settingsshare

[NaLu] Bản Giao Kèo Của Quỷ Điều ước #10: Tuổi thọ của em

Một ngày đầu hè, sau hội chợ xuân vài tháng...

- Này, Lucy. - Natsu nằm trên sofa đọc báo chợt gọi. Anh vẫn chưa nói với Lucy từ lần đó, toàn quên thôi. Chắc anh già mất rồi.

- Dạ? - Lucy đáp.

- Cái chuyện anh nói anh là người yêu em... - Natsu ngập ngừng.

- Ồ, tất nhiên là em biết chứ. Anh chỉ nói thế để bảo vệ em thôi mà. - Lucy cười với Natsu, nhưng khi quay mặt đi thì lại là vẻ buồn buồn thường thấy ở cô mỗi khi ở bên cạnh Natsu.

Natsu khẽ thở dài. Đúng là anh nói thế để bảo vệ Lucy thật, nhưng mà cái cảm giác này cứ khó chịu thế nào ấy. Nhưng không suy nghĩ nhiều nữa, cái anh cần làm bây giờ là tính lại tuổi thọ của Lucy, anh không tin là Lucy mất nhiều tuổi thọ đến vậy. Lucy có ước ao nhiều nhặn gì đâu cơ chứ?

Lần đầu tiên, Lucy ước được gặp người quan trọng của đời mình. Và thế quái nào gã quan trọng đấy không xuất hiện khiến anh phải gánh team thay. Lần đó Lucy mất đi bảy năm tuổi thọ.

Tiếp theo, Lucy ước được làm bạn gái Natsu. Một điều ước ngốc nghếch, anh cho là vậy. Lần đó Lucy mất 8 năm.

Rồi cô lại ước để bọn Loki và Black Mamba về lại địa ngục. Đây thì lại là một điều ước lãng phí. Lucy mất 3 năm vì nó.

Sau đó, khi bà dì ghẻ của Lucy chết vì tai nạn, Lucy đã ước để Natsu hồi sinh bà ta. Lần này mất 6 năm.

Tổng ra là 24 năm, có nghĩa là số tuổi còn lại của Lucy là 83 tuổi. Thế 19 năm tuổi thọ kia biến đi đâu cơ chứ?

À nhớ rồi, trước khi hồi sinh bà già kia, Lucy cũng từng ước để Natsu hồi sinh một ông già. Ông này bị đau tim, suýt nữa về với đất thì được Natsu cứu. Lần đó Lucy mất 10 năm tuổi thọ. Tuy cùng là hồi sinh nhưng số tuổi thọ của Lucy mất đi lại có sự chênh lệch. Sở dĩ là do tai nạn của bà dì ghẻ là do anh tạo nên, nên phần tuổi thọ cũng ít hơn. Còn về ông già kia, đau tim là bệnh, bệnh không phải do ác quỷ gây nên, thế nên phần tuổi thọ sẽ mất đi nhiều hơn.

Vậy còn 9 năm tuổi thọ còn lại thì sao nhỉ? Chết rồi, anh còn chẳng nhớ được gì. Tai hại thật.

Trong lúc suy nghĩ, Natsu ngủ quên. Và anh đã có một giấc mơ khi đang ngủ...

Natsu nói anh không nhớ sinh nhật của mình là vào khi nào, anh chỉ nhớ mình được sinh ra vào mùa hè thôi.

- Thì ra đó là lí do anh lấy tên Natsu. Vì Natsu trong tiếng Nhật Bản nghĩa là mùa hè mà. - Lucy cười.

- Không ngờ em cũng biết đấy. Giỏi lắm! - Natsu xoa đầu khen ngợi Lucy.

- Này, đừng xoa đầu em thế! - Lucy nhăn nhó.

- Cứ làm đấy. - Natsu tỉnh bơ tiếp tục xoa đầu Lucy, mặc kệ Lucy phản ứng quyết liệt. Cho đến khi đầu tóc Lucy rối bù lên và cô bắt đầu rơi vào trạng thái trầm mặc thì Natsu mới ngừng xoa đầu. Sau đó, Natsu lấy lược chải lại tóc cho Lucy rồi vấn cao lên.

- Anh làm còn đẹp hơn em tự làm đấy. - Natsu ngắm nhìn thành quả của mình rồi đưa ra kết luận.

Lucy đưa tay lên sờ vào tóc mình...

- Ôi Chúa ơi, anh đúng là đồ ngốc! Rối hơn trước rồi đây này! - Lucy hậm hực quát tháo

Natsu vẫn ngồi đó, mặt quay đi hướng khác và huýt sáo theo giai điệu của “Give Your Heart A Break”. Trong khi đó, Lucy phải tháo tóc ra, chải lại gọn gàng, tuy giận Natsu lắm nhưng khi nghe thấy Natsu huýt sáo, Lucy cũng khe khẽ cất tiếng hát theo.

"Don't wanna break your heart

Wanna give your heart a break

I know you ‘re scrared it’ s wrong

Like you might make a mistake~~"

Cả hai người ngồi bên hiên nhà, hoà âm phối khí thể hiện ca khúc rất xuất sắc. Natsu không ngờ Lucy có thể hát hay đến như vậy.

- À phải rồi, Natsu. Sắp đến sinh nhật của em rồi đấy. - Lucy rạng rỡ.

- Muốn tặng cái gì đây? - Natsu hỏi.

- Trước hôm sinh nhật em sẽ cho anh biết, còn bây giờ đứng dậy nào, ta cần đi chợ thôi. - Lucy nói.

~

Lucy và Natsu tung tăng ra chợ. Cô mua rất nhiều thứ, từ rau củ quả đến thịt rồi cả bánh kẹo nước ngọt. Nói chung là hôm nay Lucy thấy cái gì ngon mắt là quẳng hết vào trong giỏ.

Đúng là con gái, Natsu nghĩ thầm.

Tuy đi chợ vui vẻ là vậy, nhưng khi đi chợ về, Lucy đã gặp một biến cố. Đồ cô và Natsu mua, thêm cả cái ví tiền đã bị cướp trắng trợn trên đường đi về. Tên đó đi xe motor nên phóng rất nhanh, Natsu không tài nào đuổi kịp được. À có chứ, anh sẽ đuổi kịp nếu anh bay, tuy nhiên nếu làm thế thì sẽ khiến tên cướp bị shock nên anh không dám. Khổ nỗi là anh không thể tàng hình được nên thôi đành bỏ qua vậy.

- Tên chết dẫm kia! Trả lại cho ta đây! - Lucy hét to.

- Thôi bỏ đi Lucy. - Natsu an ủi.

- Không được! Em cố ý mua nhiều đồ như thế để tổ chức sinh nhật cho cả anh và em mà! - Mặt Lucy nhăn nhó như sắp khóc đến nơi.

Natsu giật mình. Sao không nói sớm cơ chứ.

- Em ước tên cướp đó quay lại trả đồ và tiền cho em. Sau đó hắn đến đồn cảnh sát thú tội luôn đi. - Lucy gào lên.

- Ơ này... Đừng có mà ước không suy nghĩ như thế chứ? - Natsu vội vã ngăn Lucy lại.

Nhưng không kịp nữa rồi. Đôi tay anh đã tự nhiên cử động. Xong rồi!

- Lucy! Em đại ngốc. - Natsu mắng cô. - Những điều như thế không cần ước! Nó rất lãng phí.

- Chẳng phải anh cần tuổi thọ em sao? - Lucy hồn nhiên.

Nó khiến Natsu cứng họng. Đúng là thế, đúng là anh cần tuổi thọ của Lucy, nhưng mà sau một năm ở bên cạnh Lucy, anh thấy chúng không còn cần thiết nữa.

- Bây giờ nó không quan trọng! - Natsu khẳng định.

- Anh nói thế nghĩa là sao? - Lucy có hơi ngạc nhiên.

Natsu định mở lời thì tiếng xe motor từ xa đang lao đến. Tên cướp lúc nãy đang quay lại.

Khi đến nơi, hắn đưa trả túi đồ cho Lucy, rối rít xin lỗi rồi nhảy lên xe phóng đi mất.

- Đi thôi nào! Ta còn phải chuẩn bị cho tiệc sinh nhật sắp tới nữa! - Lucy nhanh nhẹn kéo Natsu về, không hề biết anh đang rất rối bời.

**********

Natsu bất chợt mở mắt ra. Sao anh lại quên được cái chuyện quan trọng đó cơ chứ?

Đó chính là lí do mà tuổi thọ của Lucy chỉ còn 64 tuổi. Lucy đã lãng phí quá nhiều tuổi thọ chỉ để đổi lại những mong muốn thoáng qua. Bỗng nhiên, một phần nào đó trong Natsu muốn ngăn không cho Lucy ước thêm bất cứ điều ước gì nữa. Anh cần phải làm gì đó.

- Lucy? - Natsu quăng cái máy tính đi rồi đứng dậy.

- Dạ? - Lucy ngoan ngoãn.

- Đi quẩy thôi. - Natsu nói.

- Ơ... Vâng! - Lucy dừng may áo, lon ton chạy theo Natsu.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ