settingsshare

Này, Buông Cô Ấy Ra! Chương 18: Chương 18

Edit: kentu.

Tên nhóc Vệ Bắc lần đầu tiên làm chuyện cấm nên rất vụng về. Cậu rướn lên, hôn sâu một chút nhưng lại dùng lực hơi mạnh khiến răng hai người va vào nhau, cảm giác tê tê liền lan ra. Nhưng dù sao cậu cũng là thanh niên trẻ tuổi, tràn đầy nhiệt huyết và sôi nổi, đâu chịu buông tay như vậy. Cậu không quan tâm chuyện đấy có kinh nghiệm hay không, hôn trước đã rồi hãy nói.

Có suy nghĩ như thế thì đảm bảo nụ hôn này chắc chắn không hề tuyệt vời gì. Thay vì nói là hôn, còn không bằng nói là cắn.

Diệp Sơ chỉ cảm thấy gáy bị ép đến không thể động đậy, cổ tay của cô cũng bị cậu nắm chặt đến đau nhức. Sau đó là môi, vừa đau lại vừa tê, thậm chí cô còn không sao thở nổi.

Vì vậy cô theo phản xạ đưa tay muốn đẩy Vệ Bắc ra. Nhưng cậu nhóc kia lại khỏe hơn cô rất nhiều, cánh tay của cậu ôm chặt lấy cô, thân thể rắn chắc giống như bức tường. Bất đắc dĩ cô đành phải kêu to lên.

Nhưng chưa thể kêu được tiếng nào, đầu lưỡi kia đã thừa dịp luồn vào trong miệng cô.

Vào giờ phút này, cho dù Diệp Sơ có bình tĩnh lại thì đầu óc của cô cũng trống rỗng, cô không kịp suy nghĩ nhiều, liền cắn xuống.

Mãi về sau, có người hỏi Vệ Bắc có cảm giác gì về nụ hôn đầu, cậu lúc nào cũng cau mày nói ra mấy từ vàng ngọc: “Đẫm máu.”

Đúng vậy, đây tuyệt đối là từ chính xác nhất để miêu tả cảm giác lúc đó.

Vệ Bắc khẽ rên một tiếng, sau đó buông tay ra. Cậu lui về phía sau mấy bước rồi đứng vững, sắc mặt không tốt lắm, khóe miệng của cậu còn tràn ra một tia máu.

Diệp Sơ cũng không khá hơn. Cô dựa lưng vào tường thở dốc, giương đôi mắt cảnh giác nhìn chằm chằm người trước mặt, chỉ sợ cậu ta sẽ xông đến.

Hai người nhìn nhau một lúc lâu. Không gian xung quanh im lặng đến nỗi ngay cả tiếng kim rơi đều có thể nghe thấy. Thời gian như ngừng trôi.

Đột nhiên Vệ Bắc nhổ nước bọt lẫn một ít máu, sau đó cậu chậm rãi tiến đến từng bước.

Cậu quay lưng về phía bóng đèn, khuôn mặt chìm trong bóng tối làm người ta không thể thấy rõ vẻ mặt, đi đến chỗ cô. Diệp Sơ sợ không dám lên tiếng, ngay lúc cấp bách này, trong hành lang bên cạnh chợt vang lên tiếng bước chân, sau đó đèn hành lang cũng sáng lên.

Hai người đều sững sờ, Diệp Sơ nhìn ra chỗ có ánh sáng, thấy người đi trong hành lang là dì Lý dưới tầng. Dì Lý hiển nhiên là nhận ra cô, còn cười híp mắt hỏi thăm cô: “Tiểu Diệp, sao về nhà muộn thế?”

Diệp Sơ còn chưa lấy lại tinh thần từ chuyện vừa nãy, chỉ vâng một tiếng, chờ đến lúc cô nhớ đến chuyện về nhà, Vệ Bắc vừa mới đứng ở bên cạnh cô đã không thấy bóng dáng, chỉ còn lại ánh sáng lờ mờ của đèn đường.

Tối hôm đó, Lưu Mỹ Lệ phát hiện con gái có điều gì không ổn. Cô rất ít cơm, rồi lúc rửa bát còn ngây người, không cẩn thận làm vỡ nên bị đứt tay.

Khiến bà sợ hãi, vội vàng chạy đi tìm thuốc, chỉ lo con gái bảo bối đổ bệnh.

Diệp Kiến Quốc nhàn nhã xem ti vi bên cạnh, còn không quên châm chọc vài câu: “Lớn như thế rồi làm sao có thể bị ốm chứ? Nhất định là bà bắt con học nhiều quá! Ngày cuối tuần đẹp đẽ thế này mà con bé lại phải đến cái lớp học toán gì gì đó! Thành tích học tập làm gì đến nỗi nào mà phải thế…..”

Lưu Mỹ Lệ ban đầu rất muốn cãi nhau với chồng nhưng khi bà suy nghĩ cẩn thận một chút thì lại cảm thấy những lời này rất có lý. Hiện tại trong tin thời sự đều tuyên truyền “Tăng chất lượng giáo dục”, “Giảm dạy thêm học thêm” còn gì? Con gái tài giỏi, thành tích tốt thì được cái gì, sống như vậy rất mệt mỏi, thực sự không có ý nghĩa.

Vừa nghĩ như vậy, Lưu Mỹ Lệ quyết định về sau sẽ không bắt con đến các lớp học thêm nữa.

Thế nên Diệp Sơ không phải đến nhà thầy Tiền để học nữa, Vệ Bắc cũng như vậy.

Đáng thương cho thầy giáo Tiền, bỗng chốc mất đi hai mỏ vàng, trong lòng ông cực kỳ buồn bực, cũng buồn bực như ông còn có một cô giáo dạy lớp 10/3 nữa.

Bởi vì cô phát hiện tính tình cậu học trò hư hỏng nhất lớp đã trở lại như trước kia: Đi học không nghe giảng, bài tập cũng không nộp, còn thường xuyên gây sự, hại cô mỗi tuần đều nhận được đủ mọi lời phàn nàn của các phụ huynh học sinh khác.

Không biết phải làm sao cô đành phải kể khổ với các đồng nghiệp: “Chị Trịnh à em thật hâm mộ chị nhé, trong lớp đều là học sinh giỏi! Lớp chúng em còn có mấy học sinh hư, quả thật tụi nó muốn lấy cái mạng già của em, đặc biệt là cậu Vệ Bắc kia bla..bla…bla……”

Trịnh Chi Diễm một bên giảng bài cho học sinh, một bên gật đầu đồng ý, thật ra trong đầu đang suy nghĩ: Hư hỏng nhưng đẹp trai đến thế còn gì? Nếu quả thực không chấn chỉnh được thì cô đừng coi em ấy là học sinh nữa, cứ coi như là vật trưng bày là được!

Người nói vô tâm, người nghe hữu ý, mặc dù Trịnh Chi Diễm không đem những lời than phiền của đồng nghiệp nói ra ngoài nhưng khi đó có một học sinh đang làm bài tập trong phòng làm việc chú ý đến cuộc nói chuyện này.

Xét thấy bạn học này chỉ xuất hiện trong truyện có một lần đành phải để cô thiệt thòi gọi là Tiểu A đi.

Sau khi Tiểu A nghe hai cô giáo nói chuyện, cô chạy đến lớp học nói ngay với tiểu B ngồi cùng bàn: “Ê, tớ vừa mới ở văn phòng nghe thấy cô giáo lớp ba đang cùng cô Trịnh nói về bạn Vệ Bắc đấy!”

“Nói về cái gì nhỉ?”

“Còn có thể nói về cái gì? Tất nhiên là cậu ta bắt nạt bạn học, lại còn đánh nhau…..”

Ngay sau đó tiểu B tranh thủ thời gian nói chuyện với tiểu C: “Vệ Bắc lớp 10/3 kia lại đánh nhau!”

“Vì sao?”

“Vì…. Vì một nữ sinh!”

Thế là tiểu C lại truyền cho tiểu D: “Vệ Bắc lớp mười ba vì tranh bạn gái với người ta nên mới đánh nhau!”

……

Lời đồn cứ như thế được truyền đi, thời điểm Lâm Mậu Mậu nghe thấy tin đồn này, phiên bản cũ đã biến thành: Vệ Bắc thay lòng đổi dạ thích hoa khôi của lớp đã có người yêu, vì thế cậu đã ra tay đánh người ta quá nặng. Cuối cùng bị đưa đến chỗ cô giáo chủ nhiệm, cô ấy không chịu nổi phải kể lể than phiền với các thầy cô giáo khác.

Lâm Mậu mậu cũng không phải người dễ tính, cộng thêm ấn tượng cô đối với Vệ Bắc vốn không tốt. Vì vậy cô thêm mắm dặm muối nói lại với Diệp Sơ, sau khi nói xong cô còn an ủi Diệp Sơ: “Lớp trưởng, loại người như vậy mất cũng không sao, dáng dấp đẹp trai cũng không thể làm cơm ăn, tìm bạn trai quan trọng nhất vẫn là người dịu dàng ăn nói nhẹ nhàng.” Nói xong, cô quay về sau nháy mắt một cái.

Triệu Anh Tuấn không khỏi rùng mình.

Khóe miệng Diệp Sơ giật một cái: “Chúng tớ vốn không phải một đôi.”

“Ơ! Cậu ta không phải là bạn trai cậu sao?”

“Không phải.”

“Vậy cậu ta không phải thường xuyên đến tìm cậu…..”

“Lâu rồi tớ chưa gặp cậu ấy.”

Lời Diệp Sơ nói là thật, cô thực sự đã rất lâu không nhìn thấy Vệ Bắc, trước đây tên kia lúc nào cũng xuất hiện đột ngột rồi bám riết lấy cô, nhưng kể từ sự kiện kia về sau, cậu ta giống như biến mất vậy, thỉnh thoảng gặp ở trong trường học, hai người cũng làm như không nhìn thấy lướt qua nhau mà đi.

Có lẽ cậu ấy thật sự buông tay rồi nhỉ? Thế này cũng tốt, dù sao bị cậu ta quấn lấy như vậy cũng thật phiền phức.

Cô bé Diệp Sơ này sợ nhất là phiền phức.

Sau đó, đoạn đối thoại của Diệp Sơ và Lâm Mậu Mậu lại bị truyền ra ngoài, thế là mọi người lại loan truyền là lớp trưởng và cậu bạn hư hỏng lớp bên cạnh chia tay, người kia sao lại có thể đứng núi này trông núi nọ vứt bỏ Tao khang chi thê* được…..



Tóm lại, lời đồn đại đúng là luôn lan truyền không dứt.Trong lúc lời đồn đại đang sôi nổi, Diệp Sơ rốt cuộc sắp phải lên lớp.

“Lớp trưởng, cậu chọn ban xã hội hay là ban tự nhiên?” Lúc tan học, Lâm Mậu Mậu hỏi Diệp Sơ.

“Mẹ tớ bảo tớ chọn ban tự nhiên.” Diệp Sơ vừa thu dọn đồ đạc xung quanh vừa trả lời.

“Vậy ý cậu thì sao?”

“Ý của tớ?” Diệp Sơ suy nghĩ một lát: “Tớ nghe theo mẹ tớ.”

“Lớp trưởng, sao cậu có thể như thế?Cậu phải tự quyết định chứ!”

Mình tự quyết định sao? Diệp Sơ không phải là không muốn thế, nhưng mà ̣nghĩ lại thì cô lại cảm thấy bình thường, không bằng nghe theo cha mẹ. Vì vậy cô nói: “Nghe theo mẹ tớ cũng rất tốt.” Nói xong cô liền đeo cặp lên đi về.

Lâm Mậu Mậu vẫn chưa từ bỏ ý định, lật đật chạy theo cô, tiếp tục nói về đề tài vừa nãy. Hai người vừa đi vừa nói đã ra khỏi cổng trường, đột nhiên Lâm Mậu Mậu đứng lại, tay run run chỉ về phía sau lưng Diệp Sơ.

Ngay lúc đó có một cảm giác áp bách quen thuộc từ phía sau truyền đến, Diệp Sơ quay đầu lại, quả nhiên thấy người mặc quần áo đá bóng đứng ở sau lưng cô đúng là Vệ Bắc.

Rất lâu rồi hai người chưa nói chuyện, Diệp Sơ ngơ ngác, không biết nói cái gì.

Trái lại Vệ Bắc kia cũng không thấy không quen chút nào, mở miệng liền hỏi: “Diệp Siêu Nặng, cậu chọn ban chưa?”

“Còn ngẩn ra đấy làm gì, trả lời nhanh lên!” Vệ Bắc sốt ruột nói.

“À…. ban tự nhiên.”

Vệ Bắc híp mắt ra lệnh: “Chọn ban xã hội.”

Giọng điệu này làm cho người nghe thật khó chịu, Diệp Sơ nhíu mày: “Không thích.”

Tuy nói như vậy nhưng trải qua nhiều năm tiếp xúc với cậu ta, thì tên này chắc chắn sẽ không chịu để yên, cho nên cô vừa nói xong liền cảnh giác lui về sau một bước.

Đúng lúc đó, phía trước chợt có một giọng nữ gọi: “A Bắc, mau tới đây!”

“Biết rồi, chờ một lát!” Vệ Bắc nói với người phía sau một tiếng, quay đầu lại liếc nhìn Diệp Sơ, nhỏ giọng nói một câu: “Chọn ban xã hội đi, ban tự nhiên tôi không thi nổi.” Nói xong, không chờ Diệp Sơ mở miệng, cậu xoay người chạy đi.

Đứng cuối hành lang là một học sinh nữ tóc dài xinh đẹp.

Vệ Bắc chạy tới chỗ cô ấy, hai người đang nói chuyện gì đó. Diệp Sơ thấy trên khuôn mặt của cậu bất kể đối với ai cũng giống như người ta thiếu nợ cậu vậy mà giờ đây tự nhiên cười rất tươi như vật.

Không biết tại sao, trong lòng cô lại buồn bã.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ