settingsshare

My Boss Is A Beautiful Girl Chương 3: Chương 3

Tôi không thể không thừa nhận rằng đánh giá của Trương Diệu rất chuẩn, nhưng miệng mồm thằng nhóc này tệ hại thật. Sao lại có thể nói những lời này ngay trước mặt tôi chứ? Thật thà hơi thái quá rồi.

Hà Nhã cười nhạt rồi nhìn tôi và nói với Trương Diệu: “Chờ khi anh đánh cầu lông thắng tôi rồi hãy nói, tôi không có hứng thú với những người thực lực chênh lệch quá xa với tôi.”

Nói hay quá, trong lòng tôi đang vỗ tay cho câu nói của Hà Nhã. Tôi gần như quên hết chuyện mình đã bị cô ta hành hạ như thế nào trong trận bóng bàn và boxing.

Mặt Trương Diệu đỏ lên, quay lưng muốn bỏ đi nhưng sau đó ngoái đầu lại và nói: “Nếu anh thắng em trong trò khác thì sao ?”

“Cũng được, anh thích trò gì tôi chiều hết.” Xem ra trước mặt bất kỳ ai Hà Nhã cũng đều ngông cuồng như thế cả, thật chẳng coi ai ra gì hết. Tôi bắt đầu lo lắng cho Hà Nhã, cho dù cô ta lợi hại cỡ nào đi nữa cũng chẳng thể sành sỏi cả những thói chơi bời, nhậu nhẹt, trăng hoa đâu!

“Vậy được, em dám chơi vài ván bida với anh không?”

“Được thôi, để tôi uống ngụm nước đã.” Hà Nhã thư thả trả lời.

“Ok, anh chờ em ở bàn bida.”

Tôi không kìm nổi, trách Hà Nhã: “Sao cô lại ăn nói liều lĩnh thế? Cô tưởng trò nào cô cũng đều giỏi giang hơn người khác sao? Nếu hắn đòi chơi ném tạ thì liệu cô nghĩ mình có thắng nổi không?”

“Lỡ thua thì cho anh ta biết tên tôi thôi mà. Chẳng có gì ghê gớm cả. Hơn nữa, “ Hà Nhã nhìn tôi rồi nói như có ẩn ý gì đó: “Anh lo lắng thế làm gì ?”

Đúng nhỉ, tôi lo lắng thế làm gì? Hà Nhã có phải bạn gái tôi đâu, hơn nữa tôi cũng chẳng mong cô ta có thể làm bạn gái tôi. Thế mà chẳng hiểu sao tôi lại không muốn thằng nhóc Trương Diệu đeo bám Hà Nhã một tý nào cả. Sự ích kỷ của đàn ông nhiều lúc đúng là kỳ quặc thật.

Trong khoảnh khắc đó, tôi chẳng biết nói gì hơn nữa, bỗng dưng nhớ tới phó tổng, vội vàng chuyển đề tài: “Có phải cô có chị hay em sinh đôi gì đó tên Hà Nghệ không?”

“Đúng thế, cô ấy là chị tôi, ra đời trước tôi hai phút chứ mấy. Mà sao anh biết ? Anh quen chị tôi à? “ Hà Nhã tỏ vẻ hơi kinh ngạc.

“Chị cô chính là phó tổng của tôi đấy, nhớ lần trước có công ty tìm tôi phỏng vấn không?

“Là Mythory đúng không? Sao lại có chuyện trùng hợp thế này nhỉ. “ Hà Nhã nghiêng đầu nhìn tôi xét nét một hồi, ánh mắt cô ta như có chút gì đó ranh mãnh: “Nói thế thì chị tôi là sếp to của anh rồi. Tính ra tôi cũng là một nửa sếp anh đấy nhé.”

“Được rồi, vậy tý nữa anh thay tôi đi đánh bida với tên Trương Diệu kia đi. Nếu thua tôi sẽ méc chị tôi trừ lương anh một tuần. ”

“Vậy tôi chỉ còn cách cho hắn ta số điện thoại liên lạc của cô để xin hắn ta nhường phần thắng cho tôi mà thôi.”

“Anh thử xem !” Hà Nhã huơ huơ nắm đấm của cô ta lên, thật không tài nào hiểu nổi, đôi tay dễ thương thế kia sao lại có thể tung ra những nắm đấm mạnh bạo như vậy chứ?

Tôi đành ngoan ngoãn theo sau Hà Nhã tới bàn Bida, Trương Diệu đang luyện tập một mình trong đó.

“Đây là đệ tử của tôi, anh cứ chơi thử với anh ta, thắng anh ta rồi hãy nói chuyện.” Dứt lời, cô ta nói nhỏ bên tai tôi: “ Cố lên nha, có liên quan tới lương bổng cả tuần của anh đấy. ” Trên người cô ta tỏa ra một mùi hương thoang thoảng, hơi thở thổi ra từ miệng cô ấy khiến đôi tai tôi tê dại cả lên. Rốt cuộc tôi cũng hiểu thế nào là: “Hơi thở như hương hoa lan” rồi. Có người đẹp như Hà Nhã thì thầm bên tai, thật là hạnh phúc chết đi được. Tôi cũng chả quan tâm tới nội dung cô ta nói là gì nữa.

Mấy thằng con trai khác trong phòng Bida đều nhìn tôi với ánh mắt ganh tỵ. Đoán là trong lòng họ nhất định đang rủa thầm: “Đóa hoa tươi cắm trên bãi cứt trâu”. Sắc mặt Trương Diệu hơi thay đổi, anh ta ném mạnh cây cơ xuống bàn bida, nói với tôi: “Lề mề quá, nhanh lên tới thi xem ai sẽ được quyền đi trước đi !”

Trương Diệu chọn đánh bida lỗ chín bi, quy tắc là ai đánh quả bi số chín vào lỗ trước thì người đó thắng. Bi được đặt phía bên kia đường băng, ai thọt bi dội ra xa nhất so với cạnh bàn thì người đó sẽ đi trước.

Đánh Bida thì trình độ của tôi chỉ tàm tạm nhưng để tên nhóc Trương Diệu kia không đạt được mục đích cũng như để bảo vệ tiền lương một tuần của tôi- hơn một nghìn đồng không bị hao hụt, tôi đành phải cố hết sức vậy.

Tiếc rằng ước nguyện chẳng thể nào thay thế thực lực. Xem ra Trương Diệu chính là cao thủ chơi bida chín bi, hắn ta đã dễ dàng đánh gục tôi trong ván thứ nhất. Hà Nhã tức tối đứng bên cạnh mắng tôi ngốc. Tôi thì lại cảm thấy vui vui trong lòng, ít nhất điều đó chứng tỏ Hà Nhã không muốn quen Trương Diệu.

Trương Diệu lại nhanh chóng thắng ván thứ hai, đến lượt ván thứ ba tôi đi trước, Hà Nhã bỗng đi tới, giật cây cơ từ tay tôi: “Tránh ra, chưa thấy ai ngốc như anh. Xem tôi dạy anh cách chơi bida như thế nào này.”

Hà Nhã đi tới bên bàn bida, hít một hơi thật sau rồi nói: “Showtime” và cúi mình xuống bắt đầu thọt bi.

Tư thế đánh của Hà Nhã rất ư là đẹp, thọt bi rất gọn, tay cầm cơ rất khít, chỉ mới vài phút là đã quét sạch banh trên bàn, cả quá trình diễn ra trong chớp nhoáng, không hề có một sự ngưng trệ nào cả. Những quả bi cứ như được điều khiển một cách tự động, lọt vào trong túi bi rất chuẩn xác. Trình độ đánh bida này tôi chỉ mới thấy trong những trận thi đấu bida lỗ chín bi chuyên nghiệp mà thôi.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ