settingsshare

Mỹ Nữ Là Dã Thú Chương 7: Chương 7

“Anh ấy yêu mình, anh ấy không thương mình, anh ấy yêu mình, anh ấy không thương mình, anh ấy yêu mình, anh ấy không thương mình……”

Sáng thứ bảy, tại vườn hoa của viện mồ côi, bạn Lí Thi Mạn đầu đội mũ lưỡi trai, ngồi xổm trên bãi cỏ vặt cỏ dại, miệng thì lặp đi lặp lại mấy chữ ấy.

“Ngừng!” Phương Dung Chân từ văn phòng đi ra la lên, “chỗ cỏ dại đã nhổ hết rồi, đổi sang bên vườn hoa kia đi.”

“Tớ biết rồi.” Lí Thi Mạn giống như du hồn đứng lên, hướng đến chỗ vườn hoa nhỏ ở trước mặt. Bên trong vườn dù không có một cọng cỏ dại nào nữa, nhưng cô vẫn ngồi xuống, vừa vặt vừa lẩm bẩm, “Anh ấy yêu mình, anh ấy không thương mình, anh ấy yêu mình, anh ấy không thương mình, anh……” Cô cứ coi như mình đang nhổ cỏ thật vậy, đúng là ngốc.

Phương Dung Chân ở bên cạnh thay Thi Mạn hô lên, “anh ấy yêu cậu.”

Thi Mạn để rơi cọng cỏ dại trên tay, ngồi xuống chiếc ghế lạnh lạnh bên cạnh. Phương Dung Chân cũng ngồi xuống theo.

“Tại sao lại không có bộ dạng cao hứng gì hết thế, không phải vừa rồi đếm tới là anh ta yêu cậu sao?”

Lí Thi Mạn so đo với cái kết quả lúc trước. “Nhưng cái chỗ kia là anh ấy không thương tớ.”

Phương Dung được một trận cười, nhìn thấy cô bạn tốt mất hứng nhìn mình, cô lại ngừng cười, nhưng mà thật sự là đang cố nhịn. “Thật xin lỗi, tớ không phải là cố ý muốn cười chuyện của cậu.”

Một tuần trước, Thi Mạn đột nhiên xách hành lý tới nói tạm thời muốn ở nơi này, cùng Phương Dung Chân nằm chen chúc một giường, bởi vì cô đang bị thất tình. Trước kia Thi Mạn cũng thường ngủ lại ở viện mồ côi, chuyện này thì chẳng có gì, nhưng cái vế sau của câu nói kia thì làm cho Dung Chân khiếp sợ không thôi.

Thất tình?

Lúc trước không phải vẫn còn ngọt ngào, còn nói muốn đính hôn ư, sao giờ lại biến thành chia tay? Nghe xong lý do chia tay, Dung Chân không biết nên làm như thế nào, đành chỉ biết tận lực mà an ủi Thi Mạn.

Một người không biết yêu là gì, thậm chí nói chuyện về tình ái cũng không muốn cho dù làm trời long đất lở, một lòng hãm sâu xuống, bất quá việc này rất giống với những chuyện mà Thi Mạn sẽ làm, cá tính của cô ấy chính là như vậy, thẳng thắn, thật tình.

“Dung Chân, tớ có thể ở luôn lại viện mồ côi này được không?” Mặc dù ban ngày đi làm, nhưng tạm thời cô không muốn ban đêm lại về nhà kẻo lại bị cha truy vấn.

Cha cô hy vọng rằng hai người đừng vì mới khắc khẩu một chút hoặc bất đồng ý kiến một tẹo mà đã nói muốn chia tay.

Nếu việc giữa cô và Hạ Nhĩ Bình chỉ đơn thuần là sự khắc khẩu của đôi tình nhân thì còn có thể dễ dàng giải quyết tốt đẹp. Vấn đề là, chuyện của bọn họ lúc này cũng không phải là cãi nhau, thì biết giải quyết thế nào? Đành phải tạm thời ra đi trước đã.

Nhưng cha vẫn muốn chuyện của cô và Hạ Nhĩ Bình nhanh nhanh trở lại tốt đẹp, cho nên ông mới có thể phiền lòng cho cô đến viện mồ côi, nhắm mắt làm ngơ, như thế cô cũng có thể suy nghĩ kỹ càng một chút.

“Cậu vẫn nghĩ tới chuyện ở lại đây?” Phương Dung Chân kinh ngạc.

“Không thể sao?”

“Đương nhiên có thể, viện trưởng nói, cậu muốn ở bao lâu đều được.” Chẳng qua là nhiều hơn một bộ bát đũa, hơn nữa Thi Mạn buổi tối còn phụ đạo các em nhỏ học bài, giúp được không ít việc. “Chỉ là…… Tớ cảm thấy cậu cứ trốn tránh như vậy, liệu có được không?”

“Tớ không có trốn tránh, chỉ là có một việc còn nghĩ chưa được thông suốt.”

“Thi Mạn, tuy rằng tớ chưa từng gặp qua Hạ Nhĩ Bình, nhưng đó là dạng người cậu thích, nên tớ nghĩ anh ta nhất định rất xuất sắc. Cậu cũng nói anh ta có cá tính rất tự đại, phóng đãng, không phải sao? Người như vậy, tớ cảm thấy đó sẽ không phải là một kẻ âm hiểm đâu.”

Dung Chân đã công tác ở ngân hàng nhiều năm, mỗi ngày đều qua lại với nhiều khách hàng như vậy, các ngành các nghề, đủ loại kiểu người cô đều đã gặp qua, chính là cảm thấy Hạ Nhĩ Bình hẳn không phải người giỏi về tâm kế. Anh ta có thể thật sự bởi vì muốn kế thừa công ty mà quan hệ với Thi Mạn sao?

“Tớ cũng không biết.” Lí Thi Mạn có chút mờ mịt bất lực.

Thật ra ngay sau hôm sinh nhật của chị họ, một người bạn của Thi Mạn cũng tham gia bữa tiệc đó đã gọi điện cho cô, ngoài việc khen thích pháp (H: chính là mấy cú đá lộ hết “hàng” của chị ý ạ) của cô rất soái, rất đẹp (H: soái có nghĩa là đẹp trai tuấn tú), cũng nói cho cô biết rằng cô đã hiểu lầm Hạ Nhĩ Bình, bởi vì Hạ Nhĩ Bình lúc ấy nói anh ta muốn, ngoại trừ Bảo Lai, Long Hoa, còn có Thi Mạn, anh ấy nói rằng mình thật sự rung động đối với cô.

Cái kẻ tự đại kia có thể thật sự ở trước mặt mọi người mà nói rằng mình yêu cô sao?

Tâm tình của cô thật phức tạp, cao hứng vì anh có lẽ thật sự thích mình, nhưng là về phương diện khác lại rất để ý việc anh nói rằng anh quan hệ với cô là do có mục đích, như vậy cô nên tin tưởng rằng anh thật lòng yêu cô sao?

Nhớ tới những lần cô nhắc chuyện đính hôn, trên mặt anh chẳng những không có một chút vui mừng nào, còn nói là quá nhanh, anh không phải là không thích cô như cô thích anh sao? Liệu có thể nào anh chỉ đang diễn cho cha anh xem, chờ khi anh chính thức ngồi vào vị trí chủ tịch rồi, sẽ lập tức vứt bỏ cô?

Cô giơ tay cào đầu, càng nghĩ tâm càng phiền, suy nghĩ càng loạn.

“Thi Mạn, tớ cảm thấy là một đôi yêu nhau khi xảy ra vấn đề xích mích, thì hẳn là đôi bên cần ngồi xuống nói chuyện cẩn thận, nghe ý của đối phương một chút, trừ phi là cậu không còn muốn yêu anh ấy nữa.” Chỉ là, cứ xem Thi Mạn mấy ngày nay giống như là không có hồn nữa, còn bạt hết cả đám cỏ dại của viện mồ côi, thì cũng biết rằng cô vẫn rất yêu Hạ Nhĩ Bình.

Vẻ mặt Lí Thi Mạn có chút đăm chiêu. Cô ấy còn đang phải nghĩ, xem nên quyết định làm như thế nào.

Nước Mỹ · New York

Ở văn phòng tại tầng cao nhất của tập đoàn Đế Nhĩ, Hạ Nhĩ Bình vừa cùng trợ lý George trở về từ khách sạn, vẻ mặt hai người xem ra đều có chút mệt mỏi. (@Hàn Liễu: các bạn có thấy cái tên Đế Nhĩ quen không? Hắc hắc)

“Cuối cùng cũng giải quyết xong.” Hạ Nhĩ Bình đem hiệp ước vừa ký kết cùng thân vương Abi vứt lên trên bàn. Mười ngày trước, anh phải bay tới Newyork để tự mình xử lý chuyện của thân vương Abi cùng con của ông ta.

Năm ấy, vừa mới học xong ở Mỹ, vốn chỉ xuất phát từ sự thích thú nhất thời, anh đã dùng tiền kiếm được từ cổ phiếu để đầu tư, mua một câu lạc bộ kinh doanh cao cấp sắp đóng cửa. Anh và bạn bè từng vào câu lạc bộ đó chơi, cảm thấy dù là thiết bị cùng dịch vụ phục vụ gì cũng đều là phi thường cao cấp nhất, vốn dĩ việc kinh doanh không có gì sai cả, sở dĩ nó chống đỡ không nổi, thuần tuý là do khả năng kinh doanh của ông chủ có vấn đề.

Có lẽ anh thật sự có khả năng thiên phú trên phương diện kinh doanh buôn bán, nên chỉ cần hơi sửa lại sách lược kinh doanh, nâng cao mức tiêu chuẩn thành viên, nếu không phải kẻ siêu cấp giàu có thì không được tham gia, kết quả thật không thể tưởng được, nhóm đại phú hào cảm thấy rất thích thú. Cứ như vậy, câu lạc bộ cao cấp của anh từ một biến thành hai, sau đó thành mấy cái, cuối cùng anh thành lập tập đoàn Đế Nhĩ, đem nghiệp vụ mở rộng tới cả các quốc gia châu Âu.

Đến nay tập đoàn Đế Nhĩ có đến hơn hai mươi câu lạc bộ cao cấp cùng ba khách sạn. Quán bar N.T nổi tiếng ở Đài Loan cũng là sản nghiệp của Đế Nhĩ, tiêu chí phục vụ nhấn mạnh sự cao cấp cũng rất được hoan nghênh ở Đài Loan.

Năm kia anh bắt đầu chuyển sang đầu tư vào ngành công nghiệp gạch đá hóa chất, tuy rằng trước mắt chuyện được mất là ngang ngửa nhau (H: ý là khả năng thành công là 50-50, chưa nắm chắc được), nhưng trong tương lai chỉ cần giá dầu thế giới ổn định, thì lợi nhuận là vô cùng khả quan.

Năm đó khi đầu tư vào câu lạc bộ đầu tiên, bởi vì anh vẫn còn là sinh viên, nên khi đó anh giao phó cho trợ lý kiêm phát ngôn viên của mình là George đảm nhiệm vị trí chủ câu lạc bộ, còn anh lui về phía sau làm ông chủ đưa ra những quyết sách cuối cùng. Hai người hợp tác v ới nhau đến nay đã gần mười năm.

Kỳ thật mấy năm trước anh cũng đề nghị George có thể tự mở công ty rồi đứng ra làm ông chủ, dù sao anh ta hàng năm đã lĩnh không ít tiền lãi, coi như đã thuộc vào hàng trùm phú hào, hơn nữa đã trải qua nhiều kinh nghiệm phong phú, nhưng George đã trả lời một cách thần kỳ rằng anh ta không thích làm ông chủ, chỉ cần đi theo Nhĩ Bình kiếm tiền là đủ rồi.

Thân vương Abi hy vọng có được một lượng lớn cổ phần công ty gạch đá hoá chất của anh, nên cố tình ở phía sau cho con của ông ta bị thương tại câu lạc bộ. Hai sự kiện trùng hợp thật sự làm cho người ta không thể không hoài nghi là có quan hệ, dù sao thân vương Abi năm trước cũng đã từng gửi thiếp mời tới anh, nhưng anh đã cho George thay mình cự tuyệt, bởi vì anh không muốn bị bại lộ thân phận.

Nếu thân vương Abi trở thành cổ đông lớn nhất, như vậy nguồn cung dầu thô sẽ không hề thiếu, điều này đối với sự phát triển lâu dài của công ty là cái lợi lớn nhất. Vấn đề là thân vương Abi là lão hồ li, ông ta muốn mua được trên 30% cổ quyền công ty với giá thấp, anh lại không thể chấp nhận điều kiện hợp tác của ông ta, cho nên hai bên mãi giằng co.

Cứ như vậy, mười ngày trôi qua, sau nhiều lần họp thảo luận, cuối cùng song phương cũng có chung quan điểm. Anh chấp nhận hoan nghênh thân vương Abi đầu tư, để ông ta có thể có được 20% cổ quyền, trong tương lai, khi công ty đã đứng vững trên thị trường thì ông ta có thể có được 35% cổ quyền.

“Hôm nay cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi thoải mái rồi.” George nói xong, “Đúng rồi, chủ tịch, ngài hôm nay không có gọi điện thoại sao?” Mười ngày nay, ông chủ hễ rảnh là gọi điện thoại, chỉ là hình như chẳng có lần nào là thông máy, sau này anh ta mới biết là hình như ông chủ bị cô gái mình thích hiểu lầm.

“Không cần gọi, bởi vì ngày mai tôi sẽ trở về Đài Loan.” Anh đến nước Mỹ đã mười ngày, cũng là mười ngày gọi điện thoại, nhưng Lí Thi Mạn vẫn cứ tắt máy.

Nhớ tới chuyện xảy ra ở bữa tiệc sinh nhật của Lục Khả Nhân đêm đó, cho tới bây giờ, anh vẫn còn tức giận, mà cô lại dám tắt máy, không tiếp điện thoại của anh, khiến cho cơn tức giận trong lòng anh không có một ngày nào biến mất.

Vì sao cô lại cho rằng anh tiếp cận cô là do có mục đích, thậm chí cho rằng anh không yêu cô? Cho dù nghe xong lời đồn đại, nhưng bọn họ có thể nói là gần như mỗi ngày đều ở cùng một chỗ, cô hẳn phải biết anh thích cô nhiều như thế nào mới đúng, chẳng lẽ lần này cô không có tí tinh thần nào, là vì nguyên nhân kia sao?

Bởi vì không biết mà đoán lung tung, lại càng làm cho anh nóng nảy thấp thỏm. Chỉ sợ còn chưa thấy được cô thì tâm tình anh đều sẽ như thế này, lại còn thêm thân vương Abi cứ cố tình trì hoãn chuyện ký ước lâu như vậy nữa.

Ngẫm lại đêm đó cô ấy cũng thật hung hăng, đá anh tới mấy phát, phát nào cũng như muốn lấy mạng anh, hoàn toàn không lưu tình, làm cho anh phải thở hổn hển. Nhưng ngay lúc đó, cô cũng thật sự là cực kỳ xinh đẹp, dữ dội hoang dã mà sáng ngời mỹ lệ, tươi tắn tràn đầy sức sống. Anh vừa giận cô, nhưng lại vừa nhịn không được mà bị cô hấp dẫn sâu sắc, chỉ hận không thể ngay lúc ấy chộp lấy cô rồi hung hăng mà hôn.

Con thú nhỏ xinh đẹp hoang dã của anh (@Hàn Liễu: nói thật, mình muốn để nguyên cụm “tiểu dã thú” ở đây lắm>”<) hết lần này đến lần khác lại càng khiến anh thêm say đắm.

“Nói thật, tôi rất muốn nhìn xem cô gái nào lại có thể làm cho chủ tịch thích như vậy, ngay cả khi đang làm việc cũng cố bớt chút thời gian để gọi điện cho cô ấy.” Trong đó còn có vài lần ngài chủ tịch đang họp cũng trở nên thất thần nữa. “Cô ấy sẽ cùng ngài tới nước Mỹ sao?”

Đối mặt với vấn đề mà George hỏi, Hạ Nhĩ Bình không có trả lời.

Cô ấy sẽ cùng anh đến Mỹ sao? Anh không biết.

Bỏ lại cố hương thân quen cùng những tình cảm chân thành của người nhà để đến nước Mỹ sống hết đời, thật ra là một chuyện rất khó chịu. Chuyện này không giống như trước kia đến nước Mỹ du học, bởi về sau bọn họ có lẽ sẽ vĩnh viễn định cư ở nước Mỹ. Chỉ có điều nếu tình cờ lại quay về Đài Loan, cô ấy hẳn sẽ khó kiềm chế được nỗi lưu luyến người nhà và hết thảy mọi thứ ở quê hương ……

Thi Mạn tuy rằng có cá tính đơn thuần, nhưng lại rất thông minh. Có lẽ cô đã nhận thấy được có những điều anh còn đang che dấu, thậm chí khi cô nhắc tới chuyện đính hôn, anh đều không muốn nói đến, bởi vậy mới ý nghĩ cho rằng anh không hề thương cô. Chính tâm tư do dự của anh đã ảnh hưởng tới Thi Mạn.

Xem ra, đã đến lúc anh nên cùng cô nói chuyện thật rõ ràng.

Tuy rằng anh muốn ngay lập tức đi tìm Lí Thi Mạn, đem mọi chuyện ra nói rõ ràng, nhưng lúc Hạ Nhĩ Bình vừa trở lại Đài Loan, liền nghe tin cha anh lúc chiều bị ngất, hiện tại đang nằm trong bệnh viện, nên anh vừa buông hành lý xuống đã vội lái xe đi thẳng tới bệnh viện thăm cha.

Hơn tám giờ tối, anh bước vào phòng bệnh tư nhân, chỉ thấy có vị quản lý trong đó. Người quản lý nói hai vị phu nhân vừa mới rời đi, còn cô ấy cũng sẽ ra ngoài trước đứng chờ, nếu có việc anh có thể gọi cô vào.

Hạ Chính Đức nghe thấy tiếng quản lý nói chuyện cùng với ai đó, ông còn chưa ngủ hẳn nên liền mở mắt, thấy được người con thứ đang ở đây.

“Nhĩ Bình, con đã về rồi.” Ông ngồi dậy.

Hạ Nhĩ Bình định đi qua. “Cha, cha thế nào rồi?”

“Cha không sao, chiều nãy là bị Đạt Bình làm tức giận đến nhất thời không thở nổi, hiện tại cũng không có việc gì.” Hạ Chính Đức xoa xoa ngực. Đạt Bình chỉ biết hành động theo cảm tình đã bội ước với khách hàng, lại còn chối rằng mình huỷ bỏ hợp đồng là do lúc ấy hợp đồng đã hoàn thành xong cả rồi.

Khó trách được cha lại tức đến mức phải nằm viện. Chuyện cậu Tứ gây hoạ, anh đã biết được qua thư ký lúc còn ở bên kia, quả thật là làm cho người ta rất tức giận.

“Đúng rồi, sao con lại có thể cứ đột nhiên chạy tới nước Mỹ nhiều lần như vậy chứ?”

“Không có gì.”

“Còn nữa, cha nghe nói rằng con và Thi Mạn chia tay, chuyện này là như thế nào? Là thật sao?” Con đi nước Mỹ, ông cũng không có biện pháp tìm anh để chứng thực chuyện này.

Hạ Nhĩ Bình trầm mặt xuống. “Chia tay?”

“Là chính Thi Mạn cho bác Lí, nói rằng cô ấy muốn chia tay với con, không còn giữ mối quan hệ gì nữa.” Ông cũng là do nghe thấy ông Lí bên kia nói.

Cái người con gái này, anh phải bắt đến, để rồi xem anh sẽ xử phạt cô như thế nào. “Con và Thi Mạn không hề chia tay.”

“Như vậy là tốt rồi. Con biết không, làm người thừa kế tập đoàn thì người vợ của con phải xuất thân từ danh môn mới tốt. Con làm như vậy là rất đúng. Kẻ làm chuyện đại sự phải biết suy xét đúng mực, trăm ngàn lần đừng giống như Tuấn Bình, tuỳ tuỳ tiện tiện tìm một đứa con gái về, chưa gì đã đòi kết hôn.”

Lời nói của cha khiến Hạ Nhĩ Bình khẽ sững lại. Cha anh nghĩ rằng anh vì phải làm người thừa kế nên mới đi yêu Thi Mạn sao? Ngay cả cha cũng có ý nghĩ đó thì khó trách được cô ấy cũng nghĩ như thế.

Nhưng anh thật sự là không phải như vậy.

“Cha, con không phải vì muốn là người thừa kế tập đoàn gì đó nên mới có quan hệ với Thi Mạn.” Mà là anh hoàn toàn bị con thú hoang nhỏ xinh đẹp kia mê hoặc.

Hạ Chính Đức cũng không để ý tới cách nói của người con thứ. “Dù sao cha cũng muốn con cứ như vậy, hiểu được đạo lý đối nhân xử thế mới có tư cách làm người nối nghiệp của Hạ Chính Đức này.”

Hạ Nhĩ Bình hiểu rất rõ rằng cha anh không thèm để lời giải thích của anh vào tai, vẫn cho rằng anh yêu Thi Mạn là có mục đích. Điều cha anh muốn chính là quyền tối thượng của người cha, chứ nếu không cũng sẽ không cãi nhau với Tuấn Bình, cha con bất hoà tới mức muốn đoạn tuyệt quan hệ.

“Cha, con không thích hợp làm người nối nghiệp của cha đâu.”

“Vì sao?” Hạ Chính Đức kinh ngạc, “Chẳng lẽ con cũng như Tuấn Bình, có bạn gái khác nên mới chia tay với Thi Mạn sao?” Bằng không vì sao lại nói rằng mình không thích hợp làm người nối nghiệp?

Xem ra muốn thay đổi quan niệm của cha anh là rất khó, bởi nó đã trở thành thâm căn cố đế.

“Nhĩ Bình, cha vừa mới khen con hiểu biết đại thế, như thế nào mà bây giờ con lại đi học Tuấn Bình như thế chứ!” Hạ Chính Đức nghĩ rằng người con thứ hai này cũng giống như người con cả, yêu phải người con gái không có gia thế mất rồi. “Nếu con có người yêu khác, thì cũng đừng ngại mà cưới về làm vợ bé, dù sao con vẫn phải cưới Thi Mạn.” (H: xin ông, thời đại nào rồi??)

Đầu tiên là dẫu cho gia thế anh có tốt thế nào đi nữa, thì nếu anh mở miệng nói muốn cưới tiểu dã thú xinh đẹp kia về làm vợ lẽ, thì khẳng định là ngay lập tức sẽ bị cô ấy cắn cho mình đầy thương tích.

Anh đại khái có thể hiểu được cảm nhận của Tuấn Bình rồi. Đó là không thể nào làm cho người con gái mình yêu phải chịu bất công được, và có lẽ anh và cái tên Tuấn Bình kia cũng có ý nghĩ giống nhau, rằng suốt đời này bên mình sẽ chỉ có một người con gái mình thích mà thôi, chứ nhất định sẽ không có thêm vợ bé gì nữa.

“Cha, con sẽ đi Mỹ.”

“Cái gì?”

“Con thực sự muốn cuộc sống ở Mỹ. Từ khi con còn đi du học, con đã nghĩ về sau sẽ tới Mỹ sống.”

“Nước Mỹ có cái gì tốt chứ?” Hạ Chính Đức bỗng nhiên nhớ tới việc người con thứ này cứ đột nhiên lại chạy tới nước Mỹ. “Con lần này đi Mỹ là vì đã tính tới cuộc sống về sau ở đó, nên tới bên ấy sắp xếp các thứ sao? Vậy còn công việc của con thì sao? Con muốn vứt bỏ hết tất thảy ở bên này, kể cả công ty sao?” Năm đó vì muốn tương lai các con được ra nước ngoài học tập, nên mấy người vợ của ông đều sang Mỹ dưỡng thai, sau đó những đứa trẻ sinh ra đều được cấp thẻ xanh.

“Ở nước Mỹ bên kia con đã có công việc rồi.”

“Là cái dạng công việc gì? Chả lẽ so với làm ở tập đoàn Bảo Lai nó còn tốt hơn sao?” Hạ Chính Đức không ngờ rằng người con thứ lại không muốn làm người nối nghiệp của ông, khiến ông kinh ngạc mãi không thôi.

“Đó là những chuyện mà bản thân con muốn làm.” Còn về vấn đề có tốt hay không tốt, thì đó chỉ là chuyện thứ yếu mà thôi (H: đoạn này mình rất ngưỡng mộ anh Nhĩ Bình, dám nghĩ dám làm, dám sống vì lý tưởng của mình, tiền tài vật chất đối với anh cũng không là gì cả)

Hạ Chính Đức nhìn người con thứ. So với Tuấn Bình trầm ổn tự tin, thì Nhĩ Bình tự tin giống như hơn ở chỗ càn rỡ cùng bá đạo. Từ nhỏ người con thứ hai này cũng chưa từng làm cho người khác phải lo lắng vì mình, bởi vì nó luôn biết chính mình đang làm cái gì, muốn làm cái gì. Ngay từ rất sớm trước kia ông đã biết bản thân mình cũng không có khả năng không quản nổi nó.

Hiện tại nhìn thái độ của Nhĩ Bình, giống như chỉ chờ hiệu lệnh săn thú, đã muốn chuẩn bị xông ra bên ngoài. Ông nhìn ra được rằng anh thật sự không hề muốn tiếp nhận vị trí của ông. Tại sao trước đây ông không hề chú ý rằng con mình có ý nghĩ như vậy nhỉ?

“Cha, gọi Tuấn Bình trở về đi.”

“Làm sao có thể được!” Hạ Chính Đức kêu lên. “Hơn nữa, gọi nó trở về, thì cái thằng ấy sẽ trở về sao?”

“Nhưng cha hẳn là rất rõ ràng, anh ta quả thực thích hợp, hơn nữa có năng lực tiếp quản tập đoàn Bảo Lai.”

Ông không trả lời, xem ra là cũng có chung ý kiến với những gì người con thứ vừa nói. Nhưng ông làm sao có thể hạ cái mặt già nua này xuống mà đi gọi chính người con đã bị mình đuổi đi kia trở về đây?

Hạ Nhĩ Bình nhìn người cha vẫn đang trưng ra vẻ mặt cứng rắn kia. Có lẽ, anh nên đi tìm anh ta, thế này xem như anh thể hiện chút lòng hiếu thảo với cha anh vậy.

Ngồi trên ghế ở trong phòng, Hạ Tuấn Bình có chút đăm chiêu nghĩ tới việc lúc ban ngày Hạ Nhĩ Bình đã tìm đến mình. Anh nghĩ đến mức nhập thần, ngay cả khi Vu Tâm Lăng vợ anh mở cửa định vào phòng, anh cũng không hề phát hiện.

Lúc trước Đạt Bình cũng từng tìm đến anh, hy vọng anh có thể về công ty giúp cậu ta xử lý một sự tình, nhưng anh không đáp ứng, bởi vì anh đã muốn rời bỏ công ty, vừa lòng với cuộc sống “trạch nam” bây giờ (H: trạch nam, nghĩa là chàng trai chỉ ru rú ở nhà, không ra ngoài kiếm việc làm hả? =)) khái niệm này mới à nha)

Kết quả, anh không ngờ là cái tên Hạ Nhĩ Bình kia hôm nay lại tự mình tới nhà tìm anh, muốn anh quay trở lại công ty khắc phục hậu quả.

Giải quyết mấy cái loại chuyện này, Nhĩ Bình hoàn toàn có thể xử lý, bởi năng lực của cái tên gia hoả này có lẽ còn trên cả anh. Lần trước khi Đạt Bình tìm đến, anh cũng nghe ra được rằng, Nhĩ Bình tựa hồ là cố ý không xử lý mọi chuyện. Anh còn nhớ rõ là cậu Tứ rất tức giận nói rằng Nhĩ Bình chỉ lạnh lùng đứng nhìn, ý định muốn cậu ta phải gặp khó khăn, muốn xem công ty đóng cửa.

Tên kia tuyệt đối sẽ không là muốn công việc quan trọng tư đóng cửa, nhớ tới ngươi yên ổn như thường lui tới lãnh liệt vẻ mặt, nói hắn không có rảnh xử lý, bởi vì hắn muốn đi trảo mỗ chỉ đào tẩu tiểu dã thú, hắn biết, Nhĩ Bình là chế tạo cơ hội làm cho hắn hồi công ty.

Chẳng lẽ là cậu ta……

“Anh Tuấn, làm sao vậy, anh đang suy nghĩ cái gì vậy?”

Hạ Tuấn Bình hơi giật mình nhìn người vợ đang đứng ở trước mặt. Cô quay vào phòng từ lúc nào vậy?

Vu Tâm Lăng tắm xong về phòng đã được một lúc lâu, ngay cả nhũ dịch cũng đều đã lau kỹ rồi (H: nhũ – ngực, dịch – chất lỏng. @Hàn Liễu: Amen, đây là tác giả viết thế, ta k hiểu, ta k chịu trách nhiệm!), nhưng anh chồng yêu lại giống như là không hề phát hiện ra cô bước vào, bởi vậy cô mới lại gần anh hỏi. “Anh có tâm sự gì sao?”

“Không có chuyện gì, anh chỉ đang nghĩ mấy chuyện này nọ thôi.” Anh lôi kéo vợ ngồi xuống bên mình. Cô vừa tắm xong, người thật là thơm quá.

Cô không tin là không có việc gì xảy ra. Vừa rồi trên mặt chồng cô có vẻ rất ngưng trọng (H: ngưng trọng – suy nghĩ chăm chú về vấn đề gì đó). Cô liền hỏi: “Anh Tuấn, anh đang nghĩ không muốn quay về tiếp quản công ty nhà mình, chỉ tại bọn em đều cho rằng anh nên trở về, cho nên anh mới chịu đáp ứng phải quay về có đúng không?”

Lúc tối, Tuấn Bình lúc ăn cơm có nói rằng Nhĩ Bình tìm đến mình, muốn gọi anh quay lại công ty, anh muốn biết ý kiến của mọi người. Mẹ và bà của cô đều cảm thấy là khi công ty gặp vấn đề, anh hẳn là nên quay về giúp xử lý. Cả cô cũng bỏ phiếu tán thành, bởi vì cô biết rõ chồng mình thích công việc cũ ở công ty đến chừng nào.

“Không phải. Nói thực ra, anh cũng có chút lo lắng cho công ty.” Mấy năm nay anh đã bỏ ra cho công ty bao nhiêu tâm huyết. Nhìn người vợ đang vì mình mà lo lắng, anh cúi xuống hôn cô một chút.

“Là như vậy sao?” Vu Tâm Lăng nhìn chồng gật đầu với mình. “Kỳ thật lúc nghe được rằng Nhĩ Bình hôm nay tới tìm anh, em thật sự bị dọa cho nhảy dựng lên. Em tưởng rằng hai người có cảm tình không tốt lắm.”

Lần trước cô cùng chồng đi tới quán bar T, đã gặp qua Nhĩ Bình vài lần, đều cảm thấy rằng tình cảm anh em của bọn họ không được tốt lắm, ngay cả nói chuyện cũng đều đối chọi nhau gay gắt.

Hạ Tuấn Bình cười thừa nhận, “Anh và cái tên kia quả thật là tình cảm không được tốt.”

“Vậy vì sao cậu ta lại tìm anh quay lại công ty?” Cô thật sự là không hiểu nổi điểm này.

Từ khi Tuấn Bình vẫn còn là bạn trai cô, cô đã từng nghe anh nói qua rằng cha anh sẽ chọn một trong hai người, anh và cậu em trai cùng cha khác mẹ Hạ Nhĩ Bình, làm người nối nghiệp của ông. Nếu như chồng cô ra đi, vậy không phải là Nhĩ Bình cũng vừa vặn thừa kế vị trí của cha luôn sao, vì sao lại còn muốn đến tìm chồng của cô?

Nhìn đôi mắt mở tròn xoe của vợ cùng dáng vẻ nghĩ ngợi trên khuôn mặt, Hạ Tuấn Bình khẽ nhéo đôi má đáng yêu của cô. Anh đang rất hoài nghi, có lẽ mình cho đến lúc già vẫn cứ thích véo véo mặt cô mất, bởi vì rất là đáng yêu mà.

“Em cảm thấy Nhĩ Bình vì sao lại tìm anh quay về công ty?”

“Em không biết.” Vu Tâm Lăng lắc đầu. “Vì sao?”

“Nói thật, anh cũng không biết.”

“Cái gì chứ! Anh nhất định biết, chỉ là không muốn nói, đúng không?” Cô cho rằng anh chồng mình nhất định là biết điều gì đó, mà cô thì thật sự muốn biết có tin tức gì hay không. “Anh mau nói ra nghe coi.” (H: khổ, máu bà tám đang sôi sục)

Hạ Tuấn Bình không phải là không muốn nói, mà là không biết nói từ đâu. Có rất nhiều chuyện không thể nói được hiểu được. Cho dù bây giờ anh có nói, anh cũng biết cô vợ có chỉ số thông minh không được cao lắm của mình có nghe cũng không hiểu được. Dù sao tình cảm giữa anh và Nhĩ Bình cũng rất vi diệu (H: vi diệu – kỳ lạ, khó nói thành lời). Nói rằng tình cảm hai người là tốt thì mọi người nhất định không tin, nhưng tuyệt đối là không thẻ nào là không tốt.

“Anh mau mau nói đi.”

“Được, vậy anh nói. Em biết không, Nhĩ Bình hiện tại đang yêu Lí Thi Mạn.”

“Thật vậy chăng?” Không hề phát hiện ra anh chồng đang nói lảng sang chuyện khác, Vu Tâm Lăng vẻ mặt kinh ngạc.

Cô đã gặp qua Nhĩ Bình nhiều lần. Ấn tượng mà anh ta để lại là bộ dạng đẹp trai, nói chuyện thẳng thắn bộc trực. Mà tiểu thư Lí Thi Mạn cô cũng gặp qua một lần, ngoại hình rất được, rất cá tính. Bọn họ hai người đang yêu nhau? Chỉ mới tưởng tượng hình ảnh hai người đứng chung ở một chỗ, cô đã cảm thấy bọn họ thật xứng đôi.

“Là chính miệng Nhĩ Bình nói.”

“Em cảm thấy hai người bọn họ thật sự rất xứng đôi, thật làm người ta hâm mộ quá.”

Nhìn cái điệu bộ hâm mộ của cô ấy kìa, “Chúng ta đây thì lại không xứng dôi?”

Vu Tâm Lăng nhìn nhìn anh chồng, không trả lời.

“Làm sao đột nhiên lại không nói lời nào?” Chẳng lẽ cô cảm thấy bọn họ không xứng đôi sao? Nếu cô mà dám nói như vậy, thì được lắm, tối nay cô không cần ngủ.

Nói thực, Vu Tâm Lăng rất muốn gật đầu. Cô và chồng thật ra là không xứng đôi với nhau. Dù là gia thế hay bề ngoài, bọn họ dù thế nào cũng là không xứng. Cô còn cảm thấy ban khoăn không hiểu vì sao anh lại yêu thương cô nữa.

Nhưng nhìn thấy đáy mắt anh chồng có một vạt tia u lệ, cô biết chồng đang tức giận, hơn nữa thái độ trên mặt anh nói cho cô biết rằng, nếu như cô đáp sai, thì cái mặt cô sẽ bị trừng trị biến thành đầu heo to.

Bọn họ đã ở cùng nhau đến mười năm, chỉ cần một ánh mắt, một cái biểu tình, cũng biết đối phương đang suy nghĩ cái gì.

“Em đột nhiên cảm thấy có chút mệt nhọc, lên giường đi ngủ đây.” Lòng bàn chân như được bôi dầu, Vu Tâm Lăng chạy thật mau.

“Em còn chưa có trả lời đâu.” Hạ Tuấn Bình đuổi ngay theo.

Trong phòng đầu tiên là một trận âm thanh vui đùa ầm ĩ, sau là âm thanh triền miên thở hồn hển.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ