Soái ho khan: "Hình như có một chút thì phải..."

Vệ Bắc: "..."

Vừa nhìn vẻ mặt Vệ Bắc thay đổi, Nhị Soái vội vàng giải thích: "Hồi mới quen anh, thật sự thấy anh rất đáng ghét, nhưng quen biết lâu cũng thành quen... Ý của em là thực ra anh rất tốt, thẳng thắn, có ý thức trách nhiệm, dù cho tính cách có hơi... Ai ui, em không nói gì cả, em bị mất trí nhớ, em bị mất trí nhớ!"

Vệ Bắc hết ý kiến.

Từ lúc sinh ra tới giờ, lần đầu tiên anh bắt đầu xem xét lại bản thân mình, thực sự mình xấu tính như vậy sao? Thực ra cũng tạm, chẳng qua là không thích cười, thỉnh thoảng trừng người ta, nói chuyện hơi lớn tiếng... Được rồi, anh công nhận quả thật mình có hơi đáng ghét.

Xem ra nếu muốn thay đổi hình tượng trong mắt mẹ vợ tương lai thật đúng là không phải chuyện dễ dàng mà!

Vệ Bắc nhăn mày, bắt đầu suy tính trong lòng vấn đề nan giải này.

Chuyện cứ kéo dài như vậy, chẳng mấy chốc đã đến tháng tư.

Trước tháng tư, rốt cuộc Diệp Sơ cũng về nhà hai lần, lần đầu khi về nhà đúng lúc gặp chồng của cô Diệp Sơ đến nhà bọn họ chơi, ngại có khách trong nhà nên Lưu Mỹ Lệ không làm khó con gái. Lần thứ hai lại càng đúng dịp hơn, đúng lúc đó Lưu Mỹ Lệ về thăm nhà ngoại, lúc về thì con gái đã lên trường rồi.

Hai lần may mắn liên tục như vậy, Lưu Mỹ Lệ liền tra ra manh mối.

"Có phải ông ngầm báo tin không?" Bà hỏi chồng.

Diệp Kiến Quốc vội vàng lắc đầu: "Không phải, sao tôi biết được chứ?"

"Thôi đi, trong bụng ông có mấy khúc ruột tôi còn không biết rõ hay sao?

Cũng tại ông nuông chiều nó nên bây giờ con gái mới không ngoan như vậy."

"Thật ra tôi thấy con gái chúng ta vẫn rất ngoan." Diệp Kiến Quốc nói.

"Ngoan? Ngoan cái rắm! Ngoan mà nó có thể lừa tôi đi tìm bạn trai? Ngoan mà nó có thể có liên quan đến thằng nhãi nhà họ Vệ kia? Tôi còn chưa hiểu, rốt cuộc con bé nghĩ cái gì chứ? Thằng ranh kia chính là một tên côn đồ, từ nhỏ đến lớn chỉ biết gây chuyện phiền toái, nó còn không ngại ngày bé bị thằng ranh kia trêu đùa chưa đủ à?"

"Đây là chuyện trước kia rồi mà, bà nói chuyện ấy làm gì?"

"Sao không thể nói hả? Thằng Vệ Bắc kia từ nhỏ đã thích bắt nạt Diệp Tử nhà chúng ta, ngộ nhỡ sau này xảy ra bạo lực gia đình thì phải làm sao bây giờ? Diệp Tử phải chịu thiệt rồi! Nói cho cùng, tôi không hiểu con gái coi trọng thằng kia ở cái điểm gì?"

Diệp Kiến Quốc cẩn thận suy nghĩ một lát: "Chí ít là dáng dấp cũng tạm được."

"Đẹp trai cái rắm, đẹp trai có thể đem ra ăn được à?"

"Bà cũng nói, khi đó tôi trông rất đẹp trai mà." Diệp Kiến Quốc cười hắc hắc hai tiếng.

Lưu Mỹ Lệ không nói được câu nào.

Thấy vợ tức giận, Diệp Kiến Quốc vội dỗ bà: "Thực ra tôi cũng không phải bênh vực cho thằng nhóc đó, chỉ cảm thấy con gái đã lớn cũng nên có chủ kiến của mình, cứ cho là bà không đồng ý thì ít nhất cũng phải cho hai đứa nó một cơ hội, không phải sao?"

Cơ hội? Lưu Mỹ Lệ liếc mắt nhìn chồng: "Được, ông nhất định muốn chống đối tôi chứ gì? Tạo cơ hội chứ gì? Tôi cho cơ hội đó!" Nói xong, bà gọi điện thoại cho con gái.

Đột nhiên Diệp Sơ nhận được điện thoại của mẹ gọi tới lại càng hoảng sợ, còn tưởng rằng cuối cùng mẹ cũng tìm cô để tính sổ. Lại không nghĩ rằng, không những mẹ không mắng cô mà còn muốn cô đưa Vệ Bắc về nhà một chuyến.

Sự thay đổi bất chợt này làm cho Diệp Sơ không cách nào thích ứng được trong chốc lát, mặc dù ngoài miệng đồng ý nhưng trong lòng lại tính toán xem nên nói với Vệ Bắc như thế nào.

Với tính tình của anh, nếu gặp mặt mẹ cô chỉ sợ càng làm mọi chuyện tồi tệ hơn thôi?

Trong lúc cô đang cầm điện thoại rơi vào tình thế khó xử thì Khương Tử đang ở trong phòng lên mạng bỗng kêu lên "A" một tiếng.

"Sao vậy?" Diệp Sơ hỏi.

Khương Tử vội vàng gọi cô đến, chỉ chỉ vào màn hình máy vi tính: "Cậu xem này!"

Diệp Sơ tò mò nhìn lên màn hình, lập tức liền thấy cái tiêu đề bắt mắt trên diễn đàn trường bọn cô — “[tin sốt dẻo] Người xét nét quá thì không có bạn*. Người đẹp thế này bạn cưới được sao?”

Trích dẫn:Câu thành ngữ: Nước trong quá không có cá, người xét nét quá không có bạn.

Đây là...

Mang theo sự tò mò, Diệp Sơ xem tiếp, mới vừa nhìn, cô hoàn toàn bị nội dung của bài đăng làm cho khiếp sợ.

ID "Người trong cuộc" là người đã đăng tin về Trương Tiểu Giai của phòng bọn cô, anh ta tự xưng là mình và Trương Tiểu Giai đã từng là bạn học cấp hai, rồi chỉ thẳng vào việc tiêu cực yếu kém của cô thời cấp hai, thường xuyên bỏ học, còn nhiều lần vi phạm nội quy trường học, tất cả đều do cha cô bỏ tiền ra giải quyết, thậm chí cô tới học ở trường này cũng đều do quan hệ của cha cô đi cửa sau mà được.

Việc này coi như là nhẹ đi, phần dưới "Người trong cuộc" bắt đầu viết quá lên. Anh ta nói tính nết Trương Tiểu Giai vốn phóng đãng. Chơi bời nên nhiều lần có thai, giở nhiều mánh khóe cướp bạn trai của nữ sinh khác, khiến nữ sinh kia phải nhảy lầu tự tử.

Một bài viết thú vị như vậy được đăng trên diễn đàn nhạt nhẽo của bọn họ nên chỉ qua một đêm đã có thêm hơn một trăm bài đăng bình luận về bài viết đó. Do "Người trong cuộc" chỉ đích danh nên gần như tất cả mọi người của dãy nhà này đều comment lại nhắn chửi Trương Tiểu Giai, lời lẽ lại càng khó nghe hơn, Diệp Sơ mở to mắt nhìn mà thấy đờ đẫn cả người, không nói ra lời.

"Tớ bảo này, chuyện này không biết có phải thật hay không?" Khương Tử khó nói.

Diệp Sơ còn chưa tỉnh lại từ cú sốc kia, cô không phải không tin bài đăng của "Người trong cuộc" kia, chẳng qua là thấy dù Trương Tiểu Giai là người lạnh lùng, chuyện tình duyên cũng không tốt lắm nhưng vẫn không đến mức kinh khủng giống như trong câu từ của bài viết kia, họ đã ở cùng nhau gần hai năm rồi, cô ấy chắc chắn không phải là người như thế.

Đến tột cùng là ai muốn hại một nữ sinh như vậy? Không biết Trương Tiểu Giai định đối mặt với chuyện này như thế nào? Nghĩ tới đây, Diệp Sơ không khỏi lo lắng thay cho Trương Tiểu Giai.

Điều Diệp Sơ lo lắng rất nhanh đã thành hiện thực.

Đến ngày hôm sau khi xảy ra chuyện ấy, bài đăng đã lan rộng chuyện này trong trường học, vì cùng một phòng nên thậm chí có người hóng hớt đến dò hỏi bọn họ về chuyện của Trương Tiểu Giai.

Diệp Sơ thấy Tưởng Phương Phi cùng với các bạn nữ đang hứng thú thảo luận về chuyện bài đăng, đột nhiên thấy nôn nao khó chịu, vội vàng chạy về phòng ngủ.

Mở cửa liền thấy Trương Tiểu Giai đáng ra đang phải đi học mà lại ở trong phòng một mình, trong tay vẫn còn điếu thuốc đang cháy.

Trừ lần khai giảng duy nhất kia ra, Diệp Sơ đã lâu không thấy Trương Tiểu Giai hút thuốc, bây giờ thấy cô đang nhìn về hướng ban công, màn hình máy tính bên cạnh mở trang web diễn đàn quen thuộc của trường học, trong đầu Diệp Sơ hiểu ra, cô ấy đã biết chuyện bài đăng rồi.

Trong tình cảnh này, Diệp Sơ có thoáng chút do dự, không biết nên vào hay không, đi vào thì nên an ủi cô ấy như thế nào.

Đang do dự, Trương Tiểu Giai đã phát hiện ra Diệp Sơ, cô xoay người, điếu thuốc trong tay đã cháy được một nửa tỏa làn khói trắng mờ ảo, Diệp Sơ mơ hồ nhìn thấy viền mắt hồng hồng của cô.

Không hiểu sao, Diệp Sơ chợt thấy khó chịu theo.

Thấy Diệp Sơ như vậy, Trương Tiểu Giai thì ngược lại nhíu mày: "Cậu làm gì thế?" Cô hỏi, một chút yếu đuối trong mắt kia trong nháy mắt bị khí thế của cô che khuất.

Diệp Sơ không biết nên trả lời như thế nào, đứng im tại chỗ được một lúc rồi mở miệng hỏi: "Cậu ổn không?"

Trương Tiểu Giai cười tự giễu một cái, dập điếu thuốc trong tay đi, sau khi làn khói trắng cuối cùng bốc lên, hình như cô lẩm bẩm một câu: "Đây là điếu cuối cùng, về sau không hút nữa..."

Câu trả lời lạc đề này khiến Diệp Sơ hơi khó xử, ngẩn người đứng tại chỗ.

"Tớ nói này." Trương Tiểu Giai vứt điếu thuốc đã dụi tắt ném vào trong sọt rác, ngẩng đầu hỏi Diệp Sơ: "Có người thích cậu không?"

Tuy rằng không biết vì sao cô ấy lại hỏi như thế, Diệp Sơ vẫn gật đầu.

"Cậu rất thích anh ấy?"

"Ừ." Diệp Sơ lại gật đầu.

"Lâu chưa?"

Diệp Sơ nghiêng đầu suy nghĩ một lúc lâu, từ khi bọn cô quen biết đến bây giờ chắc cũng đã được mười ba năm rồi đó, nhưng nếu nói đến rung động thì hình như cũng không tính là lâu.

Trong lúc Diệp Sơ suy nghĩ về kí ức, Trương Tiểu Giai đột nhiên nói ra: "Tớ đã từng thích một nam sinh suốt sáu năm liền."

Diệp Sơ ngạc nhiên, cô ấy nói vậy chẳng lẽ không phải là Trác Húc?

Trương Tiểu Giai ngẩng đầu lên, chậm rãi nói tiếp: "Năm mười ba tuổi tớ quen biết anh ấy, thành tích của anh ấy tốt lắm, là con trai trong một gia đình quan chức nhưng không hề ngoan, anh ấy rủ tớ trốn học, dạy tớ hút thuốc, tớ còn nhớ khi đó trời mưa, chúng tớ ở dưới mái hiên cùng nhau hút thuốc, sau đó anh ấy đến gần hôn tớ, anh ấy là người đầu tiên hôn tớ, còn thiếu chút nữa thành người đàn ông đầu tiên của tớ."

"Sau đó thì sao?"

"Sau đó? Sau đó có một ngày, vị hôn thê của anh ta đến tìm tớ, chửi tớ là hồ ly tinh, lúc đó tớ mới biết thì ra anh ta là người đã có hôn ước, đến với tớ chẳng qua là để vui đùa thôi. Nào là thiên trường địa cửu, nào là thề non hẹn biển, con mẹ nó, tất cả đều là đồ bỏ đi hết!" Nói đến đây, cô chợt cười tự giễu một cái: "Thật ra thì tớ không thèm quan tâm người khác nói tớ như thế nào, chỉ là..."

Chỉ là việc này khiến cậu nhớ tới đoạn tình cảm dang dở kia sao? Diệp Sơ nhìn cô gái ngày thường đối với chuyện gì cũng vô tư, rất lâu sau không thể nào bình tĩnh trong lòng được.

Cô bỗng nhiên cảm thấy mình rất may mắn, tuy cô cùng Vệ Bắc đã cãi nhau rất nhiều lần nhưng ít nhất mười mấy năm nay, người con trai từng nói thích cô kia vẫn thủy chung, dù thế nào cũng không thay lòng đổi dạ.

Trên thế giới này, có tình yêu mãnh liệt nhưng lại không lâu bền, có tình yêu bình thường nhưng lại rất vững chắc.

Cô rất may mắn thuộc về nhóm thứ hai

Vài ngày sau đó, lời đồn đại về sự việc kia vẫn tiếp diễn, thế nên mang đến không ít phiền phức cho sinh hoạt của Trương Tiểu Giai.

Đầu tiên có người đi trên đường chỉ chỏ cô, sau đó điện thoại lại nhận được một số tin nhắn chửi bới từ số lạ, thậm chí lũ người tìm cô gây phiền phức cũng không tha cho cái điện thoại trong phòng của bọn cô, không biết là ai, đã tối đêm rồi mà còn gọi vài cuộc điện thoại quấy rầy giấc ngủ của cả phòng làm tất cả mọi người đều ngủ không ngon.

Mặc dù Tưởng Phương Phi chưa nói ở trước mặt, thế nhưng sau lưng lại than vãn kêu ca, hình như Khương Tử cũng không hài lòng, chỉ có Diệp Sơ hiểu cô ấy bị đổ oan cho nên cũng quan tâm hơn, bỗng nhiên quan hệ của hai người lại thân thiết hơn.

Thời gian cứ như vậy trôi qua, tháng năm cuối cùng cũng đến.

Lúc gần tối, Diệp Sơ đến văn phòng đoàn để nộp tài liệu, trong lúc đang đi bộ nhanh chợt nghe thấy văn phòng làm việc của giáo viên hướng dẫn ngay bên cạnh truyền đến tiếng tranh cãi ồn ào, tiếng nói the thé của thầy hướng dẫn già truyền từ trong cánh cửa khép hờ kia ra.

"Cô đừng có nghĩ rằng nhà có tiền thì có thể làm xằng làm bậy, trường học của chúng tôi không phải là chỗ dạy dỗ loại người như cô!"

Giọng nói vừa dứt, trong phòng làm việc truyền đến một tiếng va chạm lớn, ngay sau đó cánh cửa bị mở mạnh, có một người đi ra. Diệp Sơ nhìn kỹ lại, đây không phải là Trương Tiểu Giai à? Xem bộ dáng kia đúng là cãi nhau với giáo viên hướng dẫn.

Cô đang tức giận nên không để ý đến Diệp Sơ, xoay người đi ra ngoài.

Diệp Sơ vừa thấy cô rời đi, vội vàng đuổi theo, cứ một người đi một người đuổi đến giữa sân trường, đến lúc đó Trương Tiểu Giai rốt cục cũng dừng chân lại, Diệp Sơ gần như đứt hơi.

"Có ai đã từng nói cho cậu, cậu rất thích xen vào chuyện của người khác chưa?" Trương Tiểu Giai quay người, bực bội nhìn cô.

Có chưa? Diệp Sơ suy nghĩ một lát, thật ra thì từ nhỏ đến lớn cô không thích xen vào chuyện của người khác, duy chỉ có lần này là ngoại lệ. Có lẽ là cảm thấy tính cách của Trương Tiểu Giai và người kia rất giống, bất tri bất giác quan tâm thôi.

Thấy Diệp Sơ không nói lời nào đứng sững ở đó, cuối cùng Trương Tiểu Giai đành phải thỏa hiệp, đi đến nói: "Đi thôi."

Diệp Sơ còn chưa kịp thông, hỏi: "Đi đến chỗ nào?"

"Không phải cậu muốn theo tớ à? Cho cậu đi theo cho đỡ buồn!" Cô nói xong, không nói gì thêm nữa rồi kéo cô cùng đi.

Diệp Sơ hối hận.

Lúc ấy cô chạy theo Trương Tiểu Giai chủ yếu là sợ cô cãi nhau với giáo viên hướng dẫn, nghĩ quẩn trong lòng mà làm chuyện điên rồ, nào biết được cô gái này không những không bị ảnh hưởng, ngược lại tinh thần lại càng tràn đầy, vậy mà lôi kéo Diệp Sơ đi dạo phố! Không, không thể dùng từ dạo phố để hình dung được, phải là cuồng shopping mới đúng.

Diệp Sơ bị cô lôi đi, từ các hàng bán rong ngoài cổng trường rồi lang thang đến các cửa hàng cạnh trường đại học trong trung tâm thành phố, mua một đống đồ lớn, quần áo, giày cũng nhiều, khoa trương nhất là thiếu chút nữa cô đã mua hết cả tủ trang sức trong tiệm người ta.

Nhìn một đống đồ lớn, Diệp Sơ khóc không ra nước mắt, cô nghi ngờ mình bị hoa mắt mới thấy Vệ Bắc và Trương Tiểu Giai giống nhau, bây giờ nhìn lại hai người thật đúng là khác nhau hoàn toàn, ít nhất khi cô và Vệ Bắc ra ngoài cũng chưa hề lo là anh sẽ đem cả một tủ trang sức của người ta về nhà.

Cứ bị lôi đi lôi lại như vậy đến buổi tối, cuối cùng Trương Tiểu Giai cũng không đi nữa, gọi điện thoại cho Trác Húc, trong chốc lát Trác Húc đã lái xe tới ngay.

Trương Tiểu Giai cũng không chào anh một tiếng, bỏ đồ đạc vào chỗ ngồi phía sau xe, sau đó cả người cũng chui vào trong, cô mặc một chiếc váy ngắn, không hề giữ ý mà nằm úp sấp ra ghế sau ngủ thiếp đi. Bởi vì tư thế này quả thật là không được lịch sự cho lắm nên Diệp Sơ vô tình nhìn thấy một thứ không nên nhìn, trên quần lót của mỹ nhân lạnh lùng này lại in một cái hình hello kitty màu hồng.

Diệp Sơ còn chưa kịp xấu hổ chợt nghe thấy Trác Húc giải thích: "Em đừng để ý, cô ấy từ nhỏ đã như vậy rồi."

"Từ nhỏ đã thích ngủ trên xe?" Diệp Sơ hỏi.

Trác Húc bình tĩnh nói: "Không phải, cô ấy từ nhỏ đã thích hello kitty."

Diệp Sơ: "..."

Thấy ghế sau xe chất đầy đồ cô cùng với Trương Tiểu Giai mua, Diệp Sơ đành phải ngồi ghế bên cạnh ghế lái xe. Dọc đường đi Trác Húc vẫn rất hòa nhã, vừa lái xe vừa cùng cô tán gẫu về chút chuyện nhà.

Lúc lái xe đến ngã tư đúng lúc gặp đèn đỏ, Trác Húc dừng xe lại, đột nhiên nói ra một câu: "Cám ơn em nhé."

"Hả?" Diệp Sơ không hiểu nên nhìn anh.

"Tiểu Giai cô ấy không có bạn bè gì cả." Trác Húc giải thích, "Em là nữ sinh đầu tiên có thể thân thiết với cô ấy như vậy."

Diệp Sơ đã hiểu, im lặng một lúc rồi nói: "Thật ra cậu ấy là một cô gái rất tốt."

"Cô ấy á?" Trác Húc nói, dường như là theo thói quen lui về phía sau nhìn nhìn, ánh mắt lập tức dịu dàng, "Người này miệng lưỡi sắc bén, ngoại trừ tính tình cáu kỉnh khó chịu, thích phô trương thanh thế, đối với người khác lạnh nhạt, bề ngoài tỏ ra quật cường thì thực ra cũng không có khuyết điểm gì."

Diệp Sơ nghĩ, khuyết điểm này lại có nét giống như Vệ Bắc.

"Cái bài đăng kia..." Diệp Sơ suy nghĩ một lát cảm thấy vẫn cần phải đem chuyện này ra nói với Trác Húc một chút.

Chưa nghĩ đến truyện mở lời trước, Trác Húc liền gật đầu một cái: "Anh biết rồi."

"Anh biết rồi?" Diệp Sơ hơi ngạc nhiên.

"Chỉ là trò đùa tiểu nhân mà thôi, anh sẽ giải quyết." Anh quay đầu lại. Tầm mắt nhìn thẳng ra ngoài của xe, ánh mắt kia phảng phất mang theo cảm giác lạnh lẽo.

Không hiểu sao, Diệp Sơ chợt nhớ tới Trương Tiểu Giai hình dung Trác Húc một câu: "Anh ta tốt cái rắm ấy? Anh ta chính là sói đội lốt cừu!"

Không phải là thật chứ? Diệp Sơ hơi xấu hổ, vội vàng chuyển chủ đề câu chuyện: "Anh và Tiểu Giai quen nhau đã lâu chưa?"

Nói đến Trương Tiểu Giai, ánh mắt của Trác Húc lại bắt đầu dịu dàng: "Cũng gần mười năm rồi, khi đó anh theo mẹ anh đến nhà cô ấy, cô ấy mới học lớp năm, vừa gầy vừa nhỏ, đã nhiều năm như vậy, ngoại trừ cái ánh mắt khi xưa, hình như mọi thứ cũng đều thay đổi."

Những lời này lại làm cho Diệp Sơ có chút cảm động lây, đã nhiều năm như vậy đến bây giờ cô vẫn còn có thể nhớ lần đầu tiên gặp Vệ Bắc, khi đó ánh mắt của tên nhóc kia còn rất kiêu căng.

Cho dù nhiều năm có qua đi, cảnh xuân tươi đẹp có dễ dàng đổi thay, thế nhưng rất nhiều người, nhờ vào ánh mắt đầu tiên khi gặp nhau liền quyết định phải gắn lấy nhau trọn đời.

"Vì sao anh thích cậu ấy?" Khi Diệp Sơ đột nhiên hỏi vấn đề này, đèn xanh ở ngã tư vừa lúc sáng lên, xe khởi động rồi lại bất thình lình dừng lại.

Trác Húc quay đầu chậm rãi nói với cô: "Thực ra cũng không có gì, anh chỉ là nhìn cô ấy lớn lên, nhìn cô ấy nổi loạn, nhìn cô ấy ngang bướng nhưng trong lòng lại rất yếu đuối, sau đó có một ngày bỗng nhiên cảm thấy, anh cần phải bảo vệ cô ấy."

Anh vừa nói chuyện, vừa lái xe, đèn đường trong đêm trải thành hàng nối tiếp, từng cái lướt qua rồi lùi về phía sau cửa sổ xe. Diệp Sơ nghĩ: Đây mới là tình yêu chứ, không cần biết bắt đầu thế nào, cũng không cần lo lắng khi nào kết thúc, bởi vì tình cảm của con người vốn do trời sinh ra, không thể nào nằm trong tầm kiểm soát của con người được.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ