settingsshare

My Boss Is A Beautiful Girl Chương 6: Chương 6

Tôi hỏi Trần Hảo: "Bây giờ cậu có thể cho tôi mượn tám nghìn không?"

Hễ nhắc đến tiền, Trần Hảo rất cảnh giác: "Có thì có, nhưng cậu muốn làm gỉ?"

Vào thời điểm này giá đã được kêu lên đến bảy nghìn, và tôi nắm bắt cơ hội hét lên tám

nghìn. Giá đấu thầu theo thông lệ của mười người đẹp trước đó, chắc sẽ không ai tranh với

tôi rồi, vốn dĩ là tiệc từ thiện, sẽ không xuât hiện tình trạng hét giá ác ý.

Mắt Trần Hạo gần như sắp rớt ra ngoài: "Cậu điên à? Tám nghìn để nhảy ba phút... "

Cậu ta chưa nói hết, một giọng nói đã vang lẽn: "Tám mươi nghìn." Buổi tiệc xôn xao náo

động. Tất cả mọi ánh mắt đều nhài về phía nguồn phát ra âm thanh, Từ Hoán Ân cầm ly

rượu, mỉm cười gật đâu vói mọi người rát lịch lãm. Hà Nhã cười dịu dàng bước về phía Từ

Hoán Ân, cả hai lượn một vòng thật đẹp đến chính giữa sàn nhảy. Từ đầu đến cuối, Hà Nhã

không hề chú ý đến tôi, ngay cả trong giây phút tôi hét giá, ánh mắt Hà Nhã vẫn không hề

dịch chuyển về phía chỗ tôi. Thiên nga đã trở về bầu trời thuộc về cô ấy, làm sao có thể nhìn thấy con cóc chỉ biẽt ngu ngơ nhìn cô ở dưới mặt đất kia. :”(

Cuộc sông đột nhiên trờ thảnh tẻ nhạt và vô vị, tôi mất hết hứng thú với những người đẹp còn lại, một người rời khỏi buổi tiệc.

Lúc ấy đã gân 12 giờ, tôi đứng một mình trước trạm xe buýt, trong đầu nhớ tới bài thơ của Tagore, “khoảng cách xa nhất trẽn thế giới không phải là anh đứng trước em nhưng em lại không biẽt anh yêu em, mà là em đứng ngay trước mặt anh, còn anh thì không có tiền để mời em nhảy một điệu.”

Khoảng cách vẽ mặt vật chất thường khó vượt qua và tàn khốc hơn so với khoảng cách tinh thần.

Tôi nghĩ rằng sau này nếu mình nghe thấy câu con cóc đòi ăn thịt thiên nga thì chắc sẽ không cảm thấy buồn cười nữa, bởi vỉ tôi hiểu được nỗi đau trong lòng của con cóc đó. Bất chợt đằng sau vang lên tiếng của Hà Nhã: "Anh đang làm gìở đây? " Tôi quay lại ngay, Hà Nhã mặc bộ váy dạ hội, giống như một bông sen tràng tinh khiẽt đang nở rộ. Cách đó không xa còn có chiẽc Hummer của cô đang đậu. "Tôi, khụ... khụ..." Cuống họng tôi đột nhiên trở nên khô khan: "Tôi đang chờ xe buýt. "

"ồ," Hà Nhã đi tới trước tên trạm nhài nhài: "Tôi không biết anh đi chuyến nào, nhưng hình như tất cả xe buýt trên này đều đã vượt quá thời gian di chuyển cuối ròi. "

"Vậy à? Vậy tôi đành đi taxi về thôi."

"Vậy được rồi, tôi trở vào trong buổi tiệc trước, tạm biệt."

Tôi quay lưng lại, không muốn nhìn thây Hà Nhã bỏ đi.

Trên con đường trống trải bỗng dưng phát ra điệu WaJtz vui nhộn. Là âm nhạc vang lên từ trong chiếc Hummer.

Hà Nhã từ từ á về phía tôi: "Tôi chỉ muốn nói với anh, nêu anh muôn mời tôi khiêu vũ thì cứ hẹn tôi." Cô ấy giơ tay phải lên một cách duyên dáng.

"Nhưng..... tôi không biết nhảy. "……… =]]

Thiên sứ bực mình, bắt đầu để lộ chiếc răng nanh hung dữ của minh: "Nếu anh không nhanh chóng nghĩ ra việc gì đó để làm mà bắt tôi tiếp tục đứng ngượng ngùng ở đây thi anh chết chắc rồi đây! "

"Vậy mình chơi oằn tù tì á, tôi chì biết trò này." "Được thôi."

"Người trôi trong giang hồ này, làm sao mà không đụng phải đao này.

"Ba đao chém chét anh này."

"Năm đao chém chét cô này."

Nếu tình cờ đến nửa đêm, bạn nhìn thấy một cô gái xinh đẹp trong trangphục dạ hội đứng oàn tù tà với một người đàn ông có chút đẹp trai dưới điệu nhạc Waltz, đừng sợ hãi, đây không phải là hiện tượng kỳ dị, tránh xa là được rồi, cũng chẳng cần gọi nóhay gọi điện tới bệnh viện tâm thần. :D

…………………..

8 giờ sáng ngày hôm sau điện thoại của tôi reo lên, tôi muôn vàn đau khổ lôi chiếc điện thoại trong chăn ra, mắt vẫn híp lại và ấn nút nghe, hỏi như hết hơi: "Ai vậy? "

"Anh là đồ con heo, đã 8 giờ rồi mà vẫn còn bộ dạng lừ đừ chẳng tí sinh khí, anh sắp chết rồi hay là điếc không sợ súng, dám nói chuyện với tôi bằng giọng điệu này? " Nghe thấy giọng hung hăng của Hà Nhã ở bên kia điện thoại, khóe miệng tôi từ từ uốn cong lên, cuối cùng không nhịn nổi cười bật lên "Ha ha".

"Còn cười nữa, bộ tôi đang khen anh hả? " Hà Nhã cũng hết cách đối với loại người "heo chết không sợ nước sôi luộc", thay đổi giọng điệu, "Anh rất vâng lời đấy, không tắt máy thật."

"Tôi qua về muộn quá, tôi quên tắt mà thôi. "

Hà Nhã "xì" một tiếng khinh thường: "Miệng vẫn cứng như thế, có phải là chim gõ kiến đâu.

"Dậy xem tivi đi, anh lên đài rồi kìa."

Tôi chăng kịp mặc quần áo, cuộn chiẽc chăn rồi xông ra ngoài phòng khách, hai áo lót nữ đang năm chênh vênh trẽn chiẽc ghê salon. Cái tên biến thái Phương Hài, sao thích "làm" trong phòng khách thế này. Tôi khều khều hai áo lót đó sang phía bên kia ghế salon, vừa định ngôi lên đó, suy nghĩ một lát, thôi thi đứng đó cho rồi.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ