settingsshare

My Boss Is A Beautiful Girl Chương 4: Chương 4

Kiểm điểm tất nhiên là không cần rồi, nhưng tôi vẫn ngồi lại, cả tháng nay mỗi khi nhớ tới Hà Nhã là tôi dốc sức làm việc. Nhưng nỗi nhớ nhung cứ như dòng nước, bạn có thể tạm thời lấp nó lại, nhưng nước sẽ càng đọng càng nhiều, cuối củng rồi có một ngày con đập lớn cũng sẽ sụp đổ, sông nước dạt dào, chảy cuộn không ngớt, cũng như sông Hoàng Hà một khi nước dâng tràn sê không cách nào khắc phục.

Hà Nghệ chính là viễn đạn phá vỡ con đập của tôi, tôi ngồi thẫn thờ trong Cửu Trại Câu hơn nửa tiếng đồng hồ, cho đến khi Candy mở cửa vào.

"Anh vẫn còn ngồi đấy thật à, tôi tỉm anh khắp nơi, Richard có việc bảo anh sang bên đấy. " Nhìn thấy văn bản nằm lăn lốc dưới đất, Candy ngạc nhiên ồ lẽn một tiếng: "Sao vậy? Bị Emma mắng rồi tức tối ném mấy vãn bản này, anh có đàn bà quá không? Nhìn không ra thật! "

"Thôi đi, là Emma giận dữ cầm tài liệu nện tôi đấy chứ, tôi đây là đàn ông trong những người đàn ông. "

"Emma mà có thề tức giận cầm tài liệu nện anh? " Trẽn mặt Candy treo ba chữ "tôi không tin" to đùng : "Anh đừng có thổi phồng nữa. "

Trên đời này có ai lấy chuyện như vậy ra thổi phồng à? Làm như tôi giống cái anh người nghèo trong truyện cười của Lỗ Tấn tiên sinh vậy.

(Chú thích: Truyện cười của Lồ Tấn tiên sinh: Quê chúng tôi có ông nhà giàu sộp, nhiều người muốn bắt quàng làm sang, thậm chí được nói chuyện với ông ta cũng đù lấy làm vinh dự. Có một ngày, một tên ăn mày mặt mày hớn hờ, bảo rằng ông nhà giàu đã nói chuyện với hắn rồi. Nhiều người bu quanh hắn, truy hỏi đầu đuôi. Hắn bảo: "Tôi đứng ngay trước cửa, ông nhà giàu bước ra. Ông ta nói với tôi: "Cút đi!(" .. " )

"Thật vậy à?! " Candy nhìn sắc mặt tôi không giống như nói dối: "Vương Vũ, anh lợi hại quá rồi, anh biết là được Emma mắng thò vinh dự như thế nào không? Tầng lớp nhân viễn như chúng ta thỉ dù có giết người Emma chắc cũng chẳng buồn quan tâm đâu. Anh lại có thề khiến Emma giận đến dùng tài liệu nện anh, anh thật may mắn. " Giọng điệu Candy chắc chắn là sự ngưỡng mộ xuất phát từ trong đáy lòng, biểu cảm trẽn gương mặt cũng đích xác là sự sùng bái.

Một khi nỗi nhớ bắt đầu, đầu óc tôi như một chiếc máy tính bị nhiễm virus, không thể nào điều khiển được nữa. Tôi mất hồn cả buổi trưa, tôi suy ngẫm tới suy ngẫm lui từng li từng tý giữa mình và Hà Nhã, bắt đầu từ lần đầu tiên gặp Hà Nhã cho đến khi Hà Nhã gặp dì Hai. Tôi biết sau khi gặp dì Hai còn gặp cả Từ Hoán Ân, nhưng thứ ký ức không vui vẻ đó, tất nhiên là tôi nhảy qua rồi.

Buổi tối tôi không tăng ca nên hẹn Trần Hạo đi ăn cơm, tuy thằng nhóc ấy cứ hay thất tình, nhưng ít ra cũng chứng tỏ Trần Hạo rất giỏi trong chuyện bắt đầu một cuộc tình, chỉ là khả năng duy trì kém một tí. Tôi kể chuyện của tôi và Hà Nhã cho cậu ta nghe, sau đó hỏi cậu ta tôi có nên bỏ cuộc buông xuôi, chờ đợi thời gian sẽ xóa nhòa những ký ức của tôi không, hay là nên giống một người đàn ông hơn nữa, bất kể kết quả thế nào, cứ đeo đuổi rồi tính sau.

"Cô ta từng mời anh ngồi Hummer, thằng nhóc này may mắn quá. Thế nào, ngồi xe đó cảm giác ra sao? Có cảm thấy cậu giống như một thẳng lính trong quân đội Mỹ, cằm một khẩu M4 đang điên cuồng bắn phá trên chiến trường của trận chiến vùng vịnh không? " Trần Hạo chìm đắm trong mơ màng với những suy diễn viển vong.

Tìm Trần Hạo đúng là một sai lầm. Tôi gõ bàn: "Nghiêm túc đi, đang bàn chuyện lớn của đời người với cậu đấy."

"Ờ, xin lỗi nhé. " Trần Hạo lắc đầu vài cái, giống như muốn rũ bỏ hết những viễn tưởng trong đầu: "Cậu bảo khi cô ta lái xe mời cậu đi bắn cs,nói là dù có gặp thì cậu cũng sẽ không đeo đuổi phải không? Cái này thì..." Trần Hạo sờ sờ chiếc cằm đã cạo sạch nhẵn. Người xưa khi suy nghĩ vấn đề đều thích sờ râu, người thời nay tuy đã cạo sạch râu rồi, nhưng thói quen này vẫn được giữ lại.

"À" Trần Hạo bồng nhiên tỉnh ngộ, hét lên một tiếng, tôi vội vàng ngồi thẳng lưng lên, trông chờ cao kiến của cậu ta.

"Cậu bảo khi cô ấy bắn cs dùng chiêu đánh úp rất lợi hại phải không. Vậy cô ta dùng như thế nào, cứ ngồi chờ sung rụng, hay chờ có người ló đầu ra thì bắn tỉa? Hay là cẩm Eagle xông lên, thấy người thì mới trực tiếp chuyển súng Eagle thành súng săn, không mở ống nhắm bắn? =.= Chiêu này cool lắm, gần đây tôi cũng đang luyện cái này, khó ghê gớm, cự ly xa quá sau khi bắn súng săn mà không mở ống nhắm bắn sẽ bị lệch, nên cậu phải tính lượng chênh lệch di chuyển trước đã, nhưng lượng chênh lệch này lại chẳng liên quan tới khoảng cách, rất khó nắm bắt. Còn có bắn gián điệp nữa, hỉnh như từ phiên bản…trở đi đã xóa bỏ tính năng này rồi, cậu có thấy cô ta chơi như thế nào không? " Nói đến cs,Trần Hạo trở nên rất Hight, cứ như một con nghiện. Bô lô ba la nói một tràng."

"Hình như bắn gián điệp dẹp rồi, nhưng tôi cũng không thấy cô ta bắn, cứ dịch chuyển con chuột tới ống nhắm bắn đặt trên người anh rồi kéo cò là xong, chủ yếu là phản ứng cô ta rất nhanh, anh biết loại hành lang dài và hẹp, có người muốn vượt qua thỉ phải nhảy lên, như vậy thì dù có có bắn trúng thì cũng chỉ là trúng chân, không chết được. Nhưng chỉ cần cậu nhảy, trong lúc còn đang ờ giai đoạn bay lên, cô ta đã bắn anh một phát chết tươi, phản ứng đó thật khác người." Xin lỗi, tôi cũng là dân mê cs. "Nhưng mà thực ra cô ta thường hay cầm Eagle xông trận, thấy người sẽ chuyền sang súng săn, một súng một tên, bắn chuẩn cực kỳ. Có ván cô ta bắn liền tủ tỉ bốn tên, tôi ngồi bền cạnh xem mà cảm thấy hả hê luôn."
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ