settingsshare

My Boss Is A Beautiful Girl Chương 7: Chương 7

Trong tivi, một xe cảnh sát thổi còi hú đi qua, theo sau là chiếc Benz G500 của Hà Nghệ, góc trên cùng bên phải màn hỉnh là hình tôi và Rachel trong chiếc xe, gương mặt tôi và Rachel trên tấm hỉnh rất kiêu ngạo, giống như tướng mạo bọn lưu manh vượt đèn đỏ không biết nể sợ ai, tôi cũng bị giật mình vì sắc mặt của bản thân. Theo tường thuật của phát thanh viên, hình ảnh này được chụp trên đường phố bởi một kẻ lắm chuyện nào đó, vốn định dùng để tố giác dáng vẻ bệ vệ, kiêu cáng của những người giàu. Nhưng khi phóng viên đài truyền hình điều tra xong, nó lại trở thành sự tích chính diện của người giàu.

Màn hình chuyển tới một xưởng sửa xe hơi, chiếc Benz của Hà Nghệ đang thực hiện sủa chữa bên trong, phóng viên đang phỏng vấn một kỹ sư, kỹ sư đó tuyên bố việc thanh lý, lau dọn sạch sẽ cho chiếc Benz và thay lại ghế ngồi giống hệt trước kia phải tốn tổng cộng ba trăm tám mươi nghìn nhân dàn tệ. Xem ra rẻ hơn một chút so với mức bốn trăm nghìn dự đoán trước đó.

Ống kính lại quay trờ lại ban đầu, phát thanh viên lên tiêng bắt đầu tường trình tình hình lúc ấy tôi và Rachel đã hào hiệp nhận lời giúp đỡ người bị thương đó như thế nào, lại còn tận tâm tận lực đưa bệnh nhân tới bệnh viện. Sau cùng, phát thanh viên đúc kết trọng tâm trạng: "Bời vì đương sự và chủ xe đều từ chối phỏng vấn, chúng tôi không thể biết được những suy nghĩ thật sự của họ, nhưng hành động của người giàu có này chắc chắn sẽ là tấm gương tốt cho những người giàu có khác trong xã hội hiện nay, trong nếp sống xã hội ngày càng thoải hóa khiến chúng ta cảm thấy đau lòng này, thời buổi của những người giàu không có lương tâm, sự việc này khiến chúng ta lại tràn trề hy vọng đối với xã hội này, không còn nghi ngờ gì nữa, tâm hồn của những kẻ giàu sang ấy đang dần dần trờ nên giàu có trở lại. "

Tôi không thề nào nhịn cười được nữa, xem ra ông cảnh sát giao thông rất nhân hậu, chẳng hề đề cập đến việc Rachel đã yêu cầu phải có người chịu trách nhiệm chi trả tiền đổi ghế ngồi.

"Anh cười gỉ thế? " Cuộc điên thoại của tôi và Hà Nhã vẫn chưa tắt.

Đối với Hà Nhã tôi không cằn giấu giếm gì cả, tôi kể lại đầu đuôi gốc ngọn của câu chuyện cho Hà Nhã nghe.

"Tại sao anh lại nói dối với chị tôi?" Hà Nhã ở đầu dây bẽn kia điện thoại rất ngạc nhiên: "Chẳng lẽ trong mắt các người chị tôi là loại người xấu xa thấy chết không cứu, một đồng cũng không dám chi à? "

"Điều này cũng không trách tôi được, chị cô không nhiệt tâm với từ thiện lắm. " Tôi kể chuyện về người bên công trình Hy vọng sang tuyên truyền quyên góp cho Hà Nhã nghe.

"Chính vì điều này à." Hà Nhã thở dài: "Chị tôi chỉ là không tin tưởng cơ cấu từ thiện trong nước mà thôi, bọn họ không bao giờ nói với anh rằng số tiền quyên góp đó sê dùng vào việc gi, lại còn hay xảy ra những xì căng đan không tốt, ma mới dám giao tiền cho bọn họ. Sốtiền mà chị tôi quyên góp hàng năm đều trên hàng chục triệu đấy chứ, thế mà lại biến thành kết cục như vậy trước mặt cấp dưới. "

"Ôi, chị cô giàu thế à!" Tôi biết chắc chắn Hà Nghẹ giàu có rồi, nhưng tiền quyên góp mỗi năm lại có thể lên đến chực triệu thì thật là phô trương quá.

"Cốt lõi điều tôi muốn nói là chị tôi có góp tiền, đúng là đàn gẩy tai trâu. Thôi, anh qua đây nhanh lên, máy vi tính tôi bị hỏng rồi, anh chạy qua xem giùm tôi nhé."

Tuy tôi cũng có học về máy tính, nhưng thật sự rất ái ngại, tôi hoàn toàn chẳng biết tí nào về sửa chữa máy, chuột công ty bị hư tôi cũng trực tiếp nhờ bộ phạn IT sang thay. Ngay cả khí chia hai dây cáp kết nối mạng cho hai máy tính ờ chỗ tôi trọ, tôi cũng phải xem sách hướng dẫn nửa ngày trời mới làm xong, tới tận bây giờ vẫn còn bị Phương Hải xem thường.

Tôi đang tính bảo Hà Nhã rang cô đã tìm nhầm người rồi, may mà kịp thời tỉnh ngộ, một cái miệng mọc thêm trong lòng mình, đúng là thằng ngốc, gặp được cơ hội như vậy, dù cho không biết hai từ " máy tính" viết như thế nào thỉ cũng phải đi mới đúng chứ.J

"Được rồi, tí nữa tôi sẽ xuống. Cô ở dưới nhà à? Không phải cô đang xem ti vi trong nhà sao? "

"Ai bảo rằng chỉ có ở nhà mới xem được tivi? Không biết đang là thời đại 3G sao? "

Tôi vốn còn định mời Hà Nhã lên ngồi chơi một lát, nhưng khi nhìn lại phòng khách dơ bẩn này thì dẹp ngay suy nghĩ đó, tôi không có cách nào thanh lý sạch sẽ đống rác rưới này chỉ trong khoảng thời gian Hà Nhã lên lầu, đoán là Hà Nhã cũng rõ điều này nền không lên vì không muốn khiến tôi khó xử.

Nơi Hà Nhã sống là một khu cao cấp, trong đó toàn đậu những chiếc xe như là BMW, Benz, sống ở những nơi như vậy, nếu bạn lái một chiếc xe Nhật chắc cũng cảm thấy ái ngại khi chào hỏi mọi người.

Căn hộ của Hả Nhã gồm có ba phòng ngủ, hai sảnh, hai nhà vệ sinh, gần một trăm bốn mươi mét vuông, nội thất bên trong trang trí ấm cúng và dễ chịu, nhìn vào sẽ mang đến cho người ta cảm giác của gia đình.

Đứng trong phòng khách rộng lớn, tôi nói với giọng điệu khen ngợi: "Ngôi nhà này thật tuyệt. Cô thuê hay là mua?"

"Thuê đấy."

Tôi rất tò mò về giá cả: "Bao nhiêu một tháng?"

"Hai nghìn hai trăm đô la Mỹ."…………….hiz

Tôi bị trượt chân, nhưng may mắn thay vừa vịn được vách tường nên mới không ngã nhào. Tôi biết rằng trên Thượng Hải có rất nhiều loại nhà như vậy, nhưng nhìn thấy tận mắt lại là một chuyện khác.

"Máy tính của tôi trong phòng đọc sách, anh vào đi." Hà Nhã vừa nói vừa dẫn tôi vào thư phòng của cô ấy.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ