settingsshare

Nam Quân Nữ Gả Chương 26



“Khụ...” Thừa dịp An Hòa đang còn ngây người trước đống bệnh án, Vu Xuyến lặng yên không tiếng động đi đến bên cạnh cô.

An Hòa lơ đãng nâng mắt, đúng lúc chống lại gương mặt dán đầy hai chữ ‘bát quái’ trên mặt ai kia.

“Á, nha đầu đáng chết...” An Hòa hai tay ôm ngực, miệng không nhịn được oán trách: “Cậu làm gì vậy! Rón ra rón rén, làm mình sợ bắn cả tim!”

“Rõ ràng cậu mới là người có tật giật mình...” Vu Xuyến mím môi nói: “Trọng sắc khinh bạn, trọng sắc khinh bạn... Phụ nữ, quả nhiên là loại sinh vật không đáng tin nhất.”

“Nói bừa cái gì vậy...” An Hòa liếc mắt nhìn Vu Xuyến một cái, nói: “Ngày nào cũng chỉ biết toét miệng cười nói, sao Lý Phong nhà cậu không trông chừng kỹ cậu chứ!”

“Này, sao có thể...” Vu Xuyến nhếch miệng nói: “Mình thân là vợ anh ấy! Muốn chỉnh mình! Anh ấy cũng không nỡ!”

“Chậc chậc chậc...” An Hòa không nhịn được lắc đầu cảm thán, nói: “Nhìn cái bộ dạng điên khùng của cậu đi!”

“So với cậu mình còn kém xa!” Vu Xuyến nhíu mày lại nói: “Mình nghe nói ngày hôm nay có người trình diễn vở 'bỏ nhà theo trai nhớ!?”

“Hả?” ' An Hòa nhíu mày.

“Nghe nói có liên quan đến phương tiện giao thông cực kỳ đặc sắc!?” Nói tới đây, Vu Xuyến không ngừng được mà cười trộm.

“Đến đây để cười nhạo mình đúng không?!” An Hòa buồn bực nói: “Cũng chỉ có anh ấy mới nghĩ ra cái chiêu tổn hại danh dự như vậy...”

“Ha ha ha...” Vu Xuyến bị chọc cười đến run rẩy cả người: “Mình nói này An Hòa, Hứa Úy nhà cậu chơi đùa cũng quá mức rồi... Mình đi một đường đến đây, nhìn thấy tất cả mọi người đều đang bàn luận sôi nổi chuyện hai người cưỡi ‘Tam Luân’ bỏ trốn đấy!”

“Chuyện này làm sao có thể gọi là bỏ trốn được...” An Hòa chun mũi có chút buồn bực nói: “Mình rõ ràng là công khai trình diễn mà!”

Vu Xuyến nghe vậy một đường nhếch miệng, buồn cười nói: “Có điều, cậu khoan hãy nói, chỉ riêng việc Hứa Úy có thể nghĩ ra phương thức này, đã nói lên anh ta cũng không phải người bình thường...”

“Là họ tên không bình thường hay là giới tính không bình thường?! Không phải chỉ là một cái mũi hai con mắt thôi sao... Mình không tin anh ấy có thể mọc ra hoa được nữa!” An Hòa khinh thường nói.

“Rất lãng mạn!!!” Vu Xuyến nói xong lại bày ra dáng vẻ khát khao hâm mộ: “Lý Phong nhà mình đánh chết anh ấy cũng không nghĩ ra nửa điểm như vậy...”

“Ôi ôi, hay quá nhỉ!” An Hòa liếc mắt nhìn Vu Xuyến: “Em gái à, đừng có sống trong phúc mà không biết hưởng... Còn nói cái gì mà Lý Phong thế này Lý Phong thế nọ, mình nói cho cậu biết, nếu không mau nắm chặt lấy kiểu gì cũng bị người phụ nữ khác đào góc tường đấy!”

Vu Xuyến vẫn còn muốn đáp trả lại An Hòa mấy câu thì trước cửa phòng bệnh đã truyền đến giọng nói quen thuộc của Lý Viêm.

“Bác sĩ An có ở đây không?”

“A...” An Hòa vội vàng dừng hết tất cả mọi việc trong tay, đứng bật dậy: “Đại đội trưởng, ngài tìm tôi?”

- -- ------ ------Đường phân cách bỏ trốn theo trai---- ------ -----

“Tình huống cụ thể ông cụ trong nhà đã trao đổi qua với tôi, cho nên, hôm nay tôi tới là muốn nghe ý kiến của cô một chút.” Lý Viêm nhìn về phía An Hòa mở miệng nói.

“Làm phiền đại đội trưởng ngài phải bận tâm rồi...” An Hòa có chút áy náy nói.

“Nói gì vậy... Đáng thương cho tấm lòng cha mẹ, nói cho cùng, chỗ này của chúng tôi quả thực cũng không thích hợp cho đàn bà con gái các người ở lâu dài. Nếu tôi cũng có một đứa con gái xuất sắc như bác sĩ An, khẳng định cũng sẽ bởi vì luyến tiếc và không nỡ mà làm giống như cha cô vậy... Cho nên, ý cô là...” Lý Viêm giương mắt nhìn về phía An Hòa.

“Tuy có chút tùy hứng... Nhưng mà đại đội trưởng... Tôi có thể xin ngài để tôi được ở lại đây cho đến khi quân diễn kết thúc không?”

Kết quả này thật sự nằm ngoài dự đoán của Lý Viêm, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt ông liền hiểu ra dụng ý của An Hòa.

Bây giờ đang là thời điểm trọng yếu của quân diễn, là thời khắc mấu chốt để Hứa Úy có thể đạt được cơ hội, cô ấy không muốn làm Hứa Úy phân tâm.

Quả là một cô gái thấu tình đạt lý.

Với phẩm chất này, tương lai chắc chắn cũng sẽ trở thành một vị quân tẩu xuất sắc đáng được mọi người kính trọng.

Không uổng công Hứa Úy đối với cô ‘nhất kiến chung tình’, mà An Hòa cũng là người đáng để cậu ta nỗ lực trả giá.

Cứ như vậy, đối với Lý Viêm mà nói, châm chước cũng là điều tất yếu.

Nhưng An Chính Thần đã mở miệng, cho dù có mặc kệ thân phận của bọn họ, dù dựa theo quân tình thì đối với lời thỉnh cầu của An Hòa, Lý Viêm cũng muốn cân nhắc thật kỹ.

Dường như nhận ra sự khó xử của ông, lúc này bỗng nhiên An Hòa lớn tiếng mở miệng lần nữa: “Đại đội trưởng, xin ngài yên tâm, phía bên cha mẹ tôi sẽ sắp xếp hợp lý.”

Đã nói đến thế này, nếu không đồng ý thì không chỉ thật có lỗi với lòng chân thành của An Hòa, cũng thật có lỗi với bản tính ngay thẳng của ông.

“Được.” Lý Viêm nhẹ nhàng thở dài nói: “Sau 5 ngày phải trở về đơn vị cũ.”

“Rõ!” An Hòa lưu loát hướng Lý Viêm chào một cái quân lễ tiêu chuẩn.



Thấy hay thì nhấn chia sẻ nha, cám ơn.

Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ