settingsshare

Nam Quân Nữ Gả Chương 21



Editor & beta: June_duahau

“Cho nên nói...” Âm thanh của An Hòa mang theo tiếng run rẩy nghẹn ngào, tầm mắt khẽ run chậm rãi đảo qua gương mặt anh tuấn của Hứa Úy nằm trên giường bệnh. “Sự thật ngày đó là...”

“Đúng vậy.” Lâm Tu than nhẹ một tiếng, vẻ mặt anh lúc này giống như xúc động khó mà diễn tả bằng lời: “Úy tử không muốn anh nói cho em biết... Đối với Tiểu Vũ tử, cậu ta cũng giống như em, ở trong thâm tâm đều cho rằng bản thân mình không thể trốn tránh trách nhiệm.”

Cho tới bây giờ đều ngỡ rằng mình mới là người phải chịu nỗi thống khổ nhất kia, nào biết năm năm qua Hứa Úy cũng cực khổ đấu tranh trong lòng như thế.

Sự ra đi của An Vũ trở thành một bóng đen trong cuộc sống sau này, ngờ đâu chỉ có một mình An Hòa cô?!

Sau khi nghe Lâm Tu kể rõ nguyên do hậu quả xảy ra khi An Vũ tham gia nhiệm vụ đột kích đặc biệt năm năm trước, vách tường thành mà An Hòa dựng lên trong tim suốt năm năm qua rốt cuộc sụp đổ ầm ầm.

Chuyện đã trôi qua lâu như vậy, rốt cuộc dưới loại tình cảnh thảm thiết này mà phơi bày chân tướng sự việc.

Nếu như cô biết để biết được sự thật ngày hôm nay phải đánh đổi bằng sinh mạng của Hứa Úy, cô tình nguyện bản thân cả đời này chưa từng mảy may nghe qua chuyện đó.

Nhìn ánh mắt An Hòa lại trở nên thất thần, Lâm Tu lặng yên rời khỏi phòng.

Ban đêm yên tĩnh, An Hòa lẳng lặng ngồi ở trước giường Hứa Úy.

Cái loại đau đớn sinh ly tử biệt này quá mức khắc cốt ly tâm, cô thực sự không có khả năng gánh thêm một lần nữa.

“Hứa Úy...” An Hòa nhẹ nhàng mở miệng, âm thanh trong veo vang lên trong bóng đêm phảng phất như tiếng nỉ non mềm mại: “Anh làm sao... Lại ngu ngốc như vậy hả?”

Chữ cuối cùng thốt ra khỏi miệng, cũng là lúc nước mắt tuôn rơi.

Không muốn chất vấn anh vì sao năm đó không nói ra chân tướng sự thật cho cô biết, không muốn chất vấn anh vì sao phải đợi đến năm năm sau dưới tình huống không thể không trùng hợp mới gặp lại nhau, không muốn chất vấn anh đêm đó vì sao không nói cho cô biết cái ôm đó là lời từ biệt trước khi đi, không muốn chất vấn anh vì sao lại để cô sau khi biết được sự thật chỉ có thể như lúc này lo lắng chờ đợi ở trước giường bệnh của anh...

Không muốn chất vấn anh tại sao khi cô ý thức được thứ quan trọng nhất trong sinh mệnh của mình là gì cũng là lúc anh gắt gao nhắm chặt hai mắt giống như vĩnh viễn ngủ say trên giường bệnh thế này.

Ánh mắt An Hòa lướt qua mắt anh, đảo qua chiếc mũi, rời xuống miệng anh, xâm nhập vào trái tim anh.

Nhiều thêm một cái liền đau thêm một phần.

Nhìn nhiều thêm một giây trái tim liền run rẩy thêm một phần.

Cái loại cảm giác sợ mất đi này bủa vây lấy An Hòa, cô theo bản năng bao bọc lấy bàn tay lạnh như băng của anh, trên khuôn mặt tuấn mỹ cũng đều tái nhợt vô cùng yếu ớt.

Anh không thể rời bỏ cô.

Cô cũng không thể mất anh.

Nước mắt ấm nóng, từng giọt từng giọt, mang theo lo lắng mang theo tiếng khóc nức nở cùng nhau lẳng lặng rơi xuống, đọng lại trên khuôn mặt đang ngủ say của Hứa Úy là cái nhìn mang tên lưu luyến bi thương.

“Hứa Úy, em chỉ muốn anh tỉnh lại.” Trước khi thân thể mất đi ý thức, tầm mắt An Hòa mông lung liếc nhìn gương mặt tái nhợt mà anh tuấn của người đàn ông đang nằm trên giường bệnh một cái cuối cùng.

- -- ------ ----------Đường phân cách lo lắng thương tâm---- ---------

Trong nháy mắt tỉnh lại, toàn thân đau đớn giống như thủy triều kéo đến.

Đập vào mắt là sắc trắng chủ đạo cùng hơi thở tràn ngập mùi thuốc sát trùng của bệnh viện.

Cảnh tượng trước khi hôn mê vẫn còn hiện ra ngay trước mắt, Hứa Úy khẽ cau mày, đầu căng trướng không suy nghĩ được gì nhưng những mảnh ký ức vụn nhỏ về nhiệm vụ vẫn hiện ra.

Bên tai dường như còn mơ hồ truyền đến tiếng súng nổ vang liên tục mấy ngày liền, âm thanh chém giết lẫn nhau, giọng nói của bản thân khi tuyên bố rút lui... Cùng với, như có như không tiếng gọi khe khẽ đã từng quen thuộc.

Hứa Úy chợt cúi đầu, tầm mắt rơi xuống bóng hình mỏng manh đang nhắm chặt hai mắt, nằm sấp bên người mình mà ngủ.

Đôi mắt đen láy hơi xao động, như có cái gì mềm mại quét qua trái tim anh. Ánh mắt Hứa Úy ngưng lại, ôn nhu mà tinh tế dán lên.

Gò má xinh đẹp hơi bị tái đi, mí mắt cũng không trụ được mà run rẩy.

Nhìn ra được, mặc dù đang ngủ, nhưng tâm tình lúc này của An Hòa cũng không yên.

Trong lòng Hứa Úy bỗng nhiên dâng lên một trận thương tiếc thật sâu.

Loại cảm giác này, so với miệng vết thương trên thân thể anh còn đau hơn nhiều.

Quầng mắt An Hòa đã trở nên thâm đen, cái cằm vốn đã nhỏ gọn giờ phút này lại gầy yếu đến mức Hứa Úy chỉ nhìn một cái liền không nhịn được mà thở dài.

Anh cự kỳ cẩn thận hít vào, như là sợ quấy nhiễu đến giấc ngủ của cô. Hứa Úy lặng yên ngắm nhìn người con gái khiến anh mong nhớ suốt năm năm qua, sau khi phục hồi lại tinh thần, ngón tay to thon dài của anh đã run rẩy xoa xoa mái tóc đen của cô.

Cô đang ở bên cạnh anh.

Cảm giác như thế rất chân thật mà sâu sắc.

Lồng ngực Hứa Úy bỗng bị cảm giác ấm áp đó lấp đầy.

Chỉ nhìn cô như thế này, khiến cho sinh mệnh của chính anh như được tỏa sáng không gì sánh bằng.

Mới vừa rồi còn chìm đắm trong giấc mộng bỗng nhiên cả người căng thẳng, lập tức cúi đầu từ trong cổ họng phát ra tiếng kêu khàn khàn vừa nghẹn ngào lại bất an.

“Hứa Úy...”

Âm thanh mềm mại, hai chữ rõ ràng cứ như thế truyền đến tai Hứa Úy.

“Ừ...” Anh dịu dàng mà cưng chiều nhìn xuống cô, cúi đầu nói: “Anh ở đây.”

Thấy hay thì nhấn chia sẻ nha, cám ơn.

Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ