settingsshare

My Boss Is A Beautiful Girl Chương 4: Chương 4

Tôi rất tức giận khi thấy người đang reo hò lại chính là thằng nhóc Trần Hạo, không biết cậu ta đã quay lại từ lúc nào. Cái tên thấy sắc quên bạn này, lương tâm bị chó cắn mất rồi ! Hừ, đàn ông thật không có thằng nào tốt cả !

Ý chí chiến đấu của tôi hoàn toàn suy sụp, ôm đầu chạy xuống sàn đấu trong bộ dạng thê thảm.

Người đẹp rất tự hào đứng trên võ đài, tay chống nạnh, từ trên cao nhìn xuống, dạy đời tôi với vẻ khinh khinh: “Tôi hy vọng từ nay về sau anh sẽ nhớ lấy, đừng hở chút là ra vẻ anh hùng đòi bảo vệ cái này, bảo vệ cái nọ. Anh chỉ là thùng rỗng kêu to, lo mà bảo vệ bản thân mình đi!”

Lớn như thế này, trừ mẹ tôi ra, đây là người phụ nữ thứ hai đánh tôi, có điều cô ta ra tay mạnh hơn mẹ tôi nhiều. Thắng làm vua, thua làm giặc, tôi không có gì để nói nữa, chỉ còn biết ũ rũ quay về phòng thay đồ, sau đó kéo Trần Hạo đi đánh bóng bàn.

Bóng bàn cũng là môn thể thao ruột của tôi, từ lúc nhỏ tôi đã rất có khiếu trong lĩnh vực này. Chỉ tiếc lúc ấy mẹ tôi không biết nhìn xa trông rộng, không nhìn thấy ngôi sao sáng của giới bóng bàn, không những không cho phép tôi trốn học đi tập bóng bàn mà còn giấu hết vợt bóng bàn nữa. Kết quả là từ đó Trung Quốc lại có thêm một lập trình viên hạng ba, nhưng mất đi chiếc cúp vàng của giải bóng bàn nam trong đại hội Athen Olympic.

Bởi vì tức tối với sự vong ân bội nghĩa của Trần Hạo lúc nãy, tôi dồn hết sức trên bàn đấu, không ngừng đánh bóng sang trái rồi sang phải đến nỗi Trần Hạo trợn mắt chóng mặt, thở hổn hển chạy tới chạy lui hai bên bàn đấu. Tôi và Trần Hạo đã đánh xong ván cuối, vị khách bàn kế bên chạy tới muốn chơi một ván với tôi. Trước đây cũng từng xảy ra những chuyện tương tự như vậy. Khiêm tốn mà nói thì tới tận bây giờ những người có thể trở thành đối thủ của tôi chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nhưng thường thường tôi đều rất biết chừng mực, địch mạnh thì ta mạnh, địch yếu thì ta yếu, luôn luôn cho đối phương thua ở một mức độ vừa phải.

Vị khách này trình độ cũng tàm tạm, tất nhiên còn kém xa tôi một khoảng lớn, nếu như nói tôi thuộc cấp độ của Trương Tam Phong thì anh ta nhiều lắm cũng chỉ là Tống Nguyên Kiều. Tôi chỉ dùng ba thành công lực đã có thể đánh bại anh ta rồi. Cuộc đối đầu hấp dẫn giữa tôi và vị khách này đã thu hút khá nhiều người đến xem. Tôi và anh ta chơi liền ba ván, sau cùng kết thúc với tỷ lệ 11:8, 9:11, 11:7. Chơi xong, vị khách khen ngợi tài nghệ đánh bóng của tôi một cách chân thành.

Tôi còn đang dương dương tư đắc thì ở bên cạnh vang lên giọng nói đầy khiêu khích: “Dám đấu với tôi không?”

Lại là người đẹp Hummer, lúc này cô ta đã thay bộ đồ thể thao màu hồng, tóc đuôi ngựa cột cao. Có thể do vừa vận động xong nên khuôn mặt nhỏ xinh ấy ửng đỏ cả lên, người cô ấy như tràn trề sức sống tuổi trẻ. Tôi thích nhất là dạng con gái đẹp tự nhiên, trẻ trung, khoẻ khoắn này, thật sự dễ thương quá đi mất, trong lòng tôi khen thầm. Nhưng ngay lập tức tôi tự cho mình một cái tát, sao lại dễ dàng bị mê hoặc như vậy nhỉ? Quên rằng lúc nãy cô ta vừa trừng trị ngươi như thế nào rồi à?

“Được thôi, chơi thì chơi, có gì mà không dám?” Cô gái này chắc hẳn đã xem trận đấu của tôi với anh khách lúc nãy, tưởng rằng đây chính là thực lực của tôi. Cô ấy sao có thể ngờ rằng, đó chỉ mới là ba thành công lực mà thôi. Tốt quá, tôi sẽ lấy lại được thể diện đã mất đi trên sàn đấu boxing lúc nãy, để cô ta biết rằng đàn ông cũng không phải dễ bắt nạt.

Cô ta lấy vợt bóng, đi đến phía trước bàn đấu, nói với tôi: “Đánh chay cũng hơi chán nhỉ, hay là chúng ta cá cược cái gì đó đi !”

“Được rồi, cô là con gái, muốn cá cược gì thì cứ nói.” Tôi cố tình nhấn mạnh “Cô là con gái” để chọc tức cô ta. Dù gì đây cũng không phải là sàn boxing, tôi không mảy may lo sợ mình sẽ thua cho cô ta.

Sắc mặt cô ấy có chút tức giận, xem ra câu nói cố ý nhấn mạnh của tôi đã nảy sinh hiệu lực rồi.

“Ok, ai thua thì sẽ chui gầm bóng bàn ba lần và phải bò bốn chân giống con cún mới được.” Xem ra cô ta giận thật rồi, dám đánh đố ác như vậy, bây giờ đang là giờ cao điểm, câu lạc bộ rất đông khách.

Tôi vội đi đến bên cô ta, nói nhỏ: “Không cần cá cược dữ tợn vậy đâu, bây giờ nhiều người như thế.”

“Sao hả? Sợ à? Chẳng phải anh là đàn ông mà, sao nhát gan thế? “ Cô gái oang oang.

Những người xung quanh bắt đầu hùa theo, tên nhóc Trần Hạo cũng ở trong số đó, đúng là đã quen nhầm bạn xấu rồi.

Tôi trừng mắt nhìn tiểu tử Trần Hạo, nhỏ giọng hơn với cô gái: “Tôi lo lắng cho cô thôi, tôi là đàn ông, bò thì cũng chẳng có gì lớn lao, nhưng một đứa con gái như cô mà chui gầm bàn, mất mặt lắm đó. Tôi đang lo lắng cho cô thôi.” Tôi thật sự không nhẫn tâm nhìn người đẹp chui bốn chân dưới gầm bàn trước sự dòm ngó của đám đông.

Nhưng tôi quên mất cô gái này bốc đồng như thế nào rồi, nói thế chỉ tổ phản hiệu quả. Cô ta liếc tôi với vẻ khinh thường: “Anh hùng, lại lo lắng cho tôi à? Nhanh vậy đã quên mất bài học trên sàn boxing rồi ?”
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ