settingsshare

[NaLu] Bản Giao Kèo Của Quỷ Điều ước #12: Anh về nhà

Một buổi sáng cuối năm đầy tuyết trắng.

- Hắt xì... - Lucy hắt hơi. - Trời hôm nay có vẻ lạnh quá cha nhỉ?

- Thì đang là mùa đông mà. - Cha Jude cười. - Nhưng con cũng bướng lắm, ta đã bảo mặc kệ thằng đần đó mà ngủ cho đã giấc đi rồi, thế mà vẫn dậy sớm rồi làm bữa sáng cho nó nữa.

- Nếu con không làm, anh ấy sẽ nhịn đói mất. - Lucy cười, tay gắp thức ăn vào đĩa. Natsu là một thánh ăn uống, nhưng lại rất lười làm nên Lucy toàn phải chăm sóc chu đáo như thế thôi.

Cha Jude gấp quyển sách lại nhìn Lucy. Cô con gái của ông đang cười hạnh phúc, thật ngạc nhiên.

- Ta vẫn chưa chấp nhận thằng đó đâu đấy. - Cha Jude xoa đầu Lucy.

- Rồi cha sẽ phải suy nghĩ lại thôi. - Lucy cười tươi, cô bê đĩa thức ăn lên.

Cùng lúc đó Natsu bước ra, anh vừa đi vừa ngáp rồi kêu buồn ngủ. Nhưng bộ quần áo anh mặc lại sang trọng nghiêm túc hơn hẳn thường ngày, không biết là có việc gì đây?

- Anh Natsu, anh ra đúng lúc lắm. Anh vào ăn đi. - Lucy đang đi thì đứng lại nói với Natsu.

- Mi biến mau, mi không có đủ tư cách để ăn đồ Lucy nấu. - Cha Jude cằn nhằn

- À... Hôm nay anh sẽ không ăn đâu. - Natsu phớt lờ sự hiện diện của Cha, rồi anh trả lời Lucy như vậy.

- Hả? - Cả Cha Jude và Lucy đều trố mắt lên. - Tại sao?

- Anh được gọi về nhà. - Natsu trả lời

Choang!

Đĩa thức ăn trên tay Lucy rơi xuống đất vỡ tan, thức ăn trong đĩa thì bắn ra tung toé.

- Tại sao? Anh ghét em rồi à? Em đã làm gì sai sao? - Lucy rưng rưng.

- Anh là bạn trai em mà, sao ghét em được? Mà em cũng đâu có làm gì sai. - Natsu thản nhiên trả lời.

- Thế tại sao anh lại bỏ em mà về nhà chứ? Tại sao? - Lucy nhảy lên ôm lấy Natsu. Mà Natsu vốn cao hơn cô nhiều nên khi vòng tay qua cổ anh được thì chân Lucy cũng không chạm đất.

- Hôm nay là ngày tổng kết cuối năm, anh về báo cáo quá trình làm việc của năm thôi. - Natsu ôm lấy Lucy một lúc lâu rồi thả cô đứng xuống đất. - Khi nào về anh sẽ mua quà cho, thế nhé.

- Anh có ăn tối không? - Lucy vội hỏi.

- Em biết rồi còn gì. - Natsu mỉm cười.

- Vâng! Em sẽ làm những món thật ngon. - Thấy nụ cười hiếm hỏi trên mặt Natsu khiến Lucy ngay lập tức có động lực làm việc.

- Tạm biệt em. - Natsu nói. Rồi anh biến mất.

Nhưng rồi Natsu lại xuất hiện lại tại nhà, anh kéo Lucy đến gần mình rồi hôn lên má cô.

- Giao thừa cùng đi chơi nhé. - Natsu nói khẽ vào tai Lucy, rồi sau đó thì biến mất hoàn toàn.

Cha Jude đứng gần đấy chứng kiến tất cả mọi chuyện. Ông là người biết rõ nhất sự thay đổi của Natsu, tất nhiên vẫn ở sau Lucy. Nhưng từ góc nhìn khách quan, ông nhận ra Natsu đang thay đổi rất nhiều. Anh không còn cáu gắt hay lạnh nhạt với Lucy nữa, mà thay vào đó là sự quan tâm dịu dàng. Natsu cũng không thấy nói tục như lúc mới đến nữa, có lẽ vì sợ đầu độc Lucy đây. Ngoài ra, anh còn biết chăm lo cho lũ trẻ ở cô nhi viện, một công việc đáng ghê tởm nếu bản thân là ác quỷ. Tóm lại, bản tính của Natsu đang dần trở nên tốt đẹp. Nhưng còn một điều làm Cha Jude phải lo lắng.

Natsu vẫn là một ác quỷ, biết thế nào được những chuyện sẽ xảy ra sau này.

******

Tại địa ngục, cổng không gian hiện lên con số 3 bằng những vật chất tối.

- 3 cơ à? Hôm nay có nhiều người đến thế? - Lisanna ngạc nhiên.

- Chắc do hôm nay là ngày 31 tháng 12 nên vội vã về đấy mà. - Elfman, người gác cổng cùng Lisanna lên tiếng. - Chẳng đàn ông chút nào.

3 tên ác quỷ dần dần hiện ra sau màn sương vật chất tối. Loki, Black Mamba và Natsu.

- Demoner F1868? - Lisanna ngạc nhiên.

- Bây giờ tớ là Natsu Dragneel nhé! - Natsu đưa tay lên chào Lisanna.

- Cậu có chủ nhân rồi á? - Lisanna ngạc nhiên hơn nữa.

- Đúng đấy, cô bé trẻ măng mới 16 tuổi. Rất xinh, rất ngoan, tuổi còn nhỏ nhưng đã ra dáng thiếu nữ rồi. - Loki chen miệng vào nói.

- Lại còn đang hẹn hò với cậu ấm này đây. - Black Mamba chỉ trỏ về phía Natsu, tham gia góp vui cùng Loki.

- Hả? - Lisanna há hốc, mắt trợn lên. Có vẻ như cô ấy đang sốc.

- M* kiếp cái bọn mồm l. Răng cá mập này! - Natsu xông đến đánh úp hai kẻ nhiều chuyện.

- Chuyện đó là thật à Demo... Natsu? - Lisanna hỏi. Cô vẫn không tin lắm.

- Ừ đúng thế. - Natsu mỉm cười, một nụ cười hạnh phúc.

- Chuyện đó thú vị ghê... Vậy sau khi tổng kết công việc xong, chúng ta đi ăn và cậu sẽ kể tớ nghe tất cả nhé? - Lisanna nghiêng đầu mỉm cười.

- À... Ừ. Nếu cậu muốn. - Natsu trả lời.

Lisanna rất tinh tế và nhạy cả m, cô đã nhận ra sự bất thường trong câu trả lời của Natsu. Ngày trước, khi cô muốn cái gì đó anh đều vui vẻ gật đầu và làm ngay, nhưng ngay lúc nãy thôi, câu trả lời “Nếu cậu muốn” từ miệng anh chẳng khác gì nghĩa vụ cả.

******

- Vậy bắt đầu nhé, cô bé đó tên là gì? - Lisanna tì hai tay lên bàn, hai bàn tay chống cằm nhìn thẳng vào Natsu để hỏi.

- Lucy Heartfillia, tên đẹp nhỉ. - Natsu cười. - Cho cậu xem hình này.

Natsu mở thư viện ảnh rồi đưa Lisanna xem.

Lisanna cầm lấy điện thoại của Natsu, xem tất cả các ảnh có trong đó và cái ảnh cuối cùng cô thấy khiên tim cô thắt lại.

Trong ảnh là Natsu đang hôn lên má Lucy, có lẽ là bất ngờ vì nhìn mặt Lucy đang rất biểu cảm.

- Cô bé xinh thật, cậu và Lucy rất đẹp đôi đấy. Làm khiến tớ ghen tị mất rồi. - Lisanna mỉm cười gượng gạo.

- Cậu xinh thế này mà không ai theo đuổi sao? - Natsu hỏi.

- Tớ yêu một người, ngay từ cái giây phút người đó xuất hiện tại địa ngục. - Lisanna nói. - Tiếc là anh ấy đã yêu người khác trước khi tớ bày tỏ với anh ấy.

- Tớ... Rất tiếc. - Natsu bối rối. Lại lỡ mồm nói vớ vẩn rồi, ngu ngốc quá.

- Không sao đâu. - Lisanna cười. - Qua lâu rồi mà. Bây giờ điều làm tớ quan tâm là cô bé người thường kia đã thay đổi cậu như thế nào?

Natsu liền kể ngay lập tức. Anh kể rất nhiều, từ cái lần họ gặp nhau cho đến tận sáng nay. Lời kể nào cũng đầy ắp những hạnh phúc đang ẩn chứa, ánh mắt thì ấm áp, và nụ cười của anh đã không còn giả tạo như những gì cô nhớ. Cô gái đó tốt đến vậy cơ à?

- Cậu xem ra rất yêu cô bé đó nhỉ? - Lisanna nhận xét.

- Em ấy là người mà tớ rất trân trọng và muốn bảo vệ. - Natsu gật đầu như để khẳng định.

- Ừ, tớ hiểu rồi. - Lisanna cười buồn. Cô thở hắt ra.

- Cậu sao vậy? - Natsu o lắng.

- Không sao đâu, chỉ là đồ ăn thì đắt mà chẳng ngon gì cả. - Lisanna nhăn mặt.

- Đúng đấy, so với những món đơn giản mà Lucy làm thì còn thua xa. - Natsu gật gù.

Tim Lisanna lại thắt vào. Lại là Lucy nữa...

“Gruuuuu aaaaaaa woooooo...” Tiếng chuông điện thoại của Natsu vang lên.

- Gọi gì anh? - Natsu bắt máy.

Đầu dây bên kia là tiếng chửi rủa của Cha Jude, tiếng than thở của Loki và giọng lo lắng của Black Mamba. Cả ba cùng nói nên anh không nghe được nhiều lắm, nhưng có một câu rất ý nghĩ đã khái quát tình hình: “Lucy bị sốt cao”.

- Sao vậy? - Lisanna thắc mắc khi thấy vẻ đờ đẫn của Natsu.

- Lucy bị ốm rồi. - Natsu cất điện thoại rồi vụt dậy. - Xin lỗi cậu, nhưng tớ...

- Cứ đi đi. - Lisanna mỉm cười, cô lấy điện thoại mình ra mở phần ghi âm. - “Em ấy là người mà tớ rất trân trọng và muốn bảo vệ”.

- Á! - Natsu giật mình. - Tớ sẽ xử lí cậu sau.

Rồi Natsu biến mất khỏi nhà hàng.

- Haizz~~. - Lisanna ngồi lại một mình tại bàn ăn, tay gẩy gẩy mấy sợi mỳ.

- Sao em không nói cho cậu ta biết tình cảm của mình? - Một chàng trai có một hình nhân giấy trên mặt tiến đến ngồi đối diện với Lucy.

- Cậu ấy yêu người khác rồi, nếu tôi nói ra khác nào tự cắt đứt quan hẹ của chúng tôi chứ? - Lisanna mỉm cười. - Với lại... Được thấy cậu ấy hạnh phúc thì tôi cũng vui rồi.

Bốp!

- Tôi là ác quỷ nhưng vẫn thấy đau đấy. - Lisanna cằn nhằn xoa chỗ đầu vừa bị tên kia đập vào.

- Ác quỷ cũng có cảm xúc giống con người thôi. -Anh ta nói. - Em không nên dối lòng nữa, chẳng phải em muốn khóc lắm sao? Khi buồn không nên gượng cười đâu Lisanna à, em cứ việc khóc đi, khóc cho thoả đi, để nỗi buồn ấy vơi dần theo dòng nước mắt. Và sau đó, em sẽ cảm thấy khá hơn thôi.

- Hic... - Lisanna nức nở. - Tôi muốn ở bên cậu ấy lắm, rất muốn!

- Anh biết. - Anh ta mỉm cười, tay rút khăn lau nước mắt cho Lisanna.

- Bixlow này. - Lisanna lên tiếng.

- Gì vậy thưa tiểu thư? - Anh ta trả lời.

- Khi nói những câu hoa mỹ và tỏ ra ga lăng để lấy lòng tôi, anh nên tháo ngay cái giấy hình người trên mặt anh ra đi. - Lisanna nói.

- Nhưng nhờ nó mà anh mới được gặp em mà. - Bixow tháo cái giấy dán trên mặt ra, giả vờ phụng phịu.

- Đồ điên. - Lisanna khẽ cười.

******

Natsu ngồi bên giường Lucy, tay vuốt mấy lọn tóc của cô.

Lucy từ từ mở mắt.

- Anh về rồi... Em xin lỗi vì vẫn chưa làm bữa tối xong. - Lucy cố cười.

- Nằm im đấy đi. Những lúc thế này em không cần lo cho anh đâu. - Natsu vuốt má Lucy, dịu dàng nói.

- Vâng. - Lucy cười. - Khi nào khoẻ lại, em sẽ đãi anh... Tất cả những gì anh thích. - Lucy trả lời.

- Có em là được rồi. - Natsu tinh nghịch. - Em ngủ đi, anh sẽ ở đây cho đến lúc em thức dậy.

- Anh hứa nhé? - Lucy vui mừng.

- Hứa. - Natsu cười với Lucy.

Ngay sau đó thì Lucy chìm vào giấc ngủ sâu. Lần sốt này hẳn là nặng lắm.

- Mau khỏi bệnh nhé. - Natsu hôn lên trán Lucy, một tia điện xanh phát ra khi môi anh chạm vào vầng trán nóng của Lucy. Anh niệm phép phục hồi lên Lucy rồi, cô sẽ khỏi bệnh nhanh thôi.

.

.

.

Sáng hôm sau, Lucy tỉnh dậy. Cô vẫn cảm thấy rất mệt. Nhưng rồi cô lại cảm thấy khá hơn rất nhiều. Nhìn sang phải Lucy đi, Natsu nằm say sưa ngủ bên cạnh, anh còn nắm tay cô thật chặt nữa.

Lucy chẳng buồn dậy nữa, cô lại chui vào trong chăn, và ôm lấy Natsu ngủ tiếp.

=> Không liên quan nhưng mình có cái clip này: V Các bạn ai rảnh inb mình rồi mình cho xem: V Nghiêm cấm không nên giữ cái gì trong miệng không nghẹn/sặc đấy =) ) ) )
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ