settingsshare

My Boss Is A Beautiful Girl Chương 16: Chương 16

Hà Nhã giải quyết thằng ấy xong, phủi phủi tay như chẳng có chuyện gì xảy ra cả, quay lại tươi cười hỏi tôi: "Dì út anh nói gì về tôi? "

"Sao cô biết Dì út tôi nói về cô? "

Hà Nhã chẳng một chút khiêm tốn: "Thông minh như tôi chẳng lẽ lại đoán không ra à? "

"Còn nói gì nữa, khen cô xinh đẹp, có khí chất. "

"Thật đấy chứ? " Hà Nhã mở to mắt, trông rất phấn khởi: "không có chê câu nào hết sao? "

"Cũng có một câu, nhưng chẳng có gì cả. Dì ấy chê tuổi cô hơi lớn một chút."

"Tôi chỉ hơn anh có 1 tuổi thôi mà đúng không? Dì anh rất không hài lòng à? Không hài lòng ở mức độ nào? " Hà Nhã tỏ ra hồi hợp, như đang chờ phiên xét xử cuối cùng.

Tôi nhìn cô ta với ánh mắt kỳ lạ: "Dì tôi hài lòng hay không có quan trọng lắm sao? Dì ấy tưởng cô là bạn gái tôi nên mới nói thế thôi, làm gì mà hồi hợp như vậy chứ? "

Hà Nhã trợn mắt nhìn tôi. "Bị người ta nói lớn tuổi, là phụ nữ đều sẽ hồi hợp."

"Đi đánh cầu lông! " Hà Nhã cầm chiếc vợt, đứng dậy.

"Đánh nữa à? Chúng ta đổi trò khác đi nhé. "Đánh không lại còn bị chì chiết, tất nhiên là tôi không muốn chơi tiếp nữa rồi.

"Vậy thì đánh boxing? " Nói tới boxing, hai mắt Hà Nhã như phát sáng.

"Cầu lông. " Thái độ tôi trở nên vững chắc vô cùng, cầm lấy chiếc vợt mà đi đến sân cầu.

Nếu tôi biết trước ngay sau đó chúng tôi sẽ gặp phải ai trên sân cầu thì thà bị Hà Nhã đánh sưng mặt trên sàn đấu boxing, tôi cũng quyết không chơi trò đánh cầu lông chết tiệt này.

Chúng tôi vừa bước tới sân cầu, giữa đường nhảy ra một tên cản trở, một thằng con trai cản hai chúng tôi lại, mỉm cười với Hà Nhã : "Chào em, anh là Từ Hoán Ân, nghe đồn em đánh cầu lông rất lợi hại, có thể đánh một ván với em không? "

Tôi nhìn Từ Hoán Ân, một cảm giác rợn người đã dâng trào từ dưới lòng bàn chân, nếu Hà Nhã là cô gái đẹp nhất tôi từng thấy trong cuộc sống thực tế thì Từ Hoán Ân chính là chàng trai điển trai nhất tôi đã gặp trong cuộc sống thực tế. Hắn ta và Hà Nhã cứ như được ông trời chọn cùng một nguyên liệu, cùng lúc dùng tay trái và tay phải để tạo ra vậy. Dáng vẻ Từ Hoán Ân hệt như được nhà điêu khắc tuyệt vời nhất khắc từ tảng đá hoa cương có chất liệu tốt nhất, gương mặt góc cạnh rõ nét, khôi ngô tuấn tú, tôi cứ luôn cảm thấy mình đã là người đẹp trai nhất trong số những lập trình viên, nhưng so với Từ Hoán Ân, tôi chẳng khác người trong hang đá chưa được tiến hóa hoàn chỉnh.

Thân hình Từ Hoán Ân cũng rất khỏe đẹp, chiều cao khoảng 1m8, bờ vai rộng, lúc này hắn đang mặc chiếc áo thun bó Adidas cổ tròn, cánh tay như khiến tay áo phồng to ra, trước ngực như có hai mặt vợt bóng bàn nhô lên. Bỗng dưng tôi cảm thấy rất tự ti, co bờ vai lại.

Lúc đầu Hà Nhã có chút ngẩn người ra, nhưng nhanh chóng đổi một gương mặt đầy tươi cười: "Vâng, không thành vấn đề. Anh đánh bên này nhé."

Hà Nhã chạy đến chỗ tôi đứng, lại gần nói nhỏ với tôi: "Đẹp trai quá, đẹp trai quá! " Giọng điệu tràn ngập niềm phấn khích không kìm nén được, đúng là mê trai. Hà Nhã vừa nói vừa đẩy tôi ra: "Nhanh lên, đi ra sân bên kia mau, đừng có choáng chỗ."

Mọi người hay bảo đàn ông thấy sắc bỏ bạn, xem ra đàn bà cũng chẳng hơn bao nhiêu. Tôi đành đứng sang sân bên kia, trong lòng tràn đầy căm hận đối với ông trời. Sao ông trời cũng yêu phú chê bần như thế nhỉ? Lúc ban đầu khi tạo ra con người, giống loại người mặc áo Adidas như Từ Hoán Ân thì được điêu khắc tinh tế chỉnh chu, mỗi bộ phận đều đã được chỉnh hoàn hảo rồi mới đưa xuống trần gian, còn loại người mặc hàng nhái Baleno, Jeanswest thì chỉ cần trực tiếp đục vài lỗ trên đầu rồi quăng xuống trần gian là xong chuyện, thật là bất công.

Trình độ cầu lông của Từ Hoán Ân quả là cao hơn tôi rất nhiều, nhưng công bằng mà nói, tôi cảm thấy so với Hà Nhã hắn ta vẫn còn kém một chút xíu. Trong lòng tôi đang mong chờ Hà Nhã sẽ dạy dỗ tên Từ Hoán Ân một trận tơi bời như với tôi và Trương Diệu, trù dập thân xác hắn, sỉ nhục tinh thần hắn, chà đạp linh hồn hắn..., đẹp trai thì sao nào, trên đời này cần nhất chính là năng lực thực tế.

Nhưng đẹp trai quả là có sự khác biệt, khi Hà Nhã đánh cầu lông với Từ Hoán Ân, cô luôn nương tay với hắn, lúc nên đập cầu thì không đập, lúc cần phát cầu thì không phát, y như là đang đưa cầu tới tận vợt Từ Hoán Ân. Và mỗi lần Từ Hoán Ân thắng một ván thì Hà Nhã lại vô cùng vui mừng khen ngợi: "Anh lợi hại thật. " "Anh đúng là đẳng cấp chuyên nghiệp." "Sau này dạy em có được không? "Giọng nhừa nhựa khiến dạ dày tôi như muốn trào axit chua.

Đánh được một lúc, Hà Nhã bảo tôi mang khăn cho cô ta lau mồ hôi.

Khi đưa khăn, tôi nói khẽ với Hà Nhã: "Cô không cảm thấy giọng cô rất kinh tởm à? Cô 26 tuổi rồi, tưởng mình còn nhỏ lắm sao?"

"Không cần anh quan tâm, anh là gì của tôi chứ? " Hà Nhã liếc xéo tôi, dùng sức đạp lên bàn chân tôi một cú.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ